Sau khi Chu Bích và Lục Hà vội vã rời đi, Chu Tử nghĩ rồi lại nghĩ, nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy mình cũng suy nghĩ lung tung quá rồi, nghĩ quá nhiều rồi. Nàng nghĩ: có lẽ tính tình Chu Bích quá mềm yếu, luôn nghe người khác chỉ huy; mà tính tình Lục Hà lại quả quyết, luôn muốn chỉ huy người khác; hơn nữa nữ nhân trong phủ Bắc Tĩnh vương quá nhiều, tranh đấu trong hậu viện chắc chắn vô cùng kịch liệt, thế nên hai người này mới có thể kết thành liên minh thân thiết! Nghĩ như vậy, trong lòng nàng thư thái một chút. Nhưng lại cảm thấy mình thật sự có phần giả dối.

Sau khi Chu Bích rời đi, Chu Tử lại nghĩ tới mẫu thân và đệ đệ Chu Thanh chưa từng gặp mặt, không khỏi chán nản.

Một tháng cứ thế mà trôi qua, rất nhanh mùa đông Kim kinh đã tới. Mùa đông ở Kim kinh, đặc sắc vì cuồng phong và bão tuyết, bão tuyết còn chưa đến, cuồng phong đã đi trước dẫn đường, thổi không ngừng cả ngày lẫn đêm, cuốn những chiếc lá thưa thớt sót lại trên cây trong hậu hoa viên của Thanh Vân Điện sạch không còn bóng dáng.

Trong khoảng thời gian này, cứ tối đến là trời nổi gió, nên Quý Phi nương nương không để Chu Tử đến chỗ bà ăn cơm tối, mà mỗi đêm đều phái Hoàng Oanh cô cô dùng hộp đựng thức ăn đưa bữa tối tới.

Mỗi lần ăn cơm tối xong, trước tiên Chu Tử sẽ chậm rãi lắc lư trong tiểu lâu khoảng nửa canh giờ, sau đó chọn vải gấm, lụa trắng, lanh mỏng, vải bông thượng hạng cùng kéo, kim chỉ và đồ may vá linh tinh, ngồi ngay ngắn trên giường La Hán ở giữa chánh đường, bắt đầu cắt vải may quần áo cho Triệu Trinh.

Trước tiên nàng định may cho Triệu Trinh một bộ áo choàng gấm màu đen, nơi vạt áo thêu hoa văng ánh kim.

Nam muốn đẹp, cả người phải đơn giản. Nàng cảm thấy Triệu Trinh mặc vào nhất định rất đẹp mắt.

Chu Tử nói liền làm, lại rất kiên trì, mỗi khi rãnh rỗi liền may vá, rất nhanh đã làm xong áo choàng gấm màu đen. Sau khi may áo gấm xong, nàng lại bắt đầu cắt vải len may vài món trung y mùa đông cho Triệu Trinh.

Tối hôm đó, bên ngoài cuồng phong gào thét, trong phòng ấm áp như xuân. Chu Tử đang ngồi may dưới đèn, chợt nghe ngoài lâu có người gõ cửa, Ngân Linh ra mở cửa lâu, mới phát hiện Hoàng Oanh cô cô mang theo mấy vị cung nữ đứng bên ngoài, vội đón vào.

Hai vị cung nữ đi cuối cùng đang đỡ lấy một nữ tử khoác áo choàng làm bằng lông vũ có mũ bằng lông chồn, sau khi đi vào, vén mũ choàng lông chồn lên, mới phát hiện là Quý Phi nương nương.

Gió bên ngoài quá dữ dội, buổi tối Cao Quý phi ngủ không yên, nghĩ bụng Chu Tử đã nổi rõ, nên tạm thời có ý tới xem một chút. Bà vừa tiến đến, liền thấy Chu Tử đang may vá.

Cao Quý phi không để Chu Tử đứng dậy, bà cởi bỏ áo choàng phía ngoài, bên trong chỉ còn lại y phục thường ngày, cũng ngồi xuống bên giường la hán, cầm trung y Chu Tử đã làm xong tỉ mỉ xem một chút.

Bởi vì là trung y mùa đông, cho nên có hai lớp trong ngoài, bên ngoài là một lớp gấm trắng dệt rất mịn, sờ vô cùng nhẵn bóng; bên trong là một lớp lụa trắng đặc biệt mềm, sờ vào vô cùng thoải mái.

Cao Quý phi lấy tay sờ sờ, chợt phát hiện vạt trước của trung y có chút cấn tay, vân vê, phát hiện bên trong là một vật vừa cứng lại vừa tròn, dùng xúc giác ước đoán lớn nhỏ, giống như khảm một Đại Kim tiền (đồng tiền vàng lớn). Bà mang theo nghi vấn nhìn về phía Chu Tử.

