Đến khuya Triệu Trinh mới rời giường. Bình thường hắn không thích ở mãi trong Diên Hi cư, không biết tại sao hôm nay lại ở mãi trong phòng, ban đầu là uống trà một mình, sau đó lệnh cho Chu Tử chuẩn bị giấy và bút mực, hắn bắt đầu vẽ.

Chu Tử lặng lẽ nhìn thoáng qua, phát hiện hắn đang vẽ thảo nguyên dưới ánh trăng, một vòng trăng tròn lẻ loi treo phía chân trời, bên dưới là đồng cỏ bao la bị gió lùa nghiêng ngả.

Chu Tử không hiểu tranh thuỷ mặc, đơn thuần chỉ thấy Vương gia vẽ rất có hồn, khiến nàng như hòa mình vào trong bức họa, thân ở trên cánh đồng cỏ dưới ánh trăng kia, trong lòng mát dịu.

Chu Tử ở chính đường, nhìn thấy Tĩnh Túc đứng ở cửa trong viện ngoắc nàng, vội vã đi qua.

Khi qua đến nàng mới biết được, thì ra Xích Phượng và Phấn Nhụy tìm đến nàng chơi.

Chu Tử nghĩ Triệu Trinh đang vẽ tranh, trong một lúc chắc sẽ không cần đến nàng, liền đứng trong sân Lăng Tiêu nói chuyện cùng Xích Phượng và Phấn Nhụy, một bên còn có thể nghe được tiếng của Vương gia.

Hôm nay Xích Phượng khác hẳn ngày thường, áo sa mỏng màu trắng, vải buộc ngực màu đỏ, cùng màu với giày, kết hợp với váy hoa, thoạt nhìn rất là xuất sắc.

Phấn Nhụy bên cạnh thì kém hơn, mặc trên người là bộ quần áo nha hoàn mà Vương phủ phát cho, nhưng trên đầu cắm một trâm cài bằng ngọc hình hoa sen, trên mặt cũng cố ý trang điểm, càng phát ra vẻ quyến rũ lạ thường.

Chu Tử không nói nhiều, câu có câu không trò chuyện cùng các nàng.

Không lâu sau, Xích Phượng đột nhiên nói: "Ai nha, bụng ta hơi đau, Chu Tử, ngươi dẫn ta tìm chỗ đi vệ sinh đi!"

Lúc này nhóm người Tĩnh Mục đã sớm trở về phòng, Chu Tử đành phải đưa Xích Phượng đến vườn hoa nhỏ. Phấn Nhụy không muốn đi theo, liền ở lại chờ các nàng.

Triệu Trinh đã vẽ xong bức họa, đang muốn dặn dò Chu Tử treo bức họa lên, đảo mắt xoay người, lại không tìm được Chu Tử.

Hắn tùy ý bước ra, nhàn nhã đi vài bước trong sân.

Triệu Trinh đang băn khoăn về chuyện khải hoàn hồi triều (thắng trận trở về kinh thành).

Lần bình định Tây Nhung này, một bộ phận quân đội là quân phòng thủ Nam Cương, một phần khác là cấm quân của kinh thành, hắn nhất định phải trở về một chuyến, ít nhất cũng phải đem chuyện chuyển giao quân đội làm cho xong, nếu không phụ hoàng...

Năm nay tuổi của Phụ hoàng đã cao, nên lòng nghi ngờ cũng càng ngày càng nặng.

Triệu Trinh thở dài, vừa ngẩng đầu, lại nhìn thấy ngoài cửa viện có một góc quần lụa mỏng màu tím nhạt. Hắn biết buổi sáng Chu Tử mặc quần lụa mỏng màu tím nhạt, nên đã kêu một tiếng: "Còn không bước vào!"

Ban ngày, ở trước mặt người khác, hắn luôn luôn rất nghiêm khắc, nên trong tiếng gọi này còn ẩn chứa cả ý đe dọa.

Người đứng ngoài cửa chậm rãi đi vào, vừa vào đến liền nghiêng mình hành lễ: "Nô tỳ Phấn Nhụy bái kiến Vương gia." Nói xong còn ngẩng đầu lên nhìn Triệu Trinh, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ nghiêng, càng ẩn hiện nét quyến rũ đưa tình thu hút ánh mắt người nhìn.

Đúng là quần lụa mỏng màu tím nhạt, nhưng không phải Chu Tử, mà là một tiểu nha đầu xa lạ.

