Có câu nói, tiểu biệt thắng tân hôn, một đêm này của Triệu Trinh và Chu Tử vô hạn vấn vương, không cần phải nói. Bởi vì buổi tối ngủ sớm, cho nên mặc dù ngày hôm sau Chu Tử thức dậy rất sớm, nhưng sắc mặt vẫn tươi tắn mắt sáng ngời đôi môi đỏ tươi, tinh thần rất tốt.

Lúc Chu Tử ngồi trước gương trang điểm, Triệu Trinh lười biếng cầm quyển sách ngồi trên ghế phía sau chờ nàng.

Bởi vì Vương Gia ở trong phòng, nhóm Thanh Ba Thanh Thủy liền rất tự giác tránh đi. Không biết có phải là ảo giác hay không, mỗi khi họ thoáng gần gũi vương phi một chút, liền cảm thấy ánh mắt Vương Gia nhìn các nàng rất không thiện ý. Mặc dù biết lấy dạ tiểu nhân của mình đo lòng quân tử của Vương Gia thật sự là quá không nên, nhưng đám người Thanh Thủy thật lòng cảm thấy Vương Gia giống như hổ bảo vệ thức ăn, nhìn vương phi lom lom, không chỉ bài xích tiểu thế tử, ngay cả bọn họ cũng bị Vương Gia ghét bỏ, cũng chỉ có vương phi ngây ngốc không nhìn ra điều lý thú!

Chu Tử cầm lược, sử dụng hai cây trâm cài, chải một búi tóc ‘đọa mã’ rất phức tạp.

Triệu Trinh nhìn thấy, rất ngạc nhiên —— Chu Tử thường vẫn chỉ biết búi tóc đôi và xoắn ốc.

Chu Tử từ trong gương thấy Triệu Trinh đang nhìn mình, cười nói: "Thiếp búi tóc có đẹp không?"

Triệu Trinh thấy Chu Tử lộ vẻ mặt cầu xin khen ngợi "Khen thiếp đi, khen thiếp đi", trong lòng mỉm cười, để sách xuống đi tới, nói: "Rất đẹp!"

Hắn lại lập tức hỏi một câu: "Nàng học những thứ này với ai?"

"Cao Cảnh dạy thiếp!" Chu Tử cười nói, "Chàng biết không? Cao Cảnh thật lợi hại, nàng ta biết tự thiết kế trâm cài, còn biết vẽ kiểu dáng quần áo hợp thời, còn có thể vấn rất nhiều loại búi tóc. . . . . ."

Chu Tử líu ra líu ríu nói chuyện không ngừng, chủ đề chính là khen ngợi Cao Cảnh. Kể từ sau khi Lục Hà rời khỏi phủ Nam An vương, nàng chưa hề có Khuê Mật, e rằng Cao Cảnh chính là nữ tử đầu tiên được xem là Khuê Mật sau Lục Hà.

Nhưng mà, Chu Tử càng nói càng vui, mặt Triệu Trinh lại càng tối đi. Với việc Chu Tử thân thiết cùng một nữ nhân khác, hắn không tự chủ được mà bài xích. Ngay cả chính hắn cũng không nhận ra, tham muốn giữ lấy Chu Tử của hắn thật sự quá mạnh mẽ, mạnh đến mức trên có Cao Thái phi, dưới có đám người Hứa Văn Cử Hầu Lâm Sinh Triệu Hùng Ngân Linh, đều thấy rất rõ ràng, chỉ có người trong cuộc là Triệu Trinh và Chu Tử hãm sâu trong đó, không tỉnh táo để nhận biết.

Mặc dù Triệu Trinh im lặng không nói, nhưng theo bản năng Chu Tử biết hắn mất hứng, nàng đi tới trước người Triệu Trinh, nhón chân lên vuốt chân mày Triệu Trinh đang nhíu lại, cười nói: "Sao lại nhăn chân mày, rất khó coi!"

Triệu Trinh phẫn nộ nói: "Ta là nam nhân, quan tâm đến việc dễ coi hay không làm gì!"

Chu Tử mặc kệ hắn, kéo hắn ra ngoài: "Chắc mẫu thân đã rời giường, đi thôi!"

Đến chánh viện, Chu Tử cảm thấy mình cùng Triệu Trinh đã tới khá sớm, ai ngờ chẳng những Thái phi, cả Bánh Bao nhỏ và màn thầu nhỏ cũng đã đến, đều đang chơi trong vườn hoa trước chánh viện.

Màn thầu nhỏ được đặt trong xe đẩy nhỏ làm bằng gỗ, dừng trước một bụi cúc trắng mới nở, Bánh Bao nhỏ đang hái một đóa cúc trắng trêu chọc màn thầu nhỏ!

Thấy mẫu thân tới, Bánh Bao nhỏ chủ động bỏ qua phụ thân đang cùng đến bên cạnh, huơ tay múa chân vui mừng phấn chấn chạy tới, miệng kêu: "Mẹ! Mẹ!"

