Sau khi lễ nghi kết thúc, tất cả những người thân bạn bè đều tới chúc mừng họ, đại trạch nhà Mộ Dung rộng rãi đã lâu không được náo nhiệt như vậy, sóng người nối liền không dứt, tiếng nói tiếng cười, chúc phúc liên tục không ngừng.

Thời tiết rất tốt, trên không trung, nhiều khinh khí cầu màu sắc rực rỡ được thả bay, ánh mặt trời sáng rỡ chiếu vào trên cỏ xanh mơn mởn, cho ngày lãng mạn này càng tăng thêm vài phần vui mừng.

"Chúc mừng hai vị."

Trong lúc cấp bách, Cố thị trưởng, hôm nay là phụ rể Cố Kỳ Nam, lướt qua đám đông bưng sâm banh hướng đôi tân nhân mời rượu.

"Cám ơn." Mộ Dung Trần ôm kiều thê cùng hắn cụng ly, Tình Tình thận trọng lại khách khí mỉm cười đối với hắn. May là Âu Thánh Nguyên cùng Trầm Ngôn mới vừa rồi sau khi mời rượu bị người khác lôi đi, nếu không Tình Tình nhất định không biết đối mặt với bọn họ ra sao.

Áo cưới đã bị thay bằng một bộ lễ phục truyền thống, cô mặc một bộ lễ phục màu đỏ, mái tóc đen nhánh được thợ trang điểm vén lên cao, lộ ra một mảng lưng trắng như ngọc.

Một bàn tay to nam tính giống như là bị dính nhựa cao su, làm thế nào cũng không thoát khỏi tay anh, có lúc cô còn cảm thấy tay anh mang theo lửa ở trên lưng cô nhẹ nhàng vuốt ve, khiến cho cô đứng ngồi không yên, xấu hổ đỏ cả mặt.

Kiễng chân lên, cô nhỏ giọng nói bên tai của Mộ Dung Trần : “Tôi muốn đi toilet”

“Có muốn anh đi cùng em không?” Anh săn sóc tỉ mỉ hỏi.

“Không cần, tôi lập tức về ngay” Cô vội vàng lắc đầu, xốc váy thật dài lên, vội vã đi. Mà 2 dâu phụ bên cạnh cô hoàn toàn không quen, lập tức đi theo phía sau cô.

"Tiết tiểu thư là một cô gái tốt." Cố Kỳ Nam đưa mắt nhìn bóng lưng của của người đẹp, ca ngợi không thôi.

“Vị hôn thê của cậu, Lương gia nhị tiểu thư không tốt sao?” Mộ Dung Trần thu hồi tầm mắt, anh nhíu mày nhìn Cố Kỳ Nam, mắt sáng như đuốc:

“Khi nào thì kết hôn?”

“Bộ dáng này của cậu là thật tâm chúc phúc cho tôi hay là chế giễu tôi?” Cố Kỳ Nam cong nhẹ khóe miệng, không muốn bàn luận chuyện của mình:

“Tôi đi chào lão thái gia một tiếng. Chúc 2 người vĩnh kết đồng tâm, bách niêm giai lão”

“Cảm ơn” Mộ Dung Trần đem ly rượu uống một hơi cạn sạch.

Sau khi Cố Kỳ Nam rời khỏi, một đám người khác cầm rượu tới, tán gẫu với Mộ Dung Trần.

Trong phòng rửa mặt trống rỗng, chỉ có một mình Tiết Tình Tình, cô đứng ở trước bồn rửa mặt làm bằng đá cẩm thạch màu đen, để 2 tay đặt ở dưới vòi nước, mặc cho nước mát tẩy rửa 2 tay của mình, như vậy làm cho cô có thể lấy lại tinh thần.

Nhìn cô gái trong gương vì trang điểm mà không giống người thật mà than thở. Cuộc đời của cô, đã định rồi. Bắt đầu từ bây giờ, cô không còn là Tiết Tình Tình của lúc trước mà cô là vợ của Mộ Dung Trần, là tứ thiếu phu nhân của nhà Mộ Dung.

Tiết Thiệu Trạch hôm nay cũng đến, đáng tiếc còn mang theo 2 mẹ con mà cô không muốn nhìn thấy, lúc mời rượu cô thậm chí cũng không nhìn họ một cái.

