Cao Tứ phu nhân sợ gây chú ý đến chủ nhà Cao Đại phu nhân, không dám lộ ra, không thể làm gì khác hơn là lấy cớ đi tuần, lệnh cho nha hoàn ma ma ở chánh viện Quế Hương viện và mấy di nương thiếp thất thứ nữ ở Thiên viện cùng tìm kiếm. Những di nương thiếp thất và thứ nữ kia, luôn bị Cao Tứ phu nhân ngược đãi đánh chửi, mặc dù quá nửa đêm lại bị ép buộc quá mức, nhưng không ai dám lên tiếng. Chỉ có thiếp thất Mẫn nhi mới nạp vào, ỷ vào yêu chìu của Tứ lão gia, náo loạn một trận.

Giơ đuốc cầm gậy giằng co hơn nửa đêm, cuối cùng cũng không tìm được Thúy Doanh. Cao Tứ phu nhân không thể làm gì khác hơn là lệnh cho Hồng Di ở bên ngoài chờ tin tức, mình vào ngủ trước.

Tối nay vốn do Thúy Doanh làm nhiệm vụ hầu hạ Cao Tứ phu nhân ngủ, nếu không có Thúy Doanh, liền đổi thành Hồng Di trực đêm bên ngoài.

Cao Tứ phu nhân cực kỳ mệt mỏi, vừa nằm xuống liền tiến vào mộng đẹp.

Trời đêm, mưa càng rơi dường như càng lớn, từng giọt đánh lên mái ngói lưu ly, vang lên răng rắc.

Cao Tứ phu nhân đang ngủ say, lại bị một loạt tiếng khóc như có như không làm thức tỉnh. Bà mở mắt, nằm trên giường, nghe tiếng khóc xen lẫn trong tiếng mưa rơi, trong lòng sợ hãi, toàn thân phát run, vội gọi Hồng Di: "Hồng Di, vào đây với ta!"

Hồng Di vội cầm nến đi vào.

Cao Tứ phu nhân nhẹ giọng hỏi: "Hồng Di, ngươi nghe xem đây là âm thanh gì?"

Hồng Di cảm thấy phu nhân rất kỳ quái, nhưng vẫn trầm ngâm nghe một lát, nói: "Phu nhân, không phải là tiếng mưa rơi sao!"

Tứ phu nhân cũng cảm thấy dường như không có tiếng khóc. Bà bảo Hồng Di không cần tắt đèn, đến ngủ ở chỗ để chân dưới giường, bản thân mình cũng nằm xuống.

Vừa nằm một lát, Hồng Di vô cùng mệt mỏi liền ngủ mất, dưới giường là tiếng thở của nàng.

Hai mắt Cao Tứ phu nhân nhìn chằm chằm, một cử động cũng không dám.

Trong phòng đột nhiên nổi lên một trận gió cuồn cuộn, "vù" một tiếng, thổi tắt nến. Tiếp đó, Cao Tứ phu nhân liền nghe một loạt tiếng khóc bi thương, như có như không, lúc xa lúc gần, lúc lớn lúc nhỏ, cực kỳ thê lương.

Cao Tứ phu nhân nằm trong âm thanh y hệt quỷ khóc, trợn to đôi mắt không nhúc nhích, vẫn nằm chết dí chờ trời sáng, cứ thế biến thành chim cú mèo.

Ngày hôm sau, sau cơn mưa trời lại sáng, thứ nữ Nam điền con gái Hậu phu nhân của Cao lão Thừa Tướng về nhà thăm cha.

Đại phu nhân ra mặt chiêu đãi, phái người mời nhị phu nhân và tứ phu nhân cùng đến tiếp khách.

Mặc dù hai mắt Cao Tứ phu nhân đỏ bừng, tâm sự nặng nề, cũng không thể không nhắm mắt bước qua tham gia tiệc của em chồng.

Thật vất vả mới dùng xong cơm trưa với khách, Cao Tứ phu nhân lo lắng cho Cao Liễn bị giấu trong mật thất, tìm lý do chạy về Quế Hương viện.

Bà mang theo thức ăn lặng lẽ vào mật thất, lại phát hiện không thấy Cao Liễn.

