Dai dẳng đến cuối cùng, ánh trăng đêm ấy rất cô đơn, nhìn xuyên qua rõ mọi vật. Ánh mắt của đôi ta cũng rất cô quạnh, những dự cảm về sự biệt ly khiến người ta thấy nghẹt thở, phải nghẹn ngào. Thế là đành phải chọn việc đi về nơi xa, để không còn dằn vặt. Người ta nói tình yêu quá cuồng nhiệt dễ dẫn đến mê muội, nhưng yêu nhau quá lâu dễ khiến yếu đuối. Hóa ra cõi đi về của cuộc tình là chạy trốn và phiêu bạt.

Cô độc đến cuối cùng, đêm nay ánh sao thật tiêu điều, cách xa nhau quá. Bóng người tiêu điều cũng trầm mặc. Cuối cùng lại quay về với những trận mất ngủ thâu đêm, hồi tưởng những ngày ly hợp. Người ta nói ôm nhau quá thân mật khó tránh khỏi cay nghiệt, thế nhưng chạy trốn tình yêu quá xa cũng không tránh khỏi sự yếu ớt. Hóa ra khởi điểm của tình yêu chính là những chuyện cũ thoáng qua.

—“Trốn tình”

Lưu Đầu Nhi thở dài, vỗ vai Lý Cường, “xem ra ba mẹ ông lo lắng quá rồi, còn can thiệp đến cuộc sống riêng tư của con nữa. Đời người ngắn ngủi có mấy chục năm, cả cuộc đời được tự tại đến mấy ngày? Nhất là đối với nam giới, hồi nhỏ thì còn học hành, nỗ lực thi cử đạt hàng đầu; khi trưởng thành rồi lại lo công danh sự nghiệp; đến thời kỳ trung niên lại bôn ba mọi việc cho con cái, kiếm tiền bằng mọi cách. Với nam giới thì những ngày tháng thực sự tự do chẳng được mấy đâu, muốn thong dong thì cứ thong dong đi!”

Lý Cường: “Nhưng tôi thấy ông không phải đang tự do quá rồi còn gì, vợ thì giỏi giang, bận trăm công nghìn việc, có can dự đến cuộc sống riêng của ông đâu. Là người đàn ông có vợ nhưng buổi tối vẫn có thể nhậu nhẹt chè chén mà.”

“Ối!” Lưu Đầu Nhi bỏ ngay đũa xuống lắc đầu, “tự do cái gì chứ, nó phải gọi là chẳng quan tâm đến mới đúng. Cần phụ nữ để làm gì? Chẳng phải là để tạo cảm giác ấm áp và là người bầu bạn trong gia đình sao? Nhưng cô ấy còn bận hơn cả tôi. Sáng tôi chưa dậy cô ấy đã đi rồi, tối muộn tôi chơi chán chê rồi vẫn chưa thấy bóng dáng nàng đâu. Vậy hỏi tôi cưới cô ấy về làm gì?”

Lý Cường: “Tôi nhớ không nhầm thì không phải vợ trước của ông thuộc hàng những người phụ nữ rất biết chăm sóc gia đình hay sao?”

Đầu Nhi lắc đầu càng mạnh hơn, “ôi giời đừng nói chuyện ấy nữa. Cả ngày bận rộn rồi lại chuyện bếp núc, chuyện con cái. Khi nhìn thấy cô ấy toàn ngửi thấy mùi dầu mỡ, người lếch thếch. Phụ nữ kiểu này có thể mát mặt chồng được không? Lại còn oán giận tôi không ở nhà cùng cô ấy, thì tôi làm gì rỗi được như thế? Cả ngày nhìn thấy mặt vợ, nếu không thì con khóc quấy cũng làm mình phát mệt, thử hỏi cái nhà ấy mình còn mong đợi được gì?”

Lý Cường nghe xong bật thốt ra một câu: “Vậy đứa nhỏ bây giờ đang ở với vợ trước à?”

