Nhìn thấy Tĩnh Mục ra ngoài, trong lòng Tĩnh Di vui mừng, nét mặt toả sáng, chỉ huy tiểu nha hoàn dọn bàn bưng bữa ăn sáng. Nhóm tiểu nha hoàn đã bưng bữa sáng lên, bày trên bàn ở chánh đường.

Tĩnh Di thấy tất cả xong xuôi, phất tay bảo nhóm tiểu nha hoàn ra ngoài, chính nàng lại đi tới ngoài cửa phòng ngủ, cung kính nói: "Vương Gia, có muốn nô tỳ giúp một tay không?"

"Không cần!"

Vừa dứt lời, Triệu Trinh đã ra ngoài.

Tĩnh Di nhìn trộm một cái, phát hiện Vương Gia lộ vẻ bình tĩnh, mặt không chút thay đổi, trên đầu đã thay bằng ngọc quan thường đeo, trên người cũng mặc bộ thường phục ở nhà màu trắng nửa mới nửa cũ, nhìn qua dáng vẻ rất thoải mái buông lỏng, vội vàng tiến lên chào một cái, dẫn Vương Gia đi đến cạnh bàn ăn.

Triệu Trinh ngồi trước bàn ăn, nhìn một chút, không muốn ăn chút nào, lại ngửi thấy trên người Tĩnh Di đang gắp thức ăn bên cạnh truyền tới mùi hoa quế nồng nặc, tâm tình càng thêm không tốt, dừng một chút, mới nói: "Ta tự ăn, ngươi ra ngoài trước đi!"

Tĩnh Di nhìn Vương Gia một cái, rũ mắt khom người nói: "Dạ" rồi từ từ lui xuống.

Rốt cuộc Triệu Trinh cũng không ăn điểm tâm.

Hôm nay hắn còn phải gặp một vị khách rất quan trọng, không được phép trì hoãn nữa, ngồi trong phòng nhìn thức ăn ngây ngẩn một hồi, cuối cùng đứng dậy ra ngoài thư phòng.

Vị khách quan trọng mà hắn phải gặp chính là Trưởng Sử (LPH: quan chép sử) của phủ Bắc Tĩnh vương - Tôn Thiếu Hải.

Hôm qua vị quan Trưởng Sử này đã phái người đưa thiệp, sáng sớm hôm nay đã tới, đang ở trong phòng chờ được gặp.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, xa xa liền thấy Nam An vương gia dẫn theo hai tùy tùng đi tới, trên người không mặc lễ phục Thân Vương, mà mặc một áo bào trắng thông thường ở nhà, mặc dù trên khuôn mặt tuấn mỹ không có nụ cười, nhưng khi nhìn đã cảm thấy rất thân thiết.

Triệu Trinh một đường không nhanh không chậm mà đi, trong lòng đang suy nghĩ nên nói chuyện thế nào.

Bắc Tĩnh vương - Triệu Chính do Thục phi Thượng thị sinh ra, đứng hàng thứ hai trong nhóm hoàng tử còn sống sót của Thánh thượng, phong Vương khi mười hai tuổi, được phong làm Tĩnh vương, bởi vì đất phong là Bắc Cương, nên được gọi là Bắc Tĩnh vương. Nhưng hắn luôn luôn rất được phụ hoàng sủng ái, mặc dù có đất phong, nhưng lại được hoàng thượng đặc biệt cho phép ở lại Kim kinh như cũ, trở thành một cái gai lớn triền miên đâm vào trong lòng thái tử.

Nên xử lý quan hệ với hắn thế nào là một chuyện Triệu Trinh phải thường xuyên suy tính —— không thể quá gần, gần thì không riêng gì thái tử bất mãn, mà phụ hoàng cũng sẽ sinh nghi; lại không thể quá xa, quá xa ngộ nhỡ phát sinh biến cố, thì khi gặp nhau cũng không tốt.

Vị nhị hoàng huynh Triệu Chính này của hắn, khắp thiên hạ đều biết dã tâm bừng bừng của hắn ta, mà hắn ta cũng không thèm che giấu.

Triệu Chính vẫn dốc sức lôi kéo Triệu Trinh đang nắm binh quyền trong tay, có ý muốn đối kháng đại ca của bọn họ, cũng chính là đương triều Hoàng thái tử Triệu Dục. Quan Trưởng Sử của phủ Bắc Tĩnh vương tới đây lần này, chẳng những mang thư của Triệu Chính đến, còn đưa tới một đống lớn quà tặng cùng bốn vị mỹ nhân tuyệt sắc của Tô Châu.

