" Ngươi chính là Lạc Tâm Di "

" Um ...um..um.. "

" Tại sao gặp ta lại không chịu hành lễ , tiểu phúc tử mau bỏ con nhóc đó xuống cho ta ".

Tiểu thái giám vội để tiểu nhân nhi trên tay xuống quỳ rạp trên đất " Thái tử tha tội , tam tiểu thư đây được hoàng thượng ân sủng , hạ thánh chỉ không cần hành lễ với bất cứ ai " .

"Gì mà không cần hành lễ , ta đây bắt hành lễ là phải hành lễ , còn không mau quỳ cho ta".

" Hoàng thượng nói ta không phải hành lễ thì ta sẽ không hành lễ , ngươi là thái tử thì sao , vẫn nhỏ hơn hoàng thượng nha " .

" Ngươi... ngươi ... " tên nhóc nào đó giận đỏ mặt , hắn đường đường là thái tử của Lăng Nguyệt Quốc, thân phận tôn quý lại ban hôn cho Lạc Tâm Di , tam tiểu thư của phủ định quốc công, mà tam tiểu thư này là ai chứ , là muội muội của Lạc Thiên , kẻ được xưng tụng thần đồng Lăng Nguyệt , từ nhỏ đã tinh thông cầm kỳ thi họa , danh tiếng còn hơn cả hắn , thật là huynh khó ưa thì muội muội cũng dễ ghét mà . Hôm nay phụ hoàng còn muốn hắn chơi cùng nàng ta, hừ , tiểu nha đầu xấu xí này .

" Ngươi cái gì chứ , nam nhân còn lùn hơn cả nữ nhân , xì , ngươi nha , xấu xí hơn ca ca của ta nhiều ". Tiểu cô nương không e dè chỉ trích người đối diện .

" Ngươi dám chê ta lùn , lại còn xấu xí hơn ca ca ngươi sao , hừ , ta đây chính là không thèm cái bộ dáng như nữ nhân của ca ca ngươi ".
" Ca ca ta rất oai phong " .

" Ca ca ngươi như nữ nhân , hắn còn giống nữ nhân hơn ngươi ".

" Oai phong oai phong oai phong ".

" Nữ nhân nữ nhân nữ nhân nữ nhân " .

Bọn thái giám nhìn 2 tiểu nhân nhi phồng má cãi nhau mà toát mồ hôi , ôi thiên ơi , hai tiểu nhân nhi này mà thành hôn thì loạn thành gì đây . Đang mãi suy nghĩ bỗng tiếng la của thái tử vang lên .

" A .... A .. A ngươi dám đánh ta , ta sẽ không để yên đâu , người đâu , đánh cho ta ".

Bọn thái giám run run , trời ơi , một bên là thái tử tôn quý , một bên là bảo bối của hoàng thượng ,không thể đắt tội a .

" Các ngươi phản phải không , được , tự ta ra tay ".

" Aaaaaa , Thái tử , tam tiểu thư , dừng lại đi , chúng nô tài sẽ chết mất aaa....aa " .

" Thôi rồi , Thái tử té xuống hồ rồi , ..... Ôi ôi Thái tử lôi cả tam tiểu thư xuống hồ luôn rồi ...... Người đâu , cứu mạng a , hộ giá hộ giá ".

Từ xa , 1 bóng dáng màu trắng nhanh chóng phi thân đến lôi hai tiểu nhân nhi đang ỳ ạch dưới nước , rõ ràng chân chạm không tới đất mà vẫn ráng đè đối thủ xuống nước , thật là quá đáng sợ .

" Ô ô ... Ca ca hắn đánh muội huhu , hắn kéo tóc muội nữa này oa oa oa ... ". Lạc Tâm Di nhào vào lòng Lạc Thiên khóc lóc , tiêu rồi ,tiêu rồi , ca ca sẽ la nàng cho xem , phải cáo trạng hắn trước .

Lạc Thiên cau mày nhìn con mèo ướt sủng đang ra sức cọ cọ vào áo hắn nhõng nhẽo mà xót xa , muội muội cưng của hắn a , nhìn tên đầu sỏ bên kia ,hừ , mới có tám tuổi đã như vậy ,sau này muội muội thành thê tử của hắn thì còn ra sao nữa .

Thái Tử Mộ Dung Vân nhìn mà phát hỏa , dám cáo trạng hắn trước , rõ ràng hắn bị đánh trước mà . Nhìn bộ dáng của hắn mới tội nghiệp đây , toàn vết cào cấu .