Triệu Trinh ghét nhất bị nô tỳ ở nội viện của mình dòm ngó dáo dác, hắn gọi Triệu Dũng một tiếng, Triệu Dũng đang đứng canh giữ bên ngoài lắc mình tiến vào, nhìn thấy Phấn Nhụy đứng trước mặt Vương gia, hắn cũng hoảng sợ, vội vã thỉnh tội nói: "Nô tài thất trách, xin Vương gia thứ lỗi!"

Triệu Trinh khoát tay áo, mặt lạnh lẽo nghiêm nghị bước vào trong.

Triệu Dũng thầm thở dài trong lòng, mang Phấn Nhụy đang phát run ở bên cạnh đi ra ngoài.

Phấn Nhụy bị đánh hai mươi trượng, đưa đến thôn trang ngoài thành tìm người gả đi.

Xích Phượng bị đánh hai mươi trượng, đuổi đến phòng giặt giũ, giặt quần áo.

Chu Tử cũng không thể tránh được, bị đánh mười trượng.

Nhận hình phạt xong, Chu Tử vẫn bị đuổi về nội viện của Diên Hi cư.

Đại khái người ra lệnh đánh không nỡ nặng tay, nên mông cùng đùi của Chu Tử chỉ ê ẩm chứ không bong da tróc thịt máu tươi đầm đìa như Xích Phượng cùng Phấn Nhụy.

Nàng biết mình nên quỳ xuống tạ ơn với Vương gia.

Thấy Chu Tử quỳ trên mặt đất, Triệu Trinh rũ mắt nói: "Đây là cơ hội cuối cùng."

Chu Tử thấp giọng nói: "Nô tỳ đã biết."

Lúc này, trong lòng nàng, không còn Triệu Trinh, chỉ có Vương gia.

Vào buổi tối, Triệu Trinh tắm rửa xong đi ra, lập tức cởi bỏ trung y, ngồi xuống trên cẩm đôn.

Chu Tử ngạc nhiên, Triệu Trinh chỉ hơi ngước mặt lên, không nói gì, nhưng đôi mắt phượng sáng lấp lánh kia giống như mang theo phong tình vô hạn, quét mắt liếc nhìn về phía Chu Tử, sau đó lại cụp mắt xuống.

Cái liếc mắt tràn đầy phong tình đó, khiến cả người Chu Tử tê dại, tim đập gia tốc, nàng ngoan ngoãn cầm khăn mặt bước đến giúp Vương gia lau tóc.

Sau khi đầu đã lau xong, nàng vén tóc đến trước ngực, xoay người quan sát miệng vết thương trên lưng Triệu Trinh.

Vừa tắm xong, nên miệng vết thương có chút trắng bệch, bất quá bắt đầu tốt hơn nhiều so với lúc đầu.

Chu Tử lấy thuốc mỡ, nhẹ nhàng bắt đầu thoa. Cuối cùng, dùng mảnh vải băng lại.

Nàng vẫn thích nam nhân trước mắt này, thích vô cùng, thích đến tận xương tủy.

Đây là một loại tình cảm mà chính nàng cũng hoàn toàn không có cách khống chế.

Nhưng nàng biết, trong lòng Vương gia, nàng chỉ là nô tỳ, chỉ là một nô tỳ mà thôi.

Hầu hạ Triệu Trinh ngủ xong, Chu Tử ôm chăn đệm định trải trên mặt đất ngủ, chợt nghe thấy giọng của Triệu Trinh: "Lên trên này ngủ đi!"

Mông đùi của Chu Tử vẫn còn đau đớn, nàng sờ sờ mông của mình, không nói gì, nhưng vẻ mặt vẫn tràn đầy nét sợ hãi

Mặc dù trong màn tối đen, nhưng đèn ngoài màn vẫn chưa tắt, Triệu Trinh ở trong màn nhìn thấy vẻ mặt của Chu Tử rất rõ. Hắn khẽ quát một tiếng: "Lên giường ngay!"

Chu Tử ngoan ngoãn đi lên.

"Nằm sấp xuống!"

Chu Tử ngoan ngoãn nằm úp sấp xuống bên cạnh hắn

Chu Tử đang thấp thỏm, bỗng nhiên cảm thấy quần mình bị vén lên, vừa muốn giãy giụa liền bị Triệu Trinh nhấn nằm xuống: "Đừng cử động!"

Chu Tử nghĩ đến mười trượng ban sáng, sống lưng căng thẳng nhất thời mềm xuống.

Rất nhanh tiết khố của nàng bị lột ra, Chu Tử nhất thời cảm thấy mông lạnh lẽo một trận. Nàng cắn môi vẫn không nhúc nhích. Bỗng nhiên, Triệu Trinh dung ngón tay, quệt chút thuốc mỡ gì đó thoa lên, một trận nóng rát tràn đến

Thân thể Chu Tử căng thẳng, nằm úp sấp nơi đó.

