Suốt dọc đường từ Đông cương đến Kim kinh, đội ngũ kỵ binh quân trang giáp trụ chỉnh tề, quanh co không dứt. Kẹp giữa đội ngũ là một chiếc xe ngựa lớn. Nam An vương Triệu Trinh nghe tin huynh trưởng chết "Khóc lóc nức nở", "Đau lòng muốn chết", "cố gắng chống đỡ thân thể bệnh tật" trong truyền thuyết lúc này đang ngồi nghiêng người lên mảnh giấy trước bàn nhỏ trong xe ngựa yên lặng suy nghĩ viết thư cho mẫu thân và Chu Tử.

Hắn đã ngồi đây lặng yên suy nghĩ một canh giờ rồi, cảm thấy trong lòng có nghìn lời vạn chữ, tuy nhiên một câu cũng không viết ra được, đây đại khái tương tự cảm giác e sợ khi gần về đến quê hương!

Nghĩ đến nghĩ đi, Triệu Trinh cảm thấy viết thư thực sự là phiền muốn chết, không bằng bảo Triệu Tráng quay về nhắn lại lời của hắn.

Nhận được lời gọi, rất nhanh Triệu Tráng cưỡi ngựa chạy tới.

Hắn vừa khống chế tốc độ cưỡi ngựa, vừa cách cửa sổ xe nghe Vương Gia ở trong xe dặn dò —— Nam An vương đang cố gắng giả bộ yếu ớt ở bên trong, không thể lộ liễu như rồng như hổ cưỡi ngựa chạy loạn.

Bên trong cửa sổ Triệu Trinh suy nghĩ một chút mới dặn dò: "Chờ khi đến Vân Dương ngươi lại đến gặp ta lần nữa, sau đó trở về Nhuận Dương thay ta báo bình an với Thái phi và Chu trắc phi, nói là ta vẫn mạnh khỏe. Nói với Chu trắc phi, tên của Nhị công tử chờ ta trở về hãy chọn, nàng ấy đừng tự chủ trương!"

Triệu Tráng lại đợi một lát, thấy Vương Gia đang mất hồn, cho là Vương Gia đã dặn dò xong, đang muốn hành lễ rời đi, Triệu Trinh lại bổ sung: "Nhủ danh của Nhị công tử cũng chờ ta trở về rồi hãy chọn!"

"Dạ!" Triệu Tráng phóng ngựa rời đi. Nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành, xuất hiện ở kinh thành không quá thích hợp, chờ đến Vân Dương liền hoàn toàn có thể xong việc lui thân trở về Nhuận Dương.

Sau khi Triệu Tráng rời đi, Triệu Trinh nằm xuống trong xe.

Xe quả thật quá lớn, giường bên trong cũng chuẩn bị chu toàn, còn thật mềm mại, nằm trên đó lắc lư theo nhịp xe đi rất thoải mái.

Tâm tình rảnh rỗi, Triệu Trinh bắt đầu nghĩ đến Chu Tử.

Khoảng tháng bảy đứa nhỏ trong bụng Chu Tử sẽ ra đời, nên đặt tên là gì đây? Bọn trẻ đồng lứa của Hoàng tộc Triệu thị đều lấy tên từ bộ chữ mộc, đặt tên là gì thì tốt nhỉ?

Triệu Trinh nghĩ đi nghĩ lại, liền nghĩ từ tên của đứa bé sắp ra đời đến bụng Chu Tử, từ bụng Chu Tử nghĩ tới bản nhân Chu Tử, nghĩ đến Chu Tử xương hắn liền bắt đầu có chút ngứa ngáy cả người khó chịu: từ hai mươi lăm tháng giêng cho tới nay, mình đã nhịn tròn ba tháng lẻ mười ngày, trở về phải tính tính toán toán món nợ này với Chu Tử thật kỹ!

Thật ra chỉ cần Triệu Trinh không nghĩ đến Chu Tử, thì sẽ không có chút phản ứng nào, nghĩ tới Chu Tử, hắn sẽ xuất hiện triệu chứng này, Triệu Trinh sớm đã quen, cũng biết cách giải quyết vấn đề này —— dời lực chú ý đi là được!

Triệu Trinh vội dời suy nghĩ qua chỗ khác, bắt đầu nghĩ đến việc khác. Nghĩ gì đây, nghĩ đến chén canh sủi cảo mà Chu Tử làm cho hắn đi!

