Thù này không báo không phải là quân tử, tiểu tử này nhìn tốt lắm, anh cả và anh tư thì cậu không động được, cũng không đại biểu là cậu không động được vào tiểu tử kia. "Lục thiếu gia, mời lên xe." Đối phương thay cậu mở cửa xe, hình như đối với cậu vênh mặt hất hàm, sai khiến thờ ơ.

"Anh tư, làm sao anh rãnh rỗi tới đây vậy?" Mộ Dung Kỳ thoải mái đi tới phòng khách sạn, tìm một chỗ thoải mái chỗ ngồi xuống, "Anh tìm em có chuyện gì sao?"

Mộ Dung Trần xoay người lại, trên mặt không có một bất kỳ nụ cười nào, "A Kỳ, em không phải không biết mình đã rời nhà lâu rồi chứ? Nghe nói em gần đây em rất rãnh! Không phải chơi đến quên mất mọi người luôn rồi chứ?"

Nhìn cậu em trai này, hơn một năm không thấy, nụ cười trên mặt anh tuấn bỗng lui đi, trở thành một gương mặt lạnh lùng và vô tình.

Nghe vậy, Mộ Dung Kỳ khẽ nhíu mày, "Về nhà dĩ nhiên không có vấn đề, về phần anh thì sao. . . . . . Anh tư, anh nói cho em chút đi, từ nhỏ đến lớn điều như thế, anh không nhớ rõ nữa rồi?"

"Anh cũng đã nói với em, chuyện của anh và Tình Tình không cho em nhúng tay vào, cũng đã cảnh cáo em không được đến gần cô ấy, vậy bây giờ em đến San Francisco vì chuyện gì, chơi sao?" Mộ Dung Trần hờ hững nhíu mày, "Đừng tưởng rằng anh không đến bắt em, cũng không biết em đang ở đâu làm cái gì? Em cho rằng mình thoát được mắt anh sao? Lần trước chuyện Lam Chỉ Nông anh đã không tính sổ với em, nhưng về sau anh không hy vọng em làm như thế với Tình Tình nữa."

"Anh tư, em có làm gì đâu. Chỉ là nói với cô ta chân tướng mà thôi." Mộ Dung Kỳ nhướng mày, anh ghét Tiết Tình Tình. Không muốn nhìn thấy anh tư đem tinh lực lãng phí ở trên người một cô gái. Huống chi hiện tại bọn họ đang ở trạng thái rời xa nhau

Không ly hôn thì còn chờ gì nữa?

Nhìn Tiết Tình Tình cho tới bây giờ cũng không có để ý đến anh tư, cô vui vẻ qua ngày với đám người kia.

"A Kỳ, từ nhỏ anh đã nhìn em lớn lên, chưa bao giờ biết em chưa học chữ xong đã học người ta nói láo." Châm một điếu thuốc, Mộ Dung Trần mắt lạnh nhìn cậu, "Vì sao chiều hôm qua em tìm cô ấy?"

"Anh tư, em làm tất cả cũng vì anh làm thôi. Anh cầm những thứ này lên xem đi, xem một chút cô gái kia đối xử ra sao với anh. Căn bản cô ấy không thích anh, không quan tâm nhà Mộ Dung."

Mộ Dung Kỳ cầm túi tài liệu to ném cho Mộ Dung Trần, hừ, nếu quả thật quan tâm đến anh tư, làm sao có thể biết chuyện anh cả kết hôn cũng không trở về? Mặc dù cậu cũng không có trở về, nhưng mà ai cũng biết lục thiếu gia nhà Mộ Dung rất ít về nhà?

Một năm nay, người ngoài không ít ý kiến về hôn nhân của bọn họ, chẳng lẽ anh tư vẫn chưa rõ sao? Tại sao còn có thể tiếp tục như vậy?

"A Kỳ, em muốn anh nói bao nhiêu lần nữa em mới hiểu đây, đây là chuyện của anh với cô ấy, em không có tư cách nói vào. Còn nữa, anh hỏi em, đoạn thời gian trước, em cùng con gái Triển gia đã xảy ra chuyện gì?"

Đây mới là nguyên nhân quan trọng nhất anh cả gọi cậu về.

Nghe vậy, Mộ Dung Kỳ lần nữa cau mày, "Anh tư, đây là chuyện riêng của em." Người trong nhà sẽ không trông nom vào chuyện này của cậu chứ?

