Ba chị em dâu nhà phủ Cao Thừa tướng cùng đến, biểu hiện ra vẻ hài hòa hợp tác mà nhiều năm khó có. Trong chánh phòng của phủ Nam An vương, hai hàng cung nữ đứng thẳng hai bên, yên lặng như tờ.

Cao Thái phi ngồi trên ghế dựa bên cạnh cái bàn bằng gỗ lim khắc hình rồng, Chu Tử đứng ngay ngắn bên cạnh Cao Thái phi, yên lặng nhìn mấy vị này.

Cao Đại phu nhân, Chu Tử đã từng gặp —— cho tới bây giờ bà vẫn không thèm nhìn thẳng Chu Tử, nhìn chằm chằm lên đầu Chu Tử, khiến Chu Tử vừa nhìn thấy liền tiếc nuối vóc dáng mình vẫn chưa đủ cao —— mức độ ngạo mạn thật đúng là khiến người ta khó có thể quên.

Đây là lần đầu tiên Chu Tử được gặp tam phu nhân, cảm thấy tướng mạo bà xinh đẹp, ăn mặc thỏa đáng, khóe miệng chứa ý cười, nhìn thật dễ gần.

Cao tam phu nhân khác hẳn với đại phu nhân, bà xuất thân từ gia đình buôn muối, bởi vì năm đó lúc Lão Thái Gia tu bổ kênh đào tốn nhiều tâm huyết, đã quyên góp vô số bạc trắng, kết quả là được Cao lão thái gia làm chủ, gả làm vợ kế cho Cao lão Tam gia vừa mất vợ. Bởi vì xuất thân không cao, cho nên trước mặt Cao Đại phu nhân xuất thân cao quí luôn có chút nhụt chí, hôm nay tự đoán được tin tức, trong lòng có chút tính toán, trên mặt cười đến dễ gần.

Cao Tứ phu nhân có lẽ là con dâu xấu nhất trong Cao phủ, bộ dạng Cao Đại phu nhân trắng trẻo và khí thế, mà bà lại vừa béo vừa đen, chẳng hề có điểm nổi bậc nào khác.

Chu Tử nhìn bà mà cảm thấy rất kỳ quái: tướng mạo như thế sao lại có thể gả vào Cao phủ?

Thật ra, nếu như nói ai có xuất thân cao nhất trong nhóm chị em dâu, hẳn là thuộc về tứ phu nhân, bà là con gái riêng của tổ phụ Hưng Thịnh đế, nhưng bộ dạng lại không giống người cha ruột anh tuấn, cũng không giống mẹ ruột xinh đẹp tuyệt trần, mà giống ông ngoại ục ịch đen đúa, cho nên, lão hoàng đế liền chèn ép Cao thừa tướng, gả bà làm chính thê cho lão Tứ của nhà Cao Thừa tướng. Con gái lớn của bà cũng giống bà, bộ dạng không quá diễm lệ, cho nên bà ôm tấm lòng yêu thương của mẫu thân, không muốn đại nữ nhi vào cung; con gái út Cao Liễn lại nhảy bậc di truyền, bộ dạng giống bà ngoại, rất xinh đẹp, lại quá ngây thơ, nên tứ phu nhân cũng rất lo lắng, không muốn nàng ta vào cung.

Ba vị phu nhân vào chánh đường, đồng loạt quỳ xuống, thực hiện quốc lễ với Cao Thái phi.

Sau khi đứng dậy, đợi một lát, lại phát hiện Cao Thái phi không bảo bọn họ ngồi xuống, sững sờ một chút, lúc này mới chú ý tới Chu Tử đang đứng cạnh Cao Thái phi.

Ba vị phu nhân cũng hiểu được tiểu nha đầu Chu Tử năm đó Cao phủ mua tặng cho Nam An vương, nay đã bay lên đầu cành làm Phượng Hoàng, thành Chu trắc phi rồi. Nhưng nghe nói là nghe nói, nhìn thấy thì nhìn thấy, đều có chút không chấp nhận sự thật này —— năm đó nha đầu này dập đầu hành đại lễ với mình, giờ thế này thật rất rất rất khảo nghiệm năng lực chịu đựng của con người!

