Lạc Mất Cô Dâu Xung Hỉ

Chương14: 14: Có Lẽ Nào Là Yêu Tinh Rắn





"Các người nghĩ rằng chị ấy chết rồi thì Đường Môn gẽ sụp đổ? Các người sai rồi! Chị ấy chết rồi thì Đường Môn vẫn còn có tôi! Người đang làm trời đang nhìn! Không cần biết là ai đã hại chị tôi, Đường Môn tôi chắc chắn sẽ điều tra đến cùng! Báo thù đến cùng! Trả thù gấp mười gấp trăm gấp nghìn lần!"
Mắt ông cụ Chiến lại sáng lên lần nữa: "Lê Xuyên, cháu nghe thấy chưa, em gái của Saka cũng là truyền nhân của Đường Môn, cô ta nói cô ta cũng là người được kế thừa y thuật của sư phụ một cách đầy đủ giống như Saka."
Chiến Lê Xuyên hoàn toàn không hề vui mừng hơn Ghững gi Đông Duyệt Đồng nói.
"Cháu chỉ từng nghe về Saka, khi tìm hiểu về cô ta mới biết cô ta là truyền nhân của Đường Môn.

Ông nội, nếu không có Saka thì ông có đi tìm hiểu về Đường Môn và Đổng Duyệt Đồng không? Lâu đời hơn thì thôi, nhưng ông biết sư phụ của Saka là ai không?"
Ông cụ Chiến: ...
Trong một căn phòng khác, Cảnh Thiên cũng đang xem tin quốc tế đang phát trong bản tin thời sự.

Khi cô nghe thấy những gì cô gái kia nói ra, đôi môi nở một nụ cười xinh đẹp và lạnh lùng.


Cô không hề có hứng thú về việc người đó sẽ còn nói gì hay chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, cô tắt tivi ngay lập tức.
Đúng lúc này, quản gia Từ dẫn bác sĩ gia đình đến hỏi han tình hình, kiểm tra vết thương cho Cảnh Thiên.

Cảnh Thiên vừa hỏi vừa cười: “Quản gia Từ này, trong vườn hoa nhà mình có chuột không? Có thể tìm cho tôi vài con chuột xám khỏe mạnh béo tốt không?"
Quản gia Từ nhìn đôi mắt xinh đẹp và dáng người thướt tha của cô gái, trong đầu ông bỗng xuất hiện một bộ phim ông từng xem hồi trẻ.
Trong bộ phim đó, Thanh Xà xinh đẹp yêu kiều quyến rũ vô cùng, một giây trước vẫn còn đang tươi cười đưa đẩy với người khác trong hình dạng con người, một giây sau đã thè cái lưỡi rắn mang kịch độc cuộn con chuột to béo trên xà nhà vào miệng rồi.
So về mức độ xinh đẹp quyến rũ với Thanh Xà thì mợ chủ chi có hơn chứ không có kém, quản gia Từ không kìm được mà run lên, dè dặt hỏi: “Mợ chủ, mợ...!muốn bắt chuột làm gì?"
Bình thường thì ông là người tiếp xúc với mọ chủ nhiều nhất.
Cụ chủ và cậu ba không nhận ra sự thay đổi ở mợ chủ, nhưng ông thì nhận ra rồi.
Từ khi ngã từ trên tầng xuống bất tinh rồi tỉnh lại lúc chiều, mợ chủ đã thay đổi hoàn toàn về phong thái.
Cô trở nên rất kỳ lạ.

Bây giờ cô lại muốn bắt chuột.
Chuyện này khiến ông ta không thể không nghĩ ngợi nhiều.
Cảnh Thiên bật cười trước câu hỏi của quản gia Từ: “Đương nhiên là để chơi rồi, chẳng lẽ ông sợ tôi ăn thịt chúng?"
Nghe đi! Nghe đi! Mợ chủ đang nói cái gì vây chứ?
Một cô gái xinh đẹp như thế này mà động cái là đòi chơi chuột, còn thốt ra được câu nói ghế tỏm như ăn thịt chuột.

Người bình thường nhiều nhất chỉ nghĩ đến chuyện dùng chuột làm thí nghiệm thôi chứ? Nhưng điều cô nghĩ đến lại là chơi và ăn!
Quản gia Từ choáng váng đến dại cả da đầu vì suy đoán to gan của mình.
"Mợ chủ à, nếu muốn chơi thì sao mợ không lấy chuột bạch? Tốt xấu gì thì chuột bạch vẫn sạch hơn, chuột xám là chuột bình thường đấy, bẩn lắm."
"Chuột bạch đáng yêu như thế, lỡ nghịch quá rồi chết thì tiếc lắm.

Cứ lấy chuột xám cho rồi! Quản gia Từ, phiền ông đi kiếm vài con cho tôi, nhớ là phải tìm con to, to béo khỏe mạnh nhé."
Hình ảnh con chuột “to", "béo" bị cuộn vào miệng xoay mòng mòng trong đầu quản gia Từ.
Có phải...!ông nên đi nói với cụ chủ về nghi ngờ của mình?.