Sau khi dặn dò mọi người xong, Triệu Trinh không cho người đi theo, tự mình trở về nội viện. Trong viện chỉ có Chu Tử, rất im lặng, Chu Tử liên tục ngây ngốc trong phòng, đứng ngồi không yên. Thấy Triệu Trinh trở về, vội vàng bước nhanh ra ngoài, đoan đoan chính chính hành lễ: “Bái kiến vương gia.”

Triệu Trinh liếc nàng một cái, đi thẳng vào phòng ngủ.

Chu Tử đã sớm quen không câu nệ lễ tiết, bình thường sẽ không cung kính với hắn như thế? Xem ra cũng bị dọa sợ.

Nghĩ đến đây, Triệu Trinh quay đầu lại nhìn Chu Tử một cái, phát hiện khuôn mặt trước nay trắng hồng có chút tái nhợt, xem ra thật sự bị dọa rồi, trong lòng có một loại cảm giác hài lòng vặn vẹo quái đản, cất giọng lạnh lùng: “Chu Tử ——“

Chu Tử đang khẩn trương, nghe giọng của vương gia, thân mình run lên, cố lấy lại bình tĩnh, thấy vương gia đứng đó, vội vàng bước lên giúp Vương gia cởi quần áo.

Trong lòng Chu Tử vốn mang theo sợ hãi, nhưng lúc Triệu Trinh cởi quần áo ngoài, vì khoảng cách quá gần, hương vị tươi mát của riêng Triệu Trinh phả vào mặt, nàng chỉ cảm thấy tim đập rộn lên cả người nhũn ra. Nàng vốn đã cởi quần áo giúp Triệu Trinh rất quen thuộc nhuần nhuyễn, nhưng lần này cởi nửa ngày, vẫn không cởi ra được.

Trong lúc bối rối Chu Tử ngẩng đầu lên, phát hiện ánh mắt Triệu Trinh đang nhìn về phía trước, cau mày không biết đang suy nghĩ gì, lông mày của hắn vừa rậm vừa dài, theo sau là một đôi mắt phượng đen sâu khó dò, đôi môi mín chặt, ngày thường hắn quá mức xinh đẹp, chỉ là luôn lộ vẻ suy nghĩ che giấu tâm sự nặng nề, nhìn qua lại giống đứa trẻ đang giận dỗi, khiến người ta không tự chủ được mà thương tiếc.

Chu Tử luôn ở trong nhà, không biết chuyện bên ngoài, nhưng cũng biết đương kim thánh thượng tinh lực dồi dào con nối dõi rất nhiều, Triệu Trinh sinh ra là hoàng tử thứ ba, không cao không thấp, cuộc sống cũng không trôi qua êm đẹp, ví như việc bị ám sát ở khu vực săn bắn, trước kia hay sau này thì chuyện như vậy không biết còn xảy ra bao nhiêu lần nữa.

Nghĩ đến đây, trong lòng Chu Tử không khỏi trở nên thương tiếc, hơi nhón gót chân, đưa tay vuốt phẳng lông mày Triệu Trinh.

Nàng nhẹ nhàng xoa nhẹ vài cái, cho đến khi chắc chắn lông mày Triệu Trinh đã dãn ra, trở lại hình dạng xinh đẹp như ban đầu, mới dừng lại.

Triệu Trinh kinh ngạc nhìn nàng một cái, hắn vốn đang nghĩ đến chuyện hồi kinh vào tháng sau, bị Chu Tử quấy rầy như vậy, thân thể liền thoát khỏi đầu óc, tự động có phản ứng.

Lúc không gặp Chu Tử, Triệu Trinh còn có chuyện lớn cần lo lắng, đương nhiên sẽ không nhớ đến Chu Tử. Nhưng mà, vừa nhìn thấy Chu Tử, ngửi được mùi thơm nhàn nhạt trên người Chu Tử, hắn lập tức có phản ứng, nhanh đến nổi khiến hắn kinh ngạc.