Cao Tứ phu nhân lập tức như bị dọa ngất. Bà vừa lo lắng cho Cao Liễn, vừa sợ chuyện Cao Liễn biến mất bị Cao ông và Cao Tứ lão gia biết, tự mình không nhận nổi.

Sau khi ngồi trên mặt đất ở mật thất một lát, Cao Tứ phu nhân giùng giằng đứng lên, lại tỉ mỉ lục soát mật thất thêm lần nữa.

Bà phát hiện tất cả trong mật thất vẫn như thường, thời gian giống như dừng lại trong nháy mắt Cao Liễn mất tích —— trà bị uống một nửa, lược bị ném trên giường, chăn vén lên một nửa, giầy đặt song song trước giường.

Tất cả vẫn như thường, chỉ ít đi Cao Liễn.

Sau khi ra khỏi mật thất, thấy màn đêm dần buông xuống, Cao Tứ phu nhân ăn nhiều thêm một chút, sau khi hơi sức no đủ, bà ngồi trên giường bắt đầu suy nghĩ.

Cao Tứ phu nhân cảm thấy, bắt đầu kể từ lúc Thúy Doanh mất tích, sợ là mình đã tiến vào một cục diện, mà cục diện này, rất có thể chính là do Triệu Trinh an bài —— sợ là chuyện mình hại tiện tỳ Chu Tử không thể dối gạt được nữa rồi!

Cuối cùng, Cao Tứ phu nhân quyết định không buông tha tia hi vọng cuối cùng. Lần này bà lấy cớ trâm phượng vàng rũ tơ của mình bị mất, lệnh cho ma ma thân tín đốt đèn lồng, lục soát khắp chính viện Quế Hương Viện cùng mấy Thiên viện xung quanh.

Nhưng bận rộn nửa ngày, vẫn không tìm được Cao Liễn, ngược lại còn ầm ĩ một trận với tiểu thiếp Mẫn nhi mà Tứ lão gia yêu nhất.

Tự mình trở lại chánh phòng, Cao Tứ phu nhân vừa mệt vừa sợ, tóc tai cả người đều rung động. Xưa nay Hồng Di không được trọng dụng bằng Thúy Doanh, cũng không nhận được ưu đãi gì hơn Thúy Doanh từ chỗ Tứ phu nhân, cho nên đối mặt với tứ phu nhân, chỉ khoa trương tỏ vẻ lo lắng và trung thành của mình, không làm gì khác, cũng không nguyện ý làm thêm điều gì.

Cao Tứ lão gia ra ngoài xã giao, lúc trở về phủ đã là đêm khuya. Kể từ sau khi lão hoàng đế cha của Tứ phu nhân băng hà, lão liền không đến chỗ tứ phu nhân ngủ nữa.

Lần này cũng thế, lão trực tiếp đến Thiên viện của thị thiếp Mẫn nhi mà lão yêu chìu nhất.

Cao Tứ lão gia vốn cho là Mẫn nhi sẽ giống mọi ngày, biết mình tới sẽ trang điểm xinh đẹp ra đón, ai ngờ mãi cho đến khi vào nhà chính, chỉ có tiểu nha hoàn ra đón. Vừa hỏi, liền biết Mẫn nhi đang đau lòng nằm trong phòng ngủ!

Cao Tứ lão gia vội đi an ủi tiểu thiếp.

Mẫn nhi làm nũng thành si thêm dầu thêm mỡ tố cáo tứ phu nhân.

Xưa nay Cao Tứ chán ghét thê tử này của lão, dùng mọi cách an ủi tiểu thiếp, tặng cho rất nhiều tơ lụa đồ trang sức, mới dỗ được mỹ nhân ngủ cùng mình.

Lão mới vừa cởi quần áo, đang muốn lột quần áo Mẫn nhi, liền nghe ngoài Thiên viện có người gõ cửa.

Tức giận, Cao Tứ lão gia vội vã khoác áo ngoài, cùng ma ma đến gọi lão đi tới chính viện Quế Hương Viện.

Vừa thấy phu nhân mập mí mắt sưng mặt vàng vọt, Cao Tứ lão gia liền tức giận vô cùng. Mặc dù lão đã hơn bốn mươi, nhưng dầu gì cũng là một đại thúc anh tuấn, đi tới đâu cũng được phụ nhân vô cùng hoan nghênh, lại bị vị phu nhân xấu xí không chịu nổi này bám sát hai mươi mấy năm qua, đã sớm chán ghét ghê tởm tới cực điểm.

