Triệu Hùng nói xong, Triệu Trinh bình tĩnh hỏi địa điểm, cũng không nói nhiều, vung tay lên, Triệu Anh lập tức dắt ngựa tới, đứng trước trạm nghỉ. Triệu Trinh vừa dặn dò tướng lĩnh thuộc hạ, vừa sải bước đi về phía ngựa.

Xoay người lên ngựa, hắn vung roi ngựa lên, lao vùn vụt đi.

Triệu Hùng, Triệu Anh mang binh lính theo sát phía sau cũng xoay người lên ngựa, giục ngựa đuổi theo Vương gia.

Tốc độ của bọn họ rất nhanh, binh lính trông coi cửa thành đang muốn đóng cửa thành, chỉ thấy một nhóm nghiêng người phi ngựa đến, trong nháy mắt đã đến gần, rất nhanh vọt vào cổng thành.

Binh lính trông coi cổng thành đang muốn đuổi theo, binh lính vọt vào cuối cùng ghìm ngựa lại, lấy ra lệnh bài thông hành của phủ Nam An vương.

Triệu Trinh đi trước dẫn đường, vọt vào thành tây, ở ngõ nhỏ chật hẹp đi tới đi lui, những người khác theo sát phía sau. May nhờ buổi tối không có người đi lại, bằng không chuyện người ngã ngựa đổ không thể không có.

Triệu Trinh phi ngựa một mạch, lúc càng đến gần thành tây, đột nhiên trong đầu trở nên trống rỗng, mọi thứ trắng xóa, ý nghĩ gì cũng không có ------ trừ việc tóm được Chu Tử.

Đến cửa một hiệu giày ở ngõ nhỏ, Triệu Hùng tự động cưỡi ngựa lướt qua Triệu Trinh, vượt lên dẫn đầu tiến vào hiệu giày.

Mùa hè trời tối muộn, Chu Tử và Lương mẫu ăn cơm tối xong, thu dọn một chút, cảm thấy trên người đầy mồ hôi, liền muốn tắm.

Chu Tử đun nước cho Lương mẫu trước.

Lương mẫu tắm trong sương phòng, Chu Tử ở nhà bếp đun nước. Đun xong một nồi nước sôi, nàng liền pha với nước lạnh, mang vào cho Lương mẫu.

Trong nhà bếp nóng hừng hực, sau khi Chu Tử đun và pha nước đem vào cho Lương mẫu xong, sợ không đủ nước nóng, lại đổ thêm nước vào nồi, chuẩn bị đun tiếp.

Con trai của Lương mẫu là Lương Đại Tài cũng làm ra tiền, cho nên củi đốt trong nhà Lương mẫu không phải loại gốc rạ rễ ngô linh tinh, mà là củi do tiều phu chẻ đem bán. Loại củi này chỉ cần đốt cho bắt lửa, rồi cũng không cần người trông chừng, có thể làm được việc khác.

Sau khi Chu Tử đốt củi vùi vào lòng bếp, chợt nhớ mình còn chưa chuẩn bị áo lót sạch sẽ để thay, liền đứng dậy đi về phòng ngủ của mình.

Bởi vì cố một chút là có thể nhìn thấy, Chu Tử không đốt đèn dầu, mà mò mẫm đi vào phòng ngủ.

Dù sao cũng đã ở phòng này một thời gian, đồ để đâu đều đã rất quen thuộc. Chu Tử đi thẳng tới mép giường, cầm áo lót đã sớm chuẩn bị sẵn bên gối lên.

Nàng vừa cầm áo lót ra, dường như nghe thấy một loạt tiếng vó ngựa “đát đát đát đát”, nghiêng tai lắng nghe, chưa nghe ra được chút gì, chợt bên ngoài liền truyền đến một tiếng “rầm” thật lớn.

Chu Tử nhất thời bị dọa, cảm thấy giống tiếng đẩy cửa. Còn chưa tỉnh hồn, chỉ nghe “ầm” một tiếng, cửa chính dường như bị đạp vỡ.

Chu Tử lập tức nghĩ đến Lương mẫu vẫn đang tắm trong sương phòng, mang theo y phục xông ra ngoài.

