6: Hoàng Hậu Thất Trách


Vương Chi Lăng vừa tiếp nhận khẩu dụ đứng ra tổ chức lễ sắc phong cho Lệ phi, thì đồng thời cũng bị Thân Giang Kiệt triệu kiến về việc tìm kiếm tung tích nữ nhân có vết bớt đỏ.

Thời hạn ba ngày cũng đã kết thúc, hắn cho gọi nàng đến nhất định sẽ làm khó dễ nàng.
Vương Chi Lăng đương nhiên không dám kháng chỉ, buộc phải theo lời Đào công công đến diện kiến Thân Giang Kiệt.

Lúc nàng đến, Thân Giang Kiệt đang say đắm ngắm nhìn bức tranh mà hắn tự tay vẽ, là một bóng lưng trắng muốt với đường cong thắt lưng khiêu gợi, phía sau gáy nàng rơi rớt những sợi tóc mỏng manh, mềm mại.

Sau lưng mỹ nữ trong tranh, vết bớt hình con bướm đỏ thắm nổi bật giữa làn da ngọc ngà.

Vương Chi Lăng nhìn thấy bức tranh kia, da đầu nàng run lên, toàn thân cứng đờ, kí ức đêm hôm đó ở trong hòn giả sơn lại hiện về.
Thân Giang Kiệt dùng ánh mắt đầy si mê, đen đục màu sắc dục vọng mà nhìn tấm lưng trần kiều diễm nọ.

Vương Chi Lăng sợ hãi tột cùng khi phát hiện trong mắt hắn đầy sự khát khao thèm thuồng.
- Hoàng hậu có biết trẫm mong nhớ nàng ấy đến mức nào không?
Vương Chi Lăng không dám trả lời, nàng siết chặt chiếc khăn trong tay, đứng như chết trân tại chỗ.
- Trẫm nhớ nàng ấy, khao khát nàng ấy, chỉ mong gặp lại nàng ấy một lần.

Chỉ cần có được nàng ấy, trẫm có thể trả bất cứ cái giá nào.

Đã mười ngày trôi qua rồi, mỗi một ngày đối với trẫm như dài cả năm.
Vương Chi Lăng nhìn thần sắc của Thân Giang Kiệt, cảm thấy hắn hoàn toàn không giống hắn của trước đây.


Trước đây Thân Giang Kiệt tâm tư khó dò, lãnh đạm vô tình, xung quanh hắn luôn có một tầng lệ khí rất khó diễn tả.

Hiện tại, trong mắt hắn tràn đầy sự si tình, khiến nàng cảm thấy vô cùng la xạ.
Một lát sau, Thân Giang Kiệt cuộn lại tấm tranh vẽ, quay lại nhìn Vương Chi Lăng.

Nàng hốt hoảng nhận ra ánh mắt hắn không còn vẻ say đắm ban nãy, mà thay vào đó là sự lãnh khốc tuyệt tình.

Hắn lạnh lùng nói:
- Trẫm đúng là đang kể chuyện cười, đúng không? Kẻ như Hoàng hậu làm sao hiểu được? Nàng dựa vào Thái hậu mới leo lên được phượng vị, lại không có năng lực quản lý hậu cung, ngày ngày chỉ lo tìm cách bắt bẻ, hành hạ chúng phi tần, cùng chúng phi tần tranh sủng.

Ngay cả chuyện cỏn con trẫm giao cho nàng xử lý, nàng cũng làm không xong.

Trẫm rốt cuộc không biết nàng làm thế nào tiếp tục ngồi ở ngôi vị Hoàng hậu kia.
Vương Chi Lăng lúc này cảm thấy lạnh thấu xương, xem ra Thân Giang Kiệt đã hiểu lầm nàng một cách sâu sắc.

Không nghĩ cũng biết, kẻ nào đứng đằng sau châm ngòi, thọc gậy bánh xe, khiến hắn đối với nàng có thành kiến đến vậy.

Vương Chi Lăng hít vào một hơi, lấy hết can đảm nói:
- Bẩm Bệ hạ, thần thiếp vô năng, không hoàn thành chức trách, tội đáng muôn chết.

Nhưng thần thiếp thiết nghĩ, chuyện Bệ hạ tìm nữ nhân kia đã lan khắp hành cung, nếu nữ nhân kia muốn được nạp làm phi tần, thì đã xuất đầu lộ diện từ lâu.