Lưu Đầu Nhi: “Đương nhiên tôi muốn chăm con rồi. Nhưng nàng của tôi hiện tại còn bận hơn cả mình, thuê bảo mẫu sợ không chăm con tốt. Hơn nữa bà vợ bây giờ cũng tuyên bố rồi, để cô ấy làm mẹ kế là nhất định không chịu cưới. Tôi thấy phụ nữ bây giờ sao chẳng được người lương thiện? Không hiểu phẩm chất đạo đức cao quý của người phụ nữ truyền thống chạy hết đi đằng nào rồi!”

“Nhưng là mẹ kế cũng không dễ đâu.” Lý Cường nói chen vào.

“Chính vì vậy nên tôi đành đưa vợ trước một khoản tiền để nuôi con. Cô ấy cũng tốt lắm, sống chết không nhận còn trả lại nữa chứ. Tôi cũng không biết con trai thế nào rồi. Bây giờ ở nhà cả ngày chả thấy bóng dáng ai, lạnh lẽo hiu quạnh, nghĩ lại nhớ ngày xưa nhà cửa náo nhiệt như vậy lại vui.”

Lý Cường nghĩ bụng: Tốt hay xấu đều bị ông từ chối bây giờ còn muốn thế nào nữa? Rồi anh buột miệng hỏi một câu: “Bây giờ ông thấy vợ trước tốt rồi chứ?”

Đầu Nhi cười quái dị, “thôi miễn đi! Kiểu phụ nữ như thế cả đời chỉ mộc mạc thế thôi, chẳng nở mày nở mặt được đâu, tôi đâu muốn ngược đãi bản thân đến thế!”

Bạn ở cùng nhà Lý Cường là một cô gái phiêu dạt. Ở Bắc Kinh cô vừa học vừa đi kiếm tiền, rất có chí.

Lý Cường làm đạo diễn phim quảng cáo, sau đó được thăng chức lên làm tổng giám chế một công ty quảng cáo rất có danh tiếng ở Bắc Kinh. Anh vốn xuất thân từ dân học mỹ thuật hội họa, rồi vận dụng thương mại quảng cáo nên sự nghiệp như cá gặp nước.

Trước đây, cô bạn cùng nhà hay rủ thêm mấy người bạn cùng học đến chơi, rồi họ mua rượu và mấy món ngon ngon đến, ngồi vậy quanh Lý Cường nghe anh kể chuyện.

Lý Cường rất thích cảm giác được sùng bái và tán thưởng đó. Giữa các mỹ nữ ngồi vây quanh, anh thao thao bất tuyệt về những chủ đề kiểu như “thị giác nghệ thuật và thị trường hóa”, sau đó thường giành được sự reo hò tán thưởng.

Còn bây giờ trong căn nhà lạnh lẽo không có sự tán thưởng của fan hâm mộ anh cũng không muốn về.

Sau khi Văn Văn khỏi bệnh liền qua lại nhà Lý Cường và mang theo mấy đồ ăn ngon.

Đêm hôm đó, hai người uống rượu say và ở cùng phòng với nhau như thế nào đều không ai nhớ rõ. Tóm lại cả hai đều ăn nhiều, uống nhiều, không ai vào trong phòng quấy rầy nên chuyện giữa hai người trưởng thành cũng đã phát sinh.

Đến ngày thứ hai thì thực sự là xấu hổ.

Khi cô tỉnh lại, anh vẫn đang ngủ say sưa bên cạnh.

Vừa choàng mở mắt, cô cũng không nghĩ ngợi được gì nhiều, theo bản năng đá phốc anh xuống giường và vội vàng mặc quần áo.

Lý Cường dường như vẫn còn buồn ngủ, lồm nhồm bò dậy, miệng lầu bầu: “Trời sáng rồi… sao em ở đây?”

Cô chỉ ra phía ngoài cửa, “anh cút ngay ra ngoài cho tôi!”

Anh còn chút tỉnh táo, cúi đầu nhìn xuống ngay “phẩm chất đức hạnh” của mình rồi vội vàng tìm quần áo mặc.

