" Ta không ra , ta muốn yên tĩnh ở đây , ngươi đi đi "Mộ Dung Vân hai tay bịch tai lại không muốn nghe Lạc Tâm Di nói .

" Yên tĩnh cái rắm ấy , ngươi rõ ràng ghen tỵ với đệ đệ ngươi , trốn ở đây làm gì , muốn mọi người chú ý tới ngươi , tìm ngươi sao ?

" Mặc kệ ta , ngươi đi ngay đi "

" Ngươi không ra phải không "

" Không ra "

" Thật không ra "

" Thật "

" Được ta đi , mặc kệ ngươi "

Im lặng , tất cả lại im lặng như cũ , ngay cả người ghét hắn nhất bây giờ cũng không thèm ghét hắn nữa .

Mộ Dung Vân cầm lấy chiếc khăn khi nãy vừa ném đi , lau những giọt mồ hôi trên trán , trong lòng bất tri bất giác nhớ lại bộ dáng chọc người ta thích của nữ nhân kia , thẫn thờ một lúc .

" Ngươi vẫn chưa chịu ra thật sao ? "

Mộ Dung Vân cất vội chiếc khăn vào ngực , nữ nhân kia sao lại quay lại , chọc tức hắn chưa đủ sao ? " Ngươi quay lại làm gì chứ "

" Đem nước cho thái tử ngài a " Lạc Tâm Di đun đưa ly trà qua lại , nàng biết chắc chắn hắn khát rồi .

" Nhưng thật tiếc , ngài không chịu ra , ta lại không muốn chui vào , hay ta ném vào nhé , trà tuy nóng nhưng không sao đâu , cùng lắm là phỏng một tí không bị thương nặng được ...... Đó là ta nói nước trà , còn nếu chum trà mà trúng thì .. cùng lắm thái tử rơi tí huyết thôi mà "

" Ngươi .... Ngươi dám uy hiếp ta sao ? "

" Thái tử thật kỳ , đây đâu phải lần đầu bị ta uy hiếp , ngài không cần tỏ vẻ nghi vấn như thế chứ "

Lạc Tâm Di giơ tay định ném chung trà vào " Bây giờ ngươi tự ra hay muốn ngất xỉu được người khiêng ra ? "

"Ta chỉ muốn yên tĩnh cũng không được sao ? "

" Muốn yên tĩnh thì ra đây , ta dẫn người đi chỗ này vừa không có ai lại vừa mát mẻ , chui ở trong đó làm cái gì "

" Ngươi nói thật "

" Gạt ngươi ta được gì chứ "

Mộ Dung Vân bước ra khỏi núi giả , tay cầm lấy chum trà " Lạc Tâm Di , ngươi lại gạt ta , như vậy mà là nóng sao ? "

" Nếu nóng thì ta làm sao có thể ngu tới mức cầm tay không chứ , là ngươi ngốc " . Hừ , là nàng muốn hắn uống đỡ khát mới đứng thổi nãy giờ a , bộ tưởng trong hoàng cung tìm trà nguội dễ lắm sao chứ .

" Theo ta , ta dẫn ngươi đi chỗ yên tĩnh "

" Thật sự yên tĩnh ? " Mộ Dung Vân tỏ vẻ không tin , nữ nhân này giỏi nhất chính là gạt hắn .

Lạc Tâm Di làm mặt gian xảo quay lại nhìn Mộ Dung Vân " Thật rất yên tĩnh , yên tĩnh tới mức ta có hạ sát ngươi xong vứt ở đó cũng không ai hay biết ! "

" Ta là thái tử "

" Không phải thái tử ngài không được ai để ý sao , chết đương nhiên là không ai hay biết rồi "

"Lạc Tâm Di " Mộ Dung Vân mặt đỏ bừng , chọc tức hắn nàng rất vui hay sao ?

" Đi theo ta, đứng ở đây là muốn bị người tìm ra đúng không ? "

Lạc Tâm Di dẫn theo Mộ Dung Vân vừa trốn vừa núp đi qua tầng tầng lớp lớp thái giám đang tìm hắn , thật là hai tổ tông chỉ biết ăn hiếp bọn thái giám tội nghiệp .