Có thể… có thể duyên phận giữa Bệ hạ và nàng ta…
- Câm mồm! – Thân Giang Kiệt tức giận đập bàn – Hoàng hậu quá mức ngang ngược! Trẫm muốn nạp ai làm phi tần, không đến lượt nàng ý kiến, càng không đến lượt người đó định đoạt!
Vương Chi Lăng hoảng loạn quỳ xuống, khuôn mặt tái nhợt đi.

Nàng đối với sự chuyên quyền của bậc Đế vương vốn dĩ đã quen, cũng đã dần chấp nhận cái nhìn ác cảm, phiến diện của Thân Giang Kiệt đối với mình.

Nhưng đứng trước nguy cơ bị hắn xử tội, thậm chí là phế hậu, nàng không cam tâm.
Đúng lúc đó, bên ngoài cửa truyền đến thanh âm thái giám thông tri: “Thái hậu giá đáo!”
Thân Giang Kiệt nhếch mép cười, nhìn chằm chằm Vương Chi Lăng:
- Hoàng hậu thật giỏi, nhanh chóng tìm chỗ dựa rồi.
Thôi Thái hậu nghe tin Vương Chi Lăng bị Thân Giang Kiệt triệu kiến, sớm biết nàng sẽ gặp phiền phức to.

Bà không an tâm để một nữ hài hiền lành, thật thà như nàng đối diện với kẻ tâm cơ thâm trầm như Thân Giang Kiệt, đành phải di gót đến đại điện của hắn.
- Nhi thần tham kiến mẫu hậu.
- Thần thiếp tham kiến Thái hậu.
Thôi Thái hậu phất tay:
- Đều bình thân đi.
Thân Giang Kiệt đỡ mẫu hậu ngồi xuống ghế, thân thiết hỏi:
- Mẫu hậu sao lại đến đây?
Thôi Thái hậu mỉm cười, ánh mắt sắc lạnh:
- Hôm nay Ai gia không đến, chỉ sợ Hoàng đế sẽ vì một nữ nhân không rõ danh tính mà phế hậu, làm trò cười cho thiên hạ.

Thân Giang Kiệt trừng mắt nhìn Vương Chi Lăng đang cúi đầu đứng ở một bên, cảm thấy vẻ nhu nhược yếu đuối của nàng càng lúc càng chướng mắt.

Hắn đứng thẳng lưng đối diện với ánh mắt dò xét của Thái hậu, lạnh lùng nói:
- Bẩm mẫu hậu, nhi thần biết phân nặng nhẹ, sẽ không vì lí do đó mà phế hậu.

Nhưng Hoàng hậu không hoàn thành bổn phận, không thể không phạt.
- Vậy theo ý Hoàng đế, nên phạt Hoàng hậu như thế nào?
Thôi Thái hậu biết rõ hôm nay Thân Giang Kiệt sẽ không bỏ qua cho Vương Chi Lăng, nên bà cũng chỉ đến đây ngăn cản hắn có hành vi vượt quá giới hạn, việc xử phạt đương nhiên không thể tránh khỏi.
Thân Giang Kiệt nhìn thấy thái độ của Thái hậu, không do dự đáp:
- Tước quyền quản lý lục cung, giao cho Hiền phi.
Thân Giang Kiệt vừa dứt lời, Thái hậu đã vội ngăn cản:
- Không được! Hoàng đế không thể quyết định tước quyền quản lý lục cung của Hoàng hậu chỉ vì một nữ tử không rõ thân phận.
- Ý trẫm đã quyết, quân vô hí ngôn!
Thân Giang Kiệt lần này không có chút nể mặt dưỡng mẫu, quyết tâm xử phạt Vương Chi Lăng, chừng đó đủ hiểu, Thân Giang Kiệt đối với nữ tử kia có bao nhiêu quan tâm và ưu ái.
Trái với suy nghĩ của Thân Giang Kiệt và Thôi Thái hậu, Vương Chi Lăng lại không hề cảm thấy hình phạt kia nặng nề.

Tước đi quyền quản lý lục cung của nàng, chính là giúp nàng có chút thời gian tĩnh tâm, an nhàn, không ai quấy rầy, cũng không cần phải gánh vác trách nhiệm nặng nề.