"Em cùng cô ta như thế nào, trong nhà không quản được. Nhưng em và tiểu thư Triển gia mở ra quan hệ, vậy cũng đừng trách người trong nhà hỏi chuyện." Triển Thơm là ai? Là người cậu có thể tùy tiện vui đùa sao? Cậu cùng cô ta trở thành một đôi thường xuyên ra vào khách sạn, loại chuyện như vậy làm sao có thể lừa gạt ánh mắt mọi người?

"Anh, chuyện này em sẽ tự giải quyết với Triển gia."

"Ý của ông nội là để cho hai người lập tức đính hôn, em cho rằng em phá hủy sự thanh bạch của con gái người ta, mà cứ ngồi thế được hả? Em dùng tư cách gì để nói chuyện với Triển gia?"

"Anh tư, bây giờ là thời đại nào? Anh cho rằng phụ nữ phải tam tòng tứ đức mới tìm được chồng sao? Chúng ta đều là người trẻ tuổi, biết cái gì có thể chơi, cái gì không thể." Mộ Dung Kỳ hờ hững nhíu mày. Cậu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ lấy vợ sớm như thế, cho dù là đính hôn cũng chưa từng nằm trong kế hoạch của cậu, hơn nữa cậu chỉ coi cô gái kia là bạn chơi đùa?

"Cái vấn đề này, em không cần nói với anh, mà em hãy đi về nói rõ ràng với ông nội đi." Mộ Dung Trần đã không dám tin tưởng trước mắt chính là người em trai luôn biết nghe lời, bây giờ cậu ta biến thành như thế nào rồi?

"Đính hôn là ý của ông nội? Còn là chủ ý của ba?" Mộ Dung Kỳ lạnh lùng hỏi. Người đứng đầu Triển gia và nhà Mộ Dung có giao tình không tệ.

"Rất xin lỗi, đây là suy nghĩ của mọi người, con gái Triển gia không phải là không thể cưới, nhà Mộ Dung cũng mong có một cuộc đính hôn náo nhiệt, đây là điều có thể mong đợi ."

"Anh tư, các người không thể ép em! Em có quyền lựa chọn"

"Em có thể có lựa chọn. Sự lựa chọn của em chính là tự nguyện trở về, hoặc anh áp giải em trở về."

"Anh tư, hôn nhân không phải trò đùa, em không muốn trở thành công cụ của các anh." Thật là nói giỡn, lúc nào cậu -Mộ Dung Kỳ đã trở thành công cụ kết thân của hai gia tộc rồi?

"Em cũng biết hôn nhân không phải trò đùa, em lại dám khích bác để hôn nhân của anh và vợ kết thúc, em thật nghĩ hôn nhân không phải trò đùa sao? Sao anh nghe chẳng thuận tay lên?"

Mộ Dung Trần nắm chặt túi hồ sơ trong tay, bên trong là cái gì anh rất rõ ràng. Lần này, không để cho cậu tiếp nhận chút dạy dỗ cũng không được.

"Anh tư còn có chuyện gì không? Em đi trước đây." Mộ Dung Kỳ thấy gương mặt tức giận của anh tư, trong lòng bắt đầu có chút sợ, anh tư chưa từng tức giận như vậy, cậu cũng không nên làm quá mức?

"Rất đáng tiếc, em không đi dễ dàng như thế, em lập tức về nhà." Mộ Dung Trần không muốn lại phải để ý đến người em trai này nữa."Đem lục thiếu gia ấn xuống, lập tức đưa lên chuyên cơ trở về nước."

"Anh tư! Triển Thơm vẫn còn ở đó chờ em!"

"Cô ấy đang đợi em trên chuyên cơ." Mộ Dung Trần quay lưng lại.

"Anh tư, anh không phải có thể làm như vậy!" Mộ Dung Kỳ tức giận quát.

"Anh đã làm như vậy." Mộ Dung Trần hờ hững nói.

A Kỳ thật sự nên chịu chút dạy dỗ, để cậu biết rằng mình sẽ không tùy hứng như vậy.

Cho đến trong phòng khôi phục yên tĩnh, Mộ Dung Trần mới mở túi tài liệu của em trai để lại ra, trong đó có một sấp hình lớn, anh càng xem càng căm tức.

Tiết Tình Tình, xem ra anh để mặc cho em quá lâu! Lâu đến quên mất người đàn ông của em rốt cuộc là ai rồi sao?

Lần này, Mộ Dung Trần đặc biệt đến Mĩ, trừ dọn dẹp những chuyện bậy bạ của em trai, còn muốn còn cô sửa chữa lại quan hệ của bọn họ.