" Lạc Thiên , chàng đợi ta , đợi ta với ". Tiểu cô nương dung mạo xinh xắn vừa chạy vừa kéo vạt áo đuổi theo . Hắn đang dạy đàn cho nàng đột nhiên lại bay đi mất tiêu nhưng mà bay được thật thích a , cứ nghĩ nàng và hắn cùng nhau đuổi bắt trên không , ô ô ô hạnh phúc chết mất .

Bọn Thái giám vội vàng hành lễ " Đại công chúa cát tường ! " .Ôi ngày gì mà tứ đại ma vương cùng nhau hội họp vậy , thà phục vụ trong lãnh cung còn hạnh phúc hơn a . Thật là trời cao không có mắt , thân xác thái giám đã không toàn vẹn , giờ cả tinh thần cũng không được trọn vẹn nữa .

" Lạc Thiên , chàng ... .... " .Chưa dứt câu , đã thấy gương mặt ai đó còn đen hơn bao công , làm gì vậy a, nàng đàn có hơi không hay nhưng tuyệt không tệ tới dọa cho hắn chạy chứ .

" Huhuhu... Oaoaooa Phi Tuyết tỷ tỷ a , muội bị người ta đánh này, đau lắm lắm luôn này huhuhu ". Vừa khóc , Lạc Tâm Di vừa chỉ chỉ về phía mình , cứu binh a , có thêm cứu binh a , tuy cứu binh chỉ lo ngắm ca ca nàng mà quên mất nàng nhưng cứu binh này rất mạnh nha , là tỷ tỷ của tên lùn kia nha .

Mộ Dung Phi Tuyết nhìn tiểu tổ tông trong lòng Lạc Thiên chợt hiểu ra , nguyên nhân đây a , hèn chi hắn như vậy , muội muội bảo bối của hắn , nhưng sao ai có gan trong hoàng cung này mà dám đánh tiểu tổ tông này chứ, thật quá can đảm mà , ngay đến nàng còn chưa được phụ hoàng cưng chiều bằng tiểu tổ tông này đấy .

" Tâm Di ngoan , ai dám làm muội thành như vậy , tỷ thật ngưỡng mộ .. à không tỷ thật .... thật hiếu kỳ a " .

Mộ Dung Vân đứng nhìn hai tỷ muội mà tức hộc máu , tỷ tỷ , đệ đệ của tỷ bên này , bên này nè . Hắn thật tội nghiệp mà ,vừa bị ép hôn , vừa bị đánh , vừa bị ướt bây giờ lại bị bỏ rơi luôn , có ai nhớ tới hắn là thái tử không , có ai không . Mộ Dung Vân âm thầm gào rú , hắn thật bất hạnh mà .

" Phi Tuyết tỷ tỷ là hắn a , hắn nắm tóc muội , hắn kéo muội xuống hồ á huhuhu ". Lạc Tâm Di không chút khách khí chỉ về phía thái tử đáng thương đang muốn khóc mà khóc không được , méc chết ngươi , méc chết ngươi .

Mộ Dung Phi Tuyết lúc này mới nhìn thấy đệ đệ mình , nàng trợn mắt , cái gì đây . " Hoàng đệ , sao đệ lại .... " .

Mộ Dung Vân gằn từng chữ " Hoàng Tỷ , cuối cùng tỷ đã nhìn thấy đệ rồi sao ".

"A ! Đệ và Tâm Di đang chơi với nhau sao , thật vui quá ... ". Nàng thật không biết nói gì a , sao phụ hoàng lại ban hôn cho hai tiểu tổ tông này , mới gặp đã thế này , sau này sau này còn có sau này không ? Sao không ban hôn cho nàng và Lạc Thiên a . Ô ô ô.

" Tỷ thấy đệ đang chơi rất vui sao , Hoàng tỷ ". Nhìn xem nhìn xem , tuy hắn không ưa Lạc Thiên nhưng nhìn mà xem , chăm sóc cho muội muội như trân bảo , nhìn lại tỷ tỷ mình ...... Ôi hắn không muốn có tỷ tỷ , hắn làm một đệ đệ bị tỷ tỷ vứt bỏ a .

" Thái tử chơi với tiểu muội của thần không vui sao ,vậy để thần chơi cùng thái tử? ". Tên ca ca nào đó nghiến răng gằn giọng nói . Hừ hai tỷ đệ các người có thấy muội muội hắn ướt không , muốn bảo bối của hắn bệnh đúng không ?