Cao Thái phi trầm ngâm không nói, Chu Tử mang ý cười trên mặt, hai người đều không mở miệng.

Cuối cùng vẫn là tam phu nhân và tứ phu nhân thức thời, lập tức quỳ xuống hành lễ với Chu Tử: "Thiếp thân bái kiến trắc phi."

Thân thể Cao Đại phu nhân cứng đờ, cuối cùng nhắm mắt quỳ xuống theo, thân mình vẫn thẳng tắp, đầu cũng ngẩng thật cao.

Chu Tử lại cười nói: "Chư vị, xin đứng lên."

Lại nói: "Hoàng Oanh, dọn chỗ!"

Hoàng Oanh, Hỉ Thước, Họa Mi chờ lúc này mới mời ba vị phu nhân ngồi xuống.

Ba vị Cao phu nhân trông mong nhìn Cao Thái phi, lòng tràn đầy tâm sự muốn nói, nhưng Chu trắc phi kia lại không có mắt, vẫn mỉm cười đứng bên người Cao Thái phi, không biết tránh đi.

Đúng lúc này, Nhũ Yến trình báo, nói tiểu thế tử đã tỉnh.

Mặt Cao Thái phi lập tức hớn hở: "Mau mau ôm đến đây! Nghe nói tối hôm qua tiểu thế tử ngủ cùng mẫu thân bé, không biết thành thế nào rồi!"

Ba vị Cao phu nhân nghe Cao Thái phi nói "Tiểu thế tử" thì vẫn bình tĩnh; nhưng nghe Cao Thái phi nói tới "Mẫu thân bé" thì tất cả đều sửng sốt.

Vốn dĩ, trưởng Tử của thê thiếp được phong làm Thế tử, đã đủ khiến người kinh hãi, nhưng đây là do hoàng thượng tấn phong, cũng không ai dám nói gì, chỉ thầm oán một chút. Những người có ý thì có thể thầm nghĩ: vừa mới sinh đứa bé, có thể có phúc phận lớn như vậy sao? Nói không chừng không chịu nổi phúc phận lớn đó, sẽ sớm gặp hạn, đến lúc đó. . . . . . tam phu nhân chính là đã nghĩ như vậy.

Nhưng mà, hôm nay Thái phi nương nương lại gọi mẹ đẻ của tiểu thế tử là "Mẫu thân", đúng là có chút ý vị sâu xa —— chỉ có vương phi tương lai mới có thể được gọi là "Mẫu thân" của tiểu thế tử, cho dù Chu trắc phi là trắc phi, nhưng quá lắm cũng chỉ có thể tự mình nuôi dưỡng đứa bé thôi!

Cao Thái phi làm như không thấy nét mặt mấy vị chị dâu, ôm lấy Triệu Tử từ trong tay Nhũ Yến, mở miệng hỏi: "Cho tiểu thế tử uống nước chưa?"

Nhũ Yến vội nói: "Tiểu thế tử vừa tỉnh liền muốn tìm tổ mẫu, nên chưa kịp uống nước!"

Cao Thái phi chơi đùa với Triệu Tử, hào hứng bừng bừng nói: "Bưng nước tới đây, vẫn do ta cho uống thôi!"

Ba vị Cao phu nhân yên lặng nhìn Cao Thái phi cầm thìa nhỏ đút nước cho đứa trẻ chưa dứt sữa, nhìn một lát, vẫn là tam phu nhân tỉnh ra trước, cười nói: "Bộ dạng tiểu thế tử xinh xắn, rất giống Vương Gia, cũng thật lanh lợi tuấn tú!"

Cao Thái phi nghe có người khen cháu trai mình, dù xưa nay vẫn luôn thâm trầm, lại vui mừng trả lời: "Diện mạo của cha con bọn họ đều giống ta!"

Cao Tứ phu nhân cũng vội vàng phụ họa, đầu tiên là tỉ mỉ quan sát Cao Thái phi, sau đó đánh giá tiểu Thế tử, cuối cùng cười nói: "Đúng thế thật, hai bà cháu rất giống nhau!"

