Sau khi rửa sạch mực đỏ trên ngòi bút lông sói, Chu Tử vẫn chưa trở về phòng, mà đứng sững sờ. Nhị biểu tiểu thư Cao Diễm bất kể là làm chuyện gì, luôn làm thật tốt.

Nội viện trong Tùng Đào Uyển cũng có không ít hoa cỏ. Tùng Đào Uyển vốn lấy cây tùng làm chủ, cái tên lấy ý từ từng đợt tiếng thông reo. Trên con đường đi đến rừng tùng, Cao Diễm cho trồng thêm mấy gốc hoa đào, hoa đào màu hồng phấn nở trong gió đêm, trong không khí lạnh khẽ run lẩy bẩy, đoán chừng vào ngày mai sẽ bị đông lạnh mà ủ rũ.

Chu Tử đã sớm quen với cái rét lạnh của Phương bắc rồi.

Nhưng hoa đào nở sớm này đã quen cuộc sống ấm áp trong nhà kính, làm sao có thể sống được trong gió rét đầu xuân tháng hai chứ?

Triệu Trinh muốn đi tắm, chờ Chu Tử lấy quần áo cho mình, đợi hơn nửa ngày, không thấy Chu Tử vào, bèn bước ra ngoài tìm Chu Tử.

Hắn vừa đi đến cửa chánh đường liền nhìn thấy Chu Tử.

Chu Tử đứng trước một cành đào ở trong sân, hình như đã đứng được một lúc rồi.

Không biết vì sao, Triệu Trinh lại cảm thấy nhìn bóng lưng Chu Tử rất cô đơn, rất hiu quạnh, nhưng lại rất kiên cường.

Hắn đột nhiên có một loại cảm giác, giống như Chu Tử cách mình một khoảng rất xa rất xa, khó có thể tiếp cận, không thể đuổi kịp.

Triệu Trinh đột nhiên cảm thấy rất áp lực, rất khó chịu, hắn bước nhanh đến, từ phía sau ôm chặt lấy Chu Tử.

“Sao vậy?” Chu Tử mỉm cười hỏi.

“Trở về thôi.”

“Ừm.”

Triệu Trinh liền nắm lấy tay Chu Tử, trở vào phòng.

Sau khi trở về phòng, Triệu Trinh thấy tâm tình Chu Tử có chút sa sút, cũng không làm phiền nàng, tự mình đi tìm trung y quần lót linh tinh để đi tắm……..

Hắn có khi nào thì tự mình quan tâm những việc này chứ, bình thường đều do Chu Tử chuẩn bị, vì vậy bất chấp tất cả, mở hộc tủ tùy ý lôi ra mấy món, cầm lấy rồi đi ngay….

Chu Tử vội nói: “Để nô tỳ xem lại một chút!”

Triệu Trinh liền nhét mấy thứ y phục đó cho Chu Tử.

Chu Tử bước đến dưới đèn, vừa nhìn liền phát hiện mấy thứ trung y, đồ lót này đều là những món mình làm cho Triệu Trinh khi ở trên thuyền. Vào lúc Triệu Trinh đi Tây bắc, Chu Tử cũng thu dọn xếp mấy bộ y phục này vào trong hành lý. Triệu Trinh ở Tây bắc mặc năm tháng, y phục của hắn đều do thân binh giặt, nam nhân tay thô, hơn nữa tơ lụa không bền chắc, những y phục này trở nên rất mỏng rồi, dưới ánh nến có vài chỗ nhìn như trong suốt.

Chu Tử cầm mấy món y phục này, trong lòng không khỏi ngổn ngang trăm mối, nhất thời không nói ra lời.

Triệu Trinh có chút không kiên nhẫn, kéo lấy y phục: “Có gì mà xem? Ta vẫn thường mặc, có chuyện gì đâu chứ!”

Chu Tử đuổi theo: “Mấy thứ y phục này sắp hư rồi, thay cái mới đi!”

“Vậy nàng nhanh làm cho ta đi!” Triệu Trinh vừa đi vừa nói.

Chu Tử nhìn theo bóng lưng cao gầy khỏe mạnh của hắn, không nói gì.

Đêm đó, Triệu Trinh cảm thấy Chu Tử dường như dịu ngoan hơn rất nhiều, bình thường phải ba lần thúc giục bốn lần cầu xin thì mới chịu làm, hiện tại chỉ thuận miệng nói ra, Chu Tử liền nghe theo hắn.

Triệu Trinh cảm thấy rất hạnh phúc, thật rất hạnh phúc, sau khi xong chuyện, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.

