Nam Cung Dư Y mở tập tài liệu mà Diệp Anh Nguyệt đưa, đập vào mắt cô là quyền chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của Nam Cung Chính Quân sang tên cô, chủ của tập đoàn Nam Cung hiện giờ là cô, thảo nào mà Mộ Dung Bá Lâm vẫn không thể thu mua tập đoàn Nam Cung cũng như công ty Y, công ty Y chuyên về nghiên cứu và điều chế mùi hương đặc quyền, đây là công ty riêng của mẹ cô Hoắc Uyển Dư, Nam Cung Dư Y thừa hưởng tài năng từ mẹ cô là có thể ngửi và phân biệt mùi hương điều chế mùi hương thành nước hoa, đặc biệt ở Nam Cung Dư Y là cô có còn có khả năng là điều chế sáp hương điều trị và hỗ trợ thần kinh và chứng mất ngủ, sản phẩm đã được đưa ra thị trường nhưng số lượng có hạn vì hai năm gần đây Nam Cung Dư Y vì bị nhốt bên mĩ lại vì vụ án của ba cho nên cô vẫn chưa cho sản xuất thêm.

“ Mộ Dung Bá Lâm là bị Thôi Tuyết Lệ giở trò, mặc khác Mộ Dung Bá Lâm sẽ bị lừa chính là bà ta có sự trợ giúp từ một thế lực hắc bang.

” Từ Tử Sinh lên tiếng.

“ Nói đến đây thôi!” Mộ Dung Tước không muốn Nam Cung Dư Y nghe thêm, cho nên mới cắt ngang lời nói của Từ Tử Sinh, anh đang đưa mắt nhìn Mộ Dung Tước chỉ thấy Mộ Dung Tước hướng mắt nhìn anh cười thâm thúy bao gồm là hạnh phúc nhiều hơn.

“ Vợ tôi đang mang thai, chuyện náy đến đây thôi, từ nay cậu chuyển sang tập đoàn Nam Cung giúp vợ tôi cũng cố tài chính hành sự của tập đoàn, giấy ủy quyền sẽ đưa cậu kí.

” Mộ Dung Tước cười vui vẻ nói, tay anh còn không ngừng vớt ván dầu trong bát canh hầm gà cho Nam Cung Dư Y.

“ Chúc mừng!” Mọi người vui vẻ hướng đôi vợ chồng son kia chúc mừng.

“ Anh Nguyệt cũng mang thai cùng với em.

” Mộ Dung Tước biết bé con của anh ngượng ngùng liền đem sự chúc mừng này ném một nữa cho Diệp Anh Nguyệt khiến Diệp Anh Nguyệt không vui trừng mắt cảnh cáo anh.

“ A! Chuyện vui càng thêm vui nha!” Kha Luân hứng thú lên tiếng.


“ Mẹ, là em trai sao?” Triệu Nguyệt Ngôn hưng phấn cười đáng yêu hướng Diệp Anh Nguyệt hỏi, cô bé tám tuổi lớn lên xinh đẹp, thừa hưởng nét đẹp của ba lẫn mẹ nhưng đa phần cô bé giống Diệp Anh Nguyệt nhiều.

“ Ngôn Ngôn! Tại sao con lại muốn em trai?” Triệu An Kỳ cưng chiều con gái hết mực lên tiếng hỏi.

“ Là ông bà nội nha! Ông bà nội nói muốn có một đứa cháu trai để những người bạn già của ông bà không đem đi khoe khoang khiến ông bà tức nha!” Triệu Nguyệt Ngôn ngây thơ đáng yêu nói khiến mọi người một tràn cười vui vẻ.

“ Thẩm phán Diệp, cám ơn chị giúp ba em lần này.

” Nam Cung Dư Y hướng Diệp Anh Nguyệt chân thành cám ơn cô.

“ Chị là vì hiếu kì, một người cao quý kiêu ngạo như Tước tại sao lại bỏ ra không ít lợi nhuận nhờ chị, hóa ra là vì cô bé xinh đẹp đáng yêu như em.

” Diệp Anh Nguyệt mỉm cười nhìn cô nói, ban đầu đúng là cô hiếu kì về cô gái mà Mộ Dung Tước để tâm cho nên mới đồng ý, còn lợi nhuận hậu hĩnh kia là anh ép cô nhận.

“ Cái đó nếu em không muốn coi là thù lao thì coi như anh tặng làm lễ vật cho đứa nhỏ của em và An Kỳ.

” Mộ Dung Tước nhàn nhạt lên tiếng.

“ Vậy coi như mình không khách sáo nhé!” Triệu An Kỳ lên tiếng hướng Mộ Dung Dung mỉm cười.

“ Chị nghe giáo sư TiTus nhắc về em khá nhiều.

” Diệp Anh Nguyệt lại lên tiếng có vài phần trong lời nói tán thưởng của cô đối với Nam Cung Dư Y.

“ Vâng, em nghe giáo sư nói chị đồng ý đến đại học công tố thành phố Y giảng dạy.

” Nam Cung Dư Y gật đầu đáp trả.