Mộ Dung Vân cảm thấy sống lưng lạnh toát , đứng trước cảnh vật thế này ai không lạnh toát kia chứ , ánh mắt khẽ quan sát một lượt xung quanh ,tường một màu xám xịt , cửa thì đóng đầy bụi , cây cối thì trụi lá , quan trọng nhất là cái cây trụi lá kia có một cọng dây trắng trắng buộc một cái vòng tròn tròn trên đó , không phải là thòng lọng chứ .

" Lạc Tâm Di , ngươi đưa ta đi đâu vậy "

" Một nơi yên tĩnh và mát mẻ a " Lạc Tâm Di giương khoé môi thành vòng cung " Ta nói đúng không ở đây giết người giấu xác là lý tưởng nhất , ai mà tìm ra chứ "

" Ngài thấy xác con chim kia không ?"

" Có gì lạ sao ? "

" Không a , mấy lần ta tới cũng thấy xác chim nhưng một thời gian lại tự nhiên biến mất a "

Mộ Dung Vân tự trấn an mình " Có thể mèo đã tha nó đi " . Nữ nhân chết tiệt này khi không nói chuyện này làm gì " Ngươi nói chuyện này với ta làm gì !"

" Tâm Di chỉ muốn kể tí chuyện vui cho thái tử nghe thôi "

Khóe môi Mộ Dung Vân giựt giựt .Chuyện này vui sao ? Tiên sư vui chỗ nào chứ
" Tâm Di cũng thật thắc mắc , không biết xác người có tự mất đi không ? "

"....."

" A , thái tử , người nóng sao , lại đổ mồ hôi nữa rồi kìa "

"Lạc Tâm Di , ngươi đưa ta tới đây là muốn gì "

" Thái tử muốn nơi vừa yên tĩnh vừa mát mẽ mà "

" Vậy còn cọng dây màu trắng trên cây kia là ý gì"

" Chắc ai đó treo lên cây cho chim chơi xích đu a "

Mộ Dung Vân trợn mắt , lời nói dối như vậy cũng có thể nói sao ? Trong lòng không ngừng gào rú , biết thế này hắn cho dù có chảy hết mỡ cũng không đi theo nữ nhân này a .

" Xì , thái tử , ngài sợ sao ? "

" Ta .... không .... sợ "

" Hết bực rồi sao ? "

" Ta ...... ta ..." Đúng là Mộ Dung Vân hắn không còn bực nữa , nữ nhân này , là đang an ủi hắn sao ,dẫn hắn tới nơi khỉ ho cò gáy này an ủi sao ?

Mộ Dung Vân ngồi xuống một tản đá " Ta không bực , chỉ là muốn yên tĩnh thôi "
" A , là muốn yên tĩnh sao , vậy Tâm Di đi khỏi đây cho thái tử yên tĩnh a ". Nói xong ánh mắt nhìn cọng dây màu trắng rồi ra vẻ bỏ đi .

" Không , không cần , ngươi ở lại đây " Mộ Dung Vân vội vàng giữ bàn tay Lạc Tâm Di không cho nàng đi , tay của nàng thật nhỏ , nằm gọn trong lòng bàn tay hắn , một cảm giác rất kỳ lạ , không giống với khi nắm tay mẫu hậu .

Lạc Tâm Di rút tay lại " Được , nhưng ngươi cứ như vậy ta sẽ cho ngươi ở đây một mình ...."

Không còn cảm nhận được bàn tay mềm mại nhỏ bé khiến Mộ Dung Vân cảm thấy mất mát .

" Ta không bực , chỉ là có chút không quen mọi người đối với ta lạnh nhạt như vậy . Từ trước tới giờ , phụ hoàng không thương ta , hoàng tỷ thì suốt ngày bám theo ca ca ngươi , chỉ có mẫu hậu quan tâm ta , bây giờ cả người cũng bỏ mặc ta . Ta..... ta .."

Lạc Tâm Di hai tay chống cằm , chớp chớp mắt " rõ ràng ngươi ghen tỵ với đệ đệ ngươi "

Mộ Dung Vân im lặng , hắn không muốn thừa nhận , hắn thật sự ghen với đệ đệ .