Trong lòng hắn vẫn cảm thấy mình không yêu thích loại nữ nhân thân hình cao kều đầy đặn này, nhưng thân thể lại luôn phản bội hắn, vừa nhìn thấy Chu Tử liền có phản ứng, máu toàn thân ồ ạt chảy xuống dưới bụng.

Hắn có chút không kiên nhẫn, kéo tay Chu Tử xuống, lại ôm lấy Chu Tử đi đến bên giường. Ném Chu Tử lên giường, tự mình lập tức đè lên.

Thấy Triệu Trinh thô bạo xé rách quần áo mình, dưới thân Chu Tử lại bắt đầu sưng đau như thiêu như đốt, lòng tràn đầy thương tiếc tình cảm dịu dàng nhất thời trở thành hư không, vừa giãy giụa vừa lui vào trong giường: “Vương gia… Vương gia… Nô tỳ… Nô tỳ… Hôm nay… Hôm nay không được…”

Nàng vừa nói, vừa thở hổn hển cố giãy giụa.

Triệu Trinh tập võ từ nhỏ sức lực rất lớn, ôm nàng kéo về, đè ở dưới thân, một tay xé tiết khố của nàng, một tay đè thắt lưng Chu Tử: “Sao lại không được? Không phải tối qua rất tốt sao?”

Sau khi tiết khố bị xé ra, Chu Tử cảm thấy giữa hai chân mát lạnh, thấy Triệu Trinh nhìn chằm chằm nơi đó, vừa đau, vừa xấu hổ: “Nơi đó còn sưng!”

Triệu Trinh đã thấy được, nơi đó sưng đỏ đến không rõ hình dạng rồi.

Hắn cau mày nhìn nơi tư mật sưng đỏ của Chu Tử, cửa hang nho nhỏ kia trở nên đỏ tươi, mở ra khép lại, thấy thế trong lòng Triệu Trinh tức giận, dưới thân càng thêm sưng to.

Hắn biết với tình trạng này Chu Tử không thể chịu được hắn. Hắn áp chế dục vọng, xoay người nằm xuống cạnh Chu Tử, cố gắng bắt mình bình tĩnh lại.

Một cử động Chu Tử cũng không dám, lặng lẽ khép chặt hai chân, hy vọng che khuất một chút.

Triệu Trinh nằm ngay bên cạnh nàng, nhắm hai mắt không biết đang nghĩ gì.

Một lát sau, Chu Tử thấy Triệu Trinh vẫn không nhúc nhích, cho là hắn đã ngủ, liền đưa tay kéo chăn mỏng, đắp giúp hắn.

Đúng lúc này, Triệu Trinh đột nhiên xốc chăn lên, khoác quần áo đứng dậy đi ra ngoài.

Chu Tử miễn cưỡng ngồi dậy, kéo chăn che người lại.

Nàng thấy Triệu Trinh rời khỏi phòng ngủ, trong lòng chợt hiểu, đây là Triệu Trinh muốn tìm nữ nhân khác.

Đúng vậy, nàng không được, còn có cả bó lớn nữ nhân đang chờ đó thôi!

Trong lòng Chu Tử đau xót, mũi chua xót, nước mắt lại muốn trào ra, nàng dứt khoát quay mặt vào trong nằm xuống giường.

Triệu Trinh cầm một cái hộp gỗ khéo léo đi đến, kéo chăn mềm đắp trên người Chu Tử ra. Hắn mở nắp hộp, nương theo ánh nến tìm gì đó bên trong.

Trong nháy mắt Chu Tử nghe được tiếng rèm che phòng ngủ bị nhấc lên, trái tim đã bắt đầu nhảy rộn, lúc này đã ngồi dậy, tò mò nhìn Triệu Trinh: “Tìm gì trong đó vậy?”

“Tìm thuốc cho nàng!” Triệu Trinh ít lời nhiều ý.

“Thuốc gì?” Chu Tử từ trên giường bò dậy, đến gần xem thử.

Sóng mắt Triệu Trinh lưu chuyển liếc nàng một cái, khóe miệng hơi cong rủ mắt nhìn xuống: “Vân Nam Bạch Dược.”

