Đêm giao thừa đến trong tiếng pháo rộn ràng của nhân gian. Cùng đến trong đêm giao thừa là những bông tuyết bay tán loạn.

Tuyết càng rơi càng lớn, hậu hoa viên Thanh Vân Điện lại rất yên tĩnh, trừ thỉnh thoảng nghe được loáng thoáng tiếng pháo nổ truyền tới từ ngoài cung, thì cũng chỉ nghe thấy âm thanh bông tuyết bay xuống. Không bao lâu, cả vườn hoa đều bị tuyết phủ xuống một lớp dày giống như vỏ chăn nhung trắng bạc.

Lúc dùng cơm tối, Quý Phi nương nương đạp tuyết mà đến, ăn cơm cùng Chu Tử.

Quý Phi nương nương và Chu Tử đều không phải là người thích nói chuyện, ở trên bàn cơm thì càng trầm mặc, chỉ yên lặng dùng cơm.

Trong phòng Chu Tử rất ấm áp.

Kể từ sau khi bị Triệu Trinh đưa vào ở trong cung, nàng vẫn luôn ở hậu hoa viên của Thanh Vân Điện. Vì an toàn của Chu Tử, Quý Phi nương nương không để Chu Tử tùy ý rời khỏi Thanh Vân Điện, cũng không cho bất cứ ai vào Thanh Vân Điện, cho nên Chu Tử cũng chỉ mặc áo gấm thật rộng và quần bông thật dày, dù sao nàng cũng chỉ sống ở Tiểu lâu Thanh Trúc và hậu hoa viên Thanh Vân Điện, không sợ gặp người lạ chỉ trích quần áo nàng không chỉnh tề.

Ăn cơm tối xong, Chu Tử và Cao Quý phi ngồi trên giường La Hán tán gẫu. Hàn huyên một lát, tính trẻ con của Chu Tử nổi lên, quay người quỳ gối trên giường, mở cánh cửa sổ phía sau giường La Hán, muốn nhìn bông tuyết tung bay bên ngoài một chút.

Lúc này trời đã gần chạng vạng, tuyết không còn rơi nhanh, nhưng bông tuyết lại trở nên to lớn, tựa như từng đám lông ngỗng, từ trời cao chậm rãi bay rơi xuống.

Nhìn bông hoa tuyết to, trong lòng Chu Tử nhớ đến Triệu Trinh.

Nàng nhớ mùa xuân năm ngoái Triệu Trinh vẫn còn đang bình định Tây Bắc, mãi cho đến mười lăm tháng hai mới trở về vương phủ ở Kim kinh.

Chu Tử còn nhớ rõ ngày đó cả phủ đều cùng nhau ra cổng nghênh đón Triệu Trinh, lúc đứng dậy, nàng len lén nhìn Triệu Trinh một cái, lại phát hiện Triệu Trinh cũng đang nhìn nàng. Ánh mắt hai người chạm nhau, nhịp tim Chu Tử liền tăng tốc.

Cho tới bây giờ, Chu Tử vẫn còn nhớ rõ cảm giác khi đó, nàng phỏng đoán, có lẽ bắt đầu từ lúc đó, trong lòng Triệu Trinh đã có chút thích mình rồi!

Nàng còn nhớ rõ chuyện xảy ra vào đêm hôm đó.

Lúc ấy Chu Tử cảm thấy mệt mỏi muốn chết, lại vẫn giận dỗi Triệu Trinh vì chuyện uống canh tránh thai. Nhưng bây giờ nhớ tới, đó cũng là thời gian Chu Tử cảm thấy hạnh phúc nhất trong cuộc đời —— Triệu Trinh quấn lấy nàng, thương yêu nàng, không cho nàng rời khỏi nội viện Tùng Đào Uyển một bước.

Tại sao sau khi mất đi, mọi người mới biết điều đó vô cùng quý báu?

Nước mắt Chu Tử chậm rãi chảy ra.

Nàng sợ Quý Phi nương nương thấy mà đau lòng, nên lặng lẽ dùng tay áo lau đi.

Quý Phi nương nương cũng đang nhìn bông tuyết bên ngoài.

