Chu Tử đã sớm hỏi Đại Nhạn cô cô và Hoàng Oanh cô cô thời gian Quý Phi nương nương làm việc và nghỉ ngơi, đoán chừng Quý Phi nương nương sắp từ Ngọc Khôn Cung của hoàng hậu trở về, lúc này mới mang Ngân Linh theo Hoàng Oanh cô cô và Đại Nhạn cô cô đến Tiền viện của Thanh Vân Điện. Đến Tiền viện, nhóm bọn họ không trực tiếp vào đại điện, mà đứng ở chỗ thấp nhất của hành lang đại điện đợi Quý Phi nương nương.

Khắp nơi trước Thanh Vân Điện trồng đầy Tùng, tuy là mùa đông, nhưng tùng vẫn xanh, chỉ lộ vẻ nghiêm trang, không thấy khô tàn, rất giống Tùng Đào Uyển của vương phủ ở Kim kinh. Chu Tử đứng ở hành lang, lẳng lặng nhìn tán lá xanh của cây tùng, ước tính hành trình của Triệu Trinh.

Lúc Cao Quý phi trở về, thật xa đã nhìn thấy Chu Tử đoan trang đứng nghiêm dưới mái hiên, ánh mắt mơ hồ, không biết đang nghĩ cái gì.

Lúc Chu Tử quỳ lạy Quý Phi nương nương, Cao Quý phi lạnh nhạt nói: "Đứng lên đi!" Dứt lời, mắt phượng xinh đẹp của bà nhìn về phía Hoàng Oanh. Hoàng Oanh lập tức tới đỡ Chu Tử dậy.

Cao Quý phi ngồi trên ghế gấm ở giữa nhất, Chu Tử đứng hầu dưới bậc thềm.

Chu Tử vốn vụng về, lúc này cũng không biết nói gì cho phải, cứ vậy cúi đầu lẳng lặng đứng thẳng.

Cao Quý phi xem xét Chu Tử kỹ lưỡng, bà vẫn chưa cẩn thận quan sát Chu Tử. Chu Tử là loại nữ hài tử mày rậm lông mi dài mắt to môi đầy đặn, da tuyết trắng, đôi môi đỏ tươi, trong làn da trắng có ửng nét hồng, khí sắc rất tốt, dáng vẻ rất khỏe mạnh. Vóc người nàng rất cao, đứng đó, sống lưng thẳng tắp, bụng hóp lại, tư thế đoan trang, rất có giáo dưỡng.

Nhìn về phía bụng Chu Tử, trong nháy mắt thái độ Cao Quý phi buông lỏng: trong bụng Chu Tử là đứa bé của con trai bà, là tôn tử (cháu trai) tương lai của bà. Bà mở miệng dặn dò cung nữ: "Hỉ Thước, mang giường mềm đến, để Chu phu nhân ngồi xuống!"

Tiểu cung nữ lập tức mang giường mềm đến, đặt bên cạnh Chu Tử.

Chu Tử xin phép, lúc này mới ngồi xuống.

Cao Quý phi lại hỏi Chu Tử: "Năm ba ngày trước, ta ở chỗ Đức Phi có gặp Tiểu Chu phu nhân - muội muội của ngươi, vốn cảm thấy dáng vẻ thật giống ngươi, nhưng bây giờ vừa nhìn ngươi, lại cảm thấy không giống."

Chu Tử vội vàng đứng dậy đáp một tiếng “Dạ”.

Cao Quý phi nói: "Không cần đứng lên trả lời, ngồi là được!"

Lúc này Chu Tử mới lại ngồi xuống, trả lời: "Khi còn bé tỷ muội nô tỳ vốn có dáng vẻ rất giống, chỉ là sau khi lớn lên, bộ dạng nô tỳ càng giống phụ thân, bộ dạng muội muội lại càng giống mẫu thân."

"A, thì ra là như vậy, " Cao Quý phi gật đầu nói, "Cha mẹ ngươi thật rất biết sinh!"

Chu Tử không có cách nào nói tiếp, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu lắng nghe.

Trên thực tế, Chu Tử cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, càng ngày càng lớn, diện mạo nàng càng giống kiếp trước.

Sau khi đồ ăn sáng đã dọn xong, Cao Quý phi mang Chu Tử đến phòng ăn.