Chu Tử và hai đứa con trai xa nhau cả đêm, không ở cạnh bàn tay bàn chân nhỏ mềm mại non nớt thơm ngào ngạt, trong lòng mong nhớ, lúc này khom người đưa cánh tay định đón lấy Bánh Bao nhỏ.

Mấy ngày nay, bởi vì Triệu Trinh không ở đây trong phủ, cho nên Chu Tử quyết định đến ở nhà kề phía đông chánh viện, dĩ nhiên buổi trưa Bánh Bao nhỏ và màn thầu nhỏ sẽ cùng ngủ với mẫu thân, buổi tối vẫn ngủ cùng mẫu thân, kết quả ngày hạnh phúc kéo dài, tính cảnh giác giảm xuống —— có thể quên phụ thân đại nhân bên cạnh mẫu thân có nhu cầu độc chiếm cực mạnh.

Triệu Trinh không lên tiếng, đợi Bánh Bao nhỏ chạy tới gần rồi, mắt phượng mới híp lại, ánh mắt vô cùng bén nhọn như đao quét xuống Bánh Bao nhỏ.

Bánh Bao nhỏ tiếp thu được, chậm bước chân, từ từ ngừng lại, ngoan ngoãn khom lưng hành lễ thỉnh an: "Bái kiến cha, bái kiến mẹ."

Đây chính là thành quả lao động mấy ngày nay của Chu Tử, xét thấy Bánh Bao nhỏ chỉ biết gọi "Cha" và "Mẹ", sẽ không gọi "Phụ vương" và "Mẫu phi", Chu Tử liền đơn giản dạy thành "Bái kiến cha" và "Bái kiến mẹ".

Nàng vốn muốn cho Triệu Trinh một sự ngạc nhiên, nào ngờ có lẽ hai cha con này là kẻ địch trời sinh, vừa thấy mặt không khí liền lạnh xuống.

Chu Tử yên lặng nhìn màn thầu nhỏ Triệu Sam nằm trong xe đẩy nhỏ bằng gỗ, quyết định giao trách nhiệm nặng nề là tạo sự hòa thuận giữa hai cha con cho bé.

Dùng bữa sáng cùng Thái phi xong, cả nhà ngồi trong phòng khách của Thái phi, cùng hưởng thụ tình thân.

Nói đến việc sáng sớm mỗi ngày Triệu Tử Triệu Sam liền tỉnh dậy, không chịu ngủ tiếp, Cao Thái phi dùng ánh mắt tự hào thương yêu nhìn Triệu Trinh, cười nói: "Trước đây Trinh nhi cũng như thế! Khi đó các hoàng tử đều được nuôi ở Hoàng Tự cư, ngay cả ta cũng chỉ có thể cách một khoảng thời gian xin hoàng thượng cho phép đến thăm con một chút. Mỗi lần ta đến, nhũ nương luôn oán trách nói vừa sáng sớm Tam hoàng tử đã không ngủ được, quậy đến mức mọi người đều không thể ngủ, khiến ta vẫn luôn rất lo lắng tương lai Trinh nhi sẽ không cao lớn, không ngờ dáng vóc Trinh nhi lại cao như vậy!"

Chu Tử ôm màn thầu nhỏ trong lòng, Bánh Bao nhỏ dựa vào bên cạnh, trong mắt cũng tràn đầy tự hào: "Tương lai vóc dáng Bánh Bao nhỏ và màn thầu nhỏ cũng sẽ không thấp, dù sao dáng người Vương Gia cao, vóc dáng con cũng không thấp!"

Nàng vừa nói, vừa cách lớp quần vuốt ve chân mập của màn thầu nhỏ.

Bánh Bao nhỏ ở bên cạnh nhìn thấy, lông mày xinh đẹp nhíu lại, mắt Phượng nho nhỏ liếc xéo mẫu thân.

Bé không nói chuyện, nhưng Chu Tử rất rõ đây là loại ánh mắt cầu xin vuốt ve "Vuốt ve con đi vuốt ve con đi", nàng rất biết nghe lời phải, một tay ôm Bánh Bao nhỏ lên, đặt trên một đầu gối khác của mình, sau đó bắt đầu sờ chân dài của Bánh Bao nhỏ.

Triệu Trinh ở bên cạnh nhìn thấy rất khó chịu.

Bánh Bao nhỏ thân mật với mẫu thân một lát, đột nhiên hỏi Chu Tử: "Mẹ, vì sao. . . . . . cha không. . . . . . đi?"

Bé vừa nghĩ vừa nói, lời tuy đứt quãng, nhưng ba người lớn trong phòng —— Cao Thái phi, Triệu Trinh và Chu Tử đều nghe rõ.

Triệu Trinh không lộ vẻ gì đi tới, không để ý phản đối của Chu Tử, xách Triệu Tử đi đến chánh đường sát vách, hắn phải giảng kỹ một chút đạo lý với Triệu Tử, mà Triệu Tử, đương nhiên là phải nghe thật rõ đạo lý mà hắn dạy.