Hơn nữa, Vương Chi Lăng nhập cung cùng lúc với Hiền phi, làm sao không nhìn ra dã tâm của nàng ta đối với ngôi vị Hoàng hậu? Xem ra lần này, Thân Giang Kiệt lại giúp cho Hiền phi đi một bước rất dài đến vị trí Chiêu nghi.
Thôi Thái hậu cảm thấy Thân Giang Kiệt không nể mặt mình, lại càng tức giận Vương Chi Lăng nhu nhược yếu đuối, quyền quản lý lục cung cư nhiên rơi vào tay kẻ khác, khiến bà không khỏi thất vọng.

Thôi Thái hậu cười lạnh:
- Được rồi, ai gia cũng già rồi, quản mấy chuyện của đám trẻ các ngươi cũng càng thêm phiền não.

Hoàng đế nay đã đủ lông đủ cánh, chuyện nhà của Hoàng đế, vẫn nên là Hoàng đế tự tay giải quyết.
Nói rồi, Thái hậu di gót, định rời khỏi đại điện, nhưng chỉ đi được hai bước, bà liền xoay người, nói nhỏ vào tai Thân Giang Kiệt: “Ai gia chỉ có lời này, không thể không sớm nhắc nhở Hoàng đế, đừng nên ra tay quá quyết liệt với Hoàng hậu, kẻo có ngày ân hận không kịp.”
Thân Giang Kiệt nhíu mày nhìn Thái hậu, trên mặt lộ vẻ khó hiểu.

Hắn hiểu tính tình của Thôi Thái hậu, lời của bà không bao giờ thừa, cũng không bao giờ thiếu, đều có sự tính toán cẩn thận ngay khi mở lời.

Mặc dù hắn rất không vừa ý với biểu hiện của Vương Chi Lăng, nhưng cũng không dám mạnh tay với nàng.
- Trẫm nể mặt Thái hậu, tạm thời cho Hoàng hậu thêm một cơ hội.

Việc quản lý hậu cung vẫn là để Hiền phi hỗ trợ nàng, còn việc truy tìm người, nàng vẫn phải làm cho xong.

Trẫm cho nàng thêm một tuần nữa, nhất định phải mang nữ nhân kia đến trước mặt trẫm.
Vương Chi Lăng vốn tưởng đã thoát thân, không ngờ Thân Giang Kiệt đối với nữ nhân có vết bớt màu đỏ kia lại có chấp niệm sâu sắc như vậy.

Vương Chi Lăng trong lòng thầm than khổ, ký ức đêm hôm nọ quá mức đáng sợ, nàng không có cách nào đủ dũng khí thừa nhận nàng chính là nữ nhân mà hắn vẫn luôn tìm kiếm.
Vương Chi Lăng đành phải cúi đầu nhận mệnh.

Việc quan trọng hiện tại chính là không thể để Thân Giang Kiệt tiếp tục nổi nóng trừng phạt nàng, xem như là biện pháp tạm thời.
Từ lúc nhận được lệnh phò trợ Hoàng hậu quản lý lục cung, Hiền phi vẫn luôn đối với Vương Chi Lăng một lòng kính cẩn.


Nàng ta sớm tối thỉnh an, lân la gợi chuyện để Vương Chi Lăng dần xem nàng ta như cánh tay đắc lực.

Trái lại, Lệ phi Trương thị ỷ mình đang mang long thai, luôn luôn tỏ vẻ hống hách, không để ai vào mắt.

Việc nàng ta cố tình đụng phải Vương Chi Lăng, trên dưới hành cung ai cũng biết, nhưng ngay cả Thái hậu cũng không muốn làm lớn chuyện, lí do rất dễ hiểu, nàng ta đang mang long thai.
Vương Chi Lăng đối với chuyện này cũng không hề nôn nóng.

Hậu cung hàng trăm giai lệ, ai nấy đều không ngừng tranh giành sự chú ý của Hoàng đế, ai được sủng ái, ai mang long thai, thì chính là kẻ thù chung của cả hậu cung.

Lệ phi từ lúc là một Mỹ nhân đã ỷ sủng sinh kiêu, khiến cho không ít người chướng mắt.

Vương Chi Lăng cũng không cần để nàng ta vào mắt, để nàng ta tự cầu được phúc.

