Nam An vương luôn luôn nổi tiếng không hiếu khách không mời khách, lần này vì ăn mừng đầy tháng của con thứ mà tổ chức tiệc, rất nhiều gia đình quan lại và quan to cao quý cùng chạy tới, nếu thật sự không tới được, cũng sẽ phái người đại diện hoặc vợ hay con gái đến. Phủ Nam An vương luôn luôn yên tĩnh, hôm nay dĩ nhiên có khách khứa tụ tập, cực kỳ náo nhiệt, trên đường cái ngoài cửa chính đậu đầy xe ngựa sang trọng, chắn hết cả con đường.

Tiếc nuối duy nhất là Nam An vương chỉ lộ mặt một chút trong bữa tiệc, mời mọi người uống một ly rượu liền lui xuống.

Nghe nói phía khách nữ bên kia, vương phi mới phong vừa lộ mặt, liền bị Vương gia cho gọi, chỉ có Cao Thái phi ở chơi lâu hơn một chút. Sau đó, cả Cao Thái phi cũng rời đi, lý do lại là Thế tử và Nhị công tử nhớ tổ mẫu —— Thế tử thì cũng thôi đi, Nhị công tử là một đứa bé mới vừa đầy tháng lại biết nhớ tổ mẫu sao? Lý do này thật mẹ nó lừa bịp mà!

Sau khi Triệu Trinh lui khỏi buổi tiệc, liền quyết định trực tiếp trở về Diên Hi cư.

Hắn mang theo huynh đệ Lâm Tiêu Sấu cùng Lâm Tuyết Trập, đi dọc theo đường mòn trở về Diên Hi cư.

Hai bên đường mòn đều trồng cây Dương lá lớn, đều sinh trưởng vừa cao vừa thẳng, vào mùa hè tán cây vừa lớn vừa xanh, nhưng hiện nay đã là mùa thu, lá cây từ từ chuyển vàng, gió vừa thổi, từng đám lá xoay tròn rơi xuống, vương phi lại đặc biệt dặn dò không cho người quét đi, cho nên trên đất là một lớp lá vàng thật dày, bước lên vang sào sạt.

Đi trên lớp lá rơi, Triệu Trinh nhớ tới lúc mùa đông, mình ôm Triệu Tử đi qua chỗ này, Triệu Tử chỉ vào tổ chim gọi "Chiêm! Chiêm! Chiêm!", trên mặt không khỏi mang theo mỉm cười.

Hắn cho trồng loại cây Dương lá lớn này trong vương phủ, là bởi vì năm hắn mười lăm tuổi, theo Kim Lão Tướng quân bình định Tây Bắc, từng thấy vô số loại Bạch Dương, thân cây thật cao, gốc cây mọc thẳng đâm vào trời xanh, cho dù hoàn cảnh ác liệt thế nào, loài cây này vẫn mạnh mẽ lớn lên thẳng tắp.

Triệu Trinh lặng lẽ nghĩ: Bạch Dương. . . . . . Tương lai có nên gọi lão Tam là Triệu Dương, Triệu Dương. . . . . . Lão Tam. . . . . . .

Nghĩ tới đây, hắn không khỏi dừng bước, lần sinh con này Chu Tử băng huyết thật nhiều, thật đã dọa hắn sợ —— thì ra sinh con cũng không dễ dàng như Chu Tử nói, dùng sức một chút, đứa bé sẽ ra đời, mà là chuyện nguy hiểm đến vậy.

Còn nữa, Hàn Tử Xuyên điều tra ở Kim kinh mấy ngày nay vẫn chưa có tin tức truyền về.

Hắn vừa đi vừa nghĩ, mắt nhìn thẳng bước nhanh trên đường mòn.

Triệu Trinh sắp đi tới cuối đường mòn, phía trước là một ngã ba, một đường thông đến chánh viện của Cao Thái phi, một đường thông đến Diên Hi cư mà hắn và Chu Tử ở.

Hắn vốn muốn đến chánh viện thăm mẫu thân và hai đứa con trai, lại nghĩ, bên kia nhiều nữ nhân như vậy, rất không tiện, không bằng đợi buổi tối lúc mọi người đã giải tán lại đến.

Triệu Trinh dừng một chút, chân đã bước về phía Diên Hi cư. Đang lúc ấy, Lâm Tiêu Sấu đột nhiên khẽ quát một tiếng: "Ai ở đó?"

Triệu Trinh nghe tiếng, xoay người lại.

Mặc dù Lâm Tiêu Sấu cùng Lâm Tuyết Trập là người cứng nhắc không biết uyển chuyển, nhưng võ công rất cao, mắt bọn họ nhìn chằm chằm vườn hoa nhỏ cuối đường mòn, đao Liễu Diệp trong tay đã rút ra.

Trong đường mòn râm bóng gần vườn hoa nhỏ, ba vị quý nữ quần áo cao quý ăn mặc bất phàm có mấy nha hoàn vây quanh bước ra. Tuy là chuyện bất ngờ, họ vẫn duy trì dáng vẻ tốt đẹp, duyên dáng thướt tha bước ra, chào Triệu Trinh một cái.