Cao Thái phi mang nét cười trên mặt, vừa đút Triệu Tử uống nước, vừa chậm rãi nói: "Ta ấy à, thật vất vả mới được xuất cung sống cùng Trinh nhi, đã sớm quyết định không quan tâm bất cứ chuyện gì nữa mà ngồi yên hưởng phúc, thân thích nào lui tới Vương phủ, đều giao hết cho Chu trắc phi, ta mặc kệ!"

Ba vị Cao phu nhân liếc mắt nhìn nhau, đều hiểu rõ, hẳn phải tìm Chu trắc phi rồi.

Cao Đại phu nhân nghiến răng, cảm thấy vô tình bị lăng nhục, vì vậy chết cũng không mở miệng.

Tam phu nhân cảm thấy chuyện trong lòng mình thật không thể nào nói với Chu trắc phi, vì vậy trong lòng tính toán, trên mặt lại vẫn tươi cười, ánh mắt nhìn tiểu thế tử, miệng thốt ra lời khen tặng.

Cao Tứ phu nhân cũng giật mình, cảm thấy có hy vọng, ánh mắt nhìn về phía Chu trắc phi mang theo chút kỳ vọng.

Chu Tử không ngờ Cao Thái phi lập tức giao quyền đến mức này, nhớ đến việc tối hôm qua mình chỉ mới bắt đầu chép phạt《 nữ giới 》một lần, trong lòng có chút xấu hổ.

Cao Thái phi đút nước xong, giao Triệu Tử cho nhũ nương, sai Nhũ Yến dẫn nhũ nương ra sau bình phong cho bú sữa.

Sau khi Triệu Tử ăn xong, Cao Thái phi liền tự mình ôm lấy, tiếp tục đi khám phá khu vườn um tùm cây cối.

Cao Thái phi vừa rời đi, Chu Tử liền cười nói: "Mời các cữu phu nhân (cô, thím của chồng) đến phòng khách nhỏ sát vách nghỉ ngơi một chút!"

Đoàn người bước vào phòng khách nhỏ, Chu Tử ngồi xuống chủ vị trước, rồi mới bảo Hoàng Oanh, Ngân Linh mời ba vị phu nhân vào.

Ba vị phu nhân không nghĩ nàng dám ngông nghênh như vậy, đều có suy nghĩ khác thường.

Đại phu nhân, sắc mặt tái nhợt cả người cứng ngắc, cảm thấy bị sỉ nhục thật sâu, ngồi xuống ghế dựa lớn.

Trong lòng Tam phu nhân bắt đầu có ý khác, trên mặt cười thật ngọt ngào, dễ gần.

Tứ phu nhân hơi trầm ngâm, rồi trực tiếp mở miệng nói: "Thiếp thân có việc làm phiền trắc phi ngài!"

Bà là người thẳng thắn, thấy Chu Tử mỉm cười nhìn mình, trong mắt mang theo khích lệ, vì vậy luyến thoắng luyến thoắng nói rõ hết toàn bộ tình huống của mình.

Chu Tử mỉm cười nhìn bà, nói: "Cữu phu nhân có tấm lòng yêu thương ái nữ sâu sắc, ta nhất định sẽ truyền đạt lại với Vương Gia."

Cao Tứ phu nhân thấy thái độ của nàng thật chân thành, cũng thấy yên tâm, thở dài một hơi.

Dùng bữa trưa xong, sau khi ba vị Cao phu nhân cáo từ, Chu Tử thừa dịp Triệu Tử ngủ trưa, tìm cơ hội, kể lại chi tiết tình hình tiếp khách lúc sáng với Cao Thái phi.

Cao Thái phi cảm thấy Chu Tử làm việc cũng không tệ lắm, trong lòng thật hài lòng, nhưng trên mặt lại không biểu hiện ra, lạnh nhạt nói: "Chuyện của Tứ cữu phu nhân, con thấy thế nào?"

Chu Tử vừa nghĩ vừa nói: "Chuyện Tứ cữu phu nhân nói, cũng chính là tấm lòng của người mẹ."