Mộ Dung Vân môi khẽ run "Ngươi muốn chơi cái gì ? ".

Lạc Thiên nhếch môi nở nụ cười "Chúng ta chơi đập đá " .Nói đoạn khẽ giơ tay để xuống tản đá bên hồ , rắc ...... Từ 1 tản đá biến thành nhiều tản đá " Chơi như vậy nè thái tử điện hạ ".

" Ô ô ô ca ca thật giỏi a , ca ca thật tuyệt vời a " Lạc Tâm Di hò hét , ca ca nàng là nhất a , ca ca nàng là nhất nhất nhất nhất nhất ....

Quá đẹp , quá mạnh mẽ, quá quyệt vời , Lạc Thiên chàng có cần vô khuyết thế không ô ô . Vị công chúa nào đó mê mẫn không nói nên lời .

Bọn Thái giám thì hít một hơi , thái tử gia , ngài chỉ là tiểu ma vương sao lại ghẹo vị đại ma vương này đây, hoàng thượng ơi , người ở đâu , cứu chúng nô tài huhuhu thật là khổ cho phận tôi tớ , không lẽ bắt bọn họ lấy thân đỡ cho thái tử gia sao , đá còn nát nha .

Mộ Dung Vân run run , ấy da , hắn là té xuống hồ lạnh run nha , không phải sợ nha , tự trấn an tự trấn an .....nhưng sợ thật a , hắn vỗ có 1 cái mà vậy thì đánh ra sao nữa . " Ngươi.... Ngươi .... Ngươi nghĩ lớn hơn ta vài tuổi , cao hơn ta một chút , to hơn ta một tí thì là hay lắm sao ... , bản thái tử không sợ ngươi ". Bình tĩnh bình tĩnh , hắn dám làm gì chứ , ta là thái tử nha .

" Vậy ý Thái tử là muốn chơi cùng thần hay là không ".

Mộ Dung Vân nhìn Lạc Thiên rồi lại nhìn đống đá " Ta ...ta " .

" Ta không dám chơi thì cứ nói đi , xí ". Lạc Tâm Di kinh thường , tặng cho Mộ Dung Vân một câu .

" Nếu Thái tử không còn gì thần xin cáo lui trước ". Lạc Thiên quay lưng , ôm Lạc Tâm Di rời đi , không chút khách khí bỏ lại đám người còn đang thất thần .

Xong rồi sao , kết thúc chỉ có vậy thôi ư , bọn thái giám ngươi nhìn ta , ta nhìn ngươi , không có gì vỡ hết sao , đại ma vương cứ thế bỏ đi rồi à , sao hôm nay đại công tử của hộ quốc công lại từ bi như vậy , có phải hôm nay là mười lăm hay không a .

Mộ Dung Vân tay nắm thành quyền , thật là tức mà ,tiểu nhân nhi kia còn quay lại nhìn hắn le lưỡi tay không ngừng phẩy phẩy chiếc khăn nhỏ màu hồng , ý gì đây , rõ ràng không coi hắn ra gì , nóng quá nóng quá , không còn lạnh chút nào mà chỉ có nóng hừ hừ " Hắt... x...xì ... ".Hắn là nóng thật nha , bệnh rồi nha , tiểu nhân nhi kia còn có Lạc Thiên ôm vào lòng , còn hắn , nãy giờ đứng đón gió , lại còn màn uy hiếp của đống đá . Thật bất hạnh , quá bất hạnh .... Quay người về phía tỷ tỷ duy nhất của hắn nhưng người cũng đã chẵng còn " Lạc Thiên , Lạc Thiên , đợi ta với , chàng đừng bay nhanh quá mà " .Tiểu cô nương xinh xắn lại kéo vạt áo chạy theo , phải học võ công , nhất định phải học võ công a .

Mộ Dung Vân tay buông lỏng , bị bỏ rơi , trực tiếp bị bỏ rơi , hắn rất muốn khóc , không ai nhớ tới hắn , cả đám thái giám cũng bỏ rơi hắn , gì , thái giám , à ha " Các ngươi nhìn nhau đủ chưa , muốn ta tự đi thỉnh thái y đúng không ".

" Dạ, dạ , người đâu hộ giá hộ giá , à không , thỉnh Thái y nhanh nhanh ".Bọn thái giám kịp hoàn hồn , vẫn còn một tiểu ma vương a.

Mộ Dung Vân rất cảm động nhìn trời , cuối cùng cũng có chút trọng lượng rồi .