Người đứng trước, vóc người uyển chuyển, dáng vẻ hào phóng, nói: "Trưởng nữ của Hà Nguyên – Hà Diệu Hoa bái kiến Vương Gia."

Người phía sau, ăn mặc hơi kém, nhưng dung mạo hơn hẳn, cũng hành lễ theo: "Nữ nhi con của vợ ba Cao Huệ Thanh - Cao Cảnh tham kiến Vương Gia!"

Người ở phía sau nhất tiến lên một bước, dáng vẻ tuyệt vời cúi người, cất giọng dịu dàng: "Thứ nữ của Hà Nguyên – Hà Khiết Hoa tham kiến Vương Gia!" Nói xong, nàng ngẩng đầu lên, mắt to thẹn thùng e lệ nhìn Triệu Trinh.

Triệu Trinh thấy nàng, giật mình —— Khiết Hoa này thật quá giống Chu Tử, mặc dù không xinh đẹp đáng yêu bằng Chu Tử —— một chủ ý tuyệt diệu lập tức hiện lên trong đầu hắn.

Hắn như có điều suy nghĩ lại nhìn Hà Khiết Hoa, gật đầu một cái, xoay người rời đi.

Lâm Tiêu Sấu cùng Lâm Tuyết Trập vội cắm đao vào hông, đi theo.

Ba người Hà Diệu Hoa nhìn theo bóng lưng cao gầy của Nam An vương, có chút ngẩn người —— một nam tử trẻ tuổi tuấn tú, lại quyền thế ngập trời như vậy, nếu có thể gả cho hắn, cho dù làm thiếp thì có sao! Không phải dân gian từng có câu "Thà làm thiếp của anh hùng, chớ làm thê kẻ tầm thường" sao!

Thật ra, tiệc đầy tháng con thứ của Nam An vương lần này, tới nhiều nhất là các quý nữ chưa gả chồng xuất thân từ con nhà làm quan hay từ các phủ đệ của quan lớn. Có người nhắm mục tiêu là vị trí chánh phi đang treo lơ lửng của Nam An vương, có người nhắm mục tiêu là vị trí trắc phi. Chẳng qua không ai nghĩ đến, một ngày trước tiệc đầy tháng lại có thể biết truyền ra tin tức Chu trắc phi được Nam An vương phù chánh.

Lương phu nhân chánh thê của Thượng Thư bộ Lễ - Hà Nguyên mang theo trưởng nữ dòng chính thất Hà Diệu Hoa cùng thứ nữ dòng thứ Hà Khiết Hoa, ngàn dặm xa xôi từ Kinh Thành chạy tới Nhuận Dương dự tiệc, đương nhiên cũng có mục đích đặc biệt.

Trượng phu Hà Nguyên của bà, vì được Nam An vương Triệu Trinh ủng hộ, trở thành thành viên Nội Các. Hắn ta trẻ trung khoẻ mạnh, lại thấy Cao lão Thừa Tướng quản lý Nội các tuổi tác già nua, liền có ý muốn thay thế. Vì muốn kéo gần quan hệ của mình và Nam An vương, hắn ta liền đề ra chủ ý kết thân. Bởi vì Nam An vương chỉ có trắc phi, chưa có chánh thất, cho nên Hà Nguyên có ý muốn trưởng nữ Hà Diệu Hoa của mình gả cho Nam An vương làm chánh phi.

Ai ngờ sau vài lần hắn ta nói bóng nói gió, phát hiện Nam An vương không có ý cưới chánh phi.

Hà Nguyên cũng không phải là người dễ bỏ cuộc, bởi vì công việc triều chính bận rộn không cách nào thoát thân, hắn ta liền phái thê tử Lương phu nhân mang theo trưởng nữ Hà Diệu Hoa lao tới Nhuận Dương chúc mừng, nghĩ muốn phu nhân thông qua phía Cao Thái phi, hy vọng có thể tác thành chuyện này. Trước khi Lương phu nhân đi, tâm tư Hà Nguyên lại chợt lóe, lại bảo phu nhân cũng mang theo thứ nữ dòng thứ Hà Khiết Hoa xinh đẹp, muốn chắc chắn gấp đôi.

Cái Hà Nguyên và Lương phu nhân ngàn vạn lần không nghĩ tới chính là, khi Lương phu nhân vừa tới Nhuận Dương, còn chưa kịp đi bái kiến Cao Thái phi, liền nghe tin tức trắc phi Chu phu nhân được Nam An vương phù chánh.

Lương phu nhân và nữ nhi Hà Diệu Hoa hai mặt nhìn nhau, không thể nào tưởng tượng —— Chu trắc phi hôm nay cũng không phải là người đơn giản, muội muội của nàng lại là Chu Thái hậu!

Vốn Lương phu nhân đã từ bỏ hi vọng, nhưng trong nháy mắt nhìn thấy Chu Vương phi qua cửa sổ ở chánh phòng của Cao Thái phi, trong lòng bà nảy sinh chủ ý mới.

