Trên đường về, tôi và Phương Hạo đều cùng im lặng.
“ Phương Hạo, đừng xem những lời khi nãy là thật, lúc đó tôi chỉ hơi thấy cô đơn thôi.” Tôi nhỏ giọng than thở.
“ Sao tôi lại không biết kia chứ ?” Phương Hạo tìm một nơi dừng xe, sau đó, nhìn tôi : “ Tôi còn nhớ Joe từng nói với tôi, Tứ Nguyệt là cô gái cần được rất nhiều rất nhiều người yêu thương, còn tôi lại không thể cho em nhiều tình yêu thương như thế, tình yêu thương của tôi quá rời rạc, nào là cho mối tình đầu, tuy hiện giờ ngay đến mặt mũi cô gái ấy ra sao tôi cũng không nhớ nổi, nào là cho lý tưởng, cho công việc, nào là cho gia đình, cho những nơi xa xôi tôi không thể đến, nào là cho những cô nàng sexy girl trên tạp chí, cuối cùng, đến tôi cũng không rõ tôi có bao nhiêu tình yêu thương.
“ Thật thê thảm, lần đầu tiên tôi cầu hôn lại bị cho ăn canh cấm cửa (1).”
“ Nếu một người như tôi mà em không chê, tôi sẽ lái trực thăng đến đón dâu.”
(1) Một cách nói của người Trung Quốc mang ý nghĩa từ chối, cự tuyệt.
* * *
Đã hai ngày nay Lam Trinh Liệt không xuất hiện trong nhà cậu ấy, điện thoại cũng tắt máy, hỏi Tiểu Quang, cậu ta nói, thiếu gia nhà chúng tôi không sao.
Đến buổi tối ngày thứ ba, Tiểu Quang đưa tôi đến khu vui chơi, cậu ta nói, thiếu gia đang chờ tôi ở đó.
Trong khu vui chơi không một bóng người, Lam Trinh Liệt đứng dưới vòng xoay ngựa gỗ, quay lưng về phía tôi, tôi bước tới, đứng bên cạnh cậu ấy, ngựa gỗ xoay vòng dưới ánh đèn trang trí màu xanh, một vòng rồi lại một vòng.
“ Có biết không, suốt một thời gian dài tôi không thể nào thoát khỏi nỗi ám ảnh công viên giải trí mang đến.

Kể từ ngày đó, chính tại nơi này tôi mất đi người bố của mình.” Khi nói những lời này, toàn thân Lam Trinh Liệt không hề động đậy, tôi khẽ chạm vào tay cậu ấy, một cảm giác lạnh lẽo.
“ Lam Trinh Liệt, nếu thấy đau khổ, thôi đừng nói nữa.” Tôi nhẹ giọng nói, thật ra, trong lòng tôi cũng đang lo sợ, lo sợ muốn đi chia sẻ quá khứ đau thương của cậu ấy.
“ Không, tôi muốn cho chị biết, muốn để chị và tôi càng gần gũi nhau hơn, muốn để chị làm quen với một Lam Trinh Liệt thật sự, Lam Trinh Liệt thật sự thực tế chỉ là tên hèn nhát, một tên hèn nhát tham sống đã bỏ mặc bố của mình.

Khi còn rất bé, tôi đã bị đưa sang Anh Quốc, bố đối với tôi chỉ là một người xa lạ hàng năm đến thăm tôi vào dịp giáng sinh mà thôi, ông ấy còn không thân thiết bằng ông già noel.


Giáng sinh năm mười tuổi ấy, tôi cả đời khó quên, năm đó, bố đưa tôi đến khu vui chơi, khu vui chơi đông đúc, cậu bé con là tôi được bố nắm chặt tay, tôi còn nhớ dáng vẻ ông khi ấy, cũng như hầu hết những ông bố yêu quý con của mình, dùng ánh mắt chan chứa tình thương nhìn tôi, khi ấy, trong lòng tôi nghĩ hóa ra bố rất yêu thương tôi.

Sau khi nhận biết sự thật này, cậu bé con là tôi hân hoan vui sướng.