Chu Tử vội vàng giải thích: "Nô tỳ nghe nói Triệu Hùng sắp theo Quan Quân nhu của Binh bộ đến Bắc Cương, nô tỳ muốn làm mấy bộ y phục đưa qua cho Vương gia!"

Chu Tử nhìn sắc mặt Quý Phi nương nương một chút, phát hiện bà rũ mắt xuống như có điều suy nghĩ, dừng một chút, có chút ngượng ngùng nói: "Nô tỳ nghĩ cung kiếm trên chiến trường không có mắt, nếu dùng một đại kim tiền —— chính là loại Đại Kim tiền trong cung dùng để thưởng cho người —— khảm ở vị trí quan trọng trước ngực bên trái, nói không chừng. . . . . ."

Càng nói, đầu Chu Tử càng cúi thấp, giọng cũng càng ngày càng nhỏ. Nàng biết rõ Triệu Trinh nhất định sẽ mặc y phục mình gửi đến, cũng biết rõ trong trung y mà khảm đồng tiền lớn như vậy nhất định sẽ gây giật mình, nhưng vì một lý do buồn cười nào đó mà vẫn làm như vậy.

Chu Tử rất sợ Quý Phi nương nương tức giận, giọng nhỏ đến mức như đang ấp úng.

Nhưng Quý Phi nương nương không chút thay đổi, tay lại cầm áo gấm màu đen lên vuốt ve, hỏi: "Tại sao không khảm Đại Kim tiền bên trong áo gấm?"

Chu Tử nhìn trộm Quý Phi nương nương một cái, mới nói: "Áo choàng gấm quá rộng, sợ phòng hộ không tốt."

Cao Quý phi thẳng người, ánh mắt lấp lánh nhìn Chu Tử.

Lần đầu tiên bà phát hiện Chu Tử thật xinh đẹp, cái loại xinh đẹp đáng yêu thấm sâu vào tim bà.

Cao Quý phi không nói gì.

Giống như Triệu Trinh, bà luôn là làm nhiều nói ít.

Cho nên, bà chỉ bưng một ly trà sâm, ngồi trên giường La Hán làm bạn với Chu Tử, nhìn Chu Tử thiêu thùa may vá.

Mùa xuân sắp đến, mặc dù Nam An vương đang thống lĩnh đại quân quyết chiến với đội quân Ô Thổ xâm lấn biên cảnh Bắc Cương, ở hậu phương lớn Kim kinh vẫn giống như những năm trước, bắt đầu chuẩn bị đón năm mới.

Trong cung càng thêm như thế.

Ngày hôm đó, trừ Đức Phi cáo bệnh, các phi tử có mặt mũi khác đều tề tựu ở cung hoàng hậu, ồn ào thảo luận đưa ra chủ ý mới lạ chuẩn bị lễ mừng năm mới.

Kể từ sau khi Triệu Trinh trưởng thành, Cao quý phi một mực không tham dự những thứ ‘tranh kỳ đấu diễm (tranh đua cái lạ cái đẹp)’ này nữa, chỉ có mặt làm nền thôi.

Năm nay Ngọc Tần được hoàng thượng sủng ái nhất mà được thăng lên làm phi, Hoàng đế ban tên hiệu —— Ngọc phi, ở Ngoạn Nguyệt các gần với chánh điện của Hoàng đế. Ngoạn Nguyệt các cái gì cũng tốt, chỉ là hơi nhỏ, nên Ngọc phi rất không hài lòng.

Hậu cung của đương kim Hoàng Đế thật sự vô cùng khổng lồ, đưa mọi người đến vườn Ngự Uyển ngồi chật kín, chưa chắc đã đủ chỗ. Đôi mắt đẹp của Ngọc phi nương nương nhìn khắp hậu cung, cảm thấy Ngọc Khôn Cung của hoàng hậu chỉ một mình Nhan hoàng hậu ở, cũng coi như xong. Nhưng mà, tại sao Thanh Vân điện có diện tích tương đương Ngọc Khôn Cung cũng chỉ có một mình Cao Quý phi ở? Hơn nữa, nay cả Tiểu thiếp của Nam an vương - con trai của Cao Quý phi cũng dám cả gan ở trong cung, hơn nữa còn chiếm cứ cả hậu hoa viên của Thanh Vân Điện!

Ngọc phi nương nương rất không cam lòng.

