Triệu Trinh thấy động tác của Chu Tử, lỗ mũi hừ ra hai luồng khí lạnh, đi đến ngồi xuống bên giường, hậm hực nhìn Triệu Tử, mở miệng nói: "Nàng không ngại bẩn à, đứa bé béo phệ suốt ngày tiêu tiểu, thật là bẩn!"

Chu Tử không để ý tới hắn, ôm Bánh Bao nhỏ xoay người, để lại cho Triệu Trinh một cái lưng.

Triệu Trinh lại nghiêng đầu nói với ngoài cửa: "Còn không vào đi!"

Thanh Thủy mang một cái hộp đựng thức ăn tiến vào.

Nàng ta đặt hộp đựng thức ăn xuống, đang muốn nói chuyện, Nam An vương phất phất tay, nàng vội rón rén đi ra ngoài.

Triệu Trinh đợi Thanh Thủy ra ngoài, lúc này mới thản nhiên nghiêng người, mở nắp hộp đựng thức ăn ra, lại lấy ra một cái bình, mở bung nắp, liếc nhìn Chu Tử một cái, nói: "Ta ôm Triệu Tử, nàng tới ăn đi!"

Chu Tử vốn không định quan tâm đến hắn, nhưng cơm trưa và cơm tối nàng đều chưa ăn, trong hộp đựng thức ăn lại có món Phật nhảy tường nàng thích nhất, mùi thơm bay vào mũi nàng từng đợt. Chu Tử nhịn lại nhịn, cuối cùng không thể nhịn được nữa, giao Triệu Tử cho Triệu Trinh, tự mình ngồi xuống bên bàn ăn.

Triệu Trinh đặt Triệu Tử lên giường, vươn đầu ngón tay trêu chọc Triệu Tử.

Hắn duỗi đầu ngón tay đến khóe miệng Triệu Tử, Triệu Tử há miệng, hắn liền lập tức rụt ngón tay về. Sau vài lần như thế, Triệu Tử rút kinh nghiệm, y y nha nha kêu lên vài tiếng, vung cánh tay béo muốn đánh Triệu Trinh, không đánh trúng, rốt cuộc không thèm há miệng nữa.

Triệu Trinh càng trêu chọc càng hưng phấn, dứt khoát rút ngọc bội ra treo phía trên Triệu Tử, trêu chọc Triệu Tử.

Thấy Chu Tử ăn xong, Triệu Trinh gọi Thanh Thủy thu dọn, lúc này mới trả con trẻ lại cho Chu Tử.

Triệu Trinh biết hôm nay hắn có hơi quá đáng, muốn xin lỗi, nhưng cả nửa ngày, lời xin lỗi cũng không thể nói ra miệng, cuối cùng mở miệng, vẫn là chất vấn Chu Tử: "Nàng chuyển đến đây? Còn ta thì thế nào?"

Hắn nghe Triệu Hùng nói Thái phi nương nương lệnh cho Nhũ Yến dẫn người tới dời Chu Tử qua đây.

Chu Tử hừ một tiếng, vẫn không thèm để ý đến Triệu Trinh.

Nàng đặt Triệu Tử lên giường, sau đó không ngừng trêu đùa. Triệu Tử mới vừa học được cách lật người, rất thích lật, nhưng lúc bé lật người thì cái mông béo ú rất khó nghiêng qua, Chu Tử liền giúp bé, đến lúc cần thiết thì đưa đầu ngón tay đẩy nhẹ cái mông bé, Triệu Tử rất giỏi mượn lực, mẫu thân khẽ đẩy, bé liền thuận thế lật người.

Một lớn một nhỏ chơi cực kỳ vui vẻ, Triệu Trinh cũng cảm thấy rất thú vị, liền đặt cánh tay lên vai Chu Tử, mỉm cười nhìn hai mẹ con chơi. Chu Tử dời bả vai, hất cánh tay hắn xuống.

Triệu Trinh biết Chu Tử rất tức giận, không khỏi trầm xuống. Hắn suy tính, việc hôm nay hắn làm thật đã không cân nhắc kỹ lưỡng, có nên chịu uất ức nhún nhường một phen không?

