A Cửu sớm đã ngờ tới hắn sẽ hỏi như vậy, “Hữu Danh mang dược của ta đi. Ta chỉ tới lấy mà thôi. Những cái khác..”

A Cửu mang mũ lên, “Ta cái gì cũng không thấy.”

Nói xong, thân thể hơi nghiêng, liền nhanh chóng ly khai, lưu lại Quân Khanh Vũ đứng tại chỗ sửng sốt.

Vừa nãy chớp mắt khi nàng đi ra, ở trong gió tuyết cởi mũ, hé lộ khuôn mặt tái nhợt tú lệ, lòng hắn không hiểu sao bỗng dưng xẹt qua một tia khác thường. Tựa hồ có kinh hỉ, tựa hồ có cảm kích, thậm chí còn an tâm.

Nhưng mà khẩu khí bình thản của nàng lại làm cho hắn không thể nắm bắt.

Này… Rốt cuộc là cái nữ tử gì?

“Mai Tư Noãn, ngày mai là sinh nhật ngươi?”

Quân Khanh Vũ lớn tiếng hỏi, thanh âm ở trong gió tuyết dị thường dễ nghe.

Hắn cũng là trong lúc vô tình thấy trên bài tử tiến cống nhìn được sinh nhật nàng, không ngờ thế nhưng lại cùng một ngày với Cảnh Nhất Bích.

Phải biết rằng làm Hoàng thượng, cho tới bây giờ sẽ không bao giờ chủ động hỏi sinh nhật người khác. Lần này làm vậy, có lẽ bởi vì sự xuất hiện của nàng đã cứu giúp cho người hắn để ý nhất…

Nhưng mà nàng lại phảng phất như không nghe thấy.

Quân Khanh Vũ chăm chú nhìn hướng A Cửu biến mất, có chút ảo não ôm cánh tay.

Thế giới này vốn không có thật tình. Mà hắn lại là đế vương, người người trên mặt đều phải tâng bốc. Vậy mà nữ tử gọi là Mai Tư Noãn này từ lần đầu tiên gặp mặt đã chưa từng để hắn vào trong mắt.

Điều này làm hắn nhớ tới một người khác. Nhất thời, đáy mắt màu tím xẹt qua một tia sát ý…

Hải Đường điện lượn lờ mùi thơm lạ lùng, Thái hậu miễn cưỡng tựa trên ghế, bên cạnh là Mạc Hải Đường vẻ mặt cung kính đứng yên.

“Nữ tử kia dáng vẻ trông cũng bình thường, nhưng thủ đoạn lại tuyệt đối không phải tầm thường. Nếu không phải như vậy, làm sao Hoàng thượng có thể che chở như thế.”

“Ngày ấy hoàng thượng đem nàng tống lãnh cung, thần thiếp cho rằng…”

“Ngươi cho rằng cái gì?” Thái hậu giương mắt, lạnh lùng nhìn Vinh quý phi, “Ngươi cho rằng hắn thật sự đem nàng tống lãnh cung? Tống lãnh cung, thật ra chính là một phương thức bảo hộ cho một nữ nhân. Nếu không phải đêm nay ai gia có được tin tức, không chừng đã châu thai ám kết.”

Con ngươi Thái hậu trầm xuống, nhớ lại gương mặt dưới bóng đêm đó, thậm chí có một tia khiếp đảm, “Nữ nhân này, giữ lại không được.”

“Cô cô, Hải Đường biết làm như thế nào.”

“Không chỉ làm, mà còn phải làm cho tốt, làm thật sạch sẽ.” Thái hậu chậm rãi đứng dậy, ánh mắt rơi vào cái bụng bằng phẳng của Mạc Hải Đường, “Hoàng thượng bệnh đã như vậy. Có thể bảo trụ Mạc gia hay không, còn phải xem ngươi có thể vì Hoàng thượng lưu lại người thừa kế không.”

Vinh quý phi kinh ngạc ngẩng đầu, hoàng thượng bệnh đã như vậy?! Sao có thể?! Nhưng mà không chờ nàng hỏi, Thái hậu đã ly khai, trong điện chỉ còn thanh âm rèm che va chạm, cô tịch mà trầm mâu.

Đế đô một mảnh ngân bạch, đại tuyết không ngừng rơi. Hôm nay A Cửu đã sớm xuất cung, ở xung quanh phủ đệ Cảnh Nhất Bích một ngày, thẳng đến khi trời tối mới mang màn sa nhập phủ.

Nàng kỳ thực nghĩ không nhiều, chỉ là muốn đến đưa một lễ vật mà thôi.

Mỗi năm bọn họ đều tặng quà cho nhau. Cho dù là cái bánh bao trộm được cũng chẳng sợ.

Nhưng mà bây giờ, hắn cái gì cũng không thiếu. Trong lúc nhất thời A Cửu nghĩ không ra nên tặng cái gì.