Năm nay cô đã hai mươi bốn tuổi, thân thể đầy đặn đến mê người, thân thể mảnh khảnh trắng như tuyết, còn có cả một đôi mắt hấp dẫn.

"Mộ Dung Trần, anh đang xem ở đâu vậy. . . . . . tôi tự đi là được rồi." Căn bản chẳng cần quay đầu lại, Tình Tình cũng biết người đàn ông kia đã nhìn đến chỗ nào của cô, nếu như không phải bởi vì cô bị thương, cô đoán chừng hiện tại anh ta đã ăn tươi nuốt sống cô rồi, người đàn ông này, về phương diện nào đó, cô rất hiểu.

"Em đừng động đậy nữa được không, anh còn chưa thoa nước đá xong?" Thu hồi ánh mắt của mình, không để ý tới phản kháng của cô, bàn tay trực tiếp đè lên hông của cô, tránh động đến vết thương, đem khăn lông bọc khối nước đá lại, nhẹ nhàng đè chúng lên chỗ vết thương.

Đột nhiên truyền đến một cỗ lạnh lẽo khiến cơ thể Tình Tình cứng người. "lạnh!" Không nhịn được giãy dụa mấy cái.

"Nhẫn nại một chút, như vậy mới không còn sưng đỏ." Mộ Dung Trần đem khăn lông đè lên chỗ sưng đỏ, đem chiếc áo khoác mà anh vừa cởi xuống đắp lên người của cô, đồng thời đem thân thể trắng như tuyết che lại.

Cơ thể của cô bị áo khoác nam cao cấp của anh bao lại, mùi nước hoa nhàn nhạt của anh tràn vào mũi cô, mùi vị vừa quen thuộc vừa xa lạ chạy vào tâm trí Tình Tình

"Tôi không muốn đi đến bệnh viện với anh. Dương Dương đâu? Tôi muốn gọi điện thoại cho nó, gọi nó ra đưa tôi đi."

"Bị thương còn không đàng hoàng, không nên lộn xộn, chờ một chút nước đá sẽ tan hết. Em trai của em sẽ tự biết đường về nhà."

"Tôi muốn gặp nó! Giờ anh không phải là người thân của tôi, tại sao chuyện của tôi phải để anh lo?" Không biết vì sao, cô lại cứ thích nghe lời của anh. "Chứng minh anh là người của em, là chuyện rất đơn giản. Nếu không phải bây giờ em đang bị thương, em có tin là anh sẽ làm em ngay lập tức không?" Cô gái này, thật sự là càng ngày càng bướng bỉnh rồi.

"Mộ Dung Trần, tôi ghét anh. Anh tránh ra!" Mộ Dung Trần thấy cô lại đẩy anh ra, hai cánh tay không tự chủ mà ôm chặt lấy cô, sức mạnh như một khối sắt to, không để cô giãy giụa.

"Đáng chết, không nên lộn xộn." Rống to, cũng chẳng thể áp xuống ham muốn của cô, anh cúi đầu hôn xuống đôi môi đỏ thẳm của cô, môi mỏng bừa bãi đòi lấy sự ngọt ngào.

Đối mặt với sự cưỡng hôn đột ngột của anh, đầu lưỡi mạnh mẽ trực tiếp đẩy hàm răng đang khép chặt của cô ra, ở trong khoang miệng nóng rực của cô, bừa bãi yêu cầu, Tình Tình sững sốt, toàn thân đông cứng, tên khốn kiếp này, thế nhưng lại muốn hôn cô? Nhưng hông của cô rất đau, căn bản là không nhúc nhích được, ưmh. . . . . .

Sau một lúc lâu, Tình Tình cảm giác cánh tay đang đè lấy eo cô càng thêm mạnh mẽ, nhưng vẫn cố ý tránh xa vết thương của cô, rồi cánh tay kia lại đi lên phía trên, khiến cô càng thêm sợ hãi, liều mạng giãy giụa tay chân, muốn quay đầu né tránh nụ hôn của anh, chỉ là mặc kệ cô tránh né như thế nào, tất cả đều không thành công, Mộ Dung Trần rất là thuần thục trong việc vây lấy cơ thể cô.

Cho đến khi cô giãy giụa mệt mỏi, yếu đuối chẳng còn chút sức lực nhúc nhích nào nữa thì rốt cuộc tên đàn ông nào đó đã nếm đủ, mới chịu dời môi anh khỏi môi cô, nhưng tay vẫn nắm chặt giương mặt cô, vuốt ve nó một cách nhẹ nhàng.

Lúc này ánh mắt luôn sắt bén của anh lại mang thêm nét phong trần, nhìn mãi cũng không thấy đáy, và nó cứ nhìn chằm chằm vào cô.

"Nếu không phải eo của em còn bị thương, anh sẽ muốn em…. Ngay lập tức!" hơi thở gấp gáp phun vào cổ Tình Tình, đầu của anh chôn ở hõm vai cô, ngửi mùi thơm quen thuộc.

"Không cần. . . . . ."

"Chờ một chút chúng ta đi gặp bác sĩ, sau đó thì về nhà."

"Mộ Dung Trần. . . . . ."