Lạc Tâm Di nghĩ hắn sẽ giận dữ , phản bác lại nàng , nhìn hắn im lặng như vậy , nàng cảm thấy rất khó chịu .

" Mộ Dung Vân , mỗi khi ta buồn , ca ca đều ôm ta vào lòng , khóc xong sẽ không buồn nữa , ta cho ngươi dựa vào lòng ta đấy "

Nam nhân nào đó vẫn không phản ứng .

" Hay là ngươi muốn dựa vào lòng ca ca ta ? "

Nữ nhân chết tiệt này , muốn an ủi nhưng cũng không quên chọc tức hắn là sao ? " Lạc Tâm Di , ta là nam nhân , không dựa vào lòng nữ nhân , càng không khóc .... "

Còn chưa nói hết câu đã có một cỗ hương thơm nhẹ nhàng chạm tới mũi hắn tiếp đến là một vòng tay từ sau lưng ôm hắn vào lòng , cằm của nàng chạm lên tóc hắn , bàn tay khẽ vuốt lên mi tâm đang nhăn lại của hắn .

Cảm giác này , hắn không bài xích , thậm chí còn khiến hắn cảm thấy rất bình yên , rất dễ chịu .

" Hoàng thượng thúc thúc và hoàng hậu rất thương ngươi , nếu không sao lại cho nhiều người tìm ngươi như vậy đây . Còn Phi Tuyết tỷ tỷ ...... thật xin lỗi , là do ca ca ta quá hấp dẫn nữ nhân ..." Ai bảo bộ dáng ca ca nàng yêu nghiệt như vậy a .

" Ngươi mong muốn hoàng tỷ ngươi quan tâm ngươi thì đệ đệ ngươi cũng vậy , hắn cũng mong hoàng huynh hắn yêu thương hắn , sau này hắn sẽ một hoàng huynh , hai hoàng huynh với ngươi " Lạc Tâm Di im lặng , phải lấy hơi a " Ngươi không bị ai bỏ rơi mà còn có thêm một đệ đệ yêu thương ngươi , hiểu không ? "

" Ta ... ta .... " Mộ Dung Vân lắp bắp , tâm của hắn đang rất loạn a .

Lạc Tâm Di buông tay đang ôm Mộ Dung Vân ra , quay lưng bỏ đi " Bây giờ thì trở về a , ta rất đói , ngươi không về thì ở đây chơi xích đu với chim nha "

Dưới ánh nắng , hai bóng dáng một trước một sau im lặng quay về yến tiệc . Nam nhân đi sau thỉnh thoảng nhìn nữ tử đi đằng trước khoé môi khẽ cười , hắn không hề hay biết , nữ tử đằng trước mặt đỏ từ nãy tới giờ vẫn chưa bình thường lại ......

--- ------ ------ -----

1 năm sau ...

" Lạc Tâm Di , ngày nào không khiến bản Thái tử tức giận , ngày đó ngươi không vui có phải hay không ?"

" Thái tử ..... Ngài ..... Hoá ra cũng biết điều đó sao ?"

--- ------ --------

" Lạc Tâm Di , ngươi đi ngay cho ta "

" Thì ta đang đi đây , ngươi không nhìn thấy sao ? "

Bọn thái giám cung nữ ngày nào cũng nhìn mãi thành quen ,nghe mãi thành nhàm , suốt ngày đấu đá như chó với mèo .

Nhưng bọn họ không biết , thỉnh thoảng con chó nhỏ lại đưa bộ mặt buồn bã u sầu nói với con mèo nhỏ " Lạc Tâm Di , ta rất buồn , có thể ôm ta vào lòng của ngươi không ? " Con mèo nhỏ sẽ lập tức thu lại móng vuốt ôm con chó nhỏ vào lòng .

Chúng cứ như thế , giơ nanh múa vuốt với nhau , sức chiến đấu vô cùng mãnh liệt nhưng cũng chỉ là giơ với múa , chưa bao giờ làm nhau đau .

--- ------ ------ -------

Cho tới một ngày , con chó nhỏ lẻn vào phủ định quốc công nhìn lén con mèo nhỏ ... ....

