Thật ra Chu Tử đã sớm không có mặt trong phòng bên. Ban ngày, nàng giao cho Ngân Linh ra ngoài mua một con gà sống, muốn hầm canh gà cho Triệu Trinh bồi bổ thân thể. Hiện tại đang đứng trong phòng bếp của thiên viện, cùng Ngân Linh, Thanh Thủy và Thanh Châu bàn chuyện hầm gà.

Chu Tử nhát gan không dám sát sinh, vì vậy thực dối trá giao nhiệm vụ giết gà cho Ngân Linh. Nàng vốn tưởng Ngân Linh sẽ xách gà ra ngoài giết chết, ai ngờ Ngân Linh cảm thấy giết gà sao lại phải dùng dao mổ trâu, giết một con gà có là gì, ngay trước mặt Chu Tử trực tiếp sử dụng hai ngón tay vặn nhẹ cổ con gà, trong nháy mắt con gà mái chết luôn, từ đó bay đến thiên đường.

Chu Tử: ". . . . . ."

Nàng nghiêng đầu nói với Thanh Châu: "Thanh Châu, ngươi dọn dẹp đi!"

Xem như Chu Tử sợ Ngân Linh rồi.

Chu Tử vừa nhìn Thanh Thủy dùng bếp lò nhỏ hầm gà, vừa bảo Ngân Linh: "Ngươi đi nói với Triệu Tráng, khi nào Vương Gia hết bận, thì qua đây báo cho chúng ta, ta hầm canh gà xong sẽ mang qua cho Vương Gia!"

Khi Chu Tử dùng khay bưng hai chén canh gà đi vào phòng ngủ, phát hiện Triệu Trinh nằm nghiêng trên giường, đầu đặt trên gối không biết đang suy nghĩ gì, mình tiến vào mà dường như hắn không cảm thấy. Chu Tử hé miệng cười cười, rón ra rón rén bước qua, đặt cái khay lên kháng trác (kháng trác: giường lò của người phương bắc), sau đó dời giường lò đến trước mặt Triệu Trinh, cúi người xuống, đưa tay nhéo lên khuôn mặt vì đang dưỡng bệnh mà vô cùng trơn mềm của Triệu Trinh, cười trêu: "Tiểu thân ái, nên bổ sung dinh dưỡng rồi!"

Lúc này Triệu Trinh mới khôi phục tinh thần, mắt phượng lấp lánh có hồn, vẫn nhìn Chu Tử, tầm mắt theo di chuyển của Chu Tử mà chuyển dời.

Chu Tử cảm thấy rất kỳ quái, vừa dùng muỗng múc canh gà thổi nguội, vừa lành lạnh hỏi: "Sao vậy? Chẳng lẽ Vương Gia đột nhiên phát hiện là nô tỳ rất đẹp, vừa thấy đã yêu khó có thể tự kiềm chế rồi sao?"

Triệu Trinh thu hồi vẻ mặt như có điều suy nghĩ, quyết định uống canh gà trước rồi hãy nói, tránh cho Chu Tử nghe xong lời của mình lại giận dỗi, không đút canh gà cho mình uống.

Chu Tử hầu hạ hắn uống xong một chén canh gà, sau đó tự mình cũng nhanh chóng uống hết một chén, giao chén cho Ngân Linh đang chờ phía ngoài, sau đó lại tới phục vụ Triệu Trinh. Nàng giúp Triệu Trinh dùng trà thơm súc miệng, sau đó sửa sang gối đầu lại cho thoải mái, lúc này mới đỡ Triệu Trinh nằm xuống.

Triệu Trinh nằm trên giường gạch nghỉ ngơi, Chu Tử đi ra ngoài rửa mặt.

Rửa mặt xong trở lại, Chu Tử cởi áo mùa xuân mặc ngoài màu xanh ngọc và váy màu xanh nhạt, chỉ còn lại trung y và quần lót màu trắng, sau đó cởi giày leo lên giường. Nàng không vội nằm xuống, mà quỳ gối bên người Triệu Trinh, nhẹ nhàng giúp Triệu Trinh xoa bóp.

Tay của nàng beo béo, cực kỳ mềm mại, xoa bóp Triệu Trinh thật thoải mái. Vì vậy, hắn lại quyết định chờ Chu Tử giúp hắn xoa bóp xong mới nói.

Chu Tử xoa bóp Triệu Trinh từ trên xuống dưới từ trước ra sau nhiều lần, đến khi trên người nàng toát ra một lớp mồ hôi mỏng mới ngừng lại. Lúc này, nàng lại nhìn đến Triệu Trinh, phát hiện hơi thở Triệu Trinh đều đặn, đã ngủ rồi.