Việc này quả thực hắn chưa từng làm, cho nên cần đắn đo thật kỹ.

Hoàng Oanh thấy Vương Gia vào phòng phía đông, còn sắp xếp cho Thanh Thủy cùng Ngân Linh trực đêm bên ngoài, liền tránh ra xa xa.

Nàng không dám đuổi Vương Gia ra ngoài, lại càng không dám đón tiểu thế tử đi. Đối với nàng mà nói, Thái phi nương nương cùng Chu trắc phi không hề đáng sợ, đáng sợ là Nam An vương Gia. Trước mặt Thái phi hắn không thèm để ý đến người hầu hạ bên cạnh Thái phi, giống như cho Thái phi chút mặt mũi, nhưng chỉ cần ngươi phạm lỗi bị hắn bắt được nhược điểm, một khi không có mặt Thái phi, hắn sẽ đối đãi với ngươi tựa như với một đống phân chó, hận không thể bảo người ta lập tức xúc ngươi ra ngoài, ngay cả liếc mắt cũng thấy ghê tởm.

Cho nên, Hoàng Oanh thấy cũng đã khuya, bèn đi ngủ, dù sao ngày mai nói với Thái phi bên kia vẫn dễ hơn.

Đêm đã khuya, Triệu Tử cũng nên đi ngủ. Chu Tử thấy Hoàng Oanh không đến, nhũ nương cũng không đến, nghĩ rằng mọi người có ý tốt, muốn nàng và Bánh Bao nhỏ ở bên nhau thêm chút nữa, trong lòng rất cảm kích, hận không thể lập tức lấy ngân phiếu ra đi khen thưởng, tuyệt không biết tất cả duyên cớ đều do cái vị hung thần bên cạnh này.

Triệu Trinh bị lạnh nhạt cả đêm, bởi vì trong lòng đuối lý, cho nên hiếm khi khoan dung độ lượng, không so đo với Chu Tử, bưng một ly trà ngồi trên ghế, vừa xem Chu Tử chơi với Triệu Tử, vừa chậm rãi uống trà.

Chu Tử trãi một cái nệm nhỏ lên giường, đặt Triệu Tử lên. Không biết Triệu Tử bị làm sao, vốn là rất ngoan, nhưng hễ cứ đặt lên giường lại khóc, Chu Tử vội vàng bế bé lên.

Mỗi lần Triệu Tử được mẫu thân ôm vào ngực, đầu nhỏ liền chui tới chui lui, miệng nhỏ theo mùi sữa dán vào trước ngực Chu Tử, rất nhanh liền thấm ướt một đốm trước ngực. Chu Tử mừng rỡ, một tay vội ôm Triệu Tử, một tay cởi cái yếm lụa trắng. Đầu tiên Triệu Tử dùng tay sờ soạng, tiếp theo liền "ô ưm" một tiếng, ngậm hút.

Trong nháy mắt bé ngậm lấy đầu v*, Chu Tử đau đến nhướng mày —— lúc sáng chỗ đó của nàng bị Triệu Trinh hút sưng lên.

Nhưng mà, Bánh Bao nhỏ thì khác, mặc dù đau, nhưng trong lòng Chu Tử tràn đầy tình thương của mẹ, nàng chậm rãi xê dịch thân thể mập mạp của Bánh Bao nhỏ, để cho bé ăn càng thoải mái.

Triệu Trinh trơ mắt nhìn thứ gì đó của mình rơi vào trong miệng Triệu Tử, trong lòng đầy chua chát, ghen tỵ nói: "Nếu bé đói, đưa bé cho nhũ nương đi!"

Chu Tử căn bản không để ý đến hắn.

Triệu Trinh cảm thấy thật mất mặt.

Bánh Bao nhỏ ăn xong bên này lại ăn sang bên kia, rất nhanh liền ngậm ti ngủ thiếp đi.