Chu Tử chờ hắn ngủ thật sâu, lúc này mới đứng dậy thắp nến, dưới ánh nến lẳng lặng nhìn Triệu Trinh. Lúc hắn mới từ Tây Bắc trở về, gương mặt hơi đen, hơi thô ráp, giống như trở nên già dặn, nhưng qua vài ngày, lại khôi phục không ít, da mịn màng hơn, cũng trắng hơn một chút, đường cong trên mặt dường như cũng mềm mại hơn, thoạt nhìn lại mang chút ngây thơ.

Hình như trong mộng hắn đang tức giận với ai, lông mày nhíu chặt, như nảy sinh điều gì ác độc.

Triệu Trinh ngủ rất ngoan, cũng không ngáy, cho dù là cực kỳ mệt mỏi, hoặc tư thế không đúng, hô hấp cũng chỉ hơi nặng nhọc một chút mà thôi.

Hắn chưa bao giờ nói mớ, lúc ngủ thì miệng cũng giống như khi tỉnh táo, luôn ngậm chặt, chút lời thừa nào cũng không nói.

Lúc mới ngủ Triệu Trinh luôn ôm chặt Chu Tử, tay chân đều muốn quấn lấy, nhưng một khi ngủ say, sẽ sải tay sải chân trên giường lớn, vô cùng thản nhiên vô tư, tuyệt không giống hắn lúc bình thường.

Chu Tử ngồi ở đó, nhìn nhìn, nhìn rồi lại nhìn, cho đến khi ở nơi xa truyện đến tiếng gà gáy sáng, lúc này mới dập tắt nến, chui vào trong chăn.

Nàng nghiêng người dựa vào cánh tay Triệu Trinh, đặt tay lên người Triệu Trinh, đùi phải cũng đặt lên đùi Triệu Trinh, nhẹ nhàng vuốt ve, cảm thụ khoái cảm gai gai tê tê khi da thịt tiếp xúc.

Triệu Trinh đang mơ thấy mình và Thái tử tranh cãi nói lý, đột nhiên cảnh mộng thay đổi, mơ thấy Chu Tử đang cưỡi lên người của mình. Một khoái cảm mãnh liệt đánh tới, hắn tỉnh táo lại thật nhanh, lật người quấn chặt thân thể Chu Tử ép dưới thân.

Buổi sáng, Chu Tử viết sẵn một tờ giấy, xếp lại nhét vào ống tay áo, sau đó mang Ngân Linh cùng Triệu Phúc đi dạo phường Trạng Nguyên.

Đi dạo loanh quanh rồi đến Chương Phúc Ký, Chu Tử biết khoảng thời gian này Chương Kỳ ở lại trong kinh, còn đang ở trong khu vườn hoa nhỏ phía sau Chương Phúc Ký, liền trực tiếp xưng tên muốn gặp ông chủ.

Đúng lúc Chương Kỳ cũng ở đây, rất nhanh liền đi ra. Vừa nhìn thấy Chu Tử liền rất vui vẻ, đưa Chu Tử cùng Triệu Phúc và Ngân Linh vào nơi ở phía sau cửa hàng của hắn.

Sau khi uống trà, Chương Kỳ mời ba người bọn Chu Tử dạo vườn hoa xem con rùa ngàn năm mà hắn nuôi.

Chương Kỳ dẫn Chu Tử đi phía trước, Triệu Phúc cùng Ngân Linh đi theo phía sau.

Cuối đường mòn của vườn hoa là một ngã rẽ, Chương Kỳ và Chu Tử đi phía trước. Chu Tử thấy Triệu Phúc và Ngân Linh còn chưa theo kịp, lấy mảnh giấy đã giấu kín trong tay áo đưa cho Chương Kỳ.

Chương Kỳ hơi sững dờ, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh lại.

Hắn vừa mỉm cười giới thiệu cảnh vật trong vườn hoa, vừa hồi tưởng nháy mắt chạm vào bàn tay mềm mại dịu dàng kia, không khỏi có chút lay động tâm thần.

Sau khi Chu Tử cáo từ, Chương Kỳ lấy mảnh giấy kia ra, mở ra đọc xong, lập tức xé nát quăng vào sọt rác.

Ngày một tháng ba là sinh thần của Nhị hoàng tử Bắc Tĩnh vương Triệu Chính, ba vị hoàng tử đã trưởng thành – Thái tử, Bắc Tĩnh vương và Nam An vương tập trung ở phủ Bắc Tĩnh vương, dưới mái hiên trong vườn hoa uống rượu nghe hát.

