Không tìm thấy rừng cây lúc hoàng hôn , có vài cây dừa xài đỡ đi =.=~~

Mười tám năm, phảng phất  trong nháy mắt liền qua.

Một người trong hai ba năm còn  thay đổi, huống chi là mười tám năm.

Thời gian đi vào thế giới này không tính là ngắn, hắn lại không biết nói con đường của mình hẳn là nên đi như thế nào, kỳ thật cẩn thận hồi tưởng sẽ phát hiện hắn từ khi lấy tư thái một anh nhi đi vào thế giới này chính là được bảo hộ , tám năm trước có nam nhân kia che chở hắn, mười năm sau có An Thái Hậu cùng hoàng huynh Triệu Khang.

Về sau, không thể lúc nào cũng đều sống dưới sự che chở của Triệu Khang, luôn muốn đi ra đi một chút .

Buổi sáng trời còn chưa sáng liền ra cửa cung, kỵ mã một đường nam hạ, đến lúc này đã muốn ly vương đô rất xa rất xa , thậm chí nếu Triệu Khang phát hiện hắn chạy hơn nữa phái người đi tìm, phỏng chừng lúc này cũng rất khó tìm được hắn đã dịch dung cải trang.

Nghĩ đến bộ dáng Triệu Khang sinh khí khi phát hiện hắn đi mất , Thư Lâu liền nhịn không được nở nụ cười.

Sắc trời dần dần ám trầm xuống, Thư Lâu đẩy nhanh tốc độ, mặc kệ thế nào cũng phải tới  được  một thôn nhỏ trước  khi trời tối .

Tịch dương chỉ còn lại có nửa đầu lộ ra ở tại chân trời, đem rừng cây hai bên đường nhiễm một mảnh phi hồng (đỏ thẫm) , như là muốn trước khi mặt trời lặn đem quang huy cuối cùng gieo xuống phiến đại địa này .

Trong lúc Thư Lâu một bên chạy đi một bên thưởng thức cảnh mặt trời lặn này so với trong vương cung hoàn toàn bất đồng, thì cách đó không xa , trong rừng tựa hồ là truyền đến một ít tiếng vang, có ai ở trong rừng sao?

Tốc độ tiến lên dần dần thả chậm, Thư Lâu nắm cương giục chú ngựa đỏ thẩm hướng nơi phát ra âm thanh đi qua, thời điểm đi đến ven đường nhìn thấy một con ngựa bị cột ở bên cạnh một thân cây , chỉ là không biết chủ nhân đi nơi nào.

“Người tới a ! cứu mạng a ! cứu mạng a !” Lúc này, Ở chỗ sâu trong rừng cây đột nhiên vang lên một thanh âm nữ tử cầu cứu.

Chẳng lẽ là kiếp phỉ?

Thư Lâu vội vàng giục ngựa hướng nơi phát ra âm thanh chạy qua , rất xa liền nhìn thấy ba tên đại hán trong tay cầm đại đao sáng trưng vây quanh một thiếu nữ, nữ tử tựa vào trên cây run rẩy , ba mặt của nàng đều bị vây quanh căn bản là không đường có trốn.

Ngay giữa ban ngày thế nhưng lại có nhân vi phi tác ngạt (1) , Thư Lâu cũng là không có khả năng ngồi yên mặc kệ, chỉ là đối phương có ba người mà hắn chỉ có một người, mấy năm nay tuy rằng học một ít võ thuật nhưng trong cung từ trước đến nay không có người nào dám cùng hắn đao thật thương thật đánh nhau, hắn tả hữu nhìn nhìn rừng cây, trong lòng đã có một phương án cứu người.

(1)   người có hành vi xấu xa , hèn hạ.

“Ba cái đại nam nhân khi dễ một tiểu nữ tử, các ngươi một lũ nhát gan, có sức mà không đi đối phó Ma Đô quân chỉ dám khi dễ dân của mình , không biết xấu hổ !”

Một phen lời nói khẳng khái này không phải Thư Lâu hô lên , tuy rằng hắn vốn cũng chuẩn bị hô to một tiếng dọa ba kẻ bắt cóc kia, sau đó giục ngựa tiến lên nhân cơ hội đem nữ tử mang đi.