Nàng vẫn đến muộn.

Chỉ thấy mấy người mặc áo giáp xông vào, người vóc dáng cao xông lên đá văng cửa vọt vào sương phòng.

Phản ứng đầu tiên của Chu Tử là che mắt ------ Trời ơi Lương mẫu thân ái bị thấy hết rồi.

Sau khi binh lính phá sập cửa lớn của Lương gia, Triệu Trinh xoay người xuống ngựa, bước nhanh vào.

Trong sân nhà, chỉ hai nơi có đèn sáng ----- sương phòng và nhà bếp.

Trong nhà bếp có nồi nước đang nấu, nhưng không có ai.

Triệu Trinh suy nghĩ một chút, một cước đá văng cửa sương phòng.

Hắn lập tức phát hiện người bên trong đang tắm, vung lên tay, các binh sĩ phía sau lập tức lui lại mấy bước.

Triệu Trinh tập trung nhìn lại, dưới ánh sáng mờ mờ của ngọn đèn dầu, một bà cụ trần trụi đang run lẩy bẩy trong bồn tắm.

Triệu Trinh che mắt, yên lặng lui ra ngoài, khép cửa phòng lại.

Triệu Trinh đứng ở lối đi bên trái trước cửa sương phòng, nhìn thấy bóng dáng một nữ tử đang đứng trước cửa nhà chính --- nhìn thoáng qua hắn liền có thể xác định đây chính là Chu Tử.

Triệu Trinh không nói nhiều, bước lên mấy bước, duỗi cánh tay phải, ôm lấy Chu Tử bước ra cửa lớn.

Chu Tử muốn giãy giụa, nhưng đã sợ đến mức cả người mềm nhũn ra, không theo ý mình.

Triệu Trinh vắt ngang Chu Tử lên lưng ngựa, sau đó lập tức xoay người lên ngựa.

Huýt một tiếng, đoàn người vội vã chạy đi.

Chu Tử bị vắt ngang lưng ngựa, lắc lư muốn nôn. Nhưng lúc này nàng tỉnh táo lại, cố nén khó chịu, suy nghĩ nên giải quyết vấn đề thế nào --- đây là điều nàng học được từ Triệu Trinh, gặp vấn đề thì phải giải quyết, không được trốn tránh.

Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, mãi cho đến khi Triệu Trinh dừng ở cửa thành, Chu Tử vẫn chưa nghĩ ra biện pháp.

Cuối cùng, nàng quyết định chấp nhận.

Mình học nghệ không tinh chạy trốn không thành, không trách được người khác, chỉ hy vọng không liên lụy tới Chương Kỳ và Lương mẫu.

Vào lúc này, Chu Tử chỉ hy vọng lúc chết có thể chết nhanh một chút, không muốn giống như Xích Phượng, từng trượng từng trượng, đánh đến năm mươi trượng mới chết hẳn.

Nàng nghĩ, không biết có thể quỳ xuống xin Vương gia, niệm tình mình hầu hạ, bảo người ta lúc đánh thì đánh vào nơi quan trọng, một trượng đánh chết, tránh việc từ từ chịu hết khổ sở hay không.

Cửa thành mở ra, Triệu Trinh một mình giục ngựa lao ra trước, vội vã chạy về phía bến tàu.

Ngựa của hắn phi quá nhanh, dạ dày Chu Tử lộn lên lộn xuống, vừa đau vừa choáng. Trong sự khó chịu, nàng quyết định đợi một lát, để sớm chết sớm siêu sinh, bảo nàng liếm bàn chân Triệu Trinh cũng được!

Đến bến tàu, Triệu Trinh ôm Chu Tử xuống ngựa, ném ngựa cho binh lính, thẳng hướng thuyền lớn mà đi.

Phòng chính trong khoang thuyền đèn đuốc sáng choang, nhưng chỉ có hai người ---- Triệu Trinh và Chu Tử.

Triệu Trinh vén áo bào trắng thêu hình Hải long, oai phong khí thế ngồi trên ghế, mắt nhìn xuống nha đầu đen bị ném dưới đất, à không, là nha đầu đen mặt rỗ.