Bởi vì Bánh Bao nhỏ ngủ thiếp đi, mà trong miệng vẫn còn mút chùn chụt, Chu Tử nghĩ Bánh Bao nhỏ ngủ còn chưa sâu, không lấy đầu ngực ra.

Ai ngờ bên cạnh có người nhìn không thuận mắt, đi tới đưa tay liền giải cứu đầu ngực nàng ra ngoài, kết quả Triệu Tử vốn đã ngủ mơ mơ màng màng lập tức nhắm mắt gào khan.

Chu Tử trợn mắt nhìn Triệu Trinh, vội nhét lại vào, lúc này Triệu Tử mới nhắm mắt tiếp tục ngủ.

Trận chiến này Triệu Trinh đấu hoàn toàn thua Triệu Tử, trơ mắt nhìn Chu Tử đặt Triệu Tử vào tận cùng bên trong giường, sau đó cũng nằm lên theo, kéo chăn.

Triệu Trinh vội vàng đứng dậy đóng cửa phòng lại, sau đó cũng ngồi xuống bên giường, đang muốn cởi quần áo, liền nghe Chu Tử lạnh lùng nói: "Nay đang lúc quốc tang, chàng trở về Diên Hi cư đi, không thì ngủ ở thư phòng cũng được!"

Trong lỗ mũi Triệu Trinh "phì" một tiếng, sau khi cởi quần áo chỉ còn lại trung y, liền nằm xuống dán sát vào Chu Tử, nghiêng người ôm Chu Tử vào trong ngực.

Chu Tử vùng vẫy mấy cái không có hiệu quả, lại sợ làm Bánh Bao nhỏ bừng tỉnh, đành không thèm để ý đến hắn nữa.

Triệu Trinh cũng rất nghiêm chỉnh, chỉ sờ soạng trên ngực Chu Tử vài cái, nhằm trả miếng với Triệu Tử, cố giữ lại một chút lãnh thổ, rất nhanh cũng ngủ thiếp đi —— hắn đã thức hai ngày hai đêm và buổi sáng ở cùng Chu Tử chỉ ngủ có một canh giờ, sớm đã mệt không chịu nổi.

Ban đêm lúc Chu Tử tỉnh lại, bởi vì Bánh Bao nhỏ nhích tới nhích lui, mặc dù nàng chỉ chăm sóc Bánh Bao nhỏ một tháng, cũng có thể đoán được đại khái là bé muốn đi tiểu, cho nên liền đẩy đẩy Triệu Trinh: "Triệu Tử muốn đi tiểu!"

Triệu Trinh đang ngủ say, lập tức bị đẩy thức, không nói một lời ôm lấy Triệu Tử đi ra ngoài. Ra đến bên ngoài, hắn giao Triệu Tử cho Ngân Linh cùng Thanh Thủy đang trực đêm: "Đưa tiểu thế tử đến chỗ nhũ nương!"

Nói xong, liền quay đầu trở về phòng, còn đóng cửa phòng ngủ lại.

Ngân Linh đón lấy tiểu thế tử, trước hết bảo Thanh Thủy đi gọi nhũ nương, sau đó tự mình cho tiểu thế tử đi tiểu.

** nhỏ của Triệu Tử vểnh lên, nhưng mắt vẫn còn nhắm ngủ.

Ngân Linh giữ một lát, không thấy nước tiểu bắn ra, liền bắt đầu huýt sáo, ai ngờ nàng vừa huýt, tiểu thế tử lập tức bắn nước tiểu.

Vừa tiểu xong, Thanh Thủy, nhũ nương và Nhũ Yến liền cùng đi tới.

Chu Tử nằm trên giường, chờ đợi Triệu Trinh cho Triệu Tử tiểu xong sẽ quay lại. Ai ngờ, Triệu Trinh trở về, Triệu Tử lại không thấy đâu! Nàng giật mình, vội từ trên giường ngồi dậy, cũng mặc kệ mình đã hạ quyết tâm không để ý đến Triệu Trinh, vội vàng hỏi: "Con đâu?"

"Nhũ nương tới ôm đi rồi!" Triệu Trinh lười biếng nói.

