Nàng nói sẽ không bỏ qua cho Mạc Hải Đường, nhất định là sẽ không bỏ qua.

“Tiểu thư.” Bên tai truyền đến thanh âm Thu Mặc.

“Thu Mặc, không có chuyện gì.” A Cửu an ủi nói, “Ta nhất định sẽ nghĩ biện pháp chữa cho ngươi.”

“Tiểu thư, Thu Mặc chữa không được.” Thu Mặc tươi cười, “Tiểu thư, sau khi ta chết, người hãy ly khai hoàng cung đi. Nếu như có thể, thì có thể hay không đem tro cốt Thu Mặc cùng mang đi?!”

A Cửu đau xót, “Ta nói ngươi sẽ không chết. Ngươi không phải muốn hồi Nguyệt Ly quốc sao? Chờ ngươi khỏe, chúng ta liền đi.”

Quốc gia kia ở trên Đông hải, so với Bồng Lai còn xa hơn. Nghe nói ở đó quanh năm bách hoa nở rộ, bốn mùa như xuân.

“Chúng ta trở về không được. Quốc đã diệt.” Thu Mặc khóc nức nở nói.

Thu Mặc lúc này đã chuẩn bị cảm tuyệt vọng.

“Nương nương, Bích công tử cùng Tôn thái y tới.”

Nghe tiếng, A Cửu vội ra đón. Khi nhìn thấy Cảnh Nhất Bích, trong lòng nàng hơi căng thẳng.

Hiện tại dám mang Thái y đến, dám đến cứu nàng, sợ rằng chỉ có Cảnh Nhất Bích.

“Bích công tử.”

Nhìn nàng cúi người hành lễ, hắn vội ngăn cản, “Thục phi nương nương, Cảnh Nhất Bích sao dám thụ lễ của người.” Ánh mắt hắn nhìn bàn tay nàng băng bó, xoay người cho Tôn đại phu tiến vào, “Tôn thái y, phiền người.”

“Không cần nhìn ta. Thái y, Thu Mặc hiện tại đang sốt, xin ngươi nhất định phải cứu nàng.”

Sau đó cho người đem Thái y đưa vào. Vì sợ quấy rầy đại phu, nàng chỉ để Hồng Nhi ở bên trong nhìn.

A Cửu cùng Cảnh Nhất Bích ngồi bên ngoài.

“Tay Thục phi nương nương thực sự không cần nhìn?” Cảnh Nhất Bích tựa hồ có chút không yên lòng, “Hơn nữa kia chẳng qua chỉ là một cung nữ, Thục phi đâu cần ủy khuất chính mình.”

Nàng biết trong lòng hắn lo lắng, “Bích công tử, Mai Tư Noãn không thấy ủy khuất. Một cung nữ chịu vì ta mà mất mạng, thì chính ta phải có nghĩa vụ toàn lực cứu nàng. Như vậy mới không hổ thẹn với lương tâm.”

Cảnh Nhất Bích nhìn nàng, nhất thời không biết nói gì.

“Nghe nói hôm trước là sinh nhật Bích công tử.” A Cửu mỉm cười, “Mặc dù chậm một chút, nhưng vẫn muốn chúc Bích công tử sinh nhật vui vẻ.”

Kia một tiếng sinh nhật vui vẻ, làm cho Cảnh Nhất Bích cả kinh, thần sắc ngưng đọng nhìn A Cửu.

“Hôm trước cũng là sinh nhật Thục phi nương nương, nếu như nói chúc mừng, kia Cảnh Nhất Bích chúc mừng cũng đã chậm. Chỉ là hôm nay đi vội mà không chuẩn bị được hậu lễ.” Cảnh Nhất Bích suy nghĩ một chút, từ trong lòng lấy ra một cái túi nhỏ, “Hôm qua Cảnh Nhất Bích có đi Quế âm tự cầu phúc, vừa vặn cầu vài khối phúc bài, liền làm lễ mọn đưa cho nương nương.”

A Cửu hai tay tiếp nhận, trong lòng đau xót.

Thập nhất, bao nhiêu năm rồi như nhau, ta vẫn còn nhận được lễ vật của ngươi. Mặc dù chậm hai ngày.

“Cảm ơn.”

Nàng cảm kích nói, chú ý tới trên lưng hắn có một vật nhỏ, nhìn kỹ, không khỏi cả kinh.

Đó là phúc oa đêm đó nàng liều chết đưa tới…

Oa oa kia nàng ở trên đường Đế đô vô ý thấy. Nó cười đến nhu thuận mà hàm hậu, cái đầu tả hữu lắc lư, rất tức cười mà đáng yêu.