Chu Tử sắp hôn mê, ai bị thương chỗ đó lại thoa Vân Nam Bạch Dược?

Nàng dùng sức khép hai chân: “Cái đó không được! Cái đó không được!”

“Sạo lại không được?!” Triệu Trinh quỳ gối lên mép giường, nắm lấy hai mắt cá chân tinh xảo của Chu Tử kéo về cạnh giường.

Giọng Chu Tử nghẹn ngào, vừa kháng cự vừa cầu khẩn: “Vương gia, thuốc này trị vết thương đao kiếm, thật sự không thể thoa lung tung vào chỗ đó! Sẽ rất đau!”

Triệu Trinh như mèo vờn chuột trêu chọc Chu Tử, vờ như sắp thoa Vân Nam Bạch Dược cho Chu Tử, hại đến cuối cùng Chu Tử cũng khóc lên: “Vương gia, thật sự không được, sẽ đau!”

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Trinh nghiêm lại, miệng lại nói: “Sẽ đau? Đau thế nào? Đau hơn ta làm nàng sao?”

Chu Tử cực kỳ sợ hãi, hai mắt cá chân lại cứ bị Triệu Trinh kéo ra, nơi tư mật cứ như vậy lộ ra ngoài. Lúc này nàng tình nguyện vật kia của Triệu Trinh đến tra tấn nàng, cũng không muốn dùng thuốc trị thương ngang ngược thoa lung tung vào nơi đó.

Triệu Trinh trêu chọc nửa ngày, rốt cuộc chơi đã, lúc này mới buông nàng ra. Hắn móc từ ống tay áo ra một bình ngọc nhỏ, mở nắp ra, nhìn chằm chằm nàng: “Cái này thì sao?”

Chu Tử xa xa vừa thấy, trong bình ngọc chứa nước thuốc xanh lục, ngửi thấy có một mùi thuốc Đông y, tâm tình khẩn trương của nàng lúc này mới thả lỏng, kéo chăn bao lấy chính mình, giơ tay muốn lấy thuốc nước.

Triệu Trinh bèn kéo nàng qua: “Ta bôi giúp nàng!”

Hai người lại lôi kéo một lúc, cuối cùng Chu Tử không đấu lại Triệu Trinh, đành phải ngoan ngoãn để Triệu Trinh tách hai chân ra.

Lúc này Triệu Trinh lại rất nghiêm túc, đứng dậy lấy xà bông thơm cẩn thẩn rửa sạch ngón tay, rồi mới lại giúp Chu Tử bôi thuốc.

Hắn kê một cái gối dưới thân Chu Tử, tay trái tách hai chân Chu Tử ra, dùng ngón trỏ tay phải quệt chút thuốc mỡ màu lục, đầu tiên nhẹ nhàng bôi bên ngoài, sau đó dần dần xâm nhập vào trong, bôi bôi một lát, bắt đầu mò khuấy chơi đùa.

Chu Tử bị hắn làm cho vừa đau vừa lạnh vừa nhột, dần dần một cảm giác tê dại từ xương cụt chạy dọc theo cột sống tràn lên trên, nàng có thể nghe thấy âm thanh trơn trượt phát ra khi ngón tay Triệu Trinh ra vào.

Rốt cuộc nàng không nhịn được mà khóc lên.

Ngón tay Triệu Trinh bị nơi đó của Chu Tử giữ thật chặt, chỉ cảm thấy bên trong vừa chặt vừa ướt vừa trơn lại vừa mềm, đang thích thú, sao có thể nguyện ý dừng lại? Ngón trỏ và ngón giữa tay phải của hắn khép lại rồi vẫn rút ra cắm vào khuấy sờ nơi đó, tay trái vươn qua vuốt vuốt tóc Chu Tử, lần đầu tiên trong cuộc đời phát huy vẻ dịu dàng của hắn, dịu dàng dụ dỗ Chu Tử: “Bảo bối à, ngoan, nhẫn nại một chút, lập tức sẽ tốt thôi.”

Da đầu Chu Tử bị hắn vuốt mà tê dại, thân thể càng ngày càng kỳ quái, dường như sắp đến thời điểm nguy cấp, nàng trợn tròn mắt nhìn Triệu Trinh, trong mắt tràn đầy khẩn cầu.