Không nghĩ tới còn có người khác, Thư Lâu cũng chỉ nhìn thấy một hồng ảnh bỗng dưng từ trên một thân cây nhảy xuống, tựa như đại nhạn giương cánh trong tịch dương, thân hình linh hoạt, trong tay một phen trường kiếm phiên nhược kinh hồng (2) , tại không trung “Hưu hưu hưu” vung vài cái trông rất đẹp mắt.

Phương án phía trước của Thư Lâu tuy rằng có thể cứu người, nhưng giờ phút này có nữ hiệp hiện thân hắn cũng có thể đứng một bên nhìn xem, vội vàng giục ngựa chạy qua, một bên nữ hiệp hô:“ Tặc nhân lớn mật, còn chưa chịu chết !”

Vẫn là có vài phần hương vị anh hùng  của các nhân vật chính trong tiểu thuyết võ hiệp đi?

“Đại hiệp tha mạng ! đại hiệp tha mạng a !” Ba cái tên đại hán khi thiện sợ ác kia rối rích ném đại đao trong tay, quỳ trên mặt đất cầu xin tha thứ, một đám khóc than ầm ĩ lên  .

“Tha mạng? Hừ !” Lạnh lùng hừ một cái, hồng y nữ tử cầm trường kiếm trong tay liền muốn hạ xuống.

“Chờ một chút, ta thấy bọn họ không giống như là phỉ tặc.” Thư Lâu bước lên phía trước ngăn cản, hắn biết thời đại này mạng người không đáng giá tiền, nhưng tận mắt chứng kiến người tại trước mặt mình ngã xuống vẫn là không đành lòng, cũng không phải hắn đồng tình với mấy tên đại hán này, chỉ là cảm giác có nội tình khác mà thôi.

Hồng y nữ tử lúc này mới quay đầu nhìn Thư Lâu liếc mắt một cái, nàng lúc nãy cũng đã chú ý tới thanh niên này, khi đó tiêu sái ngồi trên lưng ngựa hơi có chút tiên y nộ mã (3) , lúc này đến gần vừa thấy, diện mạo lại thường thường như thế, không khỏi có chút thất vọng.

(3)     mặc quần áo sáng sủa, ngựa thì hùng dũng . đại khái ý nói người đó tư thế oai hùng , khí thế bừng bừng, bộ dáng phong lưu …. Nói theo cách nói của Thư Lâu là bộ dáng thường gặp của các nam nv chính trong các tiểu thuyết kiếm hiệp ^^~

“Ngươi như thế nào biết bọn họ không phải tặc phỉ? nhưng là Ta nhìn thấy bọn họ vừa mới muốn đối cô nương này xuống tay.” Hồng y nữ tử mắt hạnh trừng, rất là khinh thường Thư Lâu vì  vài tên tặc phỉ cầu tình.

“Cô nương, ngươi không sao chứ?” Thư Lâu đi trước hỏi , nữ tử chấn kinh, sau đó hồng đôi mắt lắc lắc đầu, nhát gan nói một tiếng “Không có việc gì”, Thư Lâu liền đem dìu qua  một bên ngồi xuống, một bên quay người lại giải thích ,“Có mấy tên tặc phỉ nào bởi vì chúng ta tùy tiện dọa một cái liền ném đao , hơn nữa……”

Chú thích :

(2)  nhẹ nhàng tựa chim hồng .

Câu này nằm trong bài thơ Lạc Thần Phú của Tào Thực . vì câu này thường hay được dùng trong truyện TQ ,nên mình trích 1 đoạn có câu này ra  :

Dư cáo chi viết :

Kỳ hình dã,

Phiên nhược kinh hồng,

Uyển nhược du long,

Vinh diệu thu cúc,

Hoa mậu xuân tùng.

Dịch :

Ta trả lời rằng :

Hình dáng của nàng,

Nhẹ tựa chim hồng,

Uyển chuyển như rồng,

Rực rỡ thu cúc,

Tươi rạng xuân tùng .

Tham khảo vài tư thế Tiên Y Nộ Mã a~~~



Đùa thôi , là cái này ^^~~

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hết Chương 18