Hai mươi lăm tháng giêng hôm đó, trước khi đi Chu Tử tự tay gói sủi cảo trong phòng bếp nhỏ của Diên Hi cư, làm một chén canh sủi cảo cho hắn.

Triệu Trinh rất ít chú ý đến thức ăn, luôn là cho cái gì ăn cái đó, không đói bụng là được, cũng không ghi nhớ trong lòng, nhưng chén canh sủi cảo đó lại khiến hắn nhớ đến bây giờ.

Một mặt là bởi vì Chu Tử tự tay làm nhân, tự tay cán bột, tự tay gói sủi cảo, hơn nữa nàng lại tự tay nấu nước canh, đương nhiên ăn sẽ cực kỳ ngon.

Mặt khác có lẽ là vì vào lúc Triệu Trinh ăn sủi cảo, Chu Tử ngồi một bên tự biên tự diễn khoác lác: "Bằng tài nấu nướng của thiếp, thật có thể bày một gian hàng bán canh sủi cảo ở Phường Diên Khánh, chàng phải tốt với thiếp một chút, tránh việc thiếp bỏ nhà ——"

Lời kế tiếp của Chu Tử bị Triệu Trinh lạnh lùng nhìn sang cản lại, lời chưa nói xong đành phải cứng rắn nuốt vào.

Triệu Trinh nằm ở trong xe, nghĩ đến bộ dạng kinh ngạc lúc ấy của Chu Tử, trong lòng cảm thấy cực kỳ vui vẻ, hắn nghĩ thầm: đối đãi với Chu Tử, không thể một mực cưng chìu, tránh để nàng ba ngày không đánh liền nhảy lên đầu lật ngói, khiến uy nghi người chồng bị giảm sút! Biện pháp tốt nhất chính là, giống như bây giờ, treo trước mặt nàng một củ cà rốt, dẫn dụ nàng, để nàng ngoan ngoãn nghe lời mình! (LPH: vợ anh chứ có phải con lừa đâu??? Trinh ca trừng mắt, LPH cụp đuôi chạy mất!!!)

Nghĩ đến lời hứa "Sinh đủ hai con trai, đời này ta liền không nạp nữ nhân khác; sinh đủ ba con trai, ta liền nâng nàng lên làm vương phi" của mình với Chu Tử, Triệu Trinh liền cười, chỉ hai của cà rốt đơn giản như vậy, Chu Tử liền thay đổi, ngoan ngoãn nghe lời khéo léo đáng yêu. Chỉ là nàng không hiểu, cho dù không sinh con trai, mình có thể làm gì nàng chứ? Không phải sẽ vẫn như cũ, muốn gì được đó sao!

Triệu Trinh luôn muốn chiến đấu lâu dài cùng Chu Tử, cũng bởi vì hưởng thụ niềm vui thú lúc khi dễ Chu Tử hoàn toàn khác hẳn khi đấu tranh chính trị và chiến tranh, lại cũng rất có cảm giác thành tựu!

Nghĩ đi nghĩ lại, Triệu Trinh liền đói bụng, gọi Hàn Tử Xuyên tới, hỏi: "Còn cách Vân Dương xa lắm không?"

"Bẩm Vương Gia, chỉ còn mười dặm!"

Vân Dương là một châu phủ nằm ở phía tây Đông cương nhất, qua Vân Dương, khoảng cách đến Kim kinh không còn quá xa.

Triệu Trinh không nói chuyện nữa.

Vì một mình mình đói bụng, muốn ăn ít thứ, lại khiến toàn bộ đội quân dừng lại trên đường, như vậy rất phiền phức.

Hắn quyết định chịu đói trước, ngủ một giấc rồi hãy nói!

Trong khoảng thời gian này tâm lực Triệu Trinh thật sự quá mệt mỏi, mới vừa đánh giặc xong liền bắt đầu cuộc thi đấu tàn độc: đấu tâm cơ so mưu lược cùng Hoàng đế, thật vất vã mới lật đổ được Hoàng đế, lại phải ngồi trong xe ngựa diễn trò sắm vai "Khóc lóc nức nở", "Đau lòng muốn chết", thật là mệt chết người.

Đến Vân Dương, quân đội Nam An vương cả đêm nghỉ ngơi và hồi phục ngay tại chỗ, dự định giờ dần ngày mai sẽ lên đường.

Hứa đại phu và Hầu đại phu vừa định nghỉ ngơi, huynh đệ Lâm Tiêu Sấu và Lâm Tuyết Trập lại chạy đến gọi bọn hắn, nói là Vương Gia cho mời.