Nhưng thân phận hắn cơ hồ là dưới một người trên vạn người, vốn nên đeo ngọc bội phù hợp với thân phận, chứ không phải mang theo con rối này…

Chú ý ánh mắt nàng, Cảnh Nhất Bích sắc mặt hơi đỏ lên, “Đây là của một bằng hữu tặng.”

“Rất đẹp mắt.”

A Cửu nhịn không được hài lòng cười.

Nguyên lai hắn rất thích lễ vật nàng tặng. Đáng tiếc cái mứt quả kia vốn cũng muốn đưa Cảnh Nhất Bích, chỉ là nửa đường gặp phải Quân Khanh Vũ, cuối cùng đành ném cho hắn.

Phía sau có tiếng mành lắc lư, A Cửu đứng lên, nhìn Tôn thái y sắc mặt nặng nề đi ra.

“Tôn đại phu, như thế nào?”

Cảnh Nhất Bích nhẹ giọng hỏi.

“Công tử.” Tôn đại phu lắc lắc đầu, “Có chút khó xử. Cô nương kia bị thương nặng như vậy, uống dược bình thường cũng chỉ kiên trì được tới đêm nay. Nếu thật phải sống, sợ rằng còn phải muốn…” Đại phu ngừng một chút, còn chưa nói hết.

“Muốn cái gì?”

A Cửu vội vàng hỏi.

“Hồng nhan cỏ.”

Lời vừa nói ra, A Cửu nghe thấy Cảnh Nhất Bích hít một hơi khí lạnh, “Bích công tử. Hồng nhan cỏ là cái gì? Ở đâu có thể mua?”

“Thục phi nương nương, Hồng nhan cỏ là thảo dược khởi tử hồi sinh. Nhưng chỉ sợ là một thành trì cũng khó đổi. Cỏ kia ngàn năm mở một lần, mà hiện nay chỉ có một gốc cây.” Cảnh Nhất Bích dừng một chút, “Nghe nói ngàn năm trước đây, có một đôi vốn không nên yêu mến nhau, nhưng cuối cùng lại nảy sinh tình cảm nên bị thiên phạt, nam tử bị trọng thương, phải đi tuyết sơn tìm một vị thuốc, hơn nữa trước hừng đông phải trở về mới có thể cứu chữa. Nữ tử kia vì người yêu mà chạy tới tuyết sơn, nhưng vì trời muốn chia cắt bọn họ, cho nên đã để một trận đại tuyết rơi xuống, đem nữ tử vây trên tuyết sơn. Nữ tử kia không có cách nào xuống núi, nghĩ đến người yêu mình, liền bi thương khóc. Nghe nói đêm đó tuyết rơi rất lớn, nhưng bách tính ngoài trăm dặm cũng nghe được tiếng nàng bi thương tuyệt vọng khóc.”

“Tiếng khóc của nàng đã cảm động bách tính dưới chân núi. Vì thế có rất nhiều người đã cầm đuốc đi vào tìm nàng. Sau đó tới bình minh bọn họ mới tránh được tuyết lở mà lên núi. Nhưng là thế nào cũng tìm không được nữ tử kia, chỉ thấy ở trên vách núi có một bụi cỏ hồng sắc trong suốt.”

“Sau đó bách tính đã đem thảo dược kia lấy về, ngao thành thủy, nấu cho người yêu nữ tử đó uống. Kỳ tích đã xảy ra, hắn sau khi uống xong liền sống lại, chỉ là…” Cảnh Nhất Bích dừng một chút, “Nam tử kia nghe nói người yêu của mình biến mất, liền cũng phát điên rồi xông lên, từ đó cũng biến mất.”

“Bách tính liền gọi nó là Hồng nhan cỏ.”

Tựa hồ giống như nhìn thấy một nữ tử tuyệt vọng đứng trên vách núi hướng về phía người yêu, bất lực khóc.

Hồng nhan cỏ, là nữ tử khấp huyết, cũng là bởi vì chấp niệm mà dùng chính mình đổi lấy tính mạng người yêu.

A Cửu che ngực, cỏ như vậy, đích thực thiên kim khó có, một thành trì khó đổi.

“Bích công tử, một gốc cây Hồng nhan cỏ đó, ai có?”

Mặc dù hy vọng là mong manh, nhưng nàng cũng muốn thử một lần.

Cảnh Nhất Bích dừng một hồi, nhìn nàng nói, “Hoàng thượng.”