Thế nhưng, chúng tôi bị một nhóm người lạ mặt bắt đưa đi, sau đó tôi mới biết, trong nhóm người lạ mặt kia có bạn bè chí cốt của bố.
“ Vốn dĩ, bố có thể trốn chạy, ông đã thoát khỏi bọn chúng, nếu như không phải tôi chạy chậm, bố đã không phải cõng theo tôi, là tôi đã vướng chân của bố, sau đó bọn chúng đuổi đến, khi ấy, bố đưa ra một quyết định, bố mang tôi nhét vào một thùng gỗ lớn, hôn lên má tôi và nói, Trinh Liệt, bố xin lỗi, có lẽ, bố không thể bảo vệ con nữa rồi, sau này, con phải học cách tự bảo vệ mình cho tốt, ông dặn dò tôi phải ở yên trong đó, cho dù nghe thấy gì cũng không được bước ra, không lâu sau, tôi nghe thấy tiếng súng.” Khi nói tới đây, giọng Lam Trinh Liệt bắt đầu run rẩy.
“ Những người khác hỏi tôi, tôi lựa chọn im lặng, bởi vì, tôi không muốn để bọn họ biết tôi là một tên hèn nhát, nhưng tôi lại chính là một tên hèn nhát, khi ấy, tôi nên ngăn cản bố, nhưng một câu tôi cũng không nói, một câu cũng không, ngay đến một tiếng gọi bố cũng không, cứ như thế yên lặng trốn trong thùng gỗ lớn nghe thấy tiếng bước chân ông xa dần.” Trong công viên giải trí vắng hoe, chỉ còn lại giọng nói của Lam Trinh Liệt, từ run rẩy cho đến cào xé tim gan.
Tôi ôm chặt cậu ấy : “ Trinh Liệt, nghe tôi nói này, đây không phải lỗi của cậu, khi ấy, cậu chỉ mới mười tuổi, một cậu bé mười tuổi sẽ sợ hãi rất nhiều chuyện, sợ tối, sợ lạnh, sợ đói, sợ đau, một cậu bé mười tuổi có thể vì chuyện bé xíu mà khóc, sẽ vì đường khó đi mà lùi bước, sẽ vì tuổi còn nhỏ mà từ bỏ, không đủ dũng cảm, hầu hết những đứa trẻ mười tuổi đều như thế, đây là qui luật tự nhiên.”
Có giọt nước mắt rơi trên tay, tôi biết cậu nhóc ấy đã rơi lệ, trong khoảnh khắc, lòng tôi nhói đau, Lam Trinh Liệt đang rơi nước mắt.
“ Trinh Liệt.” Tôi ôm lấy cậu ấy, vùi mặt trong lòng ngực kia : “ Cậu còn hạnh phúc hơn tôi, ít ra, bố cậu đã để lại hình tượng sống động cao cả trong lòng cậu, còn tôi, từ nhỏ đến lớn chỉ có thể dựa vào trí tưởng tượng để hoang tưởng nên hình tượng người bố, khi còn bé xíu sẽ là siêu nhân năng lực vô biên, lớn hơn chút là bác sĩ, mặc áo blouse trắng, chữa bệnh cứu người, lớn thêm chút nữa sẽ là thầy giáo, một thầy giáo Trung văn dùng âm giọng thật hay đọc thơ Lý Bạch trong lớp học sáng sủa, lại lớn thêm hơn chút nữa sẽ là phi công, đưa tôi ngao du trời xanh, những hoang tưởng đó sẽ thay đổi theo từng giai đoạn thời gian, cho đến năm tôi mười bốn tuổi, tất cả những hoang tưởng về ông ấy đều tàn lụi, ông ấy đã dùng một cách gần như tàn nhẫn phá tan hầu hết những khát vọng của tôi.

Sau năm mười bốn tuổi, tôi bắt đầu hận ông ấy, nhưng từ sâu trong thâm tâm lại không nhịn được mà mong ngóng ông ấy.”
Lam Trinh Liệt đưa tay ra, tỉ mỉ vuốt ve mái tóc tôi.
“ Trinh Liệt.” Tất cả những tình cảm chất chứa sâu trong tận đáy lòng cứ như thế tuôn trào, như nước chảy xuôi dòng : “ Ít ra cậu có thể quang minh chính đại gọi bố, còn tôi, chỉ có thể gọi ông ấy bằng chú.”
Dòng nước lan qua tim, dâng tràn lên đôi mắt, nhỏ giọt rơi trong vòng tay cậu nhóc ấy.
Cậu ấy nâng mặt tôi lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt, cuối cùng, phủ mặt xuống, hôn lấy tôi, rất dịu dàng, rất triền miên, mang theo hơi thở chỉ thuộc về Lam Trinh Liệt, tôi nghĩ, có lẽ hơi thở ấy quá quyến rũ, tôi cứ thế đưa tay ra, ôm lấy cổ cậu ấy.
Nụ hôn đó, kéo dài đến nỗi sắp khiến tôi không thở nổi, đầu lưỡi tôi ngập tràn dư vị của ai kia.

Về đến nhà, tôi dùng thời gian cả đêm ngẫm nghĩ về nụ hôn vốn không nên để nó xảy ra, tôi nhìn bàn tay của mình, suốt trên đường về nó vẫn luôn được Lam Trinh Liệt nắm chặt lấy, trân trọng vô cùng, như bảo vật quý hiếm.