Hứa đại phu và Hầu đại phu chỉnh trang lại, nhận lệnh cùng đến lều lớn của Vương Gia.

Sau khi đi vào, bọn họ phát hiện Vương Gia đang yên lành ngồi ngay giữa giường gấm, bưng một chén ngọc tinh xảo, uống trà.

Triệu Phú bị gian tế Trúc Hoành đả thương thời gian trước, lúc này đang giơ một con chuột nhỏ toàn thân hiện ra màu lam rất quỷ dị lên biểu diễn cho Vương Gia xem: "Vương Gia, thuốc màu bôi mặt lần trước nô tài chuẩn bị cho ngài thật ra đã chọn sai rồi!"

Hầu đại phu và Hứa đại phu cảm thấy rất hứng thú, chào Vương Gia một cái, sau đó cũng ngồi xuống bên cạnh.

Triệu Trinh để cái chén trong tay xuống, không chút để ý hỏi: "Sai lầm thế nào?"

Triệu Phú nghiêm túc nói: "Lúc ấy chuyện khẩn cấp, cho nên đã để ngài bôi màu lam đá quý; hiện tại nô tài thí nghiệm lại, phát hiện sau khi chuột bạch nhỏ trúng độc, toàn thân liền hiện ra màu xanh dương đậm. . . . . ."

Triệu Phú tràn đầy tinh thần khoa học, là người cẩn trọng, rất nghiêm túc nói nửa ngày.

Hứa đại phu và Hầu đại phu nghe mà sắp phiền chết, bọn họ dò xét Vương Gia một cái, phát hiện hình như mắt phượng của Vương Gia hơi đóng, nhưng bởi vì có lông mi dài rậm chống đỡ, bọn họ cũng không đoán được Vương Gia đang nghe Triệu Phú cặn kẽ phân tích màu lam đá quý và màu lam thẫm khác nhau chỗ nào, hay là đang mất hồn.

Rốt cuộc, Triệu Phú cũng dừng nói, Triệu Trinh chỉ đáp lại hắn một câu: "Ngươi, cút ra ngoài!"

Hắn sắp bị Triệu Phú dong dong dài dài làm phiền chết.

Quan tâm việc là màu lam đá quý hay lam thẫm làm gì, tình hình lúc ấy, Điền Tử Kính đã mang người đuổi tới, Trúc Hoành ngồi trên lưng ngựa làm gì có thời gian cẩn thận phân biệt trên gương mặt té xuống đất của mình rốt cuộc có màu lam đá quý hay màu lam thẫm chứ!

Triệu Phú tràn đầy tinh thần khoa học hậm hực "Cút" ra ngoài, lúc này Triệu Trinh mới ngồi thẳng người, trên mặt khôi phục vẻ nghiêm túc: "Hứa đại phu, Hầu đại phu, Bổn vương có một chuyện cần nhờ hai vị!"

Hứa đại phu cùng Hầu đại phu cũng vội ngồi thẳng người, tập trung tinh thần, lặng lẽ đợi Vương Gia dặn dò.

Bình thường lúc Nam An vương gia không có việc, sẽ giống như các thân tín khác của hắn nhạo báng gọi hai vị này là "Hứa đại thần y" và "Hầu đại thần y", một khi gọi "Hứa đại phu" "Hầu đại phu", cho thấy Vương Gia có chuyện quan trọng muốn dặn dò.

"Triệu Tráng lập tức sẽ đến, sáng sớm ngày mai hai vị sẽ theo hắn trở về Nhuận Dương!"

Hai vị Hứa Hầu vội nói: "Dạ, Vương Gia."

"E rằng tháng bảy tới Chu trắc phi sẽ sinh, nếu như ta không kịp quay về, đành làm phiền đến hai vị!"

Hứa đại phu cùng Hầu đại phu khom người chào một cái, ngồi thẳng người ngẩng đầu lẳng lặng nhìn Vương Gia.

"Nếu như, ta nói là nếu như, Chu trắc phi khó sanh, nhất định phải giữ mạng mẹ trước!" Triệu Trinh nói năng chậm rãi, hơi suy nghĩ một chút, lại bổ sung một câu, "Cho dù Thái phi nương nương có yêu cầu khác hẳn!"

Hứa đại phu và Hầu đại phu cùng rùng mình, đồng thanh nói: "Tiểu nhân tuân lệnh!"