A Cửu một trận choáng váng, đỡ bàn, sau đó không quay đầu lại chạy ra ngoài.

“Nương nương.” Hồng Nhi vội muốn đuổi theo, lại bị Cảnh Nhất Bích ngăn lại.

“Để cho nàng đi.”

Cảnh Nhất Bích hít một hơi, đi ra khỏi hoàng cung. Hắn có thể làm, cũng chỉ như vậy.

Gia Vũ điện:

Quân Khanh Vũ mệt mỏi tựa trên long ỷ, Hữu Danh luôn nói nhiều cũng yên tĩnh đứng bên cạnh.

“Tam hoàng tử kia quả thực không nhận thiếp mời.”

Sở quốc nội loạn, Tam hoàng tử lại cải trang ra ngoài, làm như có ý vứt bỏ hoàng quyền tư thái ngao du lục quốc gia. Hơn nữa bất kể thiếp mời của ai cũng không tiếp. Thậm chí không thấy mặt liền không thừa nhận thân phận của mình.

“Đúng vậy. Mạc thừa tướng, Thập nhị vương gia cũng lén đưa thiếp mời, đều bị nhất nhất cự tuyệt. Chỉ nói đại gia nhận lầm người, hắn chẳng qua chỉ là một thương nhân mà thôi. Hôm qua Bích công tử cũng tự mình đưa thiếp, đối phương cũng không nhận.”

“Ngay cả Nhất Bích cũng không có biện pháp sao?” Quân Khanh Vũ đỡ trán.

Bệnh tình Hoàng đế Sở quốc nguy kịch, mắt thấy Thái tử chi chiến muốn bạo phát, mà Tam hoàng tử là có thực lực nhất. Ngao du như vậy, kỳ thực chân chính mục đích chính vì muốn có trợ giúp.

Hiện nay, hắn, Mạc thừa tướng, Quân Phỉ Tranh, chỉ cần một người cùng Tam hoàng tử hợp tác, liền có khả năng hoàn toàn áp đảo mặt khác hai phe.

Nhưng mà kỳ quái chính là, Tam hoàng tử ai cũng không gặp!

Vì chuyện này hắn và Cảnh Nhất Bích đã buồn lòng tròn một tháng, lại vẫn không có bất luận biện pháp gì.

“Hoàng thượng, Thục phi nương nương tới.”

Ngoài cửa vang lên thanh âm tiểu thái giám thông báo.

Quân Khanh Vũ ngẩng đầu, đầu tiên là sửng sốt, nữ nhân này chưa bao giờ chủ động tìm hắn.

“Để cho nàng đi vào.”

Ngay sau đó, một thân ảnh nhỏ nhắn phong trần mệt mỏi vọt vào, khuôn mặt trước sau như một tái nhợt, ăn mặc lôi thôi lếch thếch.

“Thục phi gấp như vậy tìm trẫm, là có chuyện gì quan trọng?” Quân Khanh Vũ cầm lấy tấu chương, lười biếng liếc nhìn A Cửu.

“Thần thiếp tới cầu một vị thuốc!”

Nàng trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, bây giờ là sống còn, không có thời gian cùng hắn vòng quanh.

Cầu?

Ánh mắt Quân Khanh Vũ chợt tắt, chưa từng nghĩ tới từ này sẽ từ trong miệng nàng nói ra. Hiện tại như vậy, hắn không khỏi buông xuống mọi truyện trong tay, ngồi thẳng người, “Thục phi nói cầu, xem ra đây nhất định không phải thuốc bình thường.”

“Thần thiếp muốn cầu —— Hồng nhan cỏ.”

“Làm càn!” Nói xong, tấu chương trước mặt Quân Khanh Vũ đều ném tới trước người A Cửu, “Thuốc này cũng có thể cho ngươi cầu?!”

“Dược là cứu người, nếu đã vì cứu người, thần thiếp sẽ cầu!”
8
 

“Hừ!” Quân Khanh Vũ từ vị trí đi tới gần A Cửu, “Vì ngươi một đứa nha hoàn, cũng dám hướng trẫm cầu Hồng nhan cỏ! Ngươi biết cỏ này là gì sao?”

“Thần thiếp biết, thiên kim khó mua, thành trì khó cầu.”

“Thành trì?” Quân Khanh Vũ lạnh lùng cười, “Một thành trì? Sợ là mười thành trì, thậm chí một quốc gia cũng khó cầu!”

A Cửu cắn răng, ngẩng đầu nhìn Quân Khanh Vũ, “Nếu như thần thiếp dùng lục quốc cùng Hoàng thượng đổi?!”