Mặc Nhiễm Kinh Niên

Chương34: Hảo Nhân (người tốt)



“Ngươi không phải muốn xem Lục Thanh Phong và Cố Tích Trầm luận bàn sao, ngồi ở chỗ này cái gì cũng nhìn không tới.” Thư Lâu hướng ra phía ngoài nhìn thoáng qua, mơ hồ chỉ có thể nghe được thanh âm hai người đánh nhau, nhưng ngồi ở trong phòng cũng không thể nhìn thấy tình huống bên ngoài.

“Dùng nghe cũng có được .” Ngồi đối diện với Thư Lâu là nam nhân so sánh với mười năm trước cũng không có gì biến hóa, kỳ thật Mặc Phong Hoa là một nam nhân rất có vẻ quyến rũ anh tuấn, chỉ là “Ác danh bên ngoài”, phỏng chừng cũng không có người sẽ đi thưởng thức phong thần tuấn lãng của người này.

“Vậy ngươi nghe được cái gì?”

“Một người lập trường không kiên định, một người đối với chính mình ,đối với thế giới có điều hoài nghi, như thế nào khả năng sẽ đi đến cuối cùng.” Điểm này, nói vậy Thư Lâu cũng biết được .

Thư Lâu hỏi:“Ngươi…… Là như thế nào nhận ra ta?” Tuy nói Mặc Phong Hoa luôn  là một nhân vật lợi hại, nhưng hắn vẫn có dịch dung a.

Bỗng dưng cười, Mặc Phong Hoa không đáp lại vấn đề của nam nhân, mặc kệ là dịch dung hay là trùng sinh hay là luân hồi, Y như thế nào lại nhận không ra người này đâu?

Ngoài phòng đột nhiên một trận ồn ào, tựa hồ biểu thị luận bàn đã  chấm dứt.

Thư Lâu đứng lên vội vàng đi tới bên cửa sổ, Cố Tích Trầm vẫn một bộ dáng lạnh lùng, tóc bạch sắc tại trong bóng đêm lộ ra vị đạo quỷ dị, lưng thẳng thắn biểu thị hắn thắng lợi, mà đối diện Cố Tích Trầm, là Lục Thanh Phong trong mắt lộ ra vị đạo không thể tin, vài đệ tử Mộc Tông ở bên cạnh nâng nam tử đang thụ thương.

“Tuy là kĩ không bằng nhân, Mộc Tông ta cũng tuyệt không để mặc các ngươi phá rối !” Lục Thanh Phong tránh thoát người nâng mình bên cạnh, trong mắt lộ ra ánh sáng kiên nghị, cường ngạnh thẳng thắn lưng hét lớn.

Đệ tử Mộc Tông bên cạnh phân phân đứng dậy, mà Tông chủ Mộc Tông lúc trước luôn luôn trong phòng trúc không biết khi nào cũng xuất hiện ở sau lưng Lục Thanh Phong.

Chỉ là một tiếng quát chói tai này lại chỉ đổi lấy Cố Tích Trầm cười khinh miệt, trong tay trường kiếm tà tà nhất chỉ, một mạt hàn quang thoáng hiện, lộ ra hương vị lãnh khốc.

Nếu đã có chuẩn bị mà đến, như thế nào có thể là đơn phương độc mã.

Các đệ tử Phong Tông khi xưa như thủy triều theo bốn phương tám hướng vọt tới, lúc này Mộc Tông sớm đã bị tầng tầng vây lấy , không có bất cứ điểm báo trước nào .

Cái đệ tử khác đều đi nơi nào?

“Ngươi đã làm cái gì? !” Lục Thanh Phong sắc mặt trong chốc lát trở nên tái nhợt, trên mặt luôn luôn thanh đạm cũng lộ ra biểu tình cực kì tức giận.

“Có lẽ, ngươi hẳn nên hỏi người sau lưng ngươi một câu.” Mắt hẹp dài hơi hơi nhíu lại, Cố Tích Trầm lời vừa dứt, Lục Thanh Phong nghe thấy Mộc Quân phía Sau thật sâu thở dài.

Trong nháy mắt, tựa hồ hiểu được cái gì.

“Mộc Quân, ngươi……” Không thể tin xoay người, Lục Thanh Phong không thể tin hết thảy việc này, hắn muốn tin tưởng nói lời của Cố Tích Trầm đều là giả , nhưng Mộc Quân trước mặt trầm mặc đại biểu cho một loại đáp án.

Thanh âm Hắn run rẩy:“Đây là vì cái gì?”

Làm một người đứng xem, Thư Lâu không cần biết bên trong Mộc Tông có nhiều nội tình hay là mâu thuẫn gì, nhưng làm bằng hữu Lục Thanh Phong, hắn có thể cảm giác được Lục Thanh Phong lúc này đau lòng khi bị lừa gạt.

“Mặc kệ các ngươi muốn làm cái gì, giết người khẳng định không phải mục đích của ngươi đi?” Thư Lâu xoay người nhìn về phía nam nhân như trước ngồi trong phòng.

“Ngươi là một người tốt.” Xa xăm nói một câu, Mặc Phong Hoa đứng dậy đi tới bên cạnh Thư Lâu, lẳng lặng nhìn xuống ngược lại Lục Thanh Phong bị đệ tử Mộc Tông giữ chặt ,“Ta sẽ không giết hắn, Mộc Quân cũng sẽ không giết hắn, nhưng từ hôm nay về sau hắn đã định sẽ không còn địa vị tại Mộc Tông, đối với hắn mà nói cũng không nhất định là chuyện xấu.”

“Ngươi có vẻ biết rất nhiều.”

Mặc Phong Hoa nở nụ cười:“Nhìn xem tiếp đi , tự nhiên sẽ biết nhiều hơn .”

Hắn nghiêng người hướng mặt Thư Lâu, nâng tay lên đem mũ áo choàng kéo trùm lên đầu nam nhân:“Còn nhớ rõ ta từng cùng ngươi nói qua cố sự về thần Thất Dạ thần không ?”

Không đợi Thư Lâu trả lời, Mặc Phong Hoa nhìn cây đào phía ngoài phòng không ngừng nở ra hoa đào lại không ngừng phân tán những đóa hoa, thanh âm bình thản:“Hắn cũng là một người tốt, một hảo nhân khó có được, nhưng vì cái gì một người tốt như hắn lại không có được kết cục tốt ?”

Vừa nói xong , Mặc Phong Hoa trong giây lát đã từ trong phòng đi ra  , tới trước cây đào, Thư Lâu hơi hơi mím môi xoay người nhanh chóng chạy ra khỏi phòng cũng đi tới phía dưới, Lục Thanh Phong sắc mặt tái nhợt bị giam một bên, Niệm Hà cùng Tần Yên cũng được đệ tử Mộc Tông trông coi, Thư Lâu vừa chạy xuống lập tức có đệ tử Mộc Tông đi qua muốn giữ hắn lại, chỉ là nhìn thấy trên người Thư Lâu là áo choàng thuộc về Mặc Phong Hoa, vài người liền trở nên do dự.

Mộc Quân hướng Thư Lâu nhìn thoáng qua, mang theo vài phần nghi hoặc, nhưng vẫn theo tay vung lên khiến vài đệ tử tránh ra.

Lúc này, Mặc Phong Hoa chạy tới trước mặt cây đào.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Hết chương 34