Mộ Dung Vân hai mắt đỏ ửng , chỉ tay về phía tỷ tỷ mình , tỷ tỷ hắn thế nhưng còn chỉ trích hắn " Hoàng tỷ , tỷ vì Lạc Thiên mà như vậy sao ? Đệ là hoàng đệ của tỷ "

Mộ Dung Phi Tuyết nghiêm mặt gạt bàn tay đang chỉ mình của Mộ Dung Vân ra " Ngươi là đệ đệ của ta thì sao , ngươi không có tư cách thì chính là không có tư cách "

Mộ Dung Vân đứng không vững , ánh mắt mơ màng.
" Đệ có tư cách hơn bất cứ ai , đệ yêu nàng ta đã hơn một năm rồi , nàng ta ngoài mặt quấn lấy đệ , sau lưng thì qua lại với nam nhân khác , cả chuyện từ hôn nàng ta cũng đã xin phụ hoàng sẵn , nếu đệ không từ hôn nàng ta trước , không lẽ đợi nàng ta bỏ đệ sao như vậy đệ làm sao sống ở Lăng Nguyệt Quốc này , nàng ta mất mặt như vậy vẫn còn rất nhẹ . Hoàng tỷ , tỷ yêu Lạc Thiên yêu tới điên tới không biết đúng sai rồi phải không ? "

Chát ! Mọi thứ trở nên im lặng .

Đạm Dung không tin nhìn một bên má sưng đỏ của Mộ Dung Vân " Biểu tỷ , sao tỷ lại ..."

Mộ Dung Phi Tuyết hét lớn " Ngươi im miệng cho ta "

Mộ Dung Vân đưa tay lên xoa một bên má đỏ ửng của mình " Hoàng tỷ , tỷ đánh đệ , người sai không phải đệ vậy mà tỷ đánh đệ sao ? "

Mộ Dung Phi Tuyết gật đầu " Phải , người sai không phải đệ , là Tâm Di đã sai , muội ấy sai vì không muốn từ hôn với đệ , muội ấy sai vì bỏ lỡ một người như Thiên Khuynh mà chọn đệ , muội ấy thật sự rất sai "

Mộ Dung Vân ánh mắt không tin " Nàng ta không muốn từ hôn sao ? Là chính miệng nàng ta nói phụ hoàng đã chấp thuận , bất cứ lúc nào cũng có thể từ hôn , nếu nàng ta không muốn , tại sao phải cầu xin phụ hoàng "

" Là phụ hoàng muốn giải trừ hôn ước của hai người , người nói lúc đó chỉ vì muốn tìm người trừng trị đệ nên mới ban hôn , năm đệ mười hai tuổi người đã muốn cho hai người từ hôn nhưng Tâm Di không chịu . Chuyện này , phụ hoàng , mẫu hậu và ta đều biết . " Mộ Dung Phi Tuyết nhìn đệ đệ ngu ngốc của mình giải thích .

Mộ Dung Vân cười lạnh " Nàng ta chưa muốn từ hôn lúc đó là vì muốn đợi tới khi nhìn thấy đệ đau khổ vì nàng ta , tỷ hiểu không ? "

Mộ Dung Phi Tuyết rống giận " Mộ Dung Vân , tên cố chấp này , ngươi là cái thứ đầu đất phải không ? " Nàng đẩy Mộ Dung Vân ra , chạy vào phòng y , không ngừng lục lọi khắp phòng , khi tìm thấy cái hộp đóng bụi đựng đầy những con thú giấy thì lửa giận bốc lên " Ngươi .... Ngươi.... Tên khốn này , ngươi thật sự chưa từng xem qua "

Mộ Dung Vân chán ghét nhìn đống thú bằng giấy trong hộp , cả đồ cho hắn cũng chọn thứ tầm thường như vậy , nếu không phải Lạc Thiên bắt hắn giữ , hắn đã vứt ngay khi vừa nhận được .

Mộ Dung Phi Tuyết vỗ mạnh lên trán Mộ Dung Vân " Thái độ của ngươi ý là gì , ta và Tâm Di học xếp rất cực đấy "

Mộ Dung Vân không hiểu nhìn tỷ tỷ cẩn thận mở từng con thú . Khi nhìn thấy những chữ trong giấy , hắn mới biết bản thân ngu dốt tới mức nào !