Dĩ nhiên, lần này đại phúc hắc và tiểu phúc hắc cùng tranh đoạt Chu Tử, cuối cùng vẫn là tiểu phúc hắc nhận lấy thất bại mà chấm dứt!

Dĩ nhiên Triệu Trinh nhớ tiết Trung thu mười lăm tháng tám là sinh nhật Chu Tử, hắn vốn muốn mang bình "Hoàng kim thủy" mà Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh đưa tới về vương phủ cho Chu Tử, nhưng nghĩ lại, ngộ nhỡ "Hoàng kim thủy" này có tác dụng phụ gì, vậy phải làm sao, dù sao đây cũng do hai vị Hứa Hầu muốn lừa bạc của mình đưa tới.

Cho nên, hắn liền để bình "Hoàng kim thủy" lại, mà mang theo Triệu Phúc hiểu rõ phụ nữ đến Phường Diên Khánh chọn một bộ trang sức Hồng Bảo Thạch cho Chu Tử, trở về tặng cho Chu Tử.

Qua mười lăm tháng tám, Triệu Trinh lại lo lắng đến kỵ binh dũng mãnh tinh nhuệ ở biệt viện, ngày hôm sau, vừa rạng sáng liền rời khỏi vương phủ đến biệt viện.

Triệu Tráng biết Vương Gia đã tới, liền đi tìm Vương Gia bẩm báo tiến độ huấn luyện những võ sĩ cùng vệ binh tinh nhuệ mới tới.

Khi hắn bước vào, Triệu Trinh đang cầm bình "Hoàng kim thủy" lật qua lật lại xem.

Không thể không nói, hai vị Hứa Hầu dở hơi quảng cáo hiệu quả thật mê người —— "thoa lên da thịt, tỉ mỉ xoa bóp, có thể bảo dưỡng dung nhan như ngọc của mỹ nhân, làm săn da, mờ nếp nhăn, khiến cho da căng và đàn hồi" —— Triệu Trinh cũng có chút động lòng.

Hắn mở nắp bình, nhỏ một giọt lên tay, ngửi một cái, phát hiện mùi nhẹ, rất dễ chịu.

Triệu Tráng vừa tiến vào đã ngửi thấy mùi thơm "Hoàng kim thủy", thuận miệng hỏi: "Vương Gia, là thứ gì vậy, mùi dễ ngửi như vậy?"

Đôi lông mày Triệu Trinh nhíu lại, nảy ra ý hay, nhưng trên mặt vẫn nhàn nhạt: "Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh điều chế, nói là có thể dưỡng da làm mờ nếp nhăn, gọi là Hoàng kim thủy."

Triệu Tráng nghĩ đến vị hôn thê Ngân Linh, lập tức hâm mộ không dứt nhìn bình Hoàng kim thủy này vài lần, cuối cùng không nhịn được, nói: "Vương Gia, loại Hoàng kim thủy này ngài có nhiều không?"

Triệu Trinh vẫn rất bình tĩnh, rất rộng rãi: "Ngươi thích thì cho ngươi!"

Hắn nhìn Triệu Tráng một cái, lại bổ sung một câu: "Nếu Ngân Linh dùng thấy tốt, báo với Bổn vương gia một tiếng!"

Triệu Tráng vui sướng cầm bình Hoàng kim thủy tìm Ngân Linh hiến vật quý.

Buổi tối sau khi tắm rửa, Ngân Linh bảo Thanh Châu giúp nàng thoa Hoàng kim thủy lên người, Hà Khiết Hoa ở bên cạnh phát hiện, rất tò mò, cũng thử lên người mình một chút, phát hiện kết quả thật rất tốt, liền mặt dầy xin Ngân Linh gần nửa bình.

Ngân Linh đi theo Chu Vương phi một thời gian dài, cũng có chút hào phóng ngu ngơ, rất sung sướng chia đều bình Hoàng kim thủy thành ba phần —— nàng một phần, Thanh Châu một phần, Hà Khiết Hoa một phần.

Qua hai ngày, Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh chợt có lương tâm, đặc biệt tới biệt viện chẩn mạch cho Vương Gia.

Kết quả Triệu Trinh không có chút vấn đề gì, ngược lại vị tiểu thư Hà Khiết Hoa kia lại hô đau bụng, đúng lúc Ngân Linh bẩm với Vương Gia, bảo Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh xem bệnh cho tiểu thư Hà Khiết Hoa một chút.

Tác giả có lời muốn nói: thứ bảy Mạc Mạc tăng ca, mệt mỏi sinh bệnh. Ngày mai lại phải tăng ca, Mạc Mạc gặp lãnh đạo xin nghỉ, lãnh đạo rất bình tĩnh nói: "Bảo chồng cô đến làm thay cô là được!" Ta phi! Lão nương mang bệnh kiên trì làm việc còn chưa đủ sao!

LPH: chương sau có bạo lực gia đình nhaaaaa ^o^, likes nhiệt tình nào!!!