Văn Văn: “Bảo anh cút đi mà vẫn chưa đi hả!”

Anh vừa mặc quần áo vừa chạy nhanh ra ngoài. Nhưng mới ra đến ngoài cửa đã đứng khựng lại.

Lý Cường vỗ vỗ vào cửa, “đây là nhà của anh mà.”

Cô thở hổn hển mặc quần áo rồi nhớn nhác đi tìm túi xách, “Tốt thôi, vậy tôi sẽ cút!”

Anh như cố nhớ ra điều gì rồi nói: “Ôi, em đừng như vậy, em mà đi người ta sẽ nói anh thế nào?”

Cô tức giận: “Nói thế nào?”

“Nhất định sẽ bảo anh là gã chẳng ra gì mới để em đi như vậy, không chu đáo.”

Cô giận sôi lên: “Chẳng qua chỉ là tình một đêm thôi, tôi cũng chẳng bắt anh phải chịu trách nhiệm, anh còn định lải nhải gì nữa?”

Lý Cường nghe xong bùng nổ luôn, “cái gì? Sao em lại nói anh và em là tình một đêm? Em… em thật… Em không bắt anh chịu trách nhiệm nhưng cũng phải chịu trách nhiệm với anh chứ!”

Cô nghe xong đờ người luôn, “anh nói thế có ý gì?”

Lý Cường cũng hổn hển, “em nói vậy ý gì? Bình thường cứ mở miệng là giảng đạo đức mà bây giờ không chịu trách nhiệm là sao? Anh…” Nói xong anh đỏ mặt luôn.

Cô nuốt nước bọt, có chút ngại ngùng không dám tin hỏi lại: “Anh cũng là…” Nói rồi không dám hỏi tiếp nữa. Thì có cô gái nào dám hỏi lại chàng trai rằng đó là lần đầu tiên của họ không?

Mặt anh càng đỏ hơn, cố vươn cổ lên: “Em cho rằng đây là lần đầu của mình thì em bị thiệt thòi sao? Anh còn thiệt thòi hơn. Anh còn nghĩ lần đầu tiên của mình rất tuyệt vời. Chẳng ngờ rượu xong thì không kìm chế được, hại anh đến mức thấy coi thường cả bản thân. Hơn nữa… anh còn chẳng thấy cảm giác gì. Có nên oán hận mình không?”

Cô đứng đờ người, nhìn chàng trai đứng trước mặt mình với dáng vẻ bị oan ức thì bỗng thấy rất buồn cười và đột nhiên cười lớn.

Anh mặt đỏ tưng bừng và trừng mắt lên, “em còn cười cái gì? Có gì đáng cười chứ?”

“Em chỉ là… Mặc dù em không ngờ chuyện của hai đứa mình như vậy nhưng dù sao cũng đã xảy ra rồi. Nhưng em thấy rất công bằng!”

“Công… bằng? Em đắc ý lắm phải không? Lại còn thấy công bằng nữa. Là do đều là lần đầu tiên của hai ta phải không? Đầu em có nước à? Em nghĩ như thế sao?”

“Thế nhưng…” Cô mím chặt môi nhưng rồi lại cười, “nhưng anh đã hai tám rồi.”

“Thì em cũng sắp hai bảy còn gì!” Anh thẹn quá hóa giận, người con gái này đang muốn cười nhạo anh phải không. Từ trước đến giờ anh luôn coi trọng sự tinh khiết của bản thân và thấy làm tự hào. Thế mà cuối cùng lại rơi vào tay người con gái này, rồi bị cười nhạo nữa chứ

“Vậy… anh và Lăng Lăng?”

Lý Cường càng điên hơn, “vâng, anh và cô ấy cũng như em với Vỹ vậy. Anh cũng đã từng nghĩ nếu gạo nấu thành cơm rồi thì liệu cô ấy có chia tay mình không?”

“Ồ.” Văn Văn gật đầu đợi anh nói tiếp.