Hiện tại Kim kinh đã có những trận tuyết rơi lớn như vậy, không biết tuyết ở Bắc Cương còn rơi nhiều đến thế nào nữa! Mặc dù hơn một nửa binh lính cấp dưới của Triệu Trinh là cấm quân Kim Kinh, quân phòng thủ Bắc Cương, kỵ binh dũng mãnh và tân binh đều ở phía bắc đã lâu, nhưng dù sao vẫn có một phần tư quân là quân phòng thủ Nam Cương đến từ Nam Cương, không biết có thể thích ứng với giá rét ở Bắc Cương hay không?

Thời tiết như vậy, thật không biết chiến sự có ảnh hưởng gì đến Trinh nhi không.

Trinh nhi thì sao nhỉ, hẳn là hắn đã nhận được áo bông Chu Tử làm rồi, không biết mặc lên người có vừa không, không biết có đỡ lạnh hay không.

Nghĩ đến Chu Tử, ánh mắt Quý Phi không khỏi quét về phía Chu Tử, thấy nàng hướng về phía cửa sổ, ngưng mắt nhìn ra bên ngoài, vội nói: "Chu Tử, bên ngoài tuyết lớn, cẩn thận kẻo lạnh!"

Chu Tử vội đóng cửa sổ lại, quay đầu cười một tiếng với Quý Phi: "Nương nương, nô tỳ cảm thấy ngồi trong phòng hơi nóng, muốn mở cửa hóng mát!"

"Nóng thì uống chút nước đi!"

Cao Quý phi lệnh cho Hoàng Oanh bưng nước lê lê đường phèn chưng cách thủyn, tự mình trông chừng Chu Tử uống, lúc này mới yên tâm.

Đêm dần dần buông, Chu Tử và Quý Phi nương nương cũng không bận việc gì, liền tựa trên giường La Hán, dựa vào đệm lớn tán gẫu. Sau đó không biết thế nào, đã nói đến tên cho tiểu bảo bối trong bụng Chu Tử.

Với đề tài này, Chu Tử cảm thấy rất hứng thú, nàng cười hì hì nói: "Nương nương, ngài đặt tên cho bảo bảo đi, Vương Gia nhất định sẽ rất vui mừng!"

Cao Quý phi suy nghĩ thật lâu, mới nói: "Nếu là bé trai, liền gọi là Triệu Hi, Triệu Tử, hoặc Triệu Giác. . . . . ."

Bà liền bảo Hoàng Oanh chuẩn bị giấy và bút mực, nghĩ nên ghi lại trên giấy.

Hoàng Oanh còn chưa đưa giấy và bút mực tới, Cao Quý phi lại bắt đầu nghĩ tên cho bé gái: "Nếu là bé gái, liền gọi là Triệu Châu? Ta và Trinh nhi nhất định sẽ coi nàng như châu như bảo!"

Lại nói: "Hay gọi là Triệu Chỉ? ‘Lan bên sông, Chỉ (bạch chỉ: một thứ cỏ thơm, rễ làm thuốc) bên bờ, xanh mướt thơm nồng’, ý này rất hay!"

"Ừ, Triệu Hạm (hoa sen) cũng không tồi, ‘một đóa hoa sen, nghe thật nhẹ nhàng’, Triệu Hạm cũng tốt!"

Chu Tử cười híp mắt nghe Quý Phi đặt tên chữ cho bảo bảo, cảm thấy chơi rất vui.

Hoàng Oanh và Nhũ Yến bày giấy và bút mực lên bàn, Cao Quý phi viết hết toàn bộ những cái tên mình nghĩ tới lên giấy, bảo Chu Tử đến chọn cùng mình.

Cuối cùng, Cao Quý phi tạm thời chọn mấy cái tên đã ghi xuống.

Nếu là bé trai, liền gọi là Triệu Hi hoặc Triệu Tử; nếu là bé gái, liền gọi là Triệu Châu hoặc Triệu Hạm.

Cao Quý phi đề bút viết xuống mấy cái tên này, chờ Triệu Trinh về sẽ để Triệu Trinh chọn lựa.

Hai người lại nói đến nhũ danh cho bảo bảo.

Quý Phi nói với Chu Tử: "Nhũ danh của đứa bé đương nhiên phải để người làm mẹ như ngươi chọn là tốt nhất!"

Chu Tử suy nghĩ một chút nói: "Nương nương, gọi Bánh Bao Nhỏ (Bánh Bao nhỏ) thì thế nào?"

"Phì ——" Nước lê đường phèn vừa uống vào miệng Quý Phi nương nương liền bị phun hết ra ngoài, "Cái đồ chuyên ăn vặt này!"

Cao Quý phi cười lớn.