Sáng ngày hôm sau, Chu Tử bị Triệu Trinh vuốt ve mà tỉnh lại.

Thân thể Triệu Trinh còn yếu, giấc ngủ không sâu, đã sớm tỉnh, nhìn Chu Tử ngủ ngửa đầu như con lợn nhỏ, cố nhịn không quấy rầy nàng. Sau đó, hắn thấy mặt trời cũng đã lên cao, ánh nắng cũng chiếu vào, lúc này mới bắt đầu quấy rầy Chu Tử.

Chu Tử bị hắn quấy rầy tỉnh lại, cũng rất bất đắc dĩ, dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên hắn: "Vương gia của nô tỳ, không phải nô tỳ không để ý tới chàng, thật sự là ——"

Chu Tử cảm thấy nói ra sợ là sẽ kích thích Triệu Trinh, nhưng không nói thì tay Triệu Trinh lại sờ tới sờ lui trên người nàng, thực rất gian nan, hít một hơi nói: "Trước tiên chàng phải điều dưỡng thân thể cho tốt, thân thể chàng bây giờ. . . . . ."

Triệu Trinh giơ cao bụng dưới, chọc chọc vào nàng.

Chu Tử không nói ra lời.

Triệu Trinh đưa tay lên quả đào lớn căng đau của nàng bóp nhẹ mấy cái, sau đó lại nâng quả đào lớn trong tay, vừa vùi đầu ngậm phần đỉnh, vừa vuốt ve vừa mút vào.

Chu Tử bị hắn làm cho thở hồng hộc, thân thể uốn éo hỗn loạn.

Triệu Trinh mút xong một bên, lại chuyển tới bên còn lại.

Đang hút thật hăng say, hắn nghe Chu Tử hít một hơi, tiếp theo liền cảm nhận được thân thể Chu Tử run rẩy.

Triệu Trinh đưa tay vỗ một cái lên mông Chu Tử, Chu Tử thuận theo xoay ngược người lại, đưa lưng về phía Triệu Trinh. Triệu Trinh chạm vào phía trước, phát hiện đã sớm ươn ướt, vội vàng dùng lực tiến vào.

Hoan ái qua đi, hai người nằm song song trên giường nói chuyện.

Nói chuyện một lát, dường như Chu Tử chợt nhớ đến điều gì, rất hả hê nói với Triệu Trinh: "Chàng phải cảm tạ nô tỳ đó nha!"

Triệu Trinh vươn tay đặt lên mái tóc nàng, nhẹ nhàng vỗ về chơi đùa, cũng không đáp lại.

Chu Tử đã sớm quen bộ dạng này của hắn, không để ý, nói tiếp: "Chàng biết ân nhân cứu mạng chàng là ai không?"

Triệu Trinh liếc nàng một cái, nhẹ nhàng nâng đùi phải thon dài, đặt lên người Chu Tử.

Chu Tử có cảm giác duyên phận thật thần kỳ, nàng hất chân Triệu Trinh ra, lật người nằm ghé vào bên gối, cười vui vẻ: "Chàng biết không? Người cứu chàng là mẹ của nô tỳ và ——"

Triệu Trinh nhìn Chu Tử muốn nói lại thôi, nhíu mày: "Cái gì của nàng nữa?"

Chu Tử không thèm quan tâm nói: "Cha dượng của nô tỳ!"

Triệu Trinh nhìn Chu Tử, mỉm cười vui vẻ tự đáy lòng: "Vậy chúng ta phải cảm ơn bọn họ thật xứng đáng!"

"Không cần, " Chu Tử tiến về phía trước, chui vào trong ngực Triệu Trinh, tìm một vị trí thoải mái, "Mẹ nô tỳ thật vất vả mới có thể sống yên ổn, không muốn cuộc sống có thêm biến hóa gì nữa!"

Triệu Trinh như nghĩ tới điều gì ôm lấy để Chu Tử làm ổ bên người mình, tay trái cầm khăn lên lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán.

Vừa rồi Chu Tử thật sự hù dọa hắn.

Hắn không sợ giết người, không sợ báo ứng, chỉ sợ Chu Tử rời bỏ hắn.

Trong lòng Triệu Trinh cảm tạ Bánh Bao nhỏ nhà hắn: Bánh Bao nhỏ à, may nhờ lúc ấy nghĩ nên tích đức hành thiện cho con, bằng không mẹ con biết được chân tướng, cuộc sống này của cha sợ là không có thể vượt qua rồi. . . . . .