Chỉ là, người trong hậu cung bụng dạ nham hiểm, Vương Chi Lăng sợ bản thân tai bay vạ gió, từ lúc Lệ phi mang thai, nàng hoàn toàn không dám lui tới thăm hỏi.
Đúng như dự đoán của Vương Chi Lăng, Lệ phi Trương thị lên mặt không quá ba ngày thì liền sảy thai, cũng không biết là do nàng ta vô ý để bản thân vấp ngã, hay có kẻ đàng sau giở trò, chỉ biết nàng ta đêm hôm đi dạo hoa viên, vô ý đạp chân lên hòn đá trơn.

Thái y nói ngày thường cơ thể Lệ phi vốn đã yếu ớt, thai kỳ không được tẩm bổ thích hợp, nên càng suy yếu.

Điểm này phải trách cơ địa của Lệ phi, nàng ta ốm nghén rất nặng, bao nhiêu thuốc bổ đều không thể nào uống nổi.
Thân Giang Kiệt mất đi hài tử, đương nhiên vô cùng phẫn nộ, nhưng Lệ phi khinh suất để sảy thai, cả tinh thần và thể xác đều kiệt quệ, không chịu nổi trách phạt.

Thân Giang Kiệt đành phải bỏ qua chuyện này, để nàng ta an tâm dưỡng thai.
Trái lại, người làm trung cung như Vương Chi Lăng lại hoàn toàn gánh chịu trách mắng.

Thân Giang Kiệt đến thăm Lệ phi, bắt gặp Vương Chi Lăng, trong lòng nhiều chuyện bực bội dồn nén, liền mắng mỏ nàng:
- Hoàng hậu thân là trung cung, ngay cả một phi tần đang mang thai cũng không chăm sóc tốt.

Lần trước nàng lạm dụng tư hình xử phạt Lệ phi, trẫm đã rộng lượng bỏ qua cho nàng.

Từ lúc biết Lệ phi mang long thai, nàng cũng chẳng mấy khi quan tâm, Lệ phi ốm nghén không thể dùng thuốc cũng không thấy nàng thăm hỏi.

Nàng làm Hoàng hậu kiểu gì vậy?
Vương Chi Lặng một bụng ấm ức, nhưng không dám lên tiếng phản bác, chỉ đành quỳ ở một bên nghe trách phạt.

Chẳng mấy chốc, tin đồn Hoàng hậu thất trách khiến Lệ phi sảy thai lan truyền khắp hành cung.

7: Oán hận

Vương Chi Lăng can tội thất trách khiến long thai của Lệ phi không được chăm sóc tốt, dẫn đến mất đi hoàng tự. Thân Giang Kiệt hạ lệnh tước đi quyền quản lý lục cung của nàng, cắt nửa năm bổng lộc, khiến cho tình hình của nàng vốn đã khó khăn lại càng thêm khó khăn. Quyền hành quản lý lục cung hiện tại rơi vào tay Hiền phi, ngay cả ngân sách trong hậu cung cũng là một tay nàng ta quyết định. Vương Chi Lăng hoàn toàn mất đi thực quyền, phượng vị khó lòng bảo toàn.

Dạo gần đây, Thân Giang Kiệt càng ngày càng nóng lòng tìm kiếm mỹ nữ có vết bớt trên vai, đến dùng thiện cũng phải nhìn ngắm bức họa kia mới có thể ăn ngon miệng. Đêm đến, đã rất nhiều lần hắn mơ về đoạn ký ức ngọt ngào hương diễm trong sơn động kia, mơ thấy thân ảnh nàng mềm mại, non nớt, hương thơm trinh nữ vờn quanh hai cánh mũi hắn.

Mỹ nữ kia hoàn toàn khác biệt với những giai lệ chốn hậu cung, nàng không có nét diễm lệ câu dẫn nam nhân như bọn họ, càng không có chút kinh nghiệm như đã qua dạy dỗ của các vị ma ma. Nàng hoàn toàn thuần khiết.

Thân Giang Kiệt làm sao không nhớ rõ đêm hôm đó là hắn cưỡng bức nàng? Nhưng hắn là bậc Đế vương, thứ mà hắn muốn có được, bắt buộc phải có được, dù nàng có nguyện ý hay không.