Hắn nằm xuống, cũng nhấn Chu Tử xuống, ôm vào trong ngực, lẩm bẩm: "Mau ngủ đi, ngày mai còn phải tới thỉnh an Mẫu phi!"

Lửa giận hừng hực thiêu đốt đang muốn phun trào của Chu Tử bị câu nói nhẹ nhàng khéo léo của hắn "Xèo" một tiếng dập tắt, im lặng không lên tiếng nằm xuống, sôi trào một lát, cuối cùng dùng sức co tay nhéo thật mạnh lên hông Triệu Trinh, qua loa phát tiết phẫn nộ, rồi ngủ thiếp đi.

Triệu Trinh xoa xoa hông bị nhéo đau, trong lòng rất vui sướng, cảm thấy dường như Chu Tử đã nguyện ý quan tâm đến mình, nhưng nghĩ lại, cảm thấy chính mình cũng thật ti tiện, trái lo phải nghĩ, rất nhanh liền ngủ thiếp đi.

Sáng sớm Cao Thái phi tỉnh lại, rửa mặt xong vừa ngồi xuống, Chu Tử liền tiến vào, ngoan ngoãn dâng lên một ly trà xanh.

Cao Thái phi nhìn nàng một cái, thấy toàn thân Chu Tử mặc quần áo ở nhà đã hơi cũ, trên tóc chỉ cài một cây trâm ngọc, trên mặt không dùng son phấn cũng rất xinh đẹp, như thế cũng thực trắng trong thuần khiết, trong lòng thoải mái không ít, nhấp một ngụm nước trà, đang muốn nói chuyện, Triệu Trinh liền tiến vào thỉnh an.

Triệu Trinh thỉnh an xong, cũng không thèm đi, cứ đứng nơi đó cười cười nhìn mẫu thân.

Cao Thái phi nhìn bộ dạng lấy lòng của cái gã Triệu Trinh không thích cười kia, liền xụ mặt hỏi: "Biết sai rồi sao?"

Triệu Trinh rũ mí mắt xuống, nói: "Trong phủ của con trai, lời gì cũng không thể truyền ra ngoài!"

Cao Thái phi trừng mắt liếc hắn một cái, nói: "Vậy cũng phải cẩn thận, con không sợ kẻ khác buộc tội sao!”

Triệu Trinh hai mắt nhìn trời: "Ai dám buộc tội con, cứ để hắn thử một lần!"

Cao Thái phi giận dữ, đứng lên nhấc tay đánh Triệu Trinh, Triệu Trinh cứng đầu cứng cổ chịu đánh một lúc, mới mỉm cười nhìn Cao Thái phi, nói: "Mẫu thân, đánh con trai thêm vài cái cho hả giận đi!"

Vừa nghe hắn gọi "Mẫu thân" mà không phải là "Mẫu phi", cảm xúc của Cao Thái phi không khỏi ngổn ngang trăm mối, tay giơ lên cao rồi lại để xuống, nhỏ giọng nói: "Trước đây con biết nghe lời hơn!"

Triệu Trinh nhân cơ hội nói: "Mẫu thân, con trai làm việc mà người còn không yên lòng sao? Người yên tâm đi!"

Ánh mắt Cao Thái phi phức tạp nhìn Triệu Trinh một chút, lại nhìn Chu Tử yên lặng đứng một bên, thở dài trong lòng, nói: "Con cũng nên suy nghĩ cho Chu Tử một chút!"

Lại nói: "Hôm nay mợ cả, mợ ba, mợ tư của con sẽ đến đó!"

Triệu Trinh im lặng một lát, nói: "Mẫu thân yên tâm, con trai khắc có biện pháp!"

Vừa đến giờ Thìn, trừ nhị phu nhân theo trượng phu ra biên ngoại, đại phu nhân chi lớn, tam phu nhân chi thứ ba cùng tứ phu nhân chi thứ tư của phủ Cao thừa tướng mang theo ma ma nha hoàn ngồi xe, chậm rãi đi tới.

