Triệu Dũng bước nhanh về phía trước, chào một cái nói: "Tham kiến vương phi!" Thấy dáng vẻ Triệu Dũng cúi đầu ủ rũ, Chu Tử có dự cảm không tốt, nàng vội hỏi: "Vương Gia đâu?"

"Vương Gia bị bệnh, ở trong phòng!" Giọng Triệu Dũng có chút trầm thấp.

Chu Tử vừa nghe, chân dừng một chút, nàng không ngờ Triệu Trinh sẽ bị bệnh. Chu Tử quay đầu lại nhìn Hứa Văn Cử và Hầu Lâm Sinh, ý bảo bọn họ đuổi sát theo sau.

Triệu Trinh đã rơi vào hôn mê, cái gì hắn cũng không biết, chỉ nằm đó, gương mặt vốn trắng nõn nay lại ửng hồng, đôi môi khô nứt, hơi thở trong mũi nóng hổi.

Chu Tử kề mặt lên người hắn, cảm thấy nóng đến dọa người.

Bình thường cái gì Chu Tử cũng không quyết đoán, bởi vì đã có Triệu Trinh; hiện tại Triệu Trinh ngã bệnh, ngược lại nàng càng trở nên kiên cường.

Chu Tử không ngã xuống đất khóc, mà rất tỉnh táo bảo Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh tiến lên chẩn bệnh.

Đầu tiên Hầu Lâm Sinh bắt mạch, sau đó muốn khám cổ họng Vương Gia một chút, tuy nhiên làm thế nào cũng không mở miệng ra được.

Chu Tử ở một bên rửa sạch tay xong, lấy tay cạy miệng và hàm răng Triệu Trinh ra.

Sau khi Hầu Lâm Sinh xem một chút, bèn bắt đầu bốc thuốc. Hắn đọc, Hứa Văn Cử cầm bút viết.

"Bồ công anh. . . . . . Đại kế. . . . . . Rễ bản lam. . . . . . Hoàng cầm. . . . . ."

Rất nhanh phương thuốc liền kê xong, Triệu Dũng và Hứa Văn Cử cùng nhau trở về vương phủ lấy thuốc. Chu Tử sợ kinh động đến Thái phi nương nương, vội dặn dò bọn họ không nên để lộ.

Chu Tử đợi sau khi bọn họ ra ngoài, mới bắt đầu cố gắng đút Triệu Trinh uống nước. Triệu Trinh hôn mê bất tỉnh, nước vào miệng hắn, rất nhanh lại theo khóe miệng chảy ra.

Nhìn đôi môi Triệu Trinh trắng bệch nứt nẻ khô khốc, Chu Tử cực kỳ đau lòng. Không đút nước vào được, nàng liền lấy thìa bạc nho nhỏ cạy hàm răng Triệu Trinh ra, nhỏ từng giọt từng giọt nước ấm vào trong miệng Triệu Trinh.

Trán Triệu Trinh nóng, nàng liền bảo Thanh Thủy không ngừng chuẩn bị nước lạnh mang tới, dùng nước lạnh thấm ướt khăn lụa, xếp ngay ngắn đặt lên trán Triệu Trinh.

Không bao lâu khăn lụa ướt liền bị nhiệt độ của Triệu Trinh làm nóng, Chu Tử không ngừng thay khăn. Lúc đang dùng khăn lụa ướt hạ nhiệt cho Triệu Trinh, nàng cũng bảo Triệu Anh chuẩn bị men rượu đã cất, rót vào chậu vàng, bưng vào.

Ba nữ hài tử Thanh Thủy Thanh Ba và Thanh Tuyền đều bị Chu Tử đuổi ra ngoài, ngay cả Triệu Anh cũng bị nàng đuổi ra ngoài —— nàng sợ sau khi Triệu Trinh tỉnh lại cảm thấy mình không có tôn nghiêm.

Trong phòng ngủ chỉ còn lại nàng và Triệu Trinh, lúc này Chu Tử mới cởi sạch sẽ y phục trên người Triệu Trinh dưới chăn ra, sau đó nhét Triệu Trinh vào lại trong chăn bông.

Trên người Triệu Trinh vẫn nóng hầm hập, tuy nhiên một chút mồ hôi cũng không có.

Trước tiên Chu Tử vén chăn lên một chút, sau đó dùng khăn lụa chấm men, bắt đầu lau từ sau tai Triệu Trinh, từ từ đi xuống, cổ, lồng ngực, cánh tay, bụng, bắp đùi, bắp chân. . . . . .