“ Vậy là chị không làm công tố nữa sao?” Mộc Thiên Di đang ăn con tôm Lạc Dịch bốc vỏ vừa đưa qua cho cô, cô liền không khỏi ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Diệp Anh Nguyệt.

“ An Kỳ cậu đúng là lợi hại, có thể thuyết phục người cuồng công việc như Anh Nguyệt rời bỏ chiếc ghế thẩm phán.

” Lạc Dịch tay vẫn bốc tôm cho Mộc Thiên Di nhưng ánh mắt hướng Triệu An Kỳ tán thưởng.


“ Đã là mẹ của hai đứa trẻ rồi, em muốn dành thời gian cho hai đứa nhỏ nhiều hơn, công việc giảng dạy hướng dẫn sinh viên tương đối nhẹ nhàng cho nên đây là điều kiện của em và chồng em.

” Diệp Anh Nguyệt mỉm cười hạnh phúc, tay cô được Triệu An Kỳ nắm lấy, nhìn họ hạnh phúc đến người khác cũng ghen tỵ.

“ Này! Tôi cùng Tử Sinh và Lâm Cao còn chưa kết hôn đấy.

” Kha Luân ai oán lên tiếng ý nói họ hạnh phúc cũng né những người độc thân như các anh ra.

“ Cậu là vì theo đuổi người ta không được lại ở đây trách ai?” Lâm Cao lạnh nhạt lên tiếng, ánh mắt của họ hướng đến Từ Tử Hoa vẫn im lặng nãy giờ, Nam Cung Dư Y không ngốc đến mức không biết họ đang ám chỉ Kha Luân và Từ Tử Hoa.

Một bàn toàn những người ưu tú có máu mặt và địa vị ăn cơm nói chuyện vui vẻ, mặc dù bị nhắc đến nhưng Từ Tử Hoa vẫn một mực trầm mặc không nói, Kha Luân vẫn đưa ánh mắt thâm tình nhìn Từ Tử Hoa.

Hôm sau theo lời của Mộ Dung Tước Từ Tử Sinh cùng một số luật sư đại diện đến tập đoàn Nam Cung tham gia cuộc họp hội đồng quản trị, mặc dù hội đồng không cam tâm nhưng dựa vào tình trạng của tập đoàn mà chấp nhận, ngoài ra giấy ủy quyền có hữ ký cùng con dấu của Nam Cung Dư Y cho nên họ chỉ có thể yên lặng làm theo, Từ Tử Sinh chính thức trở thành tổng giám đốc của tập đoàn Nam Cung.

Vì anh trai đã làm giám đốc tập đoàn Nam Cung Từ Tử Hoa trở thành trở lí cho Mộ Dung Tước.

Biệt thự Zelda, Nam Cung Dư Y đang ngồi nghe Nam Cung Chính Dung đánh đàn thì quản gia vào thông báo với Lý Thuần Khuê nói có người muốn gặp phu nhân, Lý Thuần Khuê đi ra ngoài liền thấy là một cô gái người nước ngoài, Lý Thuần Khuê có gặp qua cô gái này cho nên biết cô ấy, đó là LiLy bạn bên mĩ của Nam Cung Dư Y.

Lý Thuần Khuê cho người làm mở cửa sau đó đưa cô ấy vào.

“ Phu nhân, bạn cô đến tìm.

” Lý Thuần Khuê lên tiếng nói, Nam Cung Dư Y quay đầu nhìn ngoài cửa liền thấy là LiLy.

“ LiLy”.


“ Y Y” LiLy nói được tiếng phổ thông là nhờ Nam Cung Dư Y dạy, hai người đã lâu không gặp liền vui mừng.

“ Sao cậu lại đến đây? Làm sao cậu tìm được mình?” Nam Cung Dư Y vẫn chưa hết vui mừng lên tiếng hỏi cô bạn thân.

“ Mình nhờ quản lí hỏi thăm kim chủ của cậu thì mới biết, hóa ra là ông chủ tập đoàn RZ, mình rất lo lắng cho cậu, người ta nói ông chủ của RZ là một ông già kỳ quái lại thích gặm cỏ.

” LiLy nhỏ giọng nói với cô bí mật này, chỉ sợ bị người khác nghe thấy, Nam Cung Dư Y mỉm cười nhìn cô bạn LiLy không khỏi mỉm cười.

“ Vây tại sao cậu đến được đây!” Nam Cung Dư Y biết, nếu không phải người đáng tin cậy thì Mộ Dung Tước sẽ không để LiLy đến đây.

“ Cậu còn nhớ quản lí chỗ mình làm không? Hóa ra anh ta chính là bạn thân của trợ lý Từ, anh ấy giúp mình hỏi thăm cậu, là trợ lý Từ giúp mình đến đây.

” LiLy có phần hưng phấn nói, giống như là cô ấy mới phát hiện ra tin tức động trời.

Nam Cung Dư Y cười, cô tin chắc LiLy không biết quản lí của cô ấy chính là trợ lí Từ trong lời nói của cô ấy, cái quán bar mà hai cô làm lúc bên mĩ cũng là tài sản của Mộ Dung Tước, đến sau này cô hỏi anh anh mới nói cho cô biết chuyện vì sao cô được chọn trúng anh là kim chủ.

.