Bữa tiệc tiến hành một lát, bà liền lấy cớ hai nữ nhi uống rượu có chút khó chịu, lệnh cho nha hoàn mang hai nữ nhi ra ngoài đi lòng vòng tản bộ.

Thấy chị em Hà Khiết Hoa ra ngoài, thứ nữ Cao Cảnh con vợ ba của phủ Cao thừa tướng vội xin ý kiến của mẹ cả, cũng dẫn nha hoàn theo ra ngoài.

Mấy người bọn họ đều đã âm thầm nghe ngóng, biết từ ngoại viện đi về phía nội viện, nhất định sẽ phải đi qua đường mòn, cho nên vẫn ở đường mòn ôm cây đợi thỏ, chờ Vương Gia tới. Chưa từng nghĩ lại trùng hợp như vậy, Vương Gia quả thật đã trốn khỏi bàn tiệc trở về. (LPH: ôm cây đợi thỏ mà còn bảo là trùng hợp, có quỷ mới tin :p)

Sau khi Nam An vương gia rời đi, ba người tỏ vẻ rất hăng hái dạo quanh hồ sen giữa vườn hoa nhỏ, ngắm thủy tiên vẫn đang nở rộ.

Trên thực tế, trong lòng ba người có chút không yên, vì vậy rất nhanh liền mang theo nha hoàn trở về.

Triệu Trinh trở lại Diên Hi cư, phát hiện Chu Tử vẫn chưa về. Hắn ở một mình một lát, cảm thấy có chút nhàm chán. Kể từ sau khi có Chu Tử, dường như hắn đã quen có Chu Tử ở bên người, một khi Chu Tử không ở cạnh, hắn lại cảm thấy có chút buồn bực. Triệu Trinh liền dặn dò Thanh Thủy ở lại canh giữ ở phòng Trị sự đi mời vương phi về.

Thanh Thủy đi tới chánh viện, phát hiện bữa tiệc vẫn đang tiến hành, vương phi cùng Cao Thái phi, đang nghe quý phụ tới mời rượu nói chuyện.

Chu Tử không nghĩ tới, sau khi mình làm vương phi, lại thật sự có người đến nịnh bợ mình. Những quý phụ này thay đổi sắc mặt ngạo mạn khinh thường thường ngày, mang trên mặt mỉm cười khéo léo, miệng nói lời nịnh hót ngọt ngào không lộ dấu vết, nhiệt tình nịnh nọt Cao Thái phi cùng Chu Vương phi một phen, dĩ nhiên, nịnh nọt chủ yếu là việc Chu Vương phi sinh được Thế tử cùng Nhị công tử.

Chu Tử thật sự không thích loại giao tiếp này, nhưng lại sợ người ta nói mình ngạo mạn, mặc dù không nói lời nào, nhưng trên mặt mang mỉm cười, cười đến mức quai hàm đều ê ẩm, khó chịu muốn chết.

Đúng lúc ấy, Thanh Thủy tới, lặng lẽ đến bên cạnh nói: "Vương Gia đang tìm ngài, gọi ngài trở về !"

Chu Tử lập tức viện cớ, sau khi nhỏ giọng bẩm rõ với Cao Thái phi, liền rời bữa tiệc. Nàng đến phòng ngủ của Thái phi thăm hai đứa con trai đã ngủ trưa một chút trước, hỏi thăm Nhũ Yến và nhũ nương Hồng Mai, biết được mọi thứ của hai đứa con trai đều bình thường, lúc này mới mang theo Ngân Linh Thanh Thủy trở về Diên Hi cư.

Chu Tử trở về phòng ngủ, phát hiện Triệu Trinh đã tắm rửa xong, trên người mặc áo choàng tắm lụa trắng, tóc dài đen nhánh xõa ra phía sau, đang ngồi trước bàn đọc sách chờ nàng!

Triệu Trinh chờ chán muốn chết, sau khi tắm rửa sạch sẽ Chu Tử vẫn chưa về, hắn đành cầm quyển sách lên lật xem.

Thấy Chu Tử trở về, hắn không khỏi oán giận nói: "Sao giờ nàng mới trở về?"

Chu Tử cười nhìn hắn một cái, cầm cây lược gỗ đào trên bàn trang điểm lên, đi tới sau lưng Triệu Trinh, chải mái tóc dài đen nhánh cho hắn. Nàng vừa chải, vừa dịu dàng hỏi: "Đang giữa trưa, bảo thiếp trở về làm gì?"

Triệu Trinh được nàng chải mà da đầu tê dại, cực kỳ thoải mái, trong miệng lại mạnh mẽ nói lời hợp lý hợp tình: "Trở về ngủ trưa với ta chứ sao!"

Mặc dù Chu Tử có chút không biết nên khóc hay cười, nhưng trong lòng cũng ấm áp. Nàng chậm rãi dựa thân thể nằm lên trên người Triệu Trinh, mặt dán tới, lè lưỡi liếm liếm vành tai Triệu Trinh, khàn giọng nói: "Không phải vẫn không thể làm việc đó. . . . . ."