Bên này mấy người Hoàng Oanh tiến lên không ngừng dọn dẹp.

Mắt to của Chu Tử chớp chớp, rất vô tội nhìn bà: "Nương nương, bảo bảo vừa mềm vừa tròn vừa thơm, gọi là Bánh bao nhỏ, Sủi cảo nhỏ, Vò viên nhỏ ... Không phải rất đáng yêu sao?"

Cao Quý phi cười đến nổi không ngừng được, liền nói: "Được được được! Chờ Vương Gia nhà ngươi về, tự ngươi đi nói với hắn! Ha ha!"

Cao Quý phi và Chu Tử vẫn không thể nào thức qua hết đêm giao thừa được, cuối cùng Cao Quý phi nghỉ lại ở chỗ Chu Tử.

Đêm giao thừa, Đầm lầy Khám Trạch – nơi tiếp giáp của Bắc Cương và Ô Thổ quốc, Triệu Trinh đang cưỡi ngựa mang theo một đội thân binh thị sát các quân doanh lớn.

Triệu Trinh vừa dẫn quân đến Bắc Cương, liền thiết lập đại doanh ở đây, sau đó bắt đầu di chuyển dân chúng, dùng kế vườn không nhà trống.

Chờ khi đại quân Ô Thổ ra trận, phát hiện thứ mình phải đối mặt là hệ thống phòng ngự tường đồng vách sắt của nước Đại Kim, có làm thế nào cũng không gặm nổi một miếng. Đại quân Ô Thổ tiến công liên tiếp, lại liên tiếp không đánh mà lui. Lần đầu khí thế như hổ, lần hai suy yếu, lần ba suy kiệt.

Hiện tại, sẽ là lần tiến công đầu tiên của Đại Kim Quốc.

Từ xưa tới nay nước Ô Thổ đều chịu ảnh hưởng rất lớn của Đại Kim, bọn họ cũng muốn chiến thắng vào mùa xuân. Mấy lần mạnh mẽ tấn công, binh sĩ đều là người kiệt sức ngựa hết hơi. Thám tử báo lại, nói doanh trại Đại Kim đang vui mừng đón giao thừa, bày tiệc lớn. Đại quân Ô Thổ cũng liền buông lỏng.

Vì vậy nhộn nhịp uống rượu ăn thịt vui mừng đón giao thừa, chuẩn bị lực lượng ngày mai tiếp tục chiến đấu.

Triệu Trinh chỉ dùng nửa đêm, thị sát toàn bộ trại lính, cuối cùng khẳng định từ binh lính đến tướng lãnh, tất cả đều chuẩn bị tốt, lúc này mới hài lòng mà về.

Quân đội Đại Kim áp dụng chính là chiến thuật mê hoặc. Nhìn ngoài mặt, Triệu Trinh đến đâu, đều vui vẻ với binh lính, uống rượu ăn thịt. Trên thực tế, thịt là ăn thật, còn rượu đều là nước lã.

Lúc này vẫn chưa tới giờ dần, nhưng bởi vì bão tuyết lan tràn, thoạt nhìn xung quanh tràn ngập tuyết trắng. Quân doanh Đại Kim nối liền một mảnh, thoạt nhìn yên tĩnh, không có tiếng động, hình như là đã ngủ say.

Giờ dần vừa đến, quân đội Đại Kim bắt đầu xung phong!

Một trận đêm giao thừa, quân đội Ô Thổ bất ngờ không kịp đề phòng, bị đánh tả tơi tan tác, lập tức rút lui hai trăm dặm về phía bắc của Đầm lầy Khám Trạch.

Quân đội Đại Kim thừa dịp ồ ạt tiến công, mùng sáu tháng giêng một lần nữa đánh bại đại quân Ô Thổ, ‘trực đảo Hoàng Long’, đánh thẳng vào kinh đô Chính kinh của Ô Thổ. Ngày mười tám tháng giêng, Triệu Trinh thống lĩnh quân đội Đại Kim bao vây Chính kinh.

Lần này Ô Thổ quốc nhỏ nhoi tự cao tự đại hoảng sợ, vội vàng phái sứ giả đến Kim Kinh xin cầu hòa với Đại Kim.