Nha đầu đen mặt rỗ này, không những mặt đen, ngay cả cổ, sau tai, cổ tay cũng đen, những nốt rỗ trên mặt cũng phân bố rất đều --- bên trái hai mươi lăm nốt, bên phải cũng hai mươi lăm nốt.

Trên đầu búi thành búi tóc của đạo sĩ, mặc áo vải thô màu xanh, dưới váy là một đôi giầy vải đen thô cứng.

Đây là Chu Tử sao?

Chu Tử mềm mại động lòng người sao lại biến thành bộ dạng này?

Hắn nhìn chằm chằm nha đầu đen mặt rỗ, nhìn nhìn, nhìn rồi lại nhìn, nhìn trái nhìn phải, vẫn trăm điều khó hiểu như cũ.

Chu Tử bị Triệu Trinh ném xuống đất, cái mông rơi xuống trước tiên, đau không thể nhịn, lại không dám lên tiếng, cứ uất uất ức ức như vậy ngồi trên mặt đất.

Nàng chờ Triệu Trinh giận dữ, nhưng đợi nửa ngày, Triệu Trinh lại không có động tĩnh gì.

Chu Tử cúi đầu không biết Triệu Trinh đang làm gì.

Rốt cuộc, Triệu Trinh giật mình, cúi người kề sát đến, đưa tay dùng sức quệt lên mặt Chu Tử một cái.

Chu Tử bị hắn bất ngờ quệt một cái, liền uể oải ngã ra đất.

Triệu Trinh cau mày nhìn một lớp mỡ màu đen dính lên đầu ngón tay, quan sát một chút, không biết rõ là thứ gì, chộp lấy bả vai Chu Tử, lại quệt một cái ở trước ngực nàng, phát hiện vẫn là lớp mỡ dày đen này.

Hắn cầm một cái khăn lụa lau sạch sẽ đầu ngón tay, sau đó nhìn chằm chằm Chu Tử.

Chu Tử bị hắn nhìn như vậy, cảm giác mình như con chuột đang nằm dưới móng vuốt siết chặt của con mèo, động cũng không dám động, chạy cũng không dám chạy, chỉ có thể chờ con mèo chơi đã, kêu “meo meo” một tiếng nuốt luôn nàng vào bụng.

Triệu Trinh giải được câu đố Chu Tử biến thành đen, lại bắt đầu nghiên cứu mấy nốt rỗ phân phối đều hai bên mặt Chu Tử.

Một tay hắn nắm cằm Chu Tử, một tay nhắm vào một nốt rỗ lớn, lau lên mặt Chu Tử một cái, nốt rỗ vẫn còn. Hắn lại dùng thêm sức lau cái nữa, nốt rỗ biến mất!

A, thì ra là dùng bột chì (phấn trang điểm thời xưa) chất lượng kém trộn với nước, sau đó chấm lên.

Triệu Trinh giải đáp được hai câu hỏi này, lại dời ánh mắt về phía bộ ngực bằng phẳng hơn rất nhiều so với trước kia của nha đầu đen, lòng hiếu kỳ vẫn tràn đầy như cũ, sao có thể thấp xuống nhiều như vậy, cũng không có cả rãnh ngực!

Hắn dứt khoát đi tới, cúi người đưa tay kéo vạt trước của áo mùa hè màu xanh được quấn quá chặt trên người cô nương đen thui này, bên trong lộ ra cái yếm màu đỏ.

Triệu Trinh nhìn chằm chằm vào con bướm rực rỡ bên cánh hoa thêu trên cái yếm bằng gấm mềm màu đỏ --- cái yếm này rất quen thuộc, nhưng tại sao một tháng không gặp, nơi này lại co rút đến như vậy?

Ôm tinh thần học hỏi - có nghi ngờ phải giải cho ra, Triệu Trinh nghiêm túc tháo cái yếm của Chu Tử xuống.

Nhìn thấy bên trong quấn lụa trắng thật chặt, nghi ngờ của Triệu Trinh đã được giải quyết ----- thì ra là vậy!

