8h tối:

“Các người là ai? Tại sao lại đến đây lấn chiếm lãnh thổ? Tại đây đã có luật lệ riêng, tại sao các người lại không tuân thủ?” Một tên con trai bên phía nhóm Mama lên tiếng, hắn mặc một chiếc áo phông cộc tay đen, mái tóc đen tuyền, cặp mắt đen nốt sâu hun hút.

Martin vẫn lạnh lùng, ánh mặt lạnh băng quét một lượt và cất giọng: “không cần nói gì hết, luật giang hồ như thế nào thì thế đấy, đánh đi”

Hai đội đang chuẩn bị xông vào thì bỗng một giọng nói nhão nhoét vang lên: “mấy oppaaaaaaaaa, moaa moaa moaa” tất cả đồng loạt quay ra và đứng hình. Một thân ảnh đang uốn éo hoặc làm gì với cái tường trong ngõ dẫn đên bãi đất trống, váy ngắn cũn cỡn, xẹc xi, khuôn mặt trang điểm lòe loẹt và đích thị là….một thằng gay (TG: hahaha mọi người nghĩ là nó đúng không?)

Tên đó lên tiếng: “mấy oppa định bao nhiêu một đêm nào” rồi chu chu mỏ vịt ra ,tất cả đồng loạt hét ầm lên : “cút mau”. Tên đó bĩu môi: “không thì thôi, làm gì dữ thế?” rồi hất mông, ngúng nguẩy đi khỏi ngõ.

Không hiện giờ rất […] nhìn theo cái bóng kia.

Sau đó lại quay về phía nhau, liếc mắt lạnh lùng, bỗng gió nổi lên dữ dội, cây cối nghiêng ngả, trong ngõ tối bỗng có tiếng “sột xoạt, sột xoạt” (TG: chuyển sang thể loại chuyện ma từ bao giờ vậy *run lập cập*)

Một tà váy màu hồng lộ ra dưới ánh trắng, sáng, một khuôn mặt như tạc tượng xinh đẹp lộ ra, mái tóc hạt dẻ bồng bềnh, cặp mắt nâu lạnh lẽo phát sáng, đôi giày thể thao trắng cao cổ hiện ra với cặp chân trắng nõn (từ đầu gối xuống) trên tay người con gái ấy cầ đúng một chiếc điện thoại ốp xanh.

Phía bên Mama bắt đầu ngạc nhiên xì xầm. Nó đứng yên đó, hàn khí ngày càng tỏa ra kinh hơn, nhìn về chiếc điện thoại đúng giờ hắn xuống máy bay được 5 phút, nó bấm nút gọi cho hắn- Long.

Vừa bắt máy, nó đã đổi giọng đau đớn: “anh, cứu em, làm ơn, em bị bắt cóc, ở đường XXX…hắn đang nhốt em ở đây, mau đến cứu em, may là hắn chưa có lấy điện thoại của em” và tiếp đó là hàng loạt câu hỏi… nhưng nó đã dơ lên “bụp” chiếc điện thoại tan tành, cùng theo bao giận dữ cùng hả hê của nó khi muốn được đập chiếc máy này từ lâu.

Nhìn thấy cảnh tượng ấy, không khí đang ồn ào bỗng câm thin thít. Một tên dữ dữ to con bên kia bỗng lên tiếng: “này em xinh gái, em làm gì ở đây vậy” cùng với đó là giọng điệu dâm dê. Nó không nói nhiều, bước từng bước đến chỗ hắn “bốp” một cú đấm vào mặt hắn, khóe miệng trào ra một dòng máu đỏ tươi.

Bên Mama trợn tròn mắt lên, hắn ta thì lên cơn sung, bóp chặt tay nó hét: “con mất dạy này, mày tưởng mày là con gái mà tao không dám đánh à”  “bốp” nó đấm thêm một phát nữa vào bụng hắn, một cảm giác đau, rất đau, hắn hộc máu ra, nhăn mặt đau đớn và đưa tay lên.

“Bốp, bốp” hai cú đấm vào mặt nó (TG: ôi mẹ ơi) nó ngã xuống đất và bỗng nước mắt rơi lã chã, đúng lúng hắn cùng một số người chạy đến thì nhìn thấy cảnh đó, đau lòng chạy lại: “á, Băng, em có sao không?” Hắn nhìn vào hai má sưng vù của nó, cánh tay và bắp chân chày xước do ma sát với sỏi đá, máu trên khóe miệng và trên chân tay chảy dòng dòng, nó đau đớn kêu lên cộng thêm những giọt nước mắt mặn chát.

Hắn đau lòng, bế nó lên đến bệnh viện, trước khi đi còn để lại một câu: “Đánh bọn chúng đến nỗi không lết nổi về nhà, đến ông bàn tổ tiên nó cũng không nhận ra cho tao!”. Rồi chạy như bay ra xe đến bệnh viện.

Sau khi hắn đã đi, đội bên Martin thì vẫn thế, không cảm xúc vì đã biết trước tài của nó còn đội bên kia vẫn đờ đẫn chả hiểu gì. Bỗng những tên của Long ở lại tiến lại bên Martin và….đứng vào đội hình.

Đây là những người nó đã sắp xếp ở bên cạnh Long theo dõi, Mama đã tỉnh táo lại, Martin không nói nhiều nữa mà cầm súng lên bắn “pằng” một phát trúng tim một người bên đội đó luôn, khai chiến đây!

Sau đó là hàng loạt tiếng súng, tiếng dao chém, tiếng kêu đau đớn, quay trở lại với bãi đất trống là khung cảnh đẫm máu, bên Martin vẫn lạnh lùng và bá đạo như đầu còn bên Mama hy sinh anh dũng, vẫn còn tên cầm đầu trụ được, chỉ bị dính một phát đấm ở bên má phải, hắn không chết vì nó đã giữ lại hắn và cho hắn vào bang.

 “Băng, em có sao không, em yên tâm, bọn chúng sẽ bị đánh cho tàn phế, chắc chắc anh sẽ báo thù được cho em” mặt hắn đầy vẻ quan tâm lo lắng và phẫn nộ. Nó thì giả bộ đau đớn, ngước mắt nai đầy nước lên nhìn hắn còn trong lòng thì đắc ý.

Sau khi đi bệnh viện xong, nó được đưa về nhà, hắn dặn nó, nếu sáng mai buồn thì cứ lên công ty hắn chơi, sau đó hôn lên trán nó rồi đi về.

Hắn vừa đóng cửa nó đã bật ngay dậy chạy vào phòng tắm, lại kì cọ thật mạnh vết hôn. Chạy xuống gara lấy xe phóng về biệt thự, đắc ý về kế hoạch đã thành công, nhắm mắt đợi ngày mai, mơ về ngày công ty hắn….

Sáng hôm sau, nó dậy lúc 7h50’, chạy ra chỗ quán chị Mai chơi đến trưa và lấy đồ ăn của chị đem đến cho hắn, hắn không đủ tư cách để ăn đồ nó nấu.



Đứng trước cổng công ty, nơi cuộc gặp gỡ tình cờ diễn ra, nó nhếc mép lạnh lùng và bước vào.