Bọn họ đều hiểu rõ, Vương Gia đang giao Chu trắc phi hắn yêu mến nhất cho hai người bọn họ, nhất định phải chăm sóc Chu trắc phi thật tốt, không thể làm hư chuyện, nếu không, sợ là tánh mạng khó bảo toàn.

Lúc này ở Nhuận Dương, màn đêm cũng đã phủ xuống.

Chu Tử mang theo tiểu thế tử trở về Diên Hi cư.

Vương Gia không có ở trong phủ, Ngân Linh cùng Tứ Thanh liền đi theo vào nội viện Diên Hi cư, dễ cho việc hầu hạ Chu trắc phi cùng tiểu thế tử.

Tiểu thế tử hơn một tuổi liền dứt sữa, sau khi Chu trắc phi thưởng thật hậu cho nhũ nương, liền sai người đưa nhũ nương về nhà —— Chu trắc phi đối đãi với người thật khoan dung nhân từ, cho nhũ nương bạc đủ để nhũ nương mua trên dưới một trăm mẫu đất!

Trong lòng Ngân Linh biết với mấy năm tình cảm, Chu trắc phi đối đãi với mình càng khác biệt với những người khác, có Chu trắc phi làm chủ, nàng chưa bao giờ lo lắng cho tương lai.

Bốn vị Thanh Ba bọn họ, từ thái độ Chu trắc phi đối đãi với Ngân Linh cùng nhũ nương, đối với tương lai của mình, trong lòng cũng rất trông mong, vì vậy càng thêm chú tâm hầu hạ Chu trắc phi cùng tiểu thế tử.

Ngân Linh mang theo Thanh Châu Thanh Ba hầu hạ Chu trắc phi cùng tiểu thế tử đến phòng tắm tắm rửa.

Hôm nay cái bụng tám tháng của Chu Tử đã rất to, tắm táp không thể không có người hỗ trợ; mặc dù tiểu thế tử chưa thể tự mình bước đi, nhưng lại đặc biệt hiếu động, khi tắm cũng phải có mấy người chăm sóc.

Thanh Thủy và Thanh Tuyền nhàn rỗi, đang ở chánh đường bày một bàn điểm tâm tinh xảo, chờ Chu trắc phi cùng tiểu thế tử tắm xong ra ngoài dùng bữa khuya.

Tắm xong bước ra từ phòng tắm, Chu Tử dưới sự giúp đỡ của Ngân Linh ngồi trước kính thủy tinh chải vấn tóc. Cánh tay của nàng sưng vù, muốn nâng lên cũng có chút khó khăn, ngay cả chuyện đơn giản như chải đầu, cũng không làm được, đành phải để Ngân Linh giúp một tay.

Thanh Châu Thanh Ba đặt tiểu thế tử trên giường êm trước cửa sổ phòng ngủ, chơi đùa cùng tiểu thế tử.

Tóc dài đen nhánh của tiểu thế tử xõa xuống, mắt phượng trên gương mặt trái xoan nho nhỏ trắng nõn như ngọc chau lại, chóp mũi ngạo nghễ ưỡn lên, cái miệng đỏ tươi nhỏ nhắn, mặc trên người áo choàng tắm được Chu trắc phi tự tay may từ cùng loại lụa trắng như của Vương Gia, xem ra cực kỳ tinh xảo xinh đẹp, trên người cũng thơm tho mềm mại, khiến người ta không nhịn được muốn hôn một cái.

Ngân Linh cầm lược loay hoay nửa ngày, vẫn không thể vấn cho Chu trắc phi một búi tóc ra hồn, không thể làm gì khác hơn là gọi Thanh Châu Thanh Ba: "Các ngươi tới đây giúp một tay đi!"

Thanh Châu Thanh Ba dạ một tiếng, thấy tiểu thế tử đang nằm trên giường êm chơi một thanh Ngọc Như Ý, nghĩ rằng đây là phòng ngủ bên trong nội viện, đi một chút hẳn sẽ không sao, liền bước qua giúp Ngân Linh!

Có Thanh Châu khéo tay giúp một tay, rất nhanh búi tóc của Chu Tử đã vấn xong, nàng vừa đứng dậy, vừa nói: "Ôm tiểu thế tử tới đi, ta mang bé vào trong sân đi dạo một chút!"

Đám người Thanh Châu vừa nhìn về phía sau, nhất thời giật mình thất sắc: mới một lúc, tiểu thế tử đâu mất rồi!