Triệu Trinh chỉ nhận thư xem một chút, danh mục quà tặng hay cái gì khác đều giao cho quản gia Triệu Thanh ở bên ngoài xử lý. Triệu Thanh chính là trượng phu của quản gia Trương ma ma, vợ chồng hai người vừa thương lượng, lập danh sách quà tặng nhập vào kho, bốn vị mỹ nhân của Tô Châu thì bảo thị nữ bên người mình đưa đến nội viện của Vương Gia là được.

Xem thư xong, hắn bảo Triệu Quý gọi quan Trưởng Sử của phủ Bắc Tĩnh vương vào.

Quan Trưởng Sử vừa tiến vào, liền trầm giọng thỉnh an: "Bái kiến Vương Gia!"

Triệu Trinh vừa nghe đến âm thanh quen thuộc này liền ngẩng đầu lên, ngập ngừng kêu một tiếng "Nhị ca".

Triệu Chính mặc trang phục quan Trưởng sử cúi chào xong ngẩng lên, ngọc thụ lâm phong đứng đó, trên gương mặt có chút tương tự Triệu Trinh mang nét cười bất cần đời: "Tam đệ, nhị ca tới thăm đệ!"

---

Chu Tử nằm ở trên giường khóc đến nửa đêm, suy nghĩ cả đêm.

Nàng vốn nghĩ đã rất bằng lòng với số mệnh, cho dù tương lai lớn tuổi tàn phai vẫn sẽ đi theo Vương Gia, không được yêu thương cũng không sao cả, chỉ cần có thể ở gần hắn một chút, có thể nhìn thấy hắn là tốt rồi.

Ai ngờ kết thúc lại đến nhanh như vậy.

Nàng còn chưa tròn mười sáu tuổi, hạnh phúc cũng đã kết thúc.

Có lẽ tương lai sẽ gặp được người tốt, nhưng sao nàng có thể quên được Triệu Trinh? Đây là người đàn ông đầu tiên của nàng, người đầu tiên mà nàng thích!

Nghĩ tới nghĩ lui, nàng cũng rất đau lòng cho Đào ma ma và Triệu Quý. Đào ma ma đối xử tốt với mình như vậy, nhưng mình lại thật sự hại mẹ con bọn họ rồi. Cưới nữ nhân mà chủ tử đã dùng qua, sao Triệu Quý còn có thể được trọng dụng?

Nghĩ tới nghĩ lui, thật không ngủ được, nàng đốt nến bắt đầu dọn dẹp hành lý. Đồ của nàng thật sự không nhiều, gom một bọc quần áo là xong. Thu dọn xong hành lý, thổi tắt nến, nàng ngồi bên giường, nhìn trăng lưỡi liềm treo trên ngọn trúc xanh ngoài cửa sổ, nước mắt lại chảy ra —— còn chưa tới tám ngày nữa là sinh nhật mười sáu tuổi của nàng!

Chu Tử vẫn không ngủ được, nàng nghĩ tới Vương Gia không có trong phòng ngủ và chánh đường, vậy mình cũng thu dọn chánh đường và phòng ngủ thôi.

Thu dọn xong chánh đường tràn ngập bừa bãi, Chu Tử lại đến phòng ngủ của Triệu Trinh.

Phòng ngủ của Triệu Trinh tương đối có khi chất nam tính, phòng rất lớn, không bày biện hoa lệ phức tạp gì, trên tường chỉ treo một thanh bảo kiếm, trên bàn đọc sách bày qua loa giấy và bút mực. Nơi duy nhất có vẻ hoa lệ chính là rèm bằng chuỗi ngọc trên giường, đây là thứ Chu Tử nhìn thấy ở nhà kho trong viện, cảm thấy đẹp mắt như vậy mà lại để không trong nhà kho, nên dùng rèm bằng chuỗi ngọc thay cho rèm che vốn bằng lụa trắng.

Chu Tử quét tước thu dọn phòng ngủ xong, lại bắt đầu sắp xếp y phục của Vương Gia lại.

Áo ngoài của Triệu Trinh chia thành ba loại, một là lễ phục Thân Vương, một là thường phục tiếp khách, một là thường phục mặc ở nhà.

Y phục vốn đã được sắp xếp thật chỉnh tề, Chu Tử lại sắp xếp thêm một lần nữa.