Lão lạnh nhạt thẳng bước đi vào, ngồi xuống ghế chủ vị, lạnh lùng nói: "Hơn nửa đêm lại gọi ta, có chuyện gì?"

Cao Tứ lão gia cho là phu nhân lại ghen tuông.

Cao Tứ phu nhân vội đuổi người làm ra ngoài, lúc này mới nói: "Lão gia, Liễn nhi biến mất rồi!"

Cao Tứ lão gia giật mình, nói: "Sao có thể biến mất? Không phải đã nhốt trong mật thất sau phòng nàng sao?"

Hai vợ chồng cùng chui vào mật thất, tỉ mỉ dò xét một phen, phát hiện đúng là Cao Liễn đã biến mất.

Tâm tình trăng gió của Cao Tứ lão gia hoàn toàn biến mất, ngay cả hơi sức châm chọc đánh chửi Cao Tứ phu nhân cũng không còn.

Khi lão hoàng đế nhạc phụ Hưng Thịnh đế còn tại thế, Cao Tứ phu nhân là con gái riêng, rất thích thú đến chỗ Cao Tứ, sáng đánh chiều mắng mấy thông phòng. Cao Tứ vì gia tộc, liều mạng chịu nhịn, mãi cho đến khi lão Hoàng đế băng hà, lão mới lật người làm chủ nhân, lập tức nạp vài thiếp thất trẻ đẹp, còn với Cao Tứ phu nhân, lão hoặc là thi triển lạnh lùng bạo lực hờ hững, hoặc là châm chọc khiêu khích nói móc. Hai người hoàn toàn biến thành một đôi vợ chồng bất hoà, ở trước người khác thì còn ngụy trang một chút.

Hai vợ chồng ủ rũ cúi đầu ngồi trong phòng, ngươi không dám nhìn ta, ta cũng không thèm nhìn ngươi, quả nhiên là cùng nhìn mà cùng thấy ghét.

Cuối cùng, vẫn là Cao Tứ đi tìm đại ca cùng nhị ca trước, ba huynh đệ cùng thương lượng, đến chánh viện tìm lão phụ cả đêm.

Nhận được tin dữ Cao Liễn mất tích, trong một đêm Cao lão Thừa Tướng như già hơn nhiều tuổi. Ba huynh đệ Cao gia ngồi cùng với ông, sắc mặt đều phát xám.

Cao Tứ oán hận nói: "Phụ thân, xin cho con trai lấy danh nghĩa không sinh được con trai mà từ Đinh tiện nhân kia!"

Cao lão Thừa Tướng khoát khoát tay, nói: "Khoan hãy nói đến nó. Trước mắt chúng ta phải suy tính, ngộ nhỡ Liễn nhi bị bọn Tiêu Nam phát hiện thì nên đối phó thế nào."

Bốn cha con nghĩ đến nếu xuất hiện thế cục Cao Liễn bị kẻ thù chính trị phát hiện và lợi dụng, nhất thời đều yên lặng không nói gì.

Đang lúc ấy, gã sai vặt đi vào, bẩm báo: "Bẩm Thừa Tướng, Tứ phu nhân đến!"

Cao Tứ phu nhân tóc tai bù xù chạy vào, "bùm" một tiếng quỳ gối trước người Cao lão Thừa Tướng, khóc lớn nói: "Phụ thân, cầu xin người suy nghĩ chút biện pháp cứu Liễn nhi, nhất định là do Triệu Trinh làm! Nhất định là do Triệu Trinh làm đó!"

Cao lão Thừa Tướng nghe vậy, mắt già sáng lên, lập tức lớn tiếng hỏi: "Tại sao con lại có phỏng đoán này?"

Trong một đêm, đả kích chợt mất đi nữ nhi yêu thương đã hoàn toàn đánh sụp Cao Tứ phu nhân, nước mắt bà chảy dài, lớn giọng nói: "Bởi do con, là con phái tỳ nữ Thúy Doanh của con sai người cầm ngàn lượng vàng, thu mua bà mụ đỡ đẻ cho tiện tỳ Chu Tử, hại ả thiếu chút nữa hậu sản ra máu mà chết!"