Bữa ăn sáng rất đơn giản, cũng chỉ là bánh màn thầu, cháo hạt kê và chút thức ăn.

Sau khi ngồi xuống, Chu Tử vừa nhìn dưa cải có sợi củ cải xào chay cùng cải bẹ trộn dầu vừng mà mình thích ăn, trong lòng rất vui mừng, không tự chủ được mà nhìn Quý Phi nương nương nói: "Nương nương, cám ơn người!"

Cao Quý phi sửng sốt, tay cầm đũa dừng lại, trong lòng ấm áp: nha đầu này lại biết ta nghĩ cho nàng!

Trên mặt xưa nay không biểu cảm của bà có một nụ cười: "Ngươi thích là tốt rồi!"

Chu Tử liên tục gật đầu không ngừng: "Rất thích! Thật rất thích!"

Bữa ăn sáng này, Chu Tử ăn bốn bánh màn thầu, uống hai chén cháo hạt kê, lại giải quyết hai đĩa dưa cải —— sợi củ cải xào chay và cải bẹ trộn dầu vừng.

Cao Quý phi thấy nàng ăn ngon, trong lòng cũng thật vui mừng, nói: "Cơm trưa muốn ăn cái gì? Trinh nhi nói ngươi thích ăn mì, vậy chúng ta làm mì thịt bằm được không?"

Chu Tử ăn rất no, nhưng nghĩ đến mì thịt bằm, vẫn cảm thấy rất thèm, gật đầu liên tục.

Cao Quý phi cảm thấy rất có cảm giác thành tựu. Triệu Trinh quả thật không có món ăn ưa thích nào, cho cái gì ăn cái đó, khiến người ta không hứng thú nổi, không đạt được cảm giác thành tựu. Ngược lại Chu Tử này dễ nuôi, giống như heo con.

Ăn sáng xong, Cao Quý phi muốn mang Chu Tử đến vườn hoa phía sau tản bộ.

Trước khi đi, Cao Quý phi bảo Hoàng Oanh lấy từ phòng trong ra một đôi giày cho Chu Tử: "Là kích cỡ của ngươi, thay đi!"

Chu Tử nhận lấy giày, vừa nhìn liền phát hiện mặt giày mũi giày cao quý tinh xảo, chỉ là đáy giày dùng dây gai rất thô, theo quy luật mà nhô ra.

Nàng vừa nghĩ, liền hiểu.

Ngân Linh hầu hạ nàng đổi giày mới. Lớn nhỏ thích hợp, tuyệt không đau chân.

Chu Tử không ngờ Quý Phi nương nương tỉ mỉ với mình như vậy, trong lòng không ngừng cảm kích, mắt to chăm chú, luôn nhìn lén Quý Phi nương nương.

Hai người không mang người hầu theo, một trước một sau, từ từ thong thả đi trong hoa viên. Lúc đi tới sảnh của vườn hoa nhỏ ở hậu hoa viên, Quý Phi nương nương đi vào trước.

Sau khi đi vào, Chu Tử mới phát hiện bên trong nhóm lửa, không lạnh chút nào. Đồ dùng bên trong đều chế tạo từ gỗ thô, trên bàn bày bình trà tách trà tinh xảo, trên ghế lót đệm bông.

Sau khi hai người ngồi xuống, lúc này Quý Phi nương nương mới lên tiếng hỏi: "Sao ngươi cứ nhìn ta vậy!"

Chu Tử còn chưa kịp mở miệng, nàng liền cười nói: "Có phải bởi vì dáng vẻ của ta giống Trinh nhi không?"

Chu Tử xấu hổ gật đầu một cái.

Dáng dấp Triệu Trinh rất giống Quý Phi nương nương, cho nên nàng thích nhìn, một phần cũng vì giảm bớt nhớ nhung.

Quý Phi nương nương nở nụ cười: "Ta biết ngay mà!"

Chu Tử cũng cười: "Thật rất giống, ngài rất đẹp!"

"Bộ dạng Triệu Trinh tuấn tú chứ?!" Lòng kiêu ngạo vì làm mẫu thân của Quý Phi nương nương nổi lên, trong lòng rất sung sướng, "Bắt đầu từ khi còn bé, bộ dạng hắn đã giống ta!"