Bởi vì mơ tưởng đến mỹ nhân có vết bớt hình con bướm sau lưng, Thân Giang Kiệt càng lúc càng cảm thấy nữ nhân trong hậu cung của hắn nhàm chán, vô vị. Từ lúc gặp gỡ mỹ nhân kia, hắn không thèm bước vào hậu cung nửa bước, thậm chí còn không thường xuyên dùng thiện với Hiền phi, Linh phi như trước đây.

Tuy chỉ mới khoảng hai tuần, nhưng trên dưới hậu cung ai nấy đều sốt ruột. Hoàng đế không sủng hạnh phi tần, không chỉ chúng phi tần lo lắng, ngay cả Thái hậu cũng đứng ngồi không yên. Tuy miệng không nói ra, nhưng ai ai cũng rõ, nguyên nhân của việc này đều từ nữ nhân bí ẩn kia. Oán hận của nữ nhân hậu cung đối với mỹ nữ trong mộng của Thân Giang Kiệt cũng càng ngày càng lớn.

Kể từ lúc Thân Giang Kiệt truy tìm tung tích nữ tử kia, cũng có không ít nữ nhân có vết bớt trên người được tìm thấy, thế nhưng qua nghiệm thân, lại phát hiện ra còn trong trắng hoàn toàn, chưa từng được lâm hạnh. Vương Chi Lăng cũng làm theo cách mà Đào công công vẫn thường hay làm, trước kiểm tra thân thể, sau đó nghiệm thân. Thế nhưng nữ nhân trong cung số lượng có giới hạn, chỉ trong vài ngày đã có thể kiểm tra toàn bộ. Thân Giang Kiệt vì lẽ này mà đối với Vương Chi Lăng càng thêm bức xúc, rõ ràng là việc dễ như trở bàn tay, nàng lại không thể mang lại kết quả như hắn mong đợi.

Việc Thân Giang Kiệt vì nữ tử kia mà không bước vào hậu cung phút chốc lại đổ lên đầu Vương Chi Lăng. Trên dưới hậu cung đều cho rằng Hoàng hậu vô năng, đến tìm kiếm một tiểu cung nữ cũng không thể làm được, khiến cho tâm tư của Hoàng đế không có chỗ phát tiết, mới khiến hắn ăn không ngon, ngủ không yên, cũng không sủng hạnh phi tần. Vương Chi Lăng đương nhiên biết rõ mọi chuyện, chỉ là nàng vẫn không thể nào nghĩ ra đối sách vẹn toàn cho việc này.

Thân Giang Kiệt cảm thấy Vương Chi Lăng không thể làm tốt được chuyện truy tìm người, cộng với việc nàng lạm dụng tư hình với Lệ phi, thất trách dẫn đến Lệ phi sảy thai, trong lòng đã có ý định phế hậu. Có điều, Vương Chi Lăng vẫn có chống lưng cực kỳ vững chãi là Thôi Thái hậu – dưỡng mẫu của hắn, hắn dù muốn nhanh chóng phế bỏ nàng, cũng không có cách nào thuyết phục.

Trong lúc này, Hiền phi lại xử lý sự vụ ở hậu cung vô cùng tốt. Nàng ta làm bất cứ việc gì cũng hỏi ý Thân Giang Kiệt, vừa khiêm tốn lễ độ, lại hay có những đề xuất hợp lý hợp tình. Chúng phi tần đối với Hiền phi từ lâu đã có thiện cảm, nàng ta dù được ban tặng thứ gì tốt đẹp, cũng đều sẽ chia sẻ cho bọn họ. Những ai thường xuyên qua lại với nàng ta, nếu mắc những lỗi như đánh đập cung nữ, thái giám, ức hiếp phi tần có địa vị thấp hơn… đều sẽ được bỏ qua.

Chớp mắt thời hạn một tuần để Vương Chi Lăng giao người cho Thân Giang Kiệt cũng trôi qua, Vương Chi Lăng mỗi ngày đều đứng ngồi không yên. Hiện tại, Vương Chi Lăng chỉ nghĩ được một cách khá vẹn toàn, nhưng nàng vẫn không dám tự mình làm chủ, bèn đến diện kiến Thôi Thái hậu.

