Vẫn canh giữ ngoài phòng, Thanh Thủy và Thanh Ba đi vào, áp giải bốn vị bà mụ ra ngoài, giao cho Triệu Hùng cùng Hàn Tử Xuyên đã mang theo vệ binh của vương phủ vẫn luôn canh giữ bên ngoài nội viện Diên Hi cư. Hàn Tử Xuyên xuất thân từ Hàn gia có nhiều thế hệ tham gia Lục Phiến Môn của Kim kinh.

Cửa tây thành Kim kinh là nhà của Hàn gia, địa phận của Hàn gia, tất cả trên dưới, một trăm năm qua vẫn luôn đứng đầu Lục Phiến Môn của Kim Triều, luôn có phương pháp thẩm vấn rất thần kỳ.

Hàn Tử Xuyên cùng Triệu Hùng mang theo vệ binh của vương phủ, áp giải bốn vị ma ma đến phòng thẩm vấn ở thư phòng bên ngoài.

Lúc này trời đã sáng choang, mặt trời đỏ rực nhô lên từ phía đông, mang đến cho người ta vô vàn ánh sáng cùng hi vọng, lo lắng mà hơn một canh giờ trước vẫn luôn bao trùm phủ Nam An vương giống như cũng bị ánh sáng và hơi nóng này của mặt trời gột rửa, chỉ để lại vết máu nhàn nhạt, khiến người ta mãi mãi khắc ghi.

Nhũ nương Hồng Mai ôm Nhị công tử Triệu Sam vừa mới sinh đến nhà kề cho bú sữa.

Bà là một trong mấy vị nhũ nương mà Triệu Trinh đã sớm sai người lựa chọn, trước kia đã từng sinh hai đứa bé.

Chu trắc phi tự mình gặp mấy vị nhũ nương này, nhiều lần thăm hỏi song song với kiểm tra, cuối cùng mới xác định là bà. Hồng Mai là người trung thực nề nếp trầm lặng ít nói, nhưng lại chững chạc thoả đáng, bà thấy phòng sinh của Chu trắc phi rối loạn, cũng không lo nghĩ gì khác, nhận lấy đứa bé liền cùng với ma ma mà Thái phi bảo ở lại tắm rửa cho Nhị công tử, hầu hạ quấn rốn cho Nhị công tử, sau đó bắt đầu cho bú sữa.

Vừa sinh hơn một canh giờ, miệng Triệu Sam quá nhỏ, chưa nút sữa được, nhũ nương Hồng Mai liền nặn lấy sữa, từng chút từng chút nhỏ vào trong đôi môi nhỏ như cánh hoa của bé.

Triệu Sam ăn một chút xíu liền ngủ mất.

Trong phòng sinh, Hứa đại phu chăm sóc Chu trắc phi đã tỉnh nhưng vô cùng suy yếu.

Hầu đại phu bước ra ngoài, sai người chuẩn bị giấy bút, "Soạt soạt soạt" viết một đơn thuốc, đưa cho Thanh Châu vẫn chờ bên cạnh, lệnh cho nàng mau bốc thuốc, sau khi sắc xong thì canh thời gian mà đưa vào cho Chu trắc phi uống.

Sắc mặt Triệu Trinh tái nhợt, mí mắt mỏng manh ngày xưa nay trở nên sưng đỏ, đôi môi ngày xưa không tô mà đỏ giờ trở nên tái mét, mím thật chặt. Hắn giống như cái cột gỗ, ngồi ở đầu giường, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào lòng Chu Tử.

Chu Tử đã tỉnh, nhưng suy yếu đến nỗi nói không ra lời. Mặt nàng luôn luôn khỏe mạnh đỏ thắm, hôm nay tái mét không còn chút máu, sắc mặt tái nhợt vô cùng không bình thường, mắt to của nàng cũng mất đi vẻ tinh anh hoạt bát thường ngày, con ngươi dường như chuyển động cũng rất khó khăn, chỉ mở to mà không giống mở to nhìn Triệu Trinh, nhìn Triệu Tử đứng thẳng bên cạnh.