Cao Thái phi mỉm cười gật đầu: "Vậy chờ Vương Gia nhà con về, con nói rõ với hắn!"

Chu Tử vội nói “Dạ” .

Buổi tối, Triệu Trinh cưỡi ngựa từ đại doanh ngoài thành trở về, không về Diên Hi cư, mà chạy thẳng tới chánh viện.

Cao Thái phi đang chơi đùa với Triệu Tử được dặt trên giường La Hán, thấy Triệu Trinh vào, mỉm cười một cái, không nói toạc ra, mà chỉ hỏi: "Về rồi? Ăn bữa tối chưa?"

Triệu Trinh miệng thì trả lời mà ánh mắt lại quét một vòng khắp phòng.

Cao Thái phi biết hắn đang tìm Chu Tử, cũng không nói ra.

Triệu Trinh không nhìn thấy Chu Tử, liền ngồi với mẫu phi một lát, nhìn Triệu Tử cũng rất vui thích, chỉ là không muốn ôm một cái.

Cao Thái phi thấy rõ trong lòng hắn sốt ruột, lại dằn nóng nảy nói chuyện với mình, trong lòng cảm thấy buồn cười đến kỳ cục. Một lát sau, bà cảm thấy đã hành hạ Triệu Trinh đủ rồi, mới nói: "Chu Tử đang ở phòng bếp nhỏ chuẩn bị đồ ăn khuya cho con!"

Triệu Trinh vừa nghe liền mừng rỡ, trên mặt lại không hề lộ ra, tiếp tục kiên nhẫn ở bên cạnh mẫu phi cùng con trai.

Ngược lại là Cao Thái phi thúc giục hắn: "Con đi đi! Hai bà cháu chúng ta không cần con phải ngồi đây chướng mắt!"

Lúc này Triệu Trinh mới ngượng ngùng đi ra ngoài.

Hắn về phòng kề phía đông trước, không tìm được Chu Tử, liền chắp tay sau lưng đứng ở hành lang ngắm ánh trăng.

Các nữ quan và các cung nữ hầu hạ Cao Thái phi đã từng trực tiếp chứng kiến hắn đánh chết tươi một thái giám làm gian tế, đã sớm nhận định hắn là người gian ác, nên cũng không dám tới chuốc họa, đều trốn ở rất xa; nha hoàn Ngân Linh, Thanh Châu đi theo Chu Tử đều do tự tay hắn đào tạo, lại càng không dám tới chịu mất mặt, vì vậy vốn muốn đến báo với Chu Tử hành tung của Triệu Trinh, đành phải lạnh tanh đứng ở hành lang ngửa mặt lên trời ngắm trăng.

Bởi vì có việc muốn cầu cạnh Triệu Trinh, cũng biết rõ sau khi vào kinh Triệu Trinh rất mệt nhọc, Chu Tử liền đến phòng bếp nhỏ của Thái phi chỉ huy đầu bếp hầm canh bổ phổi nhuận khí, chuẩn bị chờ Triệu Trinh về thì bưng tới cho hắn.

Triệu Trinh làm gì có tâm trạng ‘phong hoa tuyết nguyệt’ (ngắm cảnh), nhìn vầng trăng tròn trịa, trong lòng chỉ nghĩ đêm qua Chu Tử tức giận như vậy, còn nhéo hông mình một cái, không biết đã hết giận chưa, bất quá nếu nàng chủ động chuẩn bị thức ăn khuya cho mình, chắc là đã nguôi giận; chỉ là cũng chưa chắc, có lẽ nàng chỉ muốn ra vẻ trước mặt mẫu phi nên mới cố tỏ vẻ hiền lành . . . . . .

Sau khi ngắm trăng được một lúc, Chu Tử vẫn chưa về, Triệu Trinh không khỏi buồn phiền, đang muốn trở về phòng kề phía đông, từ xa đã thấy Chu Tử mang theo mấy nha hoàn bưng khay tới, trong lòng liền vui rạo rực, trên mặt lại vẫn thản nhiên, liếc Chu Tử một cái, chờ Chu Tử chủ động tới chào hỏi hắn.