Sắp xếp y phục xong, nàng lại lấy y phục mà Triệu Trinh phải thay ra, theo thứ tự xếp thật gọn đặt lên giường.

Sau khi sắp xếp y phục xong, Chu Tử ngơ ngác ngồi bên giường, cầm quần áo trong cùng quần lót của Triệu Trinh nhi mình đã gấp và để ở trên nhất lên, ôm vào trong lòng. Qua nửa ngày nhìn ngơ ngẩn mới để xuống. Nàng vốn muốn lấy đi một bộ quần áo trong của Triệu Trinh nhằm lưu lại chút kỷ niệm, lại nghĩ, ngộ nhỡ lúc ra cửa, Trương ma ma muốn soát người, trước mặt mọi người lại bị lục soát ra chẳng phải sẽ rất mất thể diện sao?

Vì vậy mới bỏ qua ý nghĩ này.

Nàng chán đến chết mà ngồi một lát, cuối cùng thở dài, đứng dậy rời đi.

Lúc này sắc trời bên ngoài lờ mờ, xa xa truyền đến một tiếng gáy, ngay sau đó tiếng gà gáy bắt đầu liên tiếp truyền đến từ nơi xa. Không biết là đã gáy lần thứ mấy rồi.

Không khí rạng sáng hết sức trong trẻo nhưng lại lành lạnh, Chu Tử không mang giày, cảm thấy cả người lạnh đến nổi lên một lớp da gà. Nàng cúi đầu, từ từ đi trở về nhà kề nhỏ của mình.

Chu Tử ở một mình trong nhà kề nhỏ, đau lòng nửa ngày, đã sớm không còn nước mắt, lặng lẽ nghĩ biện pháp. Đột nhiên, một trận ồn ào phá vỡ tĩnh mịch, Chu Tử lấy lại bình tĩnh, nán lại không muốn ra, lại nghe tiếng Trương ma ma gọi mình.

Chu Tử nghĩ Trương ma ma tới mang mình đi, từ trên giường ngồi dậy, trấn tĩnh tâm tình, đứng dậy cầm áo kép mặc vào, lại sửa sang một chút, lúc này mới ra ngoài nghênh đón. Ra đến bên ngoài, chỉ thấy Trương ma ma ngẩng đầu bước đi phía trước, phía sau còn có mấy ma ma cùng tiểu nha hoàn đi theo. Sau khi vào viện, bước chân của Trương ma ma không ngừng lại, mang theo đám người xem cả viện một lần, rồi mới nói với Chu Tử: "Phủ Bắc Tĩnh vương đưa cho Vương Gia mấy nữ hài tử, buổi chiều sẽ đến đây, ta tới trước xem phòng ốc một chút!"

Thì ra không phải đến mang mình đi, có lẽ Vương Gia còn chưa nói với Trương ma ma. Trong lòng Chu Tử đầu tiên là cảm thấy may mắn một chút, tiếp đó nghĩ đến lời Tĩnh Di kể về bốn vị mỹ nhân của Tô Châu này, trong lòng vẫn đau thương một chút, vội rũ mắt xuống ra vẻ rửa tai lắng nghe.

Trương ma ma đã sớm xem kỹ phòng ốc, lúc này liền đứng dưới bóng mát của viện phía đông, bắt đầu chỉ huy xung quanh phân công nhiệm vụ: "Dọn dẹp sạch sẽ hai căn phòng phía đông, cũng dọn luôn cả hai căn phòng phía tây, bốn căn phòng là đủ rồi. Họ mang theo tiểu nha đầu vẫn thường theo họ ở trong đây là được, Vương Gia vào phòng của ai, sẽ để cho nha đầu của người đó ngủ cùng Chu Tử!"

Những ma ma nha hoàn kia vội vâng dạ một tiếng, rất nhanh liền tản ra dọn dẹp phòng.

Trương ma ma lúc này tựa như chợt nhớ tới Chu Tử, trên mặt mang vẻ tươi cười nhìn nàng một cái, hòa nhã nói: "Chu Tử à, về sau người trong nội viện của Vương Gia sẽ càng ngày càng nhiều, ngươi ở lại trong phòng Vương Gia mà hầu hạ cũng không thuận tiện, như vầy đi ——"

Bà ta cau mày suy nghĩ một chút, chỉ vào gian phòng nhỏ để lung tung mấy thứ ở góc đông bắc, nói: "Ngươi ở gian phòng này đi, gần phòng ngủ của Vương gia, tương lai người khác sẽ vào hầu hạ Vương gia, ngươi canh giữ ở nơi đó cũng thuận tiện để vào dọn dẹp!"