Rốt cuộc, vì sao chúng tôi lại đi đến bước này?
Trưng ra bộ mặt thiếu ngủ, tôi đứng ngoài cửa nhà Lam Trinh Liệt, tay còn đang lơ lửng giữa không trung, tôi không biết sau khi nhấn chuông, nên dùng tâm trạng thế nào để đối mặt với mọi chuyện đây.
Cửa được mở ra từ bên trong, gương mặt của Lam Trinh Liệt, long lanh lấp lánh, nụ cười mới rực rỡ làm sao.
“ Để tôi chờ trong nhà cả nửa ngày trời rồi này.” Vừa đưa tay đã kéo tôi từ ngoài cửa vào luôn bên trong, tấm trải giường được xếp gấp gọn gàng ngăn nắp, không hề rối tung lộn xộn.

Lam Trinh Liệt nói thế này : “ Hôm nay tâm trạng tốt, tôi ra tay dọn dẹp một chút ấy mà.”
Thế nhưng, tôi thấy lo sợ cho cái tâm trạng tốt của ai đó, cứ lo lo sao ấy.
“ Đến đây, chúng ta bắt đầu thôi.” Cậu tấy đưa tay bắt đầu cởi áo.
“ Làm.

.

.

làm gì đấy ? Lam.


.

.

Lam Trinh Liệt.

.

.

cậu muốn làm gì ?” Tôi có hơi khẩn trương, ăn nói lắp bắp.
“ Ngốc này, đang nghĩ đi đâu thế hử ?” Cậu ấy đưa tay gõ nhẹ lên trán tôi : “ Không thay thuốc ư ?”
Quỷ tha ma bắt.

.

.
Sau khi thay thuốc xong, lúc tôi đang thu dọn mọi thứ, Lam Trinh Liệt ôm lấy tôi từ phía sau, nói với giọng thủ thỉ : “ Từ tối hôm qua, tôi đã bắt đầu nghĩ, nghĩ sẽ cứ thế này mà ôm lấy chị như hiện giờ.”
Toàn thân tôi cứng đờ, mọi chuyện đều đến quá đột ngột.
“ Lam Trinh Liệt, hiện giờ vết thương của cậu đã đỡ hơn nhiều rồi.” Tôi nhẹ nhàng thoát khỏi cậu ấy.

“ Thấy không quen ư ? Từ từ rồi sẽ quen dần thôi.” Cậu ấy vươn tay ra, tay của tôi lại nằm gọn trong lòng bàn tay ai đó.
“ Lam Trinh Liệt, cậu vẫn chưa trả lời tôi câu hỏi vừa rồi.”
“ Đúng là đã đỡ hơn nhiều rồi, nhưng chỉ cần tôi nói chưa khỏi là chưa khỏi, cho nên, đừng có mà manh nha ý định rời đi.” Một cái vuốt tay của cậu ấy, sợi dây buộc trên tóc tôi bung ra, những sợi tóc như mây xõa xuống, rồi cậu ấy nhẹ nhàng lần lượt vén từng sợi tóc trên mặt tôi ra sau tai, sau đó, áp mặt mình lên mái tóc tôi.
“ Mùi vị này thật khiến người ta say đắm.” Giọng nói như tiếng thở dài.
Trái tim tôi theo từng cử chỉ của cậu ấy bắt đầu chìm đắm.
Cánh cửa nhanh chóng bị xô vào, cùng lúc đó Lam Trinh Liệt cũng bị tôi đẩy ra.
“ Eric, từ bao giờ đã để mắt đến Kim Bảo Như rồi, thật chẳng thể hiểu nổi.” Người bước vào là William, cậu ấy cầm tờ báo, nét mặt phấn khích.

Phía sau còn có mấy người ồn ào.
“ Cậu ăn nói hàm hồ gì đó, William, tôi cảnh cáo cậu không được phát biểu linh tinh.” Lam Trinh Liệt xông tới trước mặt William, tức giận túm cổ áo cậu ta nói.
“ Không đúng sao ? Nhưng báo chí hôm nay đều viết thế mà.” William vẫy vẫy tờ báo trong tay.
Lam Trinh Liệt nhìn lướt qua, bực bội ném tờ báo xuống sàn : “ Khỉ thật, mấy người đó chỉ thích rỗi hơi.”
Tôi nhặt tờ báo lên xem, trên trang nhất hiển nhiên nhìn thấy một đôi nam nữ âu yếm nép vào nhau cùng bước vào căn hộ riêng trong đêm khuya, tiêu đề viết : người đàn ông thần bí qua đêm tại nhà riêng của Anna.

Còn bóng lưng người đàn ông đó vừa nhìn đã nhận ra Lam Trinh Liệt.
“ Xem mấy thứ rác rưởi kia làm gì, đó vốn không phải sự thật.” Lam Trinh Liệt đưa tay giật lấy tờ báo trong tay tôi, nói với đám bạn thích xem náo nhiệt của cậu ấy : “ Các cậu, đừng có mà giả điên với tôi.

Mau đi điều tra cho tôi tòa soạn nào làm.”
“ Còn nữa, bây giờ ngoại trừ Lâm Tứ Nguyệt, những người còn lại ra ngoài hết cho tôi.” Lam Trinh Liệt chỉ tay ra cửa..