Thế lực trong triều Đại Kim chia làm hai phe, một bên muốn thái tử làm chủ, chủ trương gắng sức đánh bại Ô Thổ quốc, biến Ô Thổ quốc thành phiên quốc (thuộc địa) của Đại Kim; một bên khác muốn nhị hoàng tử Bắc Tĩnh vương làm chủ, chủ trương gắng sức nghị hòa, cho rằng đánh trận này đổi lấy hai mươi năm hòa bình của Đại Kim là đủ.

Hoàng đế khó có thể quyết định, vì vậy chờ ý kiến của Triệu Trinh.

Tấu chương của Triệu Trinh rất nhanh được đưa đến.

Hắn cho là Ô Thổ quốc mất đi là chưa đủ.

Dân Ô Thổ quốc tính tình hiếu chiến, hay gây sự khó thuần, thay vì chiếm lĩnh Ô Thổ, sẽ luôn bị người dân không ngừng phản kháng, không bằng tung một đòn hiểm, bắt Ô Thổ bồi thường một khoản tiền chiến tranh kếch xù cho Đại Kim, hàng năm phải tiến cống cho Đại Kim, khiến cho trong vòng hai mươi năm họ cũng không có sức tái chiến.

Hoàng đế chuẩn tấu.

Dưới sự chủ trì của Triệu Trinh, Ô Thổ quốc và Đại Kim ký kết hiệp ước:

Một, Ô Thổ quốc trả bốn trăm triệu lượng bạc trắng tiền bồi thường chiến tranh cho Đại Kim Quốc, chia ra trả hết trong vòng bốn mươi năm;

Hai, trong vòng hai trăm dặm phía bắc Đầm lầy Khám Trạch đều thuộc về Đại Kim Quốc, Đại Kim Quốc phái trọng binh đóng quân;

Ba, Ô Thổ quốc nhận lỗi với Đại Kim, trừng phạt những quan viên chủ chiến.

Lúc Cao Quý phi và Chu Tử biết tin, đã là mười sáu tháng hai. Triệu Trinh đang thống lĩnh quân đội Đại Kim lần lượt rút quân khỏi Ô Thổ quốc.

Triệu Trinh mang quân phòng thủ ở Bắc Cương đóng quân ở phía bắc Đầm lầy Khám Trạch, giao cho ái tướng Đinh Sâm Lâm cùng mưu sĩ Tưởng Đức Hằng người mà hắn tin tưởng nhất chỉ huy.

Đồng thời, Triệu Trinh định ra chế độ canh phòng —— quân đồn trú Bắc Cương, quân phòng thủ Bắc Cương và những lính mới sẽ luân phiên thay quân ba năm một lần.

Sau khi hoàn thành những việc này xong, Triệu Trinh chuẩn bị rút toàn quân rời khỏi Ô Thổ quốc, đại quân chiến thắng về Triều.

Sắp tiến vào biên giới Đại Kim, đại quân uốn lượn mà đi, Triệu Trinh cưỡi con ngựa Mây Đen Che Tuyết hắn thích nhất, trong lòng rất thư thái.

Triệu Trinh đang nghĩ: chờ khi hắn về đến Kim kinh, Chu Tử hẳn đã sinh một con heo con rồi!

Mặc dù hắn và Chu Tử đều như nhau, không tính được rốt cuộc đã mang thai tiểu bảo bảo lúc nào, nhưng hai người bọn họ cũng loáng thoáng cảm thấy có lẽ là mang thai vào tháng sáu năm ngoái lúc ở trên thuyền.

Nếu là như thế, vậy chờ tháng ba hắn về tới Kim kinh, Chu Tử hẳn là sắp sanh rồi. Nói không chừng, mình còn có thể nhìn thấy bảo bảo ra đời!

Trong lòng Triệu Trinh tràn ngập vui mừng, cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có trong suốt mấy tháng vừa qua.

Đại Kim Quốc lúc này, cả nước reo hò, đắm chìm trong vui mừng thắng lợi; trong hoàng cung, Quý Phi nương nương và Chu Tử cũng vui mừng vô hạn, mong đợi Triệu Trinh chiến thắng về Triều.

Triệu Trinh làm việc luôn luôn chu toàn, hắn bố trí xong tất cả, suy tính đến hết thảy, vì vậy trên mặt trầm tĩnh như nước, trong lòng thỏa thuê mãn nguyện.

Thế nhưng hắn lại quên, trong tự nhiên cái gì quá thì sẽ tận, tạo hóa không thể đoán trước, những lời "Nhân định thắng thiên", thực ra chỉ là một câu chó má.

Tác giả có lời muốn nói: Chương 1 dâng lên!