Đây không phải lần đầu tiên Chu Tử vào cung, nhưng lại là lần đầu tiên sau khi tân hoàng lên ngôi. Bởi vì là thế trận cả nhà cùng nhau vào cung, Chu Tử không khỏi có chút thấp thỏm, lặng lẽ hỏi Triệu Trinh: "Thiếp sẽ không khiến cả nhà chúng ta trông kỳ quái chứ