Sau khi bà liều mạng nói ra chân tướng, cảm thấy một khối đá lớn trong lòng đã rơi xuống đất, trong lòng rốt cuộc thoải mái dễ chịu hơn rất nhiều, lê gối đến trước người Cao lão Thừa Tướng, khóc kể lể: "Phụ thân, Cao Liễn nhất định đã bị Triệu Trinh phái người bắt đi, van ngài nghĩ chút biện pháp! Van xin ngài!"

Bà dùng sức dập đầu xuống đất, trán đập lên nền đất lót gạch Lưu Ly, "cộp cộp" vang lên, trán rất nhanh đập đến chảy máu.

Cha con Cao thị đến đây đã rõ, ánh mắt nhìn Cao Tứ phu nhân, trong khinh bỉ mang theo ghê tởm. Cao lão Thừa Tướng cau mày nói với Cao Đại: "Bảo vợ con đến đây răn dạy ả ta đi!"

Cao Đại phu nhân cao ngạo mang theo mấy ma ma thân tín, bịt miệng Cao Tứ phu nhân kéo ra ngoài.

Đến Mẫu Đan viên của Đại phu nhân, Cao Tứ phu nhân liền bị kéo đến nhốt trong phòng trống ở sau viện.

Cao Đại phu nhân cũng không hại bà ta, chỉ không cho người đưa cơm. Cao Tứ phu nhân vừa mệt vừa đói, đau khổ chịu đựng.

Đến đêm, trời lại mưa. Mưa cũng không rơi lớn, chỉ là trên cửa sổ không dán lớp màn cửa, mưa bụi từ ô gỗ vuông cửa sổ nhẹ nhàng rơi vào, rơi trên người Cao Tứ phu nhân, xối tỉnh bà.

Miệng Cao Tứ phu nhân bị nét một mảnh vải, tay chân đều bị trói, căn bản không nhúc nhích được, không thể làm gì khác hơn là mặc cho mưa rơi rớt lên người. Người bà mặc áo kép và váy gấm, bị giội ướt dính vào người, cực kỳ khó chịu.

Cao Tứ phu nhân cũng chẳng quan tâm tới tình cảnh khó chịu của mình, chỉ nghĩ đến hai nữ nhi bà liền muốn khóc.

Sau khi đại nữ nhi Cao Phân của bà rời cung, trực tiếp vào am ở nhà. Nàng vẫn oán hận mẫu thân Cao Tứ phu nhân và muội muội Cao Liễn. Nếu không phải hai mẹ con bà có ý tưởng không nên với Nam An vương, kết quả đắc tội Nam An vương, nàng cũng sẽ không bị liên lụy đến tình trạng hôm nay. Cho nên, ngay cả mẫu thân của mình nàng cũng không muốn gặp.

Tiểu nữ nhi Cao Liễn xinh đẹp hoạt bát đáng yêu nhất của bà, là bảo bối trong lòng bà. Nàng chỉ mới mười hai tuổi, lại bị tuyển vào cung, đáng hận là Triệu Trinh thấy chết mà không cứu, hại Cao Liễn biến thành kẻ điên, thật vất vả mới được đưa trở về, nhưng bây giờ lại sống sờ sờ mà biến mất!

Cao Tứ phu nhân nghĩ đến kẻ thù Triệu Trinh, nhất thời liền tức muốn mắng to. Đáng tiếc bà bị Cao Đại phu nhân phái người nhét chặt miệng trói chặt tay chân, cho nên chỉ có thể giùng giằng phát ra âm thanh "Ô ô a a".

Theo lời dặn của cha chồng, Cao Đại lão gia và Đại phu nhân cùng với Cao Tứ lão gia đã chuẩn bị xong xuôi để lên đường đến Nhuận Dương xin tội với Cao thái hoàng thái phi cùng Nam An vương, Cao Tứ lão gia cũng viết xong thư từ vợ giao cho anh trai và chị dâu.

Ba người áp giải Tứ phu nhân ngồi xe chạy đến bến tàu, mới vừa lên thuyền ngồi vào chỗ của mình, quản gia Cao Thành đi theo chợt chạy vào, lắp bắp nói: "Đại lão gia, Tứ lão gia, Đại phu nhân, trong khoang thuyền. . . . . . Trong khoang thuyền đột nhiên có thêm một người!"