Mặc kệ ba huynh đệ có bao nhiêu hành động vụng trộm, nhưng nhìn chung lại luôn hòa thuận.

Thái tử Triệu Trực do Nhan hoàng hậu sinh ra, là trưởng tử của đương kim thánh thượng, là một người thân thiện, rất thương yêu đệ đệ, rất có phong thái của huynh trưởng.

Nhị hoàng tử Bắc Tĩnh vương Triệu Chính là do Hàn Đức phi sinh ra, được phong tước đến Bắc Cương, là người thánh thượng yêu thương nhất, ban cho phủ đệ (nơi ở của quan lại quý tộc) ở kinh thành, vì vậy vẫn luôn ở Kim kinh, không đến biên cương. Hắn còn trẻ khôi ngô nhiều tiền đa tình, rất hiểu phong tình, lại hào phóng, gặp nữ nhân mình thích liền dùng tất cả biện pháp để kéo người về nhà cất giấu, ở trong phủ, xinh đẹp phương bắc - dịu dàng phương nam oanh oanh yến yến nhiều không đếm xuể, chính hắn cũng không rõ rốt cuộc mình có bao nhiêu nữ nhân.

Tam hoàng tử Nam An vương Triệu Trinh do Cao Quý phi sinh ra, đất phong ở Nam Cương, năm ngoái vừa được thánh thượng triệu về kinh. Trong ba huynh đệ, hắn trầm mặc ít nói nhất, tính tình cực kỳ bướng bỉnh, hắn mà nổi giận thì ngay cả phụ hoàng của bọn họ cũng phải nhường ba phần, càng không cần phải nói đến Thái tử và Bắc Tĩnh vương. Bất quá, mấy năm nay hắn luôn dẫn binh tác chiến ở biên cương, tính tình dường như cũng được mài giũa đi rất nhiều, mặc dù vẫn không thích nói chuyện, vẫn rất thâm trầm, nhưng lại nguyện ý lui tới gặp gỡ với người khác.

Rượu nguyên chất cùng mỹ nhân, rất say lòng người, hơn nữa âm nhạc đặc sắc, ba huynh đệ uống tràn hết ly này sang ly khác đến say khướt.

Đúng lúc ấy, chợt một nha hoàn trong phủ Bắc Tĩnh vương lảo đảo chạy tới, quỳ sấp trước mặt Triệu Chính, khóc lóc: “Bẩm báo vương gia. Doãn di nương sinh non!”

Triệu Chính lập tức đứng lên, vội vã nói: “Ta đi một chút sẽ trở lại” rồi đi về hướng hậu viện.

Nam An vương Triệu Trinh không giỏi kiềm chế, ngồi không ở đây chờ đợi lâu như vậy, đã sớm không nhẫn nại được nữa, nghiêm mặt ngồi đó, không nói một lời.

Rốt cuộc Bắc Tĩnh vương cũng trở lại, vô cùng thành khẩn nói xin lỗi, sau đó ba huynh đệ một lần nữa nâng chén, tiếp tục uống mừng.

Đêm khuya trở lại phủ của mình, Triệu Trinh gọi Triệu Hùng ở ngoài phòng: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Triệu Hùng cúi đầu bẩm: "Trong phủ Bắc Tĩnh vương gia có một tiểu thiếp họ Doãn, mang thai, bị tỳ nữ của Tống trắc phi đẩy ngã, sanh non."

Nói xong, hắn lại bổ sung một câu: "Doãn di nương này chính là Lục Hà ở trong phủ chúng ta lúc trước, tỳ nữ kia của Tống trắc phi, ngoài mặt là người do Hứa trắc phi đặt cạnh Tống trắc phi, trên thực tế là người của Bắc Tĩnh vương phi."

Triệu Trinh đứng dậy, đi tới đi lui trong phòng.

Hắn vốn cho là hôm nay Triệu Chính cố ý diễn trò trước mặt thái tử, ai ngờ bên trong hỗn loạn thật.

"Hiện tại ai là người được yêu chìu nhất trong phủ Bắc Tĩnh vương?" Hắn dừng lại hỏi. Triệu Hùng suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Lúc trước là Lục Hà, hiện tại Bắc Tĩnh vương yêu chìu ca nữ nhỏ tên gọi Bích Nương nhất."

Triệu Trinh gật đầu một cái, nói: "Được rồi, ngươi đi xuống đi!" Sau khi Triệu Hùng rời đi, Triệu Trinh bảo người mang đến một ly trà đậm, nóng một chút.