Chiều hôm qua, trong cung phái người đến phủ Cao thừa tướng ban bố ý chỉ tuyển phi, thông báo phàm là cô nương con dòng chính chưa từng hứa hôn trong phủ Cao thừa tướng đều được ghi ‘phương danh’ vào danh sách, chuẩn bị được tuyển chọn vào cung, ngay cả tiểu nữ Cao Quân mười hai tuổi, con dòng chính của Cao đại phu nhân, từng náo loạn trong ngày đính hôn của Nam An vương khiến tiếng xấu vang xa cũng được liệt vào danh sách đó.

Người khác đều hâm mộ Cao phủ có thân thích cao quý gần với vua, Cao phủ cũng lập tức như nổ tung.

Cao Đại phu nhân thật rất nguyện ý.

Trận náo loạn Cao Quân gây ra ở phủ Nam An vương, bịt kín con đường vào phủ Nam An vương làm vương phi của nàng ta, chỉ có thể chọn chốn nhà cao cửa rộng khác mà lập gia đình. Chỉ là tuy rằng dòng dõi phủ Thừa Tướng cao quý, nhưng Cao Quân từng dây dưa đến Nam An vương, ai cũng không muốn nhận gáo nước đục này, liên lụy tới người nhà mình. Cao Đại phu nhân hao tâm tổn trí, tìm mấy mối đều không thành, đang chuẩn bị đè tiêu chuẩn thấp xuống, phát triển ra phía ngoài kinh thành, lại nhận được tin tức tốt này.

Cao Đại phu nhân thật sự mừng rỡ —— mặc dù nữ nhi của mình không thông minh, nhưng nói không chừng cái bụng không chịu thua kém, một lần liền sinh được con trai —— Cao Đại phu nhân ôm nguyện vọng tốt đẹp dẫn đầu đám chị em dâu đi tới cửa, muốn cầu xin Cao Thái phi, thông qua Nam An vương, giúp Cao Quân lên vị trí cao một chút.

Tam phu nhân cũng theo tới đây, thuần túy là do từ trượng phu mà biết được cha chồng Cao thừa tướng dự định kết thân cùng Nam An vương, bà muốn nữ nhi Cao Châu gả vào phủ Nam An vương làm vương phi, cho nên mới tới. Trước kia, Cao Đại phu nhân thế cao lực mạnh có ý muốn con gái Cao Quân của mình gả vào phủ Nam An vương, tam phu nhân đành phải né tránh. Hiện tại Cao Quân không được, bà cảm thấy đã đến phiên khuê nữ nhà mình rồi, liền tới đây muốn cầu xin Nam An Thái phi, gạt tên Cao Châu ra khỏi danh sách tiến cung.

Cao Tứ phu nhân có hai nữ nhi dòng chính trúng tuyển, một mười tám tuổi, một mười hai tuổi. Cao Phân mười tám tuổi bộ dạng rất xấu, cho nên Cao Tứ phu nhân chuẩn bị chờ sau khi tân hoàng lên ngôi, thường tổ chức thi khoa cử, chọn một tân khoa Tiến Sĩ làm con rể; Cao Liễn mười hai tuổi dáng dấp cũng tạm được, nhưng tuổi còn quá nhỏ được nuông chìu quen thói, mọi chuyện đều ngờ nghệch, bà sợ Cao Liễn vào hoàng cung bị người ta ăn tươi nuốt sống. Cho nên, cũng tới cầu xin Cao Thái phi.

Mấy vị phu nhân này đều có mục đích riêng, họp nhau lại bàn tán một phen, liền đồng loạt tới phủ Nam An vương tìm Cao Thái phi.

Hoàng Oanh bẩm báo xong, Chu Tử vừa nghe là người bên nhà mẹ đẻ của Cao Thái phi, liền chuẩn bị trốn tránh lui ra. Cao Thái phi lại nói: "Chu Tử, về sau mọi chuyện trong phủ đều phải giao cho con, cũng phải nhận biết được các thân thích, con đừng đi, ở lại chỗ này học một ít đi!"

Chu Tử vội vàng “Dạ” một tiếng, yên lặng đứng sang một bên.