Nàng cảm thấy chuyện này rất nhỏ, không bàn bạc với người đứng sau lưng mình —— nhị hoàng tử Bắc Tĩnh vương bên ngoài cung, liền tự chủ trương muốn khiêu chiến với Cao quý phi - người lâu nay không được sủng ái. (LPH: ngu mà tỏ ra nguy hiểm)

Vì vậy ngồi chỗ cao ngay dưới hoàng hậu, Ngọc phi ngọt ngào cười nói: "Hoàng hậu, thiếp thân có một chủ ý!"

Hoàng hậu hơi nghiêng người, cười híp mắt nhìn nàng: "Ngọc phi, xin cứ nói."

Ngọc phi lộ vẻ đáng yêu, lúm đồng tiền đẹp mắt lúc ẩn lúc hiện, cười nói: "Diện tích của hậu hoa viên trong Thanh Vân điện của Cao Quý Phi rộng lớn, lại để không không dùng đến, không bằng bảo thái giám dựng đài Kinh kịch, đêm trừ tịch mời một gánh hát đến biểu diễn, sau đó sẽ đốt pháo hoa, những nữ nhân trong cung như chúng ta tụ họp nơi đó, vừa tự do vừa vui vẻ!"

Hoàng hậu mỉm cười, nâng chung trà lên uống một ngụm, cũng không tiếp lời.

Các phi tần khác ai mà không biết Cao Quý phi không nói không rằng, mặc dù không chủ động tiến công, nhưng thủ đoạn lại lợi hại nhất, cũng không dám tiếp lời.

Ngọc phi hả hê hơn, cười hì hì vỗ tay một cái: "Hoàng hậu, ngài không lên tiếng, vậy thiếp thân đi xin phép hoàng thượng!" Nàng nghiêng đầu nhìn hoàng hậu, dùng giọng điệu làm nũng nói: "Hoàng hậu ——"

Hoàng hậu để ly trà xuống, ánh mắt nhìn về phía Cao Quý phi: "Cao muội muội, muội xem. . . . . ."

Cao Quý phi ngồi trên ghế vững như bàn thạch, trầm giọng nói: "Thải Tước, Nhũ Yến!"

Hai nữ quan thân cận bên cạnh bà mang theo bốn đại cung nữ nghe tiếng mà vào.

"Tát vào mặt tiện nhân không biết trời cao đất rộng này cho ta!"

Hai đại cung nữ đi vào ấn chặt Ngọc phi đang liều mạng giãy giụa, Thải Tước và Nhũ Yến đứng trước mặt Ngọc phi.

Ngọc phi tóc tai bù xù trâm cài rơi gãy, quần áo không ngay ngắn, bị hai cung nữ mạnh mẽ hung hăng nhấn xuống, vừa giãy giụa vừa gào thét: "Cao Lâm, ngươi dám —— ngươi dám cả gan ——"

Cao Quý phi đứng dậy, bước đi thong thả đến trước người nàng, trên mặt không lộ vẻ gì, nhưng mắt phượng lạnh thấu xương: "Ngọc phi nương nương, Cao Lâm ta là người rất thiên vị, người ở trong hậu hoa viên Thanh Vân Điện là mẹ của cháu trai tương lai của ta, ta sẽ không để bất cứ ai quấy rầy nàng ấy!"

Bà cười lạnh một tiếng: "Vả miệng bốn mươi cái cho ta!"

Trong tiếng bạt tai lốp bốp của Thải Tước và Nhũ Yến cùng tiếng khóc la của Ngọc phi nương nương, Cao Quý phi khom người xin tội với hoàng hậu: "Hoàng hậu, thần thiếp vượt quyền rồi!"

Hoàng hậu thở dài, nói: "Muội muội, muội quá nóng nảy rồi!"

Cao Quý phi rũ mắt nói: "Thần thiếp chỉ có một con trai, mà con trai duy nhất này vẫn đang vì Đại Kim mà anh dũng chém giết trên chiến trường Bắc Cương, huyết mạch duy nhất của hắn, ai muốn tổn thương, vậy, " bà dừng một chút, mắt phượng lấp lánh xinh đẹp loang loáng: "Vậy thì phải bước qua xác của thần thiếp!"

Hoàng thượng nhìn sủng phi của mình bị đánh thành đầu heo đang xót xa thút thít, thở dài, oán giận nói: "Nàng trêu chọc nàng ta làm gì! Nàng không thấy nàng ta không chủ động trêu chọc người khác, nhưng cũng không ai dám trêu chọc nàng ta sao!"

Tác giả có lời muốn nói: canh thứ hai dâng lên!

Cám ơn thiên thiên hướng thượng, tiểu tiểu, carrieyang, KIKO, mấy vị tình yêu địa lôi lựu đạn, mọi người tốn kém rồi!

Cảm tạ mọi người đã comt và lưu trữ, ngày mai tiếp tục canh hai!