Mới vừa một tuổi bốn tháng, Triệu Tử giống như trong một đêm đã lớn hẳn lên, bé không hề kêu khóc mà đứng dựa vào phụ thân, tay nhỏ bé nắm thật chặt bàn tay có chút lạnh lẽo của mẫu thân, mắt phượng nho nhỏ cũng sưng đỏ nén lệ, không nháy mắt nhìn mẫu thân.

Bởi vì quan tâm Chu Tử, còn chưa dùng bữa sáng, Cao Thái phi liền mang theo Hoàng Oanh Nhũ Yến cùng nữ quan thân tín và cung nữ chạy tới.

Ban đêm Triệu Trinh đã nghiêm cấm người đến thông báo với Cao Thái phi, cho đến lúc này bà mới biết đêm qua Chu Tử chịu nguy hiểm, không khỏi cực kỳ hối tiếc, thật hối hận mình đã rời khỏi phòng sinh, bà ngàn vạn lần không ngờ rằng Chu Tử sinh con đầu lòng vô cùng cùng thuận lợi, mà sau khi sinh xong đứa thứ hai lại bắt đầu băng huyết.

Tính tình Cao Thái phi vẫn luôn cứng cỏi, sau khi bà an ủi Chu Tử cùng Triệu Trinh mấy câu, liền dẫn Triệu Tử rời khỏi phòng sinh.

Sau khi giao Triệu Tử cho Nhũ Yến đưa về chánh viện chăm sóc, Cao Thái phi mang theo Hoàng Oanh đến xem đám người Triệu Hùng thẩm vấn bốn bà mụ.

Hứa đại phu rút ngân châm, bắt đầu trị liệu bước cuối cùng.

Lúc này, Thanh Thủy và Thanh Châu bưng chén thuốc đã sắc xong vào.

Triệu Trinh cầm một cái gối dựa kê vào dưới cổ Chu Tử, để nàng cảm thấy thoải mái dễ chịu, sau đó nhận lấy chén thuốc từ trong tay Thanh Thủy, múc nửa thìa thuốc, dùng miệng thổi thổi, sau đó nếm nếm, phát hiện nhiệt độ vừa ấm, biết trước khi bọn Thanh Thủy bưng đến đã ngâm qua nước lạnh, liền chậm rãi đút vào miệng Chu Tử.

Lúc hắn đút thuốc cực kỳ suôn sẽ kỹ lưỡng, trước hết dùng thìa bạc đẩy mở hàm răng Chu Tử, sau đó chậm rãi đổ thuốc trong thìa vào miệng Chu Tử, cho đến khi Chu Tử uống hết nửa thìa thuốc.

Đút xong một chén thuốc, Triệu Trinh đổ đầy mồ hôi.

Suốt một đêm, y phục của hắn nhiều lần bị mồ hôi thấm ướt lại bị hong khô, trên người mặc trung y do Chu Tử tự mình may, chất vải vốn mềm mại đã trở nên hơi khô cứng.

Luôn luôn có chút để ý đến quần áo trên người, Triệu Trinh lại không cảm thấy bất kỳ sự khó chịu nào, hắn đưa chén và thìa không cho Thanh Thủy, mình thì vẫn canh giữ trước người Chu Tử, một tấc cũng không rời.

Sau khi uống thuốc, Chu Tử không còn hơi sức, hơn nữa trong thuốc có chất an thần, rất nhanh nàng lại lâm vào giấc ngủ mê man.

Vẫn luôn chăm sóc bên cạnh, Hứa đại phu cùng Hầu đại phu đợi Chu trắc phi ngủ say, thấy Vương Gia lại ưỡng thẳng lưng, biết Vương Gia lại lo lắng, lập tức giải thích: "Xin Vương Gia an lòng, Chu trắc phi chỉ ngủ thiếp đi thôi!"

Lúc này sống lưng Triệu Trinh mới chậm rãi thả lỏng.

Thấy bệnh tình Chu trắc phi đã ổn định, suốt một ngày một đêm không ngủ, Hứa đại phu cùng Hầu đại phu liền thỉnh cầu Vương Gia, xin đến phòng trị sự ở ngoại viện nghỉ ngơi một lát, đợi khi Chu trắc phi tỉnh táo hơn lại chẩn bệnh cho nàng.