" Tiểu thư , tứ vương gia lại cho người đem quà tới , người xem , rất đẹp nha " Nha hoàn Hạ Nhi đem một chồng hộp gấm đi tới .

Lạc Tâm Di lười biếng vuốt ve bộ lông trắng của tiểu bạch , khẽ cười " Tiểu bạch , chủ nhân của ngươi thật tốt a nhưng hắn lai quên mất ngươi rồi , bao nhiêu năm cũng chưa nghĩ tìm cho ngươi một con sói cái đâu "Tiểu bạch hai tai giựt giựt , mắt lim dim , hưởng thụ sự vuốt ve của Lạc Tâm Di .

" Tiểu thư , tứ vương gia thật tốt với người mỗi tháng đều đem quà tới , nếu không phải tiểu thư có hôn ước với thái tử , chắc chắn tứ vương gia sẽ cầu thân với người nha "

Hạ Nhi không hề hay biết vị Thái tử mà nàng vừa nói hai bàn tay đang xiết lại thật chặt ...

Trong lòng Mộ Dung Vân tràn đầy nghi hoặc , nàng và tứ vương gia này là thế nào ? Tại sao hắn mỗi tháng đều tặng quà cho nàng ? Tiểu bạch là do hắn để lại cho nàng , nên nàng mới yêu thương nó như vậy đúng không ?

Nàng luôn muốn làm hắn tức giận là vì nàng chán ghét hôn sự của hắn với nàng , nàng hận hắn chia rẽ nàng và tên tứ vương gia kia sao ?

Lạc Tâm Di vẫn im lặng vuốt ve tiểu bạch , nàng biết tứ vương gia Mạc Thiên Khuynh có tình ý với nàng , khi nàng bảy tuổi đã gặp hắn , lúc đó hắn đã mười một tuổi nhưng lại yếu ớt , luôn luôn đi theo sau ca ca nàng , lúc đó nàng còn nghĩ hắn giống những cô nương khác , yêu thích ca ca nàng . Hắn che chở nàng không thua kém ca ca , nàng khen tiểu bạch dễ thương , hắn không suy nghĩ đem tiểu bạch tặng cho nàng , nàng muốn thứ gì , hắn cũng chưa bao giờ từ chối nàng .

Nàng vẫn xem hắn như ca ca cho tới hơn một năm trước hắn hỏi nàng " Tâm Di , muội có muốn làm thê tử của ta không ? "

Nàng chỉ đặt tay lên ngực , nhìn hắn khẽ nói " Khuynh ca ca , nơi này của muội có hình bóng một người , nhưng không phải là huynh ! "

Từ đó hắn không quay lại nữa nhưng mỗi tháng đều gửi cho nàng rất nhiều thứ kèm một phong thư hỏi nàng .

" Ở nơi đó của muội có hình bóng của ta chưa ? "

... ........

" Ta thấy Hạ Nhi nói đúng , Tâm Di , Mộ Dung Vân xét về võ công hay năng lực đều không thể so với Thiên Khuynh " Lạc Thiên phong thái ung dung đi tới , ánh mắt khẽ liếc về phía Mộ Dung Vân đang đứng , hừ nhẹ , võ công thấp kém . Tên tiểu tử luôn làm muội muội của hắn buồn , giờ còn nghe lén , thật không ra gì .

" Tâm Di nếu muội muốn từ hôn , ca ca sẽ tìm mọi cách giúp muội "

Lạc Tâm Di khẽ nhíu mi "Ca ca , huynh không cần lo a , Hoàng thượng thúc thúc đã nói , chỉ cần muội muốn , có thể từ hôn bất cứ lúc nào . "

Lạc Tâm Di không biết rơi vào tai của Mộ Dung Vân lại hoàn toàn khác . Nàng đã thỉnh cầu phụ Hoàng trước rồi sao ? Nàng tốt với hắn một chút là vì muốn hắn té thật đau sao ?

Nàng , thật đủ tàn nhẫn . Mộ Dung Vân quay lưng bỏ đi , hắn nghĩ mình thật ngu ngốc. ( Ờh , ngu thiệt =>> )