Lúc này ánh mắt to quyến rũ của Chu Tử như giọt nước tràn ly, bị ánh mắt đó nhìn, sao Triệu Trinh có thể nhịn được? Mắt phượng sâu thẳm khó dò của hắn liếc xéo về phía trước, cứ như vậy nhìn nàng.

Lúc này Chu Tử mới nhớ đến ngón tay hắn còn đang ở trong cơ thể mình, vội vàng đưa tay kéo ra.

Ngón tay của Triệu Trinh cố chấp ghim chặt ở đó, nhất định không chịu rút ra. Vẻ mặt hắn thản nhiên, ánh mắt cứ như vậy nhìn Chu Tử, nhưng tay trái lại cầm tay Chu Tử cách lớp quần áo sờ vật to lớn nóng bỏng cứng rắn của hắn.

Chu Tử biết Triệu Trinh đang quyết tâm muốn tiến tới.

Chu Tử biết nàng có thể cự tuyệt, nhưng mà, nếu nàng không đáp ứng, Triệu Trinh có thể đi tìm người khác.

Lúc này nàng mới sáng suốt hiểu được, chẳng qua nàng chỉ là nha đầu thông phòng của Triệu Trinh, tuổi Triệu Trinh còn quá trẻ, sau này có thể hắn còn có rất nhiều nữ nhân, nàng cũng chỉ là một trong số đó. Đợi đến khi lớn tuổi sắc đẹp phai tàn, ngay cả nhìn hắn cũng sẽ không liếc nàng một cái.

Nàng thích Triệu Trinh, thích đến đau cả trái tim, vậy thì, thừa dịp bây giờ Triệu Trinh vẫn muốn mình, mà chìu theo hắn thôi!

Chu Tử nhìn Triệu Trinh, tay lại sờ vật to lớn của Triệu Trinh.

Triệu Trinh rút nhanh ngón tay ra, chuyển sang dùng vật to lớn đâm vào nơi đó.

Hắn mới vừa đẩy mạnh một chút, Chu Tử liền đau phát run, thân thể muốn Triệu Trinh xâm nhập, nhưng phía dưới lại đau đòi mạng. Nàng dùng sức cắn răng, liều mạng nhẫn nại.

Mới bắt đầu Triệu Trinh còn thương tiếc không dám cử động mạnh, nhưng hang động ấm áp quấn chặt lấy hắn, khoái cảm mãnh liệt khiến hắn run rẩy, rốt cuộc hắn không thể không chế được bất chấp mọi thứ mà chinh phạt.

Công cụ của Triệu Trinh và Chu Tử rõ ràng không tương xứng, phía dưới của Chu Tử càng lúc càng nóng càng đau, lần nữa rách ra, đau nhói như bị kim châm, Chu Tử không nhịn được khóc lóc, vừa khóc vừa cầu xin: “Vương gia… Chỗ đó của chàng… quá lớn… Rất đau… chàng nhanh… Nhanh chút… Bắn… Bắn đi… van chàng…”

Tiếng nàng khóc lóc cầu xin tha thứ, ánh mắt ngập nước, môi mọng bị cắn sưng đỏ, nước mắt ràn rụa, với Triệu Trinh mà nói lại thành chất xúc tác tình dục, hắn bắt lấy bộ ngực của Chu Tử, vừa dùng sức vuốt ve, vừa bất chấp mọi thứ mà ra vào.

Bộ ngực đầy đặn nở nang đàn hồi trắng nõn của Chu Tử, giống như trái đào, cảm giác nõn nà đó khiến Triệu Trinh yêu thích không muốn buông tay, mạch máu căng phồng, hạ thân Chu Tử quấn chặt lấy vật to lớn của hắn, còn không ngừng co rút, hắn giống như rơi vào thế giới cực kỳ tĩnh lặng, bên tai chỉ còn tiếng thở dốc của chính mình, đầu óc nháy mắt trống rỗng, trong nháy mắt hắn phun trào.