"Nói thêm một tiếng không cần nữa, anh thật sự sẽ làm em ngay chỗ này, em có tin hay không?" Mộ Dung Trần cũng không muốn đi đè nén tâm tình của mình, nói xong lại cắn một cái trên cổ cô, để cô kêu lên một tiếng đau rồi mới nhả ra và liếm liếm vết răng ấy, đem hàm răng từ chiếc cỗ trắng noãn dời đến gần xương quai xanh của cô, nút một cái, tiếng phát ra làm người ta mộng tưởng.

“Eo còn đau không?" Không dám đem toàn bộ sức nặng đè lên người cô, ngẩng đầu hỏi cô, đồng thời đem bàn tay hướng về phía hông của cô.

"Đau."

“Vậy chúng ta đến bệnh viện trước nhé." Nói xong, anh buông cô ra, ngồi vào vị trí lái xe, thả tay vào bánh lái, chân nhấp ga một cái, đã lái đến bãi đỗ xe của bệnh viện.

Từ bệnh viện đi ra đã là lúc nửa đêm, cũng may, cô không bị thương đến xương cốt, chỉ bởi vì lực đụng quá mạnh, cô mới đau như vậy.

Chụp X quang, thấy rằng không quá nghiêm trọng, chỉ là da sưng đỏ, bởi vì chườm đá lạnh đúng lúc, cho nên chỉ cần uống thuốc dự phòng nhiễm trùng nữa, mấy ngày nay tận lực không khom lưng, cũng sẽ nhanh chóng lành.

Sau khi lấy thuốc xong, hai người ra về. Ngồi trong xe, Mộ Dung Trần chuyên tâm lái xe, Tình Tình biết mình căn bản không thể chống lại anh, chỉ có thể thuận theo, coi như đây là một lần cuối cùng, chậm rãi nhắm mắt lại, xoay đầu hướng ra cửa sổ, trên người đang đắp áo khoác của anh, khí ấm len lỏi, khiến cô ngủ thật, có lẽ đã quá mệt mỏi.

Trong mơ hồ, hình như nghe thấy tiếng Mộ Dung Trần nói điện thoại với ai đó, giọng vô cùng nhỏ, giống như sợ quấy rầy đến cô, âm lượng rất thấp.

Mặc dù Tình Tình nói đưa cô về nhà của cô, còn đem địa chỉ nói cho anh biết, đáng tiếc, Mộ Dung Trần lại không chịu đưa cô về nhà, mà trực tiếp đưa cô trở về nhà Mộ Dung.

Khi Mộ Dung Trần bế cô ra khỏi xe thì Tình Tình liền tỉnh lại, thấy những cảnh vật vừa quen thuộc vừa xa lại, cô kinh sợ đến há to miệng: " Mộ Dung Trần, tôi đã nói về nhà rồi mà."

Nếu như không phải là đang bị đau lưng, cô đã sớm nhảy khỏi ngực anh rồi. Trời ạ, với quan hệ bây giờ của bọn họ, làm sao cô có thể cùng Mộ Dung Trần trở về nhà Mộ Dung?

Năm đó bọn họ ly hôn, cô chẳng nói một tiếng với nhà Mộ Dung, hiện tại cô cứ trở về như thế? Cô cảm thấy rất ngại ngùng với những người lớn trong nhà

"Tôi không vào được đâu, quá muộn, sẽ quấy rầy người nhà anh." Tình Tình cúi đầu không dám nhìn ánh mắt của anh.

"Vậy em muốn đi đâu?" lần này Mộ Dung Trần không có tức giận, anh cúi đầu hỏi cô.

"Nơi này là nhà của anh, anh quên rồi sao? Nhà tôi không ở nơi này, nhà tôi ở. . . . . ." Tình Tình còn muốn nói nhiều chuyện khác, Mộ Dung Trần không để ý tới cô nữa, ôm người đi vào trong nhà, vừa đi vừa nói: "nơi này chính là nhà của em." Nơi này đã từng được coi là nhà của cô, nhưng là. . . . . . Tình Tình biết mình không có cách nào thuyết phục được anh, chỉ có thể im lặng đi cùng anh. Hơn nữa đã trễ thế này, quả thật không nên nói nhiều lời.

Nếu đem mọi người đánh thức, cô thật không biết đối mặt ra sao với bọn họ. Nếu như tối nay nhất định phải ở chỗ này cả đêm, ngày mai cô dậy sớm một chút, thừa dịp mọi người chưa thức dậy rời đi.

Khi Mộ Dung Trần ôm Tình Tình vào cửa nhà thì người giúp việc đang đứng chờ thấy cô gái bị anh ôm trong ngực làm ngẩn người. Đây không phải là Tiết Tình Tình sao? Thế nào lại về nước rồi? Hay là đang nửa đêm nhìn lầm? Nhưng rõ ràng thế kia mà.

"Thiếu gia, thiếu nãi nãi." Mặc dù rất hiếu kỳ, nhưng người giúp việc được huấn luyện kỹ càng luôn luôn ứng biến kịp.

"Không sao, các ngươi nghỉ ngơi đi." Phân phó xong, Mộ Dung Trần ôm Tình Tình thẳng lên lầu. Mà Tình Tình lại chỉ có thể núp ở trong ngực của anh, dũng khí đối đầu chẳng còn đâu cả.

Xong đời, cô cũng biết, về tới nhà Mộ Dung không thể nào không bị người làm phát hiện, ngày mai cô phải làm sao đây?