Vương Chi Lăng ngồi ở bàn khách đối diện Thái hậu, khuôn mặt lộ rõ vẻ hốc hác, nàng yếu ớt nói:

- Thái hậu, thần thiếp đã suy nghĩ kỹ lưỡng, nữ nhân trong cung không ai không muốn được Bệ hạ sủng ái, nữ nhân kia rõ ràng biết Bệ hạ đang tìm kiếm mình, nhưng lại không xuất đầu lộ diện, chứng tỏ nàng ta đã muốn tránh sủng. Điểm này chúng ta không nên miễn cưỡng nàng ta. Hơn nữa, nữ nhân kia chưa nhập cung đã gây nên oán thán khắp nơi, nếu được Bệ hạ độc sủng rồi lại ỷ sủng sinh kiêu lại gây ra một hồi sóng gió. Thần thiếp thiết nghĩ, chỉ có Thái hậu mới có thể ngăn cản được Bệ hạ tìm kiếm tung tích nữ nhân kia.

Thôi Thái hậu nhấp một ngụm trà, thờ ơ nói:


- Nhưng Hoàng đế si mê ả ta, Ai gia cũng không có cách nào.

Vương Chi Lăng hít một ngụm khí, dùng hết dũng khí thưa:

- Bẩm Thái hậu, nếu Thái hậu cho phép, thần thiếp… thần thiếp nhất định truy sát nữ tử kia, giữ gìn kỉ cương trong hậu cung. Chỉ cần nữ tử kia không còn…

- Khá khen cho Hoàng hậu, quả nhiên ngươi lòng dạ rắn rết!

Thân Giang Kiệt đứng ở bên ngoài, nghe hết những lời Vương Chi Lăng nói với Thôi Thái hậu, nàng không ngừng cầu xin Thái hậu ngăn cản hắn truy tìm tung tích nữ nhân kia, điều này khiến cho Thân Giang Kiệt vô cùng căm phẫn.

Thân Giang Kiệt hùng hổ tiến vào tẩm điện của Thái hậu, trên mặt hắn đầy vẻ căm ghét nhìn Hoàng hậu của hắn. Vương Chi Lăng bị Thân Giang Kiệt dọa đến người đầy mồ hôi, run rẩy quỳ xuống hướng hắn hành lễ:

- Thần thiếp xin thỉnh an Bệ hạ.

Thân Giang Kiệt hành lễ với Thái hậu, sau đó ngồi xuống một bên, không thèm nhìn đến Vương Chi Lăng. Thôi Thái hậu bưng ly trà, gạt gạt phần khói nghi ngút nóng hổi, miệng nở một nụ cười bí hiểm.

Thân Giang Kiệt không thể nuốt trôi cục tức trong cổ họng, hận không thể một cước đạp văng nữ tử đáng ghét này. Hắn ngồi xếp bằng trên ghế, không kiêng nể Thái hậu mà chửi mắng Vương Chi Lăng:

- Trẩm biết chắc chắn ngươi sẽ tìm đủ mọi cách để ngăn cản trẫm nạp mỹ nhân của trẫm làm phi tần. Ngươi đã là Hoàng hậu, địa vị vững như bàn thạch, mà ngươi vẫn dùng đủ mọi thủ đoạn chèn ép phi tần lẫn mỹ nhân của trẫm.

Vương Chi Lăng siết chặt khăn tay, không dám ngẩng đầu lên nhìn Thân Giang Kiệt. Dáng vẻ hiện tại của hắn giống hệt như khi hắn ở trong sơn động kia, tràn đầy lệ khí hung ác.

- Ban nãy không phải ngươi hùng hổ đòi truy sát mỹ nhân của trẫm sao? Hiện tại sao không đáp lời trẫm?

Thân Giang Kiệt càng nói càng lớn tiếng, khiến trái tim bé nhỏ của Vương Chi Lăng đập mạnh đến phát đau. Nàng yếu ớt ngẩng mặt nhìn Thôi Thái hậu, mong bà có thể đứng ra nói một lời công bằng cho nàng. Thế nhưng, Thôi Thái hậu chỉ mỉm cười đầy ẩn ý, hoàn toàn không có ý đứng về phía nàng.

Thân Giang Kiệt nhìn thấy ánh mắt sợ sệt như con mèo nhỏ bị trách mắng của Vương Chi Lăng, trong lòng càng thêm chán ghét. Mặc dù hắn không thể ở trước mặt Thôi Thái hậu chửi mắng nàng quá thậm tệ, nhưng trong lòng hắn đã hạ quyết tâm, nhất định phải phế bỏ nàng.