Triệu Trinh lộ vẻ mệt mỏi cất giọng khàn khàn: "Các ngươi đến thư phòng nội viện Diên Hi cư nghỉ ngơi đi, như vậy lúc gọi các ngươi cũng dễ dàng hơn một chút!"

Hứa đại phu nhìn vẻ mặt Triệu Trinh, khuyên giải: "Vương Gia, ngài cũng phải nghỉ ngơi một lát!"

Triệu Trinh khoát khoát tay, ý bảo hắn không cần nhiều lời.

Hứa đại phu lắc đầu một cái, cùng Hầu đại phu, được Ngân Linh dẫn đường đến thư phòng nội viện Diên Hi cư nghỉ ngơi.

Triệu Trinh thấy trong phòng ngoại trừ mình, người khác đều là nữ, hắn sợ Chu Tử ngủ trên chăn nệm bị thấm máu không thoải mái, liền lệnh cho Ngân Linh chuẩn bị chăn nệm gọn gàng sạch sẽ.

Rất nhanh Ngân Linh đã chuẩn bị xong chăn nệm đưa đến.

Triệu Trinh tự mình ôm Chu Tử đang ngủ say đứng một bên, chỉ huy Thanh Châu Thanh Thủy tháo bỏ chăn nệm dơ bẩn, trãi chăn nệm mới chuẩn bị xong lên.

Đợi sau khi giường chăn đã sắp xếp xong, Triệu Trinh mới cẩn thận từng li từng tí đặt Chu Tử vẫn còn đang ngủ lên, sau đó kéo cái chăn mới, đắp kín giúp nàng.

Nhiều lần Ngân Linh muốn nói lại thôi, cuối cùng lấy hết dũng khí nói: "Vương Gia, hôm nay ngài khí huyết công tâm, mới vừa ói qua máu, thân thể còn rất yếu, nếu Chu trắc phi biết, nhất định sẽ rất đau lòng! Vì Chu trắc phi, hay là ngài nghỉ ngơi một chút đi ——"

Triệu Trinh không nhịn được phất phất tay, nạt nhỏ: "Tất cả ra ngoài hết cho ta!"

Ngân Linh bất đắc dĩ cúi chào, mang theo đám người Thanh Thủy tuân lời Vương Gia dặn dò mà lui ra ngoài.

Nàng giữ lại Thanh Thủy cùng trực ở nhà chính với mình, còn ba người Thanh Châu bọn họ thì về nhà kề nghỉ ngơi trước, một lúc lâu sau hãy đến đổi phiên.

Trong phòng ngủ chỉ còn lại Triệu Trinh và Chu Tử đang ngủ say.

Triệu Trinh cởi bỏ áo khoác, cách lớp chăn nằm xuống bên người Chu Tử.

Hắn muốn luôn ở cạnh Chu Tử, trông chừng Chu Tử, cho đến khi xác định nàng đã khôi phục khỏe mạnh.

Triệu Hùng biết xuất thân của Hàn Tử Xuyên, rất vui mừng giao nhiệm vụ tra hỏi bốn bà mụ cho Hàn Tử Xuyên, còn mình chỉ cùng với Cao Thái phi ngồi nghe sau tấm bình phong.

Đầu tiên Hàn Tử Xuyên nhốt cách ly bốn bà mụ, sai người thân tín trông chừng, cẩn thận không để họ tự sát. Sau đó, hắn chỉ huy người bố trí lại phòng thẩm vấn, thay toàn bộ dụng cụ thẩm vấn giắt bốn phía trong phòng thẩm vấn thành dụng cụ tra tấn dành cho phái nữ, ví như ‘nhũ châm’, lừa gỗ ..., hơn nữa còn theo trình độ ghê tởm từ thấp đến cao sắp thành hàng trên vách tường bốn phía phòng thẩm vấn.

Sau khi bố trí thỏa đáng, hắn ra lệnh đưa từng bà mụ vào.

Sau khi bà mụ vào, hắn không thẩm vấn, chỉ dẫn bà đi tham quan các loại dụng cụ tra tấn vô cùng kỳ quặc không thể tưởng tượng nổi trong phòng thẩm vấn, hắn ở bên cạnh giải thích cặn kẽ cách dùng và các bước tiến hành của từng dụng cụ, chất giọng trầm thấp, nhưng nhịp điệu du dương cao thấp nhịp nhàng dễ nghe.