Chu Tử cười híp mắt nhìn Quý Phi nương nương, trong lòng nghĩ đến Triệu Trinh, khẩn trương trong lòng cũng đã buông lỏng không ít.

Sau khi ăn trưa xong, Quý Phi nương nương bảo Chu Tử đi ngủ trưa, đã không gọi là Chu phu nhân nữa, chỉ gọi "Chu Tử": "Chu Tử, giấc trưa cũng không thể ngủ quá lâu, nửa canh giờ là được, ngủ nhiều buổi tối sẽ không ngủ được!"

Lại dặn dò Đại Nhạn và Hồ ma ma: "Chú ý một chút, đủ nửa canh giờ liền gọi dậy!"

Đại Nhạn cùng Hồ ma ma hành lễ nói “Dạ”.

Sau khi nằm ở trên giường, Chu Tử kéo chăn che kín đầu, lỗ mũi ngửi lung tung, muốn ngửi thấy mùi hương của Triệu Trinh. Không bao lâu, liền ngủ mất.

Sau khi nàng ngủ, Hồ ma ma cùng Ngân Linh đi vào xem một chút, hơi kéo chăn xuống, để mặt của Chu Tử lộ ra.

Thanh Ba lại bưng một chậu nước sạch đặt trong phòng, sau đó mấy người này mới lui ra ngoài.

Các nàng đều là tâm phúc của Triệu Trinh, tất nhiên tận tâm tận lực với Chu Tử hơn người khác.

Lúc xế chiều, Chu Tử là bị Hồ ma ma và Ngân Linh cứng rắn lay tỉnh. Thanh Ba bưng tới một ly lê đường phèn hầm cách thủy để nàng uống một hớp, lúc này nàng mới tỉnh táo lại.

Mặc dù đầu óc Chu Tử tỉnh táo, nhưng người vẫn uể oải, ngồi trên giường La Hán ở chánh đường dựa vào gối ngẩn người.

Hoàng Oanh cô cô đột nhiên mang theo tiểu cung nữ tới: "Bẩm Chu phu nhân, Bắc Tĩnh vương phi đến vấn an Quý Phi nương nương!"

Chu Tử vốn nghe không hiểu, nhưng trong lòng Ngân Linh lại hiểu, nhỏ giọng nhắc nhở: "Có thể là Tiểu Chu phu nhân tới!"

Chu Tử vừa nghe liền mừng rỡ, lập tức từ trên giường La Hán nhảy xuống, lại bị Hồ ma ma càm ràm mấy câu.

Chu Tử vội bảo Thanh Châu lấy áo khoác ngoài tới, mặc vào, định đến tiền điện xem một chút, Hoàng Oanh cô cô lại nói: "Tiểu Chu phu nhân và Doãn phu nhân của phủ Bắc Tĩnh vương tới!"

Chu Tử vội ra ngoài nghênh đón.

Nàng vừa đi đến cửa, đã thấy đoàn người uốn lượn mà đến. Hai người đi trước chính là Chu Bích cùng Lục Hà.

Ba người gặp nhau, đều thổn thức. Không kịp nhiều lời, Chu Tử dẫn Chu Bích cùng Lục Hà vào phòng trong.

Ngân Linh và đám người mấy nha hoàn của phủ Bắc Tĩnh vương theo tới cũng ở lại bên ngoài.

Trước hết Chu Tử ôm lấy Chu Bích nhìn qua xem lại, sau đó mới quan sát Lục Hà một phen, tiếp đó lại nhìn Chu Bích.

Chu Bích đã nẩy nở rồi.

Lúc Chu Bích và Chu Tử không đứng cùng nhau, người khác cảm thấy hai tỷ muội nàng giống nhau, nhưng một khi ở cùng, liền cảm thấy hình dáng chỉ có chút tương tự.

Vóc dáng Chu Bích cũng cao nhồng, khung xương nhỏ hơn Chu Tử một chút, mắt hạnh sáng rỡ, môi anh đào nho nhỏ, cằm hơi nhọn, bộ dạng vô cùng xinh đẹp, vô cùng cổ điển, thật sự là mỹ nhân tuyệt sắc.