Vương Chi Lăng nhìn thấy ánh mắt biểu lộ rõ sự chán ghét và căm phẫn đến cực điểm của Thân Giang Kiệt, trong lòng nàng càng nhận thức rõ sự xem trọng của hắn đối với nữ tử kia. Nếu để hắn biết được nàng chính là mỹ nhân mà hắn ngày đêm mong đợi, lại còn giấu giếm hắn suốt hơn nửa tháng qua, không chừng hắn sẽ vì thất vọng mà xử tử nàng vì tội khi quân.

Vương Chi Lăng lấy hết can đảm thưa:

- Bẩm Bệ hạ, thần thiếp không tìm được người, là do thần thiếp vô năng. Nhưng thân là Hoàng hậu, thần thiếp không thể để một nữ tử không rõ danh tính làm nhiễu loạn hậu cung.

Thân Giang Kiệt cười lạnh:

- Hoàng hậu? Ngươi từ đầu đã không phải là Hoàng hậu do Trẫm chọn lựa, cũng không có tư cách quản lý lục cung. Kể từ ngày hôm nay, ngươi không được bước chân đến tẩm điện của trẫm ở hành cung, cũng không được diện kiến trẫm ở Thái Hòa điện nữa.

Vương Chi Lăng thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy không gặp mặt Thân Giang Kiệt đúng là ân huệ lớn mà hắn ban cho nàng, nàng liền cúi đầu tạ ơn.

Thôi Thái hậu nhìn tình hình lúc này, trong lòng không khỏi cảm thấy Vương Chi Lăng quá mức cứng đầu. Bà uể oải đứng dậy, giọng điệu lười nhác nói:

- Hoàng hậu đứng lên đi. Ai gia mệt rồi, ra ngoài đi dạo một lát, chuyện của Đế Hậu hai người, hai người tự giải quyết đi.

Thôi Thái hậu di gót, Thân Giang Kiệt đứng lên cúi đầu cung kính tiễn dưỡng mẫu. Bà vừa ra khỏi cửa, hắn liền trừng mắt nhìn Vương Chi Lăng đang quỳ dưới đất, chán ghét đến mức không muốn thở chung một bầu không khí với nàng. Hắn phất mạnh tay áo, hung hăng bước ra ngoài.

Lúc Thân Giang Kiệt bước ngang qua chỗ Vương Chi Lăng đang nửa đứng nửa quỳ, nàng cũng vừa lúc đứng lên. Bàn chân to lớn của Thân Giang Kiệt vô tình đạp lên trường khâm của nàng, khiến chiếc áo đối khâm màu hồng nhạt bị kéo xuống đến nửa tấm lưng.

Vương Chi Lăng sợ bản thân bị bại lộ, liền nhanh nhẹn xoay người lại, hai tay che chắn trước yếm nhỏ màu đỏ tươi. Đối diện với nàng là đôi mắt tràn đầy vẻ nguy hiểm và hung ác của Thân Giang Kiệt. Tim Vương Chi Lăng đập thình thịch, da đầu nàng căng cứng, toàn thân rịn ra một tầng mồ hôi. Ánh mắt của Thân Giang Kiệt khiến nàng cảm thấy lạnh đến thấu xương giữa cái nắng oi bức của mùa hè.

Thân Giang Kiệt trừng mắt nhìn Vương Chi Lăng. Hắn là người luyện rõ, giác quan, đặc biệt là đôi mắt cực kỳ nhanh nhạy, hơn nữa, mỗi đêm hắn đều đem tấm lưng trắng muốt cùng vết bớt đỏ hình con bướm kia đi vào giấc ngủ, làm sao hắn có thể không nhận ra.

Thân Giang Kiệt nắm lấy cánh tay của Vương Chi Lăng, dọa nàng sợ đến nước mắt lưng tròng. Hắn hung hăng xoay người nàng lại, tự tay cởi ra áo đối khâm của nàng.

Hình ảnh hiện ra trước mắt Thân Giang Kiệt vừa diễm lệ lại vừa khiêu khích. Vết bớt hình con bướm màu đỏ nằm phía sau bờ vai thon nhỏ, trắng trẻo, mịn màng.