Chu Tử nghe xong lời này, cảm thấy cực kỳ bị áp bức và sỉ nhục, nhưng vẫn cúi đầu hành lễ: "Cám ơn ma ma đã quan tâm! Chỉ là, nô tỳ đã dời đến nhà kề nhỏ ở góc đông nam . . . . . ."

Trương ma ma ngẩng đầu nhìn nhà kề nhỏ ở góc đông nam, hình như cách phòng của Vương gia xa hơn, bà cũng không nói nữa.

Nương nương trong cung vốn bảo chọn một cô nương xinh đẹp lại thành thực cho Vương gia thông phòng, không ngờ Chu Tử này đẹp thì rất đẹp, bình thường cũng rất khiêm tốn, ăn mặc cũng rất mộc mạc, chỉ là tâm địa không tốt, không thành thật chút nào, xúi giục Vương Gia đem ba hài tử cùng được đưa đến, một bị đánh cho một trận rồi đuổi về thôn quê, một thì bị đánh đến chết, chỉ còn lại một người bị thờ ơ trong chánh viện. Hôm qua lại bị Vương gia bắt gặp đang lôi lôi kéo kéo cùng Triệu Quý. . . . . . Nghĩ tới đây, Trương ma ma nhìn Chu Tử một chút, phát hiện mặc dù nàng búi tóc ngay ngắn quần áo chỉnh tề, nhưng mí mắt sưng đỏ, vừa nhìn liền biết là đã khóc, chắc là khóc nhè quậy nháo trước mặt vương gia rồi, trong lòng càng thêm không thích.

Nhiều người thì lớn sức, lại nói do Trương ma ma tự mình giao việc, chưa tới buổi trưa, bốn gian phòng đã được thu dọn xong.

Mọi người bên ngoài đã tản đi, cả nội viện chỉ còn lại Chu Tử, nàng vẫn ở trong phòng của mình như cũ.

Gian phòng này của nàng rất nhỏ, chỉ bày biện một giường lớn một cái bàn cùng một cái rương cũng đã hết chỗ trống. Ngồi trên giường, nhìn từng khóm trúc xanh bên ngoài cửa sổ, Chu Tử lại bắt đầu ngẩn người.

Lúc xế chiều, Trương ma ma mang theo bốn vị mỹ nhân cùng tiểu nha đầu của các nàng vào.

Bốn vị mỹ nhân có tên lần lượt là Minh Nguyệt, Hàn Tinh, Ngọc Liên, Thu Đồng.

Chu Tử đã bình tĩnh lại, mỉm cười đón vào, cũng không nói nhiều lời.

Nàng nhìn bốn vị mỹ nhân này, trong lòng âm thầm bình luận.

Bốn vị mỹ nhân thật sự đều là tuyệt sắc, hơn nữa mỗi người lại có nét hơn người. Da Minh Nguyệt trắng như ngọc, mắt Hàn Tinh lấp lánh như sao mờ trong đêm lạnh, vóc người Ngọc Liên thướt tha, Thu Đồng lại đoan trang hào phóng —— Xem ra, lần này phủ Bắc Tĩnh vương bỏ ra khá nhiều công sức, cho dù Vương gia thích loại mỹ nhân nào, cũng sẽ tìm được một người trong bốn vị này! Ngay cả bốn tiểu nha hoàn, cũng đều là tiểu mỹ nhân nhất đẳng.

Trương ma ma dàn xếp xong chỗ ở cho bốn vị mỹ nhân rồi rời đi.

Bốn vị mỹ nhân giống như cũng không có ý định trắng trợn tranh thủ tình cảm, sau khi hàn huyên với Chu Tử, liền mang theo tiểu nha đầu ai về phòng người nấy rồi.

Chu Tử lại trở về căn phòng nhỏ của mình mà nằm xuống, cả đêm qua nàng đã không ngủ, hôm nay lại giằng co một ngày, cho dù bụng đầy tâm sự, nhưng thân thể lại cực kỳ mệt mỏi, cũng không lâu lắm liền ngủ thiếp đi.

Nàng bị Triệu Trinh chưa bao giờ bộc phát lớn giọng đánh thức.