Sau khi trà được bưng tới, đầu tiên Triệu Trinh súc miệng, sau đó bỏ lá trà vào trong miệng nhai nhai, cuối cùng cảm thấy đã không còn mùi rượu nữa, lúc này mới đi đến Tùng Đào Uyển.

Gần đây Triệu Trinh luôn cảm thấy Chu Tử dường như yên lặng đưa mắt nhìn hắn, nhưng một khi hắn chú ý tới, ánh mắt Chu Tử lập tức dời đi chỗ khác. Hơn nữa, Chu Tử luôn rất dịu dàng với hắn, bảo gì thì làm nấy, lúc ở trên giường cũng cực kỳ mềm mại đáng yêu, khiến Triệu Trinh nhiều lần hưởng thụ đến đỉnh điểm, cực kỳ sảng khoái.

Triệu Trinh cho rằng tất cả những thứ này đều do mình là nam nhân, sức hấp dẫn lớn như ánh hào quang tỏa xa vạn trượng, hơn nữa còn do Chu Tử trưởng thành hiểu chuyện, có lương tâm, biết báo đáp hắn.

Hắn quyết định sẽ đối xử với Chu Tử tốt hơn chút nữa.

Trở lại Tùng Đào Uyển, vừa tới cửa nội viện, Triệu Trinh liền nhìn thấy trong cửa sổ lộ ra ánh sáng. Hắn nhớ đã sắp đến giờ dần rồi, sao Chu Tử còn chưa ngủ?

Triệu Trinh cho Triệu Anh Triệu Dũng lui xuống, tự mình bước vào nội viện.

Vừa vào phòng ngủ, hắn liền nhìn thấy Chu Tử ngồi dưới ánh nến trên ghế quý phi may quần áo, trong lòng lật tức trở nên cực kỳ mềm mại, nhẹ bước đến, ngồi xổm xuống bên cạnh Chu Tử: “Sao còn chưa ngủ?”

Chu Tử ngẩng đầu dịu dàng nhìn hắn: "Nô tỳ muốn may xong bộ trung y này."

Triệu Trinh kề sát vào nhìn, thì ra là một bộ trung y của nam tử bằng lụa trắng, Chu Tử đang thêu một khóm trúc xanh sau cổ áo!

Hắn cầm quần lót lên nhìn, lưng quần cũng thêu một khóm trúc xanh.

Triệu Trinh nhìn khóm trúc xanh này, lại nhìn Chu Tử, trong lòng không khỏi ngọt ngào, cảm thấy Chu Tử thật yêu mình tới cực điểm, cả trên nội y cũng thêu khóm trúc, muốn mình thời thời khắc khắc nhớ đến nàng.

Giọng nói của hắn cũng lập tức trở nên càng thêm dịu dàng: "Hai ta ngày ngày ở cùng nhau, có cần phải đến mức này không?"

Triệu Trinh nghĩ tới khi xong chuyện trong kinh, hắn liền mang Chu Tử trở về Nam Cương, không phải ngày ngày sẽ ở cùng nhau sao.

Chu Tử ngẩng đầu lên, mắt lóe sáng như sao, lúm đồng tiền như ẩn như hiện trên má phải: "Nô tỳ muốn làm mấy bộ cho chàng, mấy bộ lúc trước làm cho chàng cũng sắp không thể mặc được nữa rồi."

Triệu Trinh nhất thời cảm thấy vô cùng ấm áp, đầu óc quay cuồng, giống như bay ở giữa không trung, hắn dứt khoát nằm xuống giường nhỏ bên cạnh ghế quý phi của Chu Tử: "Chu Tử, ta ngủ chỗ này chờ nàng."

Chu Tử vội nói: "Để nô tỳ đi lấy gì đó đắp cho chàng!"

Nàng buông công việc trong tay, đến trên giường cầm cái chăn mỏng đi tới, lúc này mới phát hiện Triệu Trinh đã ngủ thiếp đi.

Chu Tử đắp chăn cho Triệu Trinh, ngồi xuống bên người Triệu Trinh, tiếp tục thêu khóm trúc.

Triệu Trinh đã báo tên tuổi của vương phi cùng hai vị trắc phi cho Tông Nhân phủ, ít ngày nữa thánh chỉ tứ hôn sẽ ban xuống.

Những ngày còn lại của Chu Tử không nhiều lắm, nàng muốn làm nhiều thêm vài thứ.