" Mộ Dung Vân , hôm nay là sinh thần của ngươi , chúc ngươi luôn may mắn và bình an , năm sau phải mời ta đấy "

" Mộ Dung Vân , sinh thần của ta ngươi dám không tới sao , ta đã cầu cho ngươi được cao thêm một chút đấy "

" Này , ngươi vẫn giận ta sao , thật sự ta không phải muốn như vậy "

" Mộ Dung Vân , hôm nay hoàng thượng thúc thúc muốn chúng ta từ hôn , ta không muốn đâu , ngươi rất muốn đúng không ? Còn lâu nhé "

" Mộ Dung Vân ta thật sự rất thích ôm ngươi vào lòng a "

" Mộ Dung Vân , sao ngươi không bao giờ ôm ta vậy , ta rất muốn được ngươi ôm một lần đấy "

" Sau này thành thân , ta kêu ngươi là phu quân nhé , ta không thích kêu tướng công đâu "

" Mộ Dung Vân hôm nay ngươi lại đuổi ta sao .... "

" Mộ Dung Vân đừng đuổi ta nữa , sắp đủ 100 lần rồi "

"... ...... ...... ...... ...... ...." ... ......

Mộ Dung Vân hai mắt nhoè đi , ôm chặt đống giấy đủ màu sắc vào lòng , hắn hiểu lầm nàng thật sao ? Hắn ở trước mặt mọi người nói không yêu nàng không cần nàng , nàng sẽ rất đau lòng phải không ?

Khi nàng quỳ xuống xin phụ hoàng từ hôn có phải nàng rất hận hắn không ?

Đạm Dung nói nàng khóc , hắn như vậy nhưng lại làm nàng khóc trước mặt mọi người . Hắn thật sự sai rồi , hắn là vì bảo vệ bản thân bất chấp làm đau nàng như vậy .

Hắn nghĩ hắn là người bị hại nhưng thật ra hắn mới là người hại nàng nhiều nhất .

Đạm Dung nhìn Mộ Dung Vân như vậy trong lòng thầm than , nàng và biểu ca thật sự sai rồi , sai một cách thãm hại , vốn là yêu thương nhau như thế nhưng lại thành nông nỗi này . Nàng cũng rất thê thảm a từ anh hùng rớt xuống thành tiểu nhân luôn , huhuhu .

Mộ Dung Phi Tuyết đến gần, tay đặt lên vai Mộ Dung Vân chỉ nghe đệ đệ mình lầm bầm " Tại sao nàng lại không nói thẳng với ta , tại sao lại chọn cách tệ hại như vậy , ta không biết , ta thật sự không biết "
Mộ Dung Phi Tuyết nghiến răng , nàng rất muốn nói , cách đó là bà nghĩ ra đấy , Lạc Thiên vừa nhận đã biết , chỉ có tên ngu dốt này không biết còn chê bai , ngươi không thấy cách này rất lãng mạng sao ? " Tiểu Vân , tỷ không muốn phá hỏng cảm giác tội lỗi của đệ nhưng Lạc Thiên đã đưa Tâm Di đi về phía Tây hai canh giờ rồi , đệ mà còn như vậy thì ai giữ Lạc Thiên ... À Tâm Di đây "
Mộ Dung Vân dường như bừng tỉnh . Vội vàng phi thân đuổi theo, nàng bỏ đi sao , không được , hắn không thể để nàng đi .

Mộ Dung Vân dùng hết sức lực đuổi theo , trong lòng không ngừng lo sợ , hắn sợ không đuổi kịp nàng , rồi lại sợ đuổi kịp nàng sẽ phải nói gì với nàng đây ? Nàng chắc chắn sẽ hận hắn , hắn có thể cho nàng chữi hắn , đánh hắn , chỉ cần nàng không rời bỏ hắn .

Nhưng cho dù cố gắng như thế nào hắn cũng không nhìn thấy xe ngựa của nàng , hắn thật không cam lòng nàng cứ như vậy rời khỏi hắn .

Mộ Dung Vân mệt mỏi , lặng im nhìn về phía trước , trong lòng không ngừng gào rú , biết vậy hắn nhịn một chút tìm một con ngựa là được rồi a , bày đặt thể hiện võ công làm gì chứ .

" Thiếu gia , tiểu thư , thái tử gia đứng ở kia thở hồng hộc thật là kỳ a "

Mộ Dung Vân xoay người , nhìn thấy ba người trên ngựa trong lòng thầm oán , thì ra cưỡi ngựa , làm hắn chỉ lo ngó xe ngựa , hoá ra hắn đã vượt qua họ luôn rồi a .

Mộ Dung Vân nhìn thấy ánh mắt bình thản của Lạc Tâm Di bỗng thấy trong lòng nhói đau , nàng thật sự muốn rời khỏi hắn sao ?