Lúc nàng mới gặp Chu Tử có chút gò bó, lúc này chỉ còn lại ba người, tỉ mỉ nhìn tỷ tỷ, phát hiện khí sắc nàng rất tốt, lúc này mới gọi một tiếng "Tỷ", nhào vào trong ngực Chu Tử, lên tiếng khóc lớn.

Chu Tử không ngừng vỗ lưng nàng, nhỏ giọng an ủi: "Không phải vẫn còn sống sao? Chỉ cần còn sống, tương lai luôn có hy vọng!"

Mấy năm nay Chu Bích chịu hết khổ sở, nhưng cũng không dám rơi lệ, hôm nay thấy tỷ tỷ, liền bắt đầu khóc không ngừng.

Chu Tử biết tính tình nàng mềm yếu, chỉ ôm nàng an ủi.

Lục Hà bên cạnh thực cảm thấy không quen, mở miệng nói: "Khóc gì mà khóc? Không dứt được sao? Không thấy tỷ tỷ của ngươi có mang à? Không sợ nàng khó chịu sao?"

Chu Bích vừa nghe, ngoan ngoãn buông Chu Tử ra, nhận lấy khăn Lục Hà đưa cho lau lau nước mắt, nói lầm bầm: "Đã thật nhiều năm ta không gặp tỷ tỷ!"

Hôm nay vóc dáng Lục Hà cũng cao lên không ít, mặc dù không cao bằng hai tỷ muội Chu Tử Chu Bích, cũng xem như cao hơn mức trung bình.

Nàng mắt đẹp mày thanh ánh nhìn sáng suốt, rất có khí thế, xem ra Chu Bích rất lệ thuộc vào nàng.

Ba người ngồi xuống, lần nữa nói chuyện.

Lúc này Chu Tử mới biết Lục Hà được Triệu Trinh phái đến phủ Bắc Tĩnh vương. Sau khi nhận được lệnh chăm sóc Chu Bích, liền bắt đầu đến gần Chu Bích, hiện tại hai người đều được Bắc Tĩnh vương phong làm phu nhân, cùng ở Thiến Hương cư.

Biết Chu Tử mang thai, Chu Bích rất vui vẻ: "A, muội sắp làm dì rồi!" Sau đó lại bắt đầu lo lắng: "Không biết tương lai, Nam An vương phi có trách hay không ——"

"Đang vui nói chuyện này để làm gì?" Lục Hà lại một lần nữa cắt đứt Chu Bích. Chu Bích khều nàng một cái, ngoan ngoãn không nói gì nữa.

Ba người lại nói chuyện một lát, Chu Tử chủ yếu hỏi thăm hai người bọn họ bạc có đủ dùng hay không, Chu Bích cùng Lục Hà đều nói đủ rồi, không cần cho thêm.

Trong phòng rất ấm áp, Ngân Linh bưng hạt dưa, hạt thông đã bóc vỏ cứng cùng một chút điểm tâm tinh xảo vào, ba người vừa uống trà ăn điểm tâm vừa ngồi trên giường nói chuyện phiếm, rất vui vẻ.

Chu Bích sờ rồi lại sờ bụng Chu Tử, vô cùng vui vẻ, cũng không biết biểu đạt thế nào, cuối cùng chán nản nói: "Sau này Lục Hà tỷ tỷ sẽ không thể có đứa bé!"

Chu Tử vội hỏi Lục Hà đã xảy ra chuyện gì.

Lục Hà trợn mắt nhìn Chu Bích một cái: "Chẳng phải ngươi sẽ sinh được sao!"

Lại nói: "Mấy chuyện trước đây đã trôi qua rồi, đừng nên nhắc lại."

Nàng nhìn Chu Tử, nghiêm túc nói: "Ngươi yên tâm, ta sẽ chăm sóc Chu Bích thật tốt, ai dám khi dễ nàng, ta liền cắn chết người đó!"

Bởi vì lo lắng Bắc Tĩnh vương phi sắp phải về, Chu Bích và Lục Hà ở lại một lát liền cáo từ rời đi.

Sau khi đưa họ đi, Chu Tử tựa lên gối dựa, cứ cảm thấy Chu Bích và Lục Hà là lạ, nhưng lại không nói được là lạ ở chỗ nào.