Lòng của nàng lại lập tức mềm mại, thân thể nhẹ hẫng, cảm giác như con diều nương theo gió bay lên đến trời cao, sau đó mất tăm tích.

Triệu Trinh làm xong, nhớ đến chuyện ban ngày, cảm thấy Chu Tử cứ như vậy mà dễ dàng bị người ta lợi dụng, thật là ngu như heo, thuận tay vỗ nhẹ lên mông Chu Tử một cái.

Chu Tử đau thét lớn một tiếng, nháy mắt từ trên đám mây trắng bồng bềnh kia rơi thẳng xuống mặt đất.

Triệu Trinh cũng không nói gì, lấy khăn lụa lau lau tay, sau đó với tay lấy chăn mỏng đắp lên người Chu Tử, rồi mình cũng nằm xuống bên cạnh nàng.

Heo con này có một ưu điểm, đó là tuy là vào mùa hè, nhưng da thịt vẫn mát lạnh.

Bên trong thuốc mỡ đại khái có bạc hà, hương vị rất dễ chịu, nên bên trong màn tràn đầy hương bạc hà thanh mát.

Triệu Trinh cùng Chu Tử rất nhanh đã rơi vào giấc ngủ.

Trong khoảng thời gian này, Chu Tử vẫn trốn tránh Lục Hà.

Nàng không dám gặp Lục Hà.

Vốn dĩ nàng đã thốt ra lời thề son sắt "Trong hai ta, mặc kệ ai rời khỏi đây trước, đều phải mang đối phương theo.” Nhưng tình cảm của nàng đối với Vương gia như thế, sao có thể thực hiện được lời hứa của mình.

Hơn nữa Vương gia này quá mạnh mẽ, Chu Tử thực sợ hãi.

Chỉ vì một chuyện nhỏ như thế, mà Xích Phượng cùng Phấn Nhụy cứ vậy mà xong rồi.

Chu Tử thực hổ thẹn, cũng thực lo sợ bất an.

Trong khoảng thời gian này nàng đều nhìn ánh mắt của Triệu Trinh làm việc, Triệu Trinh không cần phải lên tiếng, chỉ dùng một ánh mắt Chu Tử liền hiểu được, vui vẻ chạy đi làm.

Chu Tử cảm thấy mình rất giống như chú chó mà Vương gia nuôi, một chú chó Nhật.

Mà Vương gia quả thật dùng phương pháp huấn luyện chó đến để huấn luyện nàng: Nghe lời, cho một cái bánh bao; làm trái lời, cho một gậy.

Lục Hà chủ động tìm đến Chu Tử.

Nàng ấy cũng biết chuyện của Xích Phượng và Phấn Nhụy thật ra chỉ là hiểu lầm, lặng lẽ ôm Chu Tử cười nói: "Tự tổn hại mình tám phần, nhưng đánh bại một trăm đối thủ. Tỷ tỷ nhà ngươi trở nên thông minh như vậy từ bao giờ? Nhưng bọn họ đúng là đáng lắm, Vương gia sau này chính là của tỷ tỷ nhà ngươi, muội muội ta không sẽ ra tay; nhưng mà, ngươi phải giúp ta nói tốt vài câu trước mặt Vương gia, để ta được gả cho tướng quân trẻ tuổi kiêu ngạo nào đó dưới trướng Vương gia đi!"

"Vương gia là của ta?" Chu Tử vừa nghe, cười thảm nói, "Chuyện này ta cũng không dám hy vọng xa vời."

Nàng nhìn thẳng vào mắt của Lục Hà: "Ta và ngươi, đều là nô tỳ."

Lục Hà nhớ tới Chu Tử cũng bị đánh, trong lòng cảm thấy hơi bi ai.

Lúc này trong lòng hai người đều có chút nặng nề, Chu Tử dứt khoát thay đổi đề tài: "Trong tay ngươi còn được bao nhiêu bạc?"

Lục Hà cười: "Ta còn khoảng hai mươi lượng, toàn bộ đều nhờ đại nha đầu Tĩnh Nghiên của viện chúng ta giúp cho."

Chu Tử biết vương phủ có ma ma quản lí cùng đại nha đầu thường để dành bạc rồi cho vay nặng lãi, không ngờ Lục Hà cũng tham gia.

Chu Tử có chút động lòng, nhưng khi nàng nghĩ đến gương mặt không chút thay đổi của Vương gia, trong lòng không khỏi run lên, lời đến bên miệng lại không dám nói ra.