Lúc bọn Triệu Dũng ăn lẩu, Triệu Trinh cũng đói bụng. Hắn bệnh mấy ngày, thật vất vả mới khỏi, khẩu vị đương nhiên cũng tốt hơn. Nhưng hắn lại không muốn nói là mình đói.

Chu Tử dặn dò Thanh Thủy làm một chén mì phủ rau cải và gà xé sợi, nàng định tự mình đút Triệu Trinh ăn.

Nhưng Triệu Trinh nằm trên giường đưa lưng về phía nàng, nhất định không ăn.

Chu Tử bưng chén, ngồi xuống bên giường, miệng dịu dàng nói: "Triệu Trinh, ăn chút mì đi!"

Triệu Trinh bất động không nói, đưa cho Chu Tử một tấm lưng thon gầy mặc trung y màu trắng.

Trong lòng Chu Tử hổ thẹn, tiếp tục xuống nước năn nỉ: "Vương gia của thiếp, ăn một chút đi, thiếp đút cho chàng ăn nha?"

Triệu Trinh vẫn cứ không động đậy.

Chu Tử để chén xuống, hít sâu một hơi, ngồi nghiêm chỉnh, thể hiện vẻ nghiêm trang, rồi mới nói: "Triệu Trinh, thật xin lỗi, thiếp không nên đánh chàng!"

Triệu Trinh vẫn bất động như cũ.

Chu Tử nói tiếp: "Triệu Trinh, thiếp sai rồi, gặp phải vấn đề thiếp không nên kích động, nên hỏi rõ ràng trước mới đúng!"

Nàng càng nói càng xấu hổ, nhớ lại lời hứa trước kia với Triệu Trinh.

Triệu Trinh nói "Chúng ta ở cùng nhau cả đời nhé", Triệu Trinh nói "Nàng phải tin ta", Triệu Trinh nói "Chỉ cần nàng thuận lợi sinh con, từ đó ta sẽ không nạp nữ nhân khác" . . . . . .

Triệu Trinh vốn là người ít nói, lại nhiều lần thổ lộ với nàng.

Lỗ mũi Chu Tử đau xót, trong nháy mắt, mắt đã ươn ướt.

Nàng tựa vào bên tai Triệu Trinh, nghiêm túc mà kiên định nói: "Thiếp thề, thiếp sẽ luôn tin chàng, không bao giờ hoài nghi chàng nữa!"

Sau khi nói xong, nàng dúi đầu vào mái tóc dài đen mượt của Triệu Trinh, nước mắt chảy xuống. Chu Tử mới vừa gội đầu bằng xà bông thơm cho Triệu Trinh, tóc dài đen nhánh trơn bóng mát lạnh, mang theo một mùi thơm ngát, cực kỳ dễ ngửi.

Triệu Trinh lấy được bảo đảm mà mình muốn từ Chu Tử, trong lòng thầm dễ chịu, vốn còn muốn vênh váo, khiến Chu Tử càng thêm hiểu tầm quan trọng của hắn, nào ngờ Chu Tử lại chôn trong tóc hắn mà khóc. Triệu Trinh không thích nhất là nghe Chu Tử khóc, Chu Tử mà khóc, mắt to sẽ ướt nhẹp, mí mắt trở nên sưng đỏ, muốn thê thảm bao nhiêu liền có bấy nhiêu, muốn đáng thương bao nhiêu liền có bấy nhiêu, luôn khiến hắn đau lòng.

Triệu Trinh yên tĩnh nghe tiếng Chu Tử khóc, đoán chừng nước mắt Chu Tử sắp ngưng, mới ồm ồm nói: "Khóc cái rắm gì mà khóc, sắp đói chết lão tử rồi!" Dứt lời, hắn xoay người lại, mắt nhìn về nơi khác, nhất định không nhìn Chu Tử, lộ vẻ không được tự nhiên.

Lời thô lỗ này của hắn vừa ra khỏi miệng, Chu Tử lập tức cười rộ lên, nàng biết Triệu Trinh vô cùng vặn vẹo, mỗi lần tha thứ cho mình nhất định sẽ lộ ra bộ dạng này.

Trên lông mi dày của Chu Tử còn mang theo nước mắt, mắt ướt nhẹp, dùng tay áo lau lung tung, vội vàng cười bưng chén lên: "Phu quân, thiếp đút cho chàng ăn nhé!"

"Phu quân?" Triệu Trinh kinh ngạc nhìn chằm chằm Chu Tử, lý ra nếu Chu Tử không gọi trực tiếp hắn là "Triệu Trinh", thì cũng sẽ trêu ghẹo gọi hắn là "Vương gia của thiếp", từ khi nào lại dùng lối xưng hô "Phu quân" sến súa này?

Thấy mặt Triệu Trinh như bị sét đánh, Chu Tử càng thêm dịu dàng, múc mì lên nếm nếm, cảm thấy nhiệt độ vừa phải, liền bắt đầu đút cho Triệu Trinh ăn.

Nàng đút Triệu Trinh ăn chút mì, sau đó lại đút Triệu Trinh uống chút canh, rất nhanh liền ăn hết một chén mì.

Triệu Trinh cực đói bụng, ăn thực rất nhanh, sau khi ăn xong cũng rất chán ghét: "Nàng không làm, ăn không ngon!"

Chu Tử mừng rỡ, mặt mày hớn hở nói: "Vậy ngày mai thiếp thân sẽ làm mì lúa mạch (LPH: ko biết mì tuệ tuệ là cái mì gì) cho chàng!"

Triệu Trinh không thích uống loại nước trụng mì bình thường, mà thích uống loại nước mì lúa mạch Chu Tử làm.

Triệu Trinh rũ rèm mắt xuống, lông mi dày phủ xuống, giống như rất không hài lòng, bổ sung thêm một câu: "Nhớ chuẩn bị thêm chút thức ăn!"

Nến được đặt khá cao, lửa trên ngọn nến lay động chiếu vào lông mi thật dài của Triệu Trinh, tạo thành một bóng mờ bên dưới.

Chu Tử nhìn hắn, nhìn thế nào cũng không đủ, vừa nghĩ vừa nói mấy món điểm tâm nàng làm mà Triệu Trinh thích ăn nhất: "Hành lá trộn đậu hũ, rau tuyết xào thịt muối, dưa chuột làm chua, bánh nhân hạnh đào? Có được không?"

Mặc dù mới ăn xong một chén mì, nhưng vừa nghe tên những món này, Triệu Trinh cảm thấy mình lại đói bụng. Hắn liếc Chu Tử một cái, thấy mắt to vẫn nén lệ sáng lóng lánh của nàng đang tràn ngập mong đợi nhìn mình, trong lòng rất an ủi, nhưng trên mặt vẫn lộ ra dáng vẻ của ‘người có địa vị cao lại đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp’: "Còn tạm được."

Chu Tử rất vui mừng, lập tức nén lệ mà cười.

Triệu Trinh nhìn hoa văn trên nóc màn, chậm rãi nói: "Chút nữa nàng đi làm đi!"

Chu Tử rất kinh ngạc, "A" một tiếng: "Không phải vừa mới ăn mì rồi sao?"

Gương mặt tuấn tú của Triệu Trinh ửng đỏ, mắt không nhìn Chu Tử: "Ta lại đói bụng!"

"Vậy thiếp đi làm ngay!" Chu Tử vội vàng đứng dậy sắp xếp cho Triệu Trinh nằm thoải mái, rồi mới ra ngoài rửa tay làm thức ăn cho trượng phu.

Sau khi uống hai tô mì lúa mạch, ăn xong bốn món ăn kèm, lúc này Triệu Trinh mới cảm thấy mình đã thật no.

Thanh Thủy cũng đã thu dọn chén đũa.

Chu Tử hầu hạ Triệu Trinh rửa mặt xong, bản thân cũng bận rộn súc miệng rửa mặt một lát.

Sau khi tất cả đã xong xuôi, Chu Tử nhìn Triệu Trinh nhắm mắt không nói, con ngươi đảo một vòng, nảy ra ý hay. Nàng tiến lên kéo chăn Triệu Trinh cho ngay ngắn, sau đó lại thả màn xuống giúp hắn, vừa sửa sang màn, vừa chờ đợi Triệu Trinh giữ mình lại.

Triệu Trinh vốn nghĩ Chu Tử muốn ở bên cạnh mình, nào ngờ Chu Tử cứ thế mà ném một bệnh nhân như mình ở lại một mình!

Muốn mở miệng giữ người, mặt mũi lại không vứt xuống được; để người đi, lại không bỏ Chu Tử được. Lúc này mặc dù Triệu Trinh làm bộ nhắm mắt, nhưng thật ra đang ngàn suy vạn nghĩ, ngỗn ngang trăm mối!

Chu Tử chắc chắn nhất định Triệu Trinh sẽ mở miệng, sau khi sửa sang màn xong, cầm nến lên làm bộ bước đi.

Hai tay nàng cầm nến, tư thế tuyệt đẹp đi về hướng cửa phòng ngủ, trong lòng đếm số: "Một, hai, ba, bốn, năm ——"

"Nàng để một người bệnh sắp chết như ta ở lại chỗ này một mình sao?" Tiếng tố cáo uất ức của Triệu Trinh từ trong màn truyền ra, nghe buồn buồn.

Chu Tử dừng bước, nhưng không xoay người: "Vương Gia, thiếp thân đã làm sai, sợ ngài không tha thứ cho nô tì."

Triệu Trinh dừng một chút, khám phá được gian kế của nàng, trầm giọng nói: "Còn không mau cút trở lại cho ta!"

Mặc dù bị mắng, Chu Tử lại để nến xuống, vui vẻ chạy tới: "Vương Gia, chàng tha thứ cho thiếp?"

"Hừ!" Triệu Trinh lại kiêu ngạo cho Chu Tử một tấm lưng.

Chu Tử bới toàn bộ quần áo trên người xuống thật nhanh, thổi tắt nến, vén màn chui vào.

Sau khi chui vào chăn, Chu Tử rất 囧 mà phát hiện, không biết lúc nào Triệu Trinh đã cởi sạch trơn, trên người đều không mặc gì!

Không phải là lúc nàng xoay người chứ?!

Vậy cũng quá nhanh rồi!

Chu Tử khẽ cười một tiếng, thân thể trần trụi dán sát vào phần lưng mà Triệu Trinh đưa về phía mình, từ phía sau ôm lấy lưng Triệu Trinh.

Trong nháy mắt này, việc ôm Triệu Trinh mang đến cho Chu Tử sự thỏa mãn hơn bất kể chuyện gì bất cứ thứ gì khác!

Nàng hạnh phúc thở dài một tiếng, đôi môi lửa nóng áp vào lưng Triệu Trinh khe khẽ hôn một cái, lại hôn xuống, sau đó, thè lưỡi liếm.

Trên người Triệu Trinh bị nàng dùng rượu và nước nóng thay phiên lau rửa, rất sạch sẽ, lại mang theo mùi rượu cực nhạt, khiến nàng không nhịn được tiếp tục hôn xuống.

Sau khi Chu Tử nghịch ngợm liếm lên mông Triệu Trinh một cái, thân thể Triệu Trinh run lên, rất nhanh liền xoay người, ôm Chu Tử.

Tứ chi Chu Tử và Triệu Trinh rối rắm ôm lấy nhau, cùng cảm thụ da thịt chạm nhau mang tới khuây khoả và thỏa mãn.

Cái vật kia của Triệu Trinh đã sớm ngóc đầu vểnh lên, chỉa vào bụng Chu Tử.

Chu Tử dịu dàng nói: "Còn đang bệnh, hẳn là không thể làm việc đó?!"

Triệu Trinh dùng vật đó đẩy đẩy Chu Tử, buồn bực nói: "Nghẹn chết ta!"

Chu Tử suy nghĩ một chút, thân thể uốn éo vặn vẹo, ý bảo Triệu Trinh buông mình ra.

Triệu Trinh hiểu rõ, buông lỏng Chu Tử, trong lòng bắt đầu nhảy "bình bịch", tràn đầy chờ mong.

Thân thể Chu Tử dán sát vào thân thể Triệu Trinh, từ từ đi xuống, cuối cùng trượt đến một vị trí.

Nàng đưa tay phải ra, đỡ vật ấm áp mềm mại mang theo cứng rắn của Triệu Trinh ra, mở đôi môi đầy đặn đỏ tươi, dùng sức ngậm vào.

Trong nháy mắt bị nàng ngậm vào bao phủ, Triệu Trinh rướn cổ, hít một hơi thật sâu.

Khoang miệng ấm nóng của Chu Tử bao lấy hắn, đầu lưỡi trắng nõn liếm khắp mọi chỗ nhạy cảm của hắn, mang cho hắn cảm giác thoải mái thật sâu.

Chu Tử không mặc y phục đứng dậy, rót chung trà súc súc miệng, rồi mới chui lại vào trong chăn. Nàng vừa chui vào, Triệu Trinh liền ôm nàng vào ngực, để nàng dính sát vào mình.

Ôm một lát, Chu Tử xoay người, đưa lưng về phía Triệu Trinh làm ổ trong ngực Triệu Trinh, trong dạng thân mật tựa sát vào nhau này, hai người tiến rất nhanh vào mộng đẹp.

Buổi sáng Triệu Trinh và Chu Tử tỉnh lại rất sớm, hai người tiếp tục dính lấy nhau nói chuyện.

Lần này Chu Tử trực tiếp hỏi: "Chàng thật muốn dùng Hà Khiết Hoa đó mê hoặc kẻ địch?"

Triệu Trinh nằm ngửa trên giường, ôm cả người Chu Tử, "Ừ" một tiếng.

Chu Tử ngẩng đầu lên nhìn hắn: "Chàng không sợ nàng ta bị thương sao?"

"Mắc mớ gì tới ta, cha nàng ta đã đồng ý!" Triệu Trinh hờ hững nói.

Chu Tử thấy phiền nhất thái độ coi mạng người như cặn bã này của hắn, nàng yên lặng, rồi nói: "Nếu nàng ta bị thương hoặc mất mạng, như vậy có tính bởi là chết vì chàng không, chàng quên chàng đã thề độc rồi sao?"

Triệu Trinh ôm siết lấy nàng, không lên tiếng.

Chu Tử biết hắn đang nghiêm túc suy nghĩ lời của mình, nói tiếp: "Mặc dù Hà tiểu thư là thứ nữ, nhưng cũng là một người sống sờ sờ, mặc dù cha không gần gũi, nhưng mẹ ruột nàng ta nhất định cũng sẽ thương yêu nàng ta!"

"Có nàng ta hay không, thì có liên quan gì đâu!" Cuối cùng Chu Tử lại chốt thêm một câu.

Triệu Trinh sửng sốt: đúng vậy, có Hà Khiết Hoa đóng vai Chu Tử hay không, thì có liên quan gì đâu?

Xưa nay hắn luôn có chút khuynh hướng hoàn mỹ, lúc ấy chỉ muốn sắp xếp đến mức tốt nhất, hiện tại Chu Tử vừa nói, hắn liền cảm thấy Chu Tử nói rất đúng.

Triệu Trinh trầm tư một hồi, mới nói: "Ngày mai ta liền phái người đưa nàng ta trở về Kim kinh!"

Chu Tử rất hài lòng, nàng dịu dàng kề mặt lên ngực Triệu Trinh, nhẹ nhàng gặm cắn một cái rồi nói: "Vậy mới ngoan chứ! Nếu không thiếp còn phải ghen tuông vô cớ!"

Triệu Trinh liếc nàng một cái: "Buổi sáng ta muốn ăn canh sủi cảo —— nàng tự làm!"

Thân thể Chu Tử cứng đờ: mới sáng sớm lại làm canh sủi cảo, phiền toái chết đó biết không!

Hai vợ chồng cùng rời giường, sau khi rửa mặt xong, Triệu Trinh gọi Triệu Anh Triệu Dũng đến: "Có phải các ngươi phải về Kim kinh không? Thuận tiện hộ tống Hà tiểu thư trở về luôn đi!"

Triệu Anh Triệu Dũng cùng khom người, đáp “Dạ”.

Ra khỏi chánh viện, hai người nhìn nhau cười khổ: đoạn đường này có mỹ nhân cùng đi vốn là chuyện tốt, chỉ là bộ dạng của mỹ nhân này quá giống Vương phi, dù là ai cũng không dám nhúng chàm! Cứ nghĩ đến cơn ghen ngất trời của Vương Gia, cứ nghĩ đến kết quả ngũ mã phanh thây của Tôn Hỷ năm đó, Triệu Anh Triệu Dũng cùng rùng mình —— dù sao mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn, ngoan ngoãn hộ tống Hà tiểu thư trở về thôi!

Chưa tới giữa trưa, Hà Khiết Hoa giống như chạy trốn, ngồi xe ngựa theo Triệu Anh Triệu Dũng rời biệt viện ở ngoại ô, bên người mang theo Phong Trình Nghi mà Chu Tử phái Ngân Linh đưa đi. Thanh Châu cũng phụng mệnh đi theo chăm sóc nàng ta, theo nàng ta trở về Kim kinh.

Trên đường đi, Hà Khiết Hoa vẫn không hết buồn bực: lời người đời đồn đãi quả không đáng tin cậy, Nam An vương quyền cao chức trọng lại là gã sợ vợ như sợ hổ, bị lão bà đánh cũng hèn nhát không dám phản kháng; Nam An vương phi ngọt ngào dịu dàng cũng chỉ là người đàn bà chanh chua dã man mạnh mẽ dám đánh lão công, phủ Nam An vương này vẫn nên cách thật xa mới thỏa đáng, dù sao mạng nhỏ vẫn quan trọng nhất!