“Nhưng rồi khi thấy em khinh miệt Vỹ như vậy anh đột nhiên hiểu ra. Hà cớ gì mình xóa đi những điều tốt đẹp cuối cùng giữa hai người? Bởi vậy nên anh cũng không hỏi Lăng Lăng điều đó nữa.”

“Ừ.” Cô đột nhiên hiếu kỳ, “xem ra anh cũng không tồi. Nhưng sao cô ấy nhất định phải chia tay anh?”

Anh cụt hứng ngồi xuống, “anh biết được sao? Cô ấy nói đi bên anh không còn cảm giác gì nữa, nói anh ba hoa khiến cô ấy mất phương hướng… Dù sao thì anh cũng không hiểu lý do cho lắm.”

Cô cũng ngồi xuống bên cạnh, “hình như anh cũng nói nhiều thì phải. Một người đàn ông như vậy mà không cho nói chắc khó chịu lắm; nhưng nếu người đàn ông nói hết lời của phụ nữ chắc cũng khiến họ thấy chán.”

Anh có chút uể oải, “em cũng nghĩ như vậy sao? Vậy sao em và Vỹ chia tay nhau?”

Cô nghĩ một lúc rồi mới nói: “Thực ra anh ấy là người rất biết chăm sóc quan tâm đến người khác. Nhưng em không thích một người đàn ông không có chủ kiến. Việc gì cũng phải đi hỏi mẹ, không phải là “mẹ anh nói” thì lại là “em thấy thế nào”. Có lẽ em không đủ dịu dàng, không đủ sự bao dung, em cũng không tài nào thay đổi được tính cách đó của anh ấy.”

Lý Cường nghe xong không nhịn được cười, “rất ít nghe thấy một người con gái nói tốt về bạn trai cũ của mình như thế. Xem ra em cũng là người độ lượng đó chứ.”

Nghe thấy lời khen đó cô rất đắc ý, “anh cũng không tồi đấy chứ, ít nghe thấy chuyện anh kể tính xấu của Lăng Lăng.”

“Ha ha, hai ta đều vậy!” Anh lại cười lớn.

“Ha ha… ha…” Cô cũng cười nghiêng ngả.

Nghe thấy vậy Lý Cường hỏi luôn: “Em sao vậy?”

Cô ngậm miệng luôn, chạy ra khỏi phòng ngủ, đến phòng khách tìm túi xách rồi đi ra phía cửa.

Anh chạy ra kéo cô lại, “Em sao thế? Vừa nói đi là đi luôn à?”

Cặp lông mày của cô dựng hẳn lên, “chuyện này dừng lại ở đây thôi, anh biết em biết, không được nhắc lại nữa!”

“Em sao vậy?”

“Em làm sao?”

“Em nghĩ làm thế này là ổn sao?”

Thấy anh cứ hỏi đi hỏi lại, cô sắp phát bực, “em không cần anh chịu trách nhiệm anh còn muốn sao nữa?”

“Vậy em cũng không phải chịu trách nhiệm sao? Là người lớn rồi thì phải có tinh thần tự chịu chứ em có biết không?”

Cô hừ một tiếng, hất tay anh ra, “anh muốn em thế nào? Chịu trách nhiệm với anh?” Cô cố tình nói mấy từ đó nặng hơn.

Anh lắc đầu, “bây giờ anh chưa nghĩ ra.”

Cô quay người ra phía cửa, “vậy khi nào nghĩ ra hãy nói lại cho em.”

Anh chạy theo khóa cửa lại rồi chặn đường cô, “tạm thời anh chưa nghĩ ra nên không thể để em đi được!”

“Anh còn muốn quản thúc em sao?” Nói rồi cô bắt hai tay anh quàng ra phía sau, cả người anh ngã lăn xuống đất.

Anh kêu la oai oái. Biết là cô không dễ chọc, “anh mời em đi ăn sáng… không ăn trưa nhé? Anh chỉ muốn giữ em lại thôi, nhà không có ai lạnh lẽo quá, thật đấy, anh không có ý gì đâu! Ái… em thả tay anh ra!”

“Tha cho anh lần này!” Nói rồi cô cũng thả tay ra.