Bà mụ đầu tiên thân thể mượt mà, mặt mũi hiền hoà, mới vừa nghe hắn giải thích đến cách dùng lừa gỗ ở bức tường thứ hai liền "bộp bộp" quỳ xuống, khóe miệng co giật, lời gì cũng nói không ra.

Hàn Tử Xuyên sai người kéo bà ra ngoài.

Bà mụ thứ hai vóc người cao gầy, mặt mũi xinh đẹp, lúc trẻ tuổi e rằng cũng là một vị mỹ nhân. So với vị thứ nhất, bà kiên cường hơn một chút, kiên trì lắng nghe Hàn Tử Xuyên dốc lòng giải thích mãi cho đến bức tường thứ ba, trong nháy mắt thấy cái lỗ tai treo trên tường liền ngã xuống đất ngất đi, không khống chế mà són tiểu.

Hàn Tử Xuyên vẫn cứ thế sai người kéo bà ra ngoài, bảo người đến dọn dẹp sạch sẽ nền đất.

Bà mụ thứ ba vóc người linh hoạt khéo léo, trên gương mặt tròn nhỏ nhắn lại có một đôi mắt vượn sắc như ưng, thoạt nhìn rất thông minh tháo vát. Sau khi bước vào, bà nhìn dụng cụ tra tấn chung quanh, sắc mặt tái nhợt theo sát bên cạnh Hàn Tử Xuyên. Mới vừa xem hết bức tường thứ hai, tay phải của bà ta chợt đưa lên miệng.

Hàn Tử Xuyên lanh tay lẹ mắt, nhanh như tia chớp nắm lấy ngón cái cùng ngón trỏ tay phải mới đưa lên miệng —— đang cầm một viên thuốc nhỏ.

Hàn Tử Xuyên nặn viên thuốc ra, ngửi một cái, nói với Cao Thái phi cùng Triệu Hùng ngồi sau tấm bình phong: "Là Hạc Đỉnh Hồng."

Sau đó, hắn ngồi chồm hổm xuống, nhìn bà mụ đã rũ rượi, cất giọng dịu dàng êm tai, mềm nhẹ mà đầy hấp dẫn giống như thiên nga nhung: "Đến đây, thử mấy thứ đồ chơi thật hay của chúng ta đi!"

Bà mụ này lập tức nhận tội.

Thì ra, Cao Đại phu nhân chính thất của phủ Cao thừa tướng, không biết từ nơi nào mà biết bà được chọn trúng, sắp vào phủ Nam An vương đỡ đẻ cho Chu trắc phi sắp sinh. Cao Đại phu nhân phái quản gia mang theo ngàn lượng vàng đến Nhuận Dương, thông qua cô em chồng đã xuất giá mà tới nhà bà, đặt ngàn lượng vàng trước mặt bà, bày một đống lớn lấp lánh ánh vàng trên bàn, chói cả mắt bà.

Bà mụ liều mạng nhấn mạnh: "Nếu vị Cao quản gia kia không lấy lệnh bài phủ Thừa Tướng từ bên hông ra, nói là Cao Đại phu nhân được Cao Thái phi yêu cầu, phải giúp con trai là Nam An vương dọn dẹp phủ đệ, loại trừ hồ ly tinh Chu trắc phi, cưới con gái nhà quyền quý làm chánh phi, cho dù có nhiều vàng hơn nữa đặt trước mắt, ta cũng không dám đồng ý!"

Hàn Tử Xuyên bảo bà mụ ký tên, sau đó lệnh cho vệ binh thân tín nhất của Vương Gia kéo bà mụ này ra ngoài, cất giọng thật nhỏ dặn dò bọn họ: "Trông coi cẩn thận, phòng ngừa tự sát và bị giết!"

Làm xong hết thảy, hắn đến sau bình phong, khom người hành lễ với Cao Thái phi, nói: "Tiểu nhân Hàn Tử Xuyên bái kiến Thái phi nương nương!"

Cao Thái phi ngồi ngơ ngác như tượng gỗ.

Triệu Hùng vốn đứng yên bên cạnh bà, đã sớm lặng lẽ lui về sau một bước.