Dung mạo như vậy, thiên hạ duy nhất cũng chỉ có một người có thể sánh bằng —— đó chính là Tuyệt diễm thiên hạ Cảnh Nhất Bích.

Nhưng mà thứ làm cho A Cửu khiếp sợ, không phải chỉ là sự mỹ lệ kia, mà bởi vì mặt của nàng lại cùng nữ tử đứng gần kỳ lân đêm đó giống nhau như đúc!

Bất đồng chính là nữ tử trước mắt này không có luồng quý khí sắc bén giữa trán như nữ tử kia, mà là Giang Nam nữ tử độc hữu ôn nhu, thậm chí có một tia quyến rũ cùng… phong tình.

A Cửu nhìn gương mặt này, trái tim tựa như bị người khác hung hăng nắm bắt, trong đầu ác mộng lại tếng vọng kia: Chờ sau khi ngươi chết, ta nhất định sẽ lột da mặt ngươi!

Nữ tử sợ hãi nhìn A Cửu, cũng không dám ra, mà ngược lại thân thủ nhanh chóng đem mũ lần nữa đội lên.

A Cửu lúc này mới chú ý tới, tay nàng cùng nàng ta rất giống nhau, phi thường mỹ lệ…

Mà cũng vào lúc này, Quân Khanh Vũ cùng Thái hậu đồng thời tới cửa sơn giả.

Đám người nhìn thấy Quân Khanh Vũ đi tới, đều vội vàng quỳ xuống, hô to vạn tuế.

Quân Khanh Vũ thần sắc bình tĩnh, tựa hồ nhìn đến Hữu Danh một người, thở dài một hơi, cười cười tiến lên, “Mẫu hậu, tuyết này lớn như vậy, người muốn đi đâu.”

Thái hậu từ trên xe bước xuống, ung dung hoa quý, gương mặt được chăm sóc tốt cho nên thoạt nhìn vẫn còn rất trẻ, mắt phượng nhàn nhạt lướt qua sơn giả, “Vừa nãy Vương công công trở về nói Hoàng thượng bệnh cũ tái phát. Ai gia có chút không yên lòng nên đến xem.”

“Vừa mới có hơi khó chịu, bất quá nghỉ ngơi một chút sẽ không có gì đáng ngại.”

“Phải không?” Vương công công đỡ Thái hậu đi tới bên người Hữu Danh, “Hữu Danh, vừa nãy ai gia nhìn thấy ngươi từ Thái y viện đi ra. Là ngươi đến lấy thuốc cho Hoàng thượng sao?”

“Đúng vậy.” Hữu Danh nhỏ giọng đáp.

“Nga. Thế sao ai gia cho người gọi ngươi, ngươi liền vội vội vàng vàng chạy?” Nói xong, Thái hậu hướng cửa sơn giả đi vào một bước, A Cửu vội kéo nữ tử kia kề sát trên vách đá.

“Nô tài đáng chết. Vừa nghĩ thầm cấp hoàng thượng bốc thuốc phải nhanh chóng, không nghe được thanh âm Vương công công.”

“Thế nhưng Hữu tổng quản, này không đúng a. Nô gia vừa hô nhĩ hảo mấy tiếng, liền thấy được còn Tả Khuynh. Lúc này sao chỉ có một mình ngươi?” Vương công công thẳng thắn tiến hướng sơn động, “Chẳng lẽ ngươi đem Tả Khuynh giấu ở đây?”

“Vương công công, Tả Khuynh không ở chỗ này.”

Thanh âm Quân Khanh Vũ lạnh lẽo truyền tới. A Cửu trong bóng tối nhìn thấy hắn đang sờ hướng tay áo. Chẳng lẽ muốn động thủ?

“Hoàng thượng.” Con ngươi Thái hậu trầm xuống, “Ai gia cũng nhìn thấy Tả Khuynh đi vào bên trong a. Vương công công, ngươi đem hắn mời ra đi!”

A Cửu nghe thấy liền liếc mắt nhìn nữ tử kia, không biết bởi vì dung mạo nữ tử, hay bởi vì một bộ chân dung kia, mà nàng lại hít sâu một hơi, cúi đầu đi ra ngoài, sau đó quỳ trên mặt đất.

“Thần thiếp tham kiến Thái hậu, Hoàng thượng.”

Hồi lâu sau khi A Cửu nghĩ lại, nếu như khi đó nàng không đi ra, thì số phận mọi người có phải hay không sẽ không giống với hiện tại?

Nghe thấy thanh âm có chút quen thuộc, Thái hậu sửng sốt nghi ngờ nói, “Ngươi là…”

A Cửu ngẩng đầu, chống lại ánh mắt Quân Khanh Vũ khiếp sợ mà sai biệt.