Cậu cũng đến nhưng chỉ đến một mình. Ông ngoại bà ngoại vẫn không thể tha thứ cho mẹ của cô sao? Nhưng dù có tha thứ hay không cũng không thay đổi được sự thật.

Cô không phải là đứa con gái tốt, đối với bố ruột của mình trước giờ chưa hề thật lòng gọi một tiếng “Bố", nghĩ đến mẹ và em trai đang ở nơi đất khách quê người, dù là lúc vui vẻ hay đau khổ cũng không thể cùng bọn họ vượt qua, bây giờ, kết hôn rồi cũng không cách nào hòa nhập được.

Làm thế nào mới có thể trở thành người vợ tốt đây?

Lần nữa nhìn lại gương mặt của mình trong gương, cô tự nhắc nhở mình phải mỉm cười, phải mỉm cười. Hôm nay là ngày vui của cô, nhưng cô thực sự cười không nổi.

Thật ra thì cô nên ghét anh, anh dùng thủ đoạn bỉ ổi làm cô gả cho anh. Hết thảy trước mắt đều do anh mong muốn, nguyện vọng của cô, có phải cũng có thể thực hiện được hay không?!

Việc hôn nhân này, có thể nhìn thấy mẹ và em trai cũng là mong chờ duy nhất của cô.

Anh đối với cô coi như rất tốt, thế nhưng cho dù tốt, cũng không có ý nghĩa.

Xoay người đang muốn đi ra khỏi nhà vệ sinh, cửa đúng lúc bị người khác đẩy vào.

Là Phó Cảnh Ca.

Toàn thân mặc lễ phục màu đen càng làm cho vóc người của cô ta trở nên hấp dẫn, mê người hơn, nhìn thấy Tình Tình, cô ta cũng không mở miệng nói chuyện, chỉ yên lặng nhìn cô.

“Tôi đi ra ngoài trước”

Luôn luôn không cùng người không quen biết lui tới, Tình Tình không hiểu vì sao Phó Cảnh Ca lại dùng ánh mắt quái dị đó nhìn chằm chằm cô.

Mà họ thật sự không tính rất quen thuộc, dù sau này sớm chiều gì cũng gặp nhau, nhưng lúc này cô cũng không biết nói gì.

"Chúc mừng!"

Nhìn thấy Tình Tình sắp đi, Phó Cảnh Ca đến gần 2 bước, nhìn Tình Tình mặc lễ phục đỏ thẳm của cô dâu, nhưng, vì sao trên mặt cô không có nét vui sướng của cô dâu thường có?

Vào hôm nay, ngoại trừ nói tiếng chúc mừng cô còn có thể làm gì khác nữa chứ? Dù cô có làm gì cũng đều không thay đổi được sự thật. Cô nên nhìn thấu ngay từ đầu mới đúng.

Cho dù không cam tâm nhưng cũng đáng đời mình

"Cám ơn!"

Kéo làn váy thật dài, Tình Tình không biết giữa các cô còn có chuyện gì để nói, nhưng Phó Cảnh Ca hình như có chuyện muốn nói với cô.

“Tiết Tình Tình…”

Lúc cô muốn đi ra, Phó Cảnh Ca gọi tên cô, điều này làm cho Tình Tình kinh ngạc.

"Còn có chuyện gì sao?"

"Đêm hôm đó, thuốc trong rượu của cô là do tôi hạ” Vặn mở vòi nước tinh xảo, Phó Cảnh Ca không nhìn Tình Tình, chỉ nhìn mình trong gương.

Dung nhan của cô gái 25 tuổi, dù vẫn đẹp, nhưng nét u sầu cùng buồn bã giữa hai hàng lông mày khẽ nhíu cũng không làm cách nào xóa đi được

Cô ta nói gì? Thuốc là do cô ta hạ? Tay Tình Tình vốn đang lôi kéo làn váy, bỗng chốc buông ra, cô không thể tin được vào tai của mình. Rõ rang rượu là do Mộ Dung Cầm với Tiết Tinh Tinh đưa cho cô uống, cũng là họ đưa cô vào phòng của Mộ Dung Trần, tại sao lại liên quan đến cô ta?

Tiết Tinh Tinh cùng Mộ Dung Cầm muốn hại cô mục đích rất rõ ràng, một người vẫn không ưa cô, một người thích Dương Bách Lâm, vậy mục đích của Phó Cảnh Ca là gì?