Nhưng bó chặt như vậy không đau sao?

Triệu Trinh nhớ trước kia khi cái yếm của Chu Tử hơi chật một chút, buổi tối sẽ đau đến không chịu được, căn bản ngay cả đụng vào cũng không để cho mình đụng một cái.

Hắn nhìn lụa trắng quấn chặt mấy vòng, liền đau lòng thay Chu Tử.

Triệu Trinh nhìn mấy giây, tay nhanh hơn não tự tiện hành động, khi hắn ý thức được, hai tay đã nâng Chu Tử dậy, sau đó duỗi tay vào vạt áo đã bị kéo ra của Chu Tử, cởi nút thắt bên dưới của dải quấn sau lưng.

Hai quả đào lớn trước ngực Chu Tử bị bó buộc đã lâu, lúc này được giải phóng, lập tức bật ra ngoài, trắng nõn mềm mịn hơi rung rung, hai quả anh đào nhỏ đỏ hồng phía trước cũng cứng lại.

Triệu Trinh đứng trước người Chu Tử, lộ vẻ nghiêm túc nhìn chằm chằm hai quả đào lộ ra trước ngực Chu Tử, ngón tay ngứa ngáy tự chủ trương vô sỉ đưa tới, đầu tiên là quệt một chút, sau đó cảm thấy chưa đủ hết nghiện, giơ móng vuốt nắm trọn.

Nắm rồi lại nắm, Triệu Trinh thấy cảm thấy vẫn như cũ, lúc này tâm tình mới hoàn toàn thả lỏng.

Hắn vẫn mang vẻ mặt không cảm xúc, xách Chu Tử dậy, đi tới phòng tắm, mở cửa ném Chu Tử vào.

“Cho nàng hai khắc (30 phút), tắm rửa cho sạch sẽ!”

Nói xong Triệu Trinh đạp cửa rời đi.

Chu Tử nhìn phòng tắm đã chuẩn bị đầy đủ nước tắm, cởi quần áo đã bị Triệu Trinh kéo xộc xệch, lại kéo đống vải ngổn ngang trước ngực xuống, sau đó cởi váy, cởi quần lót, rồi mới bước vào thùng nước tắm.

Sau khi Triệu Trinh đóng cửa phòng tắm, không có Chu Tử ở trước mắt, hắn lập tức tỉnh táo lại, cảm thấy mình rời đi thật mất mặt, không lộ ra được dáng vẻ nam tử hán bắt được thê tử bỏ trốn.

Hắn ngồi xuống ghế trong khoang, cắn răng nghiến lợi vắt hết óc đứng ngồi không yên, cuối cùng cũng nghĩ ra được biện pháp vừa ác độc vừa tàn nhẫn khiến cho Chu Tử nhớ mãi không quên.

Chu Tử sợ Triệu Trinh chờ lâu không nhịn được, tắm thật nhanh, trên người đã dùng xà bông chà xát thật sạch sẽ, lúc này mới bước ra khỏi thùng tắm.

Quần áo của nàng không thể mặc lại, vốn có mùi mồ hôi, lại bị Triệu Trinh đặt lên lưng ngựa chạy thẳng tới đây, quần áo bám đầy bụi bẩn.

Chu Tử nhìn một vòng, thấy trên kệ để một xấp đồ lót của Triệu Trinh ---- quần lót và trung y lụa màu trắng đều do Chu Tử may.

Cửa phòng tắm hé ra một khe nhỏ, Triệu Trinh liếc một cái, phát hiện Chu Tử đã tắm xong, mái tóc đen thật dài xõa xuống, tôn lên đôi mắt to sáng long lanh tựa như chứa đầy ánh nước, da thịt trắng nõn như có thể nhéo ra nước, đôi môi đầy đặn khẽ mở, trên người mặc chính là trung y của mình, thùng thà thùng thình lại mê người đến khó thốt thành lời.

Tim Triệu Trinh đập rộn ràng, hơi thở bắt đầu dồn dập.

Từ lúc Chu Tử đi đến giờ, hắn đã nhịn một tháng.