Triệu Trinh hôn mê bất tỉnh, trong đầu nàng không có ý niệm gì khác, chỉ muốn cho Triệu Trinh thoải mái một chút.

Rất nhanh Triệu Dũng và Hứa Văn Cử đã lấy thuốc trở về.

Sau khi nấu thuốc xong, Thanh Thủy bưng thuốc đi vào, giúp vương phi mớm thuốc.

Chu Tử bưng chén thuốc, nhận thấy Thanh Thủy đã làm nguội, nàng vẫn múc một muỗng nếm nếm, phát hiện rất đắng.

Nàng ngồi ở đầu giường, đỡ đầu Triệu Trinh lên, đặt trong khuỷu tay mình, bảo Thanh Thủy bưng chén thuốc, mình dùng muỗng bạc cạy miệng Triệu Trinh ra trước, sau đó bảo Thanh Thủy dùng muỗng nhỏ đổ chút thuốc vào.

Cho dù như thế, thuốc Triệu Trinh uống vào vẫn theo khóe miệng chảy ra.

Nước thuốc vừa chảy xuống, Chu Tử liền lấy khăn lụa lau đi, sau đó đút tiếp.

Mắt Triệu Trinh mở không ra, thoạt nhìn vẫn hôn mê, thật ra thì cũng có lúc tỉnh táo, chỉ là mắt hắn mở không ra, chỉ có thể phát ra một chút âm thanh khẽ khẽ thôi. Hắn có thể cảm nhận được tay Chu Tử lành lạnh bận rộn trên người mình, tự lau người cho mình, tự đắp chăn cho mình, vuốt ve mình. . . . . .

Có một lần, hắn đang hôn mê tạm thời tỉnh lại, thậm chí hắn cảm nhận được nước mắt Chu Tử nhỏ giọt trên mí mắt hắn.

Ngày đầu tiên, Chu Tử đút sáu chén thuốc, nhưng Triệu Trinh vẫn không tỉnh lại. Nàng bảo Thanh Thủy nấu cháo loãng, hao hết công phu cũng chỉ đút vào được một chút xíu.

Đến buổi tối, bọn người Thanh Thủy Triệu Dũng nhắc nhở vương phi đi nghỉ ngơi một lát, Chu Tử cự tuyệt, nàng nằm xuống bên cạnh Triệu Trinh, chui vào chăn, đắp chăn thật kín, nàng dính sát vào Triệu Trinh, ôm Triệu Trinh vào lòng mình.

Lúc nửa đêm, trên người Triệu Trinh vẫn nóng như than hồng, Chu Tử bị nóng tỉnh, nàng liền đứng dậy, tiếp tục đút Triệu Trinh uống nước, dùng men lau người cho Triệu Trinh. Lau xong thân thể, nàng lại nằm xuống sát cạnh Triệu Trinh, cánh tay trái vòng qua dưới cổ Triệu Trinh, ôm Triệu Trinh vào lòng mình, tay phải nhẹ nhàng vuốt ve trên người Triệu Trinh, nhỏ giọng nói chuyện với Triệu Trinh: "Triệu Trinh, chàng nhất định phải tỉnh lại, thiếp ngốc như vậy, con trai còn nhỏ như vậy, tuổi mẫu thân lại lớn, chúng ta căn bản không khống chế được mọi việc!"

"Triệu Trinh, chàng xem, năm nay thiếp mới mười chín tuổi, còn trẻ trung xinh đẹp như vậy, chàng dám để lại một mình thiếp trên đời này sao? Chàng không sợ bị cắm sừng sao. . . . . ."

"Triệu Trinh, chàng nuông chìu thiếp thành một đứa ngốc, rồi lại muốn bỏ rơi thiếp sao? Không có chàng, sao thiếp có thể tiếp tục sống? Chàng mà đi, thiếp cũng sẽ đi theo chàng, thiếp mặc kệ Triệu Tử Triệu Sam. . . . . ."

Nói xong, nước mắt Chu Tử lại chảy ra.

Nàng nghĩ, nếu như mình có thể ngã bệnh thay Triệu Trinh thì tốt biết bao, cũng không cần phải nghĩ nhiều như thế!

Mắt Triệu Trinh mở không ra, nhưng vẫn nghe được lời Chu Tử nói, hắn nghe mà vừa nóng vừa giận, hận không thể đứng dậy tận tình đánh mông Chu Tử một trận, tuy nhiên lại không khống chế được tứ chi của mình, ngay cả mí mắt và tay cũng không khống chế được. Chỉ có thể âm thầm tức giận trong lòng.

Ngày hôm sau, Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh lại đến kiểm tra một chút, dặn dò nấu thuốc theo đơn ngày hôm qua.

Chu Tử rất tin tưởng hai người bọn họ, bởi vì Triệu Trinh tin tưởng bọn họ.

Mặc dù đám người Triệu Anh Triệu Dũng và Liễu Liên thấy Vương Gia vẫn hôn mê bất tỉnh, trong lòng có chút dao động, nhưng vẫn là nghe theo lời của vương phi.

Ngày thứ ba, Triệu Trinh vẫn hôn mê.

Chu Tử cho hắn uống nước và uống thuốc, hơn một nửa bị chảy ra.

Chu Tử không nổi giận, nàng vẫn tỉ mỉ chăm sóc Triệu Trinh.

Cho uống thuốc xong, Chu Tử bảo Thanh Thủy cùng Triệu Dũng chăm sóc Vương Gia, nàng đi tắm rửa sạch sẽ, ăn mặc thật xinh đẹp, sau đó lại tiếp tục chăm sóc Triệu Trinh.

Chờ trong phòng chỉ còn lại Triệu Trinh và nàng, Chu Tử tiếp tục vừa hạ nhiệt cho Triệu Trinh, vừa lầm bầm lầu bầu nói chuyện với Triệu Trinh: "Nói cho chàng biết, hôm nay thiếp ăn mặc rất đẹp, chàng mà không tỉnh, thiếp liền chạy theo người khác!"

Triệu Trinh sắp tức chết, tuy nhiên lại khổ hận mình không thể cử động được, cuối cùng dùng hết toàn lực, cũng chỉ đảo được tròng mắt.

Đáng tiếc Chu Tử không nhìn thấy, nàng đang dùng khăn lụa thấm men lau tiểu JJ mềm nhũn của Triệu Trinh, vừa lau vừa nói: "Thiếp chưa nói cho chàng sao? Màu sắc tiểu JJ của chàng quá nhạt quá mềm rồi, một chút cũng không giống nam tử hán!"

Triệu Trinh nghe được những lời này, nếu như có thể cử động, nhất định toàn thân sẽ phát run, nhưng hắn không nhúc nhích được, cho nên không thể làm gì khác hơn là tức giận một mình.

Chu Tử lau tiểu JJ xong, đột nhiên nảy ra ý tưởng, nàng cúi đầu ngậm tiểu JJ mềm nhũn của Triệu Trinh, cắn tiểu JJ của Triệu Trinh, sau đó nhanh chóng đắp mền lên —— nàng có chút ý nghĩ kỳ lạ, nghĩ rằng Triệu Trinh thích mình làm thế nhất, không chừng có thể cắn tỉnh hắn!

Sau khi nàng cắn một lúc, mặt bắt đầu đỏ lên, lấy dũng khí vươn tay sờ sờ trong chăn, lại phát hiện tiểu JJ của Triệu Trinh bắt đầu căng to.

Chu Tử rất 囧, rất vui mừng!

Điều này chứng tỏ cái gì? Điều này chứng tỏ Triệu Trinh đã có ý thức!

Ngày thứ tư, ngủ thẳng đến lúc nửa đêm, Chu Tử tỉnh, cảm thấy chạm tới thân thể Triệu Trinh ướt nhẹp mát lạnh, nàng vươn tay sờ lên người Triệu Trinh, phát hiện sờ ra một tay mồ hôi —— Triệu Trinh bắt đầu hạ sốt!

Chu Tử cực vui mà khóc, không để ý người Triệu Trinh đầy mồ hôi, ôm thân thể trần truồng của Triệu Trinh vào lòng thật chặt.

Nàng vội vàng đứng dậy, vừa lấy khăn lau mồ hôi cho Triệu Trinh, vừa lệnh cho Thanh Thủy ngủ ở phía ngoài chuẩn bị nước ấm —— Triệu Trinh chảy nhiều mồ hôi như vậy, dĩ nhiên là phải bổ sung dưỡng khí.

Sáng sớm ngày thứ năm, Triệu Trinh dùng hết toàn lực, rốt cuộc cũng mở mắt ra. Bị bệnh năm ngày, hắn lập tức gầy đi rất nhiều, mí mắt nhìn cũng yếu ớt hơn.

Hắn nhìn Chu Tử vừa khóc vừa cười, nửa ngày mới nói: "Quá xấu!"

Chu Tử không ngờ câu đầu tiên hắn nói là chê bai mình, rất tức giận, giơ tay muốn đánh hắn, nhưng bàn tay lung lay trước mặt Triệu Trinh mấy cái, lại vẫn không chịu đánh xuống, cuối cùng rơi xuống sờ sờ lên mặt Triệu Trinh, hờn dỗi nói: "Chàng ghét bỏ thiếp sao? Muộn rồi!"

Triệu Trinh cực kỳ mệt mỏi, uống thuốc, rất nhanh lại ngủ thiếp đi.

Mấy ngày nay Chu Tử vẫn ở bên hắn, bây giờ thấy hắn tỉnh lại, tảng đá trong lòng rơi xuống đất, lúc này mới bảo Thanh Thủy chăm sóc hắn, nàng đi tắm trang điểm thay quần áo, ăn mặc thật xinh đẹp quay lại.

Đến gần tối, Triệu Trinh lại tỉnh, vừa tỉnh đã nhìn thấy Chu Tử xinh đẹp ngồi bên cạnh, lần này đủ hơi sức, cau mày, mắt xếch nhìn chằm chằm, vẻ mặt không kiên nhẫn, nói với Chu Tử: "Rồi xem lão tử sẽ trừng trị nàng thế nào!"

Tâm tình Chu Tử thật tốt, nét mặt coi thường cất giọng: "Chàng thử xem! Thiếp chờ!"

Ngày thứ sáu, Triệu Trinh đã có thể bắt đầu uống một ít thức ăn lỏng như cháo hoặc canh gà rồi. Bất quá cơn bệnh này, biến hắn thành một đứa bé, chỉ để Chu Tử trông chừng hắn, Chu Tử rời đi lập tức mất hứng, ép buộc Chu Tử luống cuống tay chân.

Mặc dù mệt, nhưng trong lòng Chu Tử lại vui mừng. Nàng mới ra ngoài ăn một chút, Thanh Ba hầu hạ bên trong liền chạy tới, vội vàng nói: "Vương phi, Vương Gia ồn ào đuổi bọn nô tỳ ra, gọi ngài qua đó!"

Chu Tử cho là đã xảy ra chuyện lớn gì, vội chạy qua.

Triệu Trinh nằm ở trên giường, mặt nghẹn đỏ, thấy Chu Tử tới, mới nói: "Chu Tử, ta muốn. . . . . ."

Chu Tử có chút mờ mịt.

Triệu Trinh tức chết, khẽ hô nói: "Lão tử muốn đi tiểu!"

Chu Tử nhìn bộ dạng tức giận không được tự nhiên, trong lòng lại cảm thấy rất vui. Nàng đỡ Triệu Trinh lên trước, đặt một cái gối dựa lớn sau lưng hắn, sau đó khom lưng lấy cái bô sứ trắng khắc rồng vẽ phượng từ dưới giường ra, vén chăn lên, nhét tiểu JJ của Triệu Trinh vào miệng bô, cười híp mắt giống như dỗ đứa bé: "Xì xì xì —— xì xì xì —— tiểu bảo bảo mau tiểu!"

Triệu Trinh vừa nóng vừa giận, nhưng lại không thể nén không tiểu, cuối cùng đỏ mặt mà tiểu.

Chu Tử mang nụ cười vô cùng bỉ ổi trên mặt, đưa tay nắm tiểu JJ của hắn, run run mấy cái, lúc này mới cầm bô đi ra.

Bởi vì Vương Gia từ từ bình phục, lại chỉ cần một mình vương phi, cho nên bọn Hứa Văn Cử Hầu Lâm Sinh Triệu Hùng cũng nhàn rỗi, vì vậy để ăn mừng Vương Gia bình phục, sưới sự khởi xướng của Hứa Lâm Nhị, mấy người Triệu Tráng vây quanh bếp lò trong thiên viện phía tây, uống rượu ăn lẩu.

Rượu còn chưa uống đủ, Triệu Dũng đã thở dài nói: "Vương Gia và vương phi, aizzz, thật là một đôi si tình!"

Hứa Văn Cử rất kinh ngạc: "Vì sao lại nói vậy?"

Triệu Dũng uống một hơi cạn sạch chung rượu, nói: "Vương phi vì Vương Gia hộc máu, Vương Gia vì vương phi bệnh nặng một trận —— cái này không phải là si tình sao?"

Hứa Văn Cử "phì" cười ra tiếng.

Hầu Lâm Sinh ở một bên rất bình tĩnh nói: "Không phải Vương phi hộc máu, là cổ họng nhiễm trùng dính đàm mang máu; Vương Gia không phải tình si, là vất vả lâu ngày thành tật, nhiễm trùng cổ họng!"

Triệu Tráng Triệu Anh Triệu Dũng Liễu Liên: ". . . . . ."