Buổi sáng hầu hạ Triệu Trinh ăn điểm tâm xong, Chu Tử để Triệu Trinh nằm phơi nắng trên ghế dựa bên ngoài cửa sổ, nàng chỉ huy Ngân Linh Thanh Châu Thanh Thủy giặt giũ ra giường chăn gối, chỉ huy Triệu Tráng Triệu Phúc cùng mấy vệ binh phơi chăn, đệm giường cộng thêm tổng vệ sinh gian phòng.

Bận rộn hết buổi sáng, đến buổi chiều, Triệu Trinh không thể đồng ý cho nàng ra ngoài nữa. Vì thế, Triệu Trinh nằm trên giường, cầm binh thư bảo Chu Tử đọc cho hắn nghe.

Chu Tử đọc một lát, cảm thấy thứ binh thư đồ bỏ này thật quá khô khan, thật không có ý nghĩa, vì vậy liền bắt đầu đọc nhảy cóc. Ai ngờ vừa mới cách mấy hàng, Triệu Trinh lập tức phát hiện được: "Đọc lại!"

Chu Tử không dám cãi lời, đành phải thành thành thật thật mà đọc.

Rất nhanh liền đến giờ Dậu, Chu Tử thật không muốn đọc nữa, vì thế suy nghĩ biện pháp, nói với Triệu Trinh: "Có đói bụng không? Nô tỳ hầm chút thức ăn lót dạ cho chàng nhé?"

Triệu Trinh "Ừ" một tiếng, quyết định bỏ qua cho Chu Tử.

Chu Tử vừa nghe, như được ân xá, lướt nhanh xuống giường đi giày vào. Chưa kịp sửa sang lại quần áo liền chạy ra ngoài.

Triệu Trinh ở trên giường nhìn về phía bóng lưng đã biến mất của nàng lầm bầm lầu bầu: "Văn dốt võ nát!"

Chu Tử đang ở ngoài cửa sổ nghe được, lập tức quay lại phán trả một câu: "Chàng mới là đồ đầu gỗ vô vị!"

Nói xong, sợ Triệu Trinh tức giận, vội vã chạy đi.

Triệu Trinh giận đến phì cười.

Triệu Phúc và Triệu Tráng cảm thấy Chu Tử phu nhân tới Thủy trấn thật sự là quá tốt: Vương Gia có người chăm sóc, không cần làm phiền bọn họ; lực chú ý của Vương Gia bị dời đi, bọn họ thật thoải mái; buồn khổ của Vương Gia được giải, bọn họ cũng không cứ động một tí là phạm lỗi; thân thể Vương Gia khôi phục càng lúc càng nhanh, bọn họ yên tâm. . . . . . Từ trên tổng hợp lại, mặc dù Chu Tử thỉnh thoảng sẽ bắt bọn họ tiến hành tổng vệ sinh, nhưng bọn họ vẫn ủng hộ Chu phu nhân kính yêu Chu phu nhân hiền lành —— dĩ nhiên, bọn họ cũng không dám ủng hộ quá mức, bởi vì sức ghen của Vương Gia thật sự là quá mạnh mẽ!

Chạng vạng ngày hôm nay, thời tiết vẫn ấm áp, Triệu Tráng bị Ngân Linh yêu cầu ra ngoài trấn hái một bó hoa hồng về, ở trong sân đụng phải Chu phu nhân, thấy Chu phu nhân nhìn thấy hoa hồng mà mắt mờ bỗng sáng rực lên, Triệu Tráng liền thuận tay rút một đóa đưa cho Chu phu nhân.

Ai ngờ, Chu Tử cầm hoa vào phòng ngủ, ngồi bên cạnh Triệu Trinh đang đọc sách, đầu tiên không nói lời nào, cầm đóa hoa này nhìn qua xem lại, sờ lại sờ, ngửi lại ngửi, cuối cùng như có như không thầm oán Triệu Trinh: "Triệu Tráng người ta còn biết tặng Ngân Linh một bó hoa hồng, chàng cho tới bây giờ chưa từng tặng hoa cho nô tỳ, một đóa cũng không có, đừng nói hoa hồng đắt tiền, đến hoa loa kèn cũng không có!"

Thật ra Chu Tử đang làm nũng, nhưng Triệu Trinh lại tưởng thật, mặt trầm xuống, nhướng mày: "Triệu Tráng, Triệu Phúc!"

Triệu Tráng Triệu Phúc vội xuất hiện trước mặt Vương Gia.

"Đi mua hoa hồng cho ta, càng nhiều càng tốt!"

Đến buổi tối, Chu Tử nhìn thấy đầy sân đầy phòng toàn là hoa hồng, cực kỳ trầm mặc.

Triệu Trinh liếc nàng một cái, bắt đầu dạy dỗ: "Thứ người ta có đều là tốt? Người khác có cái gì nàng phải có cái đó? Không thấy rất nhiều thứ nàng có mà người khác không có sao? Sao ham muốn hư vinh lại mạnh như vậy? Lòng của ta nàng còn không biết sao!"

Chu Tử không nói lời nào, chỉ ngã đầu gối lên vai Triệu Trinh, nhỏ giọng nói: "Nô tỳ biết chàng tốt với nô tỳ!"

"Biết là tốt!" Triệu Trinh vẫn hầm hừ, "Chẳng lẽ ngay cả Triệu Tráng ta cũng không bằng sao?"

Chu Tử vùi mặt vào gáy hắn, len lén cười.

Triệu Trinh đột nhiên nhớ đến việc hắn muốn nói lại không tìm được cơ hội thích hợp để nói, lại nói tiếp: "Còn nữa, về sau đừng dễ dàng gặp nam nhân xa lạ, gặp người khác lời nói phải đoan trang, phải tự giữ. . . . . ."

Chu Tử len lén vui mừng, ngửa đầu dùng môi gặm, chặn cái miệng không ngừng giáo huấn của Triệu Trinh.

Trong phòng yên tĩnh lại.

Mùa xuân im hơi lặng tiếng rời đi, lá cây Bạch Dương trong lúc vô tình đã từ màu vàng nhạt kiều diễm biến thành màu xanh non biếc, đợi khi bóng cây trong viện từ từ trở nên to lớn, Triệu Trinh cùng Chu Tử mới ý thức được mùa hạ đã lặng lẽ đến nhân gian.

Mười ba tháng năm là sinh nhật của Triệu Trinh, sáng sớm Chu Tử đã làm mỳ trường thọ cho hắn. Từ khi Chu Tử tới bên cạnh Triệu Trinh, thân thể Triệu Trinh khôi phục rất nhanh, đã có thể vịn Chu Tử đi lại trong phòng, trong viện.

Ăn xong mỳ trường thọ, Triệu Trinh và Chu Tử đi vào thư phòng chơi đùa —— Triệu Trinh vẽ tranh, vẽ xong bức nào Chu Tử sẽ viết mấy hàng chữ đề tựa.

Triệu Trinh vẽ rất đẹp, núi cao suối sâu cầu nhỏ làng quê cảnh vật trùng điệp, ngay cả một đóa hoa, một lùm cây cũng có thể rất sống động.

Chữ Chu Tử mập mạp non nớt, thật rất đáng yêu, chỉ là chữ nàng viết trên tranh lại vô cùng ngây thơ.

Triệu Trinh vẽ một bức《 Cao Sơn Lưu Thủy 》, Chu Tử đề hai hàng tám chữ thẳng đứng —— "Tri âm khó gặp, bạn sơ dễ tìm"; Triệu Trinh vẽ một bức《 rừng Tùng bên suối 》, Chu Tử đặt bút viết tám chữ "Gió thổi không động, hậu phương vững chắc"; Triệu Trinh vẽ bức《non sông vạn dặm》, Chu Tử cười hì hì viết tám chữ "Non sông vạn dặm, A Trinh đứng đầu" . . . . . .

Hai người đang chơi cực kỳ vui vẻ, Triệu Phúc tới bẩm báo, nói là mưu sĩ Hồ Phi Đồng, Chương Tử Hàm và Vương Nãi Vũ được phái tới vương phủ ở kinh thành đã từ Kim kinh vội về tới đây.

Triệu Trinh hơi suy nghĩ một chút, nói với Chu Tử: "Nàng cứ chơi tiếp đi!" Sau đó dặn dò Triệu Tráng: "Gọi ba người bọn họ đến thư phòng!"

Sau khi Triệu Tráng rời đi, Chu Tử cuộn những bức vẽ của Triệu Trinh lại, dọn dẹp bàn đọc sách chỉnh tề, lúc này mới mang theo những bức họa rời thư phòng về phòng ngủ.

Triệu Trinh nằm trên ghế đệm mềm Chu Tử đã bố trí, yên lặng chờ ba người Hồ Phi Đồng.

Hồ Phi Đồng, Chương Tử Hàm cùng Vương Nãi Vũ rất nhanh theo Triệu Tráng đi vào.

Không lâu sau khi Lão hoàng đế quá sung sướng chết bởi thượng mã phong, mật thám trong cung được Triệu Trinh phái đi liền dùng bồ câu đưa tin, báo chuyện này. Lúc ấy Triệu Trinh vừa được bọn người Triệu Tráng đón về không bao lâu, bị thương rất nặng, lúc tỉnh thì ít, lúc mê man thì nhiều.

Triệu Trinh đoán trúng việc thái tử và Bắc Tĩnh vương nhất định sẽ xuất hiện cục diện giằng co, cố chống đỡ thân thể bệnh tật lệnh cho ba vị mưu sĩ thân tín Hồ Phi Đồng, Chương Tử Hàm và Vương Nãi Vũ mang thư viết theo lời hắn trở về Kinh Thành. Hồ Phi Đồng đi gặp nhị hoàng tử Bắc Tĩnh vương, Chương Tử Hàm đi gặp Đông Cung Thái Tử, Vương Nãi Vũ thì tới phủ Cao thừa tướng gặp Cao thừa tướng.

Giờ phút này đã là lúc Triệu Trinh nên quyết định ai có thể ngồi lên ngôi cửu ngũ chí tôn kia, tùy thuộc vào quyết định hôm nay của Triệu Trinh.

Triệu Trinh nhìn ba vị mưu sĩ đã phải đi đường long đong mệt mỏi, đầu tiên là ngợi khen một phen, sau đó mới nói: "Hồ huynh nói trước đi!"

Hồ Phi Đồng thấy thân thể Vương gia vẫn chưa khỏi hẳn, cố nói tóm tắt, lời ít mà ý nhiều: "Bắc Tĩnh vương đồng ý tất cả điều kiện của Người!"

Đôi mày thanh tú của Triệu Trinh nhếch lên: "Tất cả?"

"Đúng vậy!" Đôi mắt nhỏ của Hồ Phi Đồng lóe sáng, nhìn Vương Gia kiên định nói.

Triệu Trinh suy nghĩ thêm một chút, quay ra hỏi Chương Tử Hàm: "Thái tử nói thế nào?"

Chương Tử Hàm cũng không dài dòng, nói thẳng: "Thái tử cho là, Vương Gia nắm giữ binh quyền thiên hạ có vẻ không ổn; ngoài ra, với việc Vương Gia muốn lập thứ tử do thiếp sinh ra làm Thế tử, thái tử cho là không hợp phép tắc; cái khác thì không có dị nghị."

Triệu Trinh hừ lạnh một tiếng: "Phép tắc? Chỉ cần thế lực của ta đủ lớn mạnh, phép tắc nào trên thế gian này có thể làm khó được ta?"

Chương Tử Hàm không nói lời nào cúi chào một cái, lui xuống.

Vương Nãi Vũ là vị mưu sĩ trung thành nhất trong ba người, hắn sửa sang lại dáng vẻ, tiến lên phía trước nói: "Cao thừa tướng cực kỳ tán thành sách lược của Vương Gia, chỉ có ý . . . . ."

Hắn nhìn sắc mặt của Vương Gia, muốn nói lại thôi.

Triệu Trinh nhìn hắn một cái, ra lệnh: "Nói!"

Vương Nãi Vũ biết lời của mình sợ là sẽ chọc giận Vương Gia, vì vậy đắn đo một phen mới nói: "Thừa Tướng đại nhân hy vọng có thể cùng Vương Gia thân càng thêm thân."

Sau một lúc lâu, Triệu Trinh mới nói: "Lão nhân gia ông ta đúng là sẽ nghĩ vậy."

Ba người Hồ Phi Đồng yên lặng, chờ đợi Triệu Trinh quyết định.

Triệu Trinh nằm ngửa trên ghế đệm, mắt phượng hơi khép, giống như đang nhắm mắt dưỡng thần, trên thực tế trong đầu đang nhanh chóng tính toán.

Tác giả có lời muốn nói: chương hai đầy đặn mượt mà đã dâng lên!

Cảm tạ các tính yêu đã nhắn lại và like, Mạc Mạc yêu mọi người!

Cảm tạ dê điên, hỉ xuyến xuyến, fi­fi, nho nhỏ, chen­lan­blue, Khả Khả, đạp nước nhẹ ca, xuyên qua người mấy vị hôn địa lôi, ta lại đang Phách Vương phiếu giúp thẹn cư hạng chót rồi, ha ha ha!

Khác, thức đêm đọc, kết quả thiếu chút nữa xảy ra tai nạn xe cộ, du lịch bệnh viện, về sau không thể như vậy nữa! Mạc Mạc vẫn lưu ở Tấn Giang, văn chắc là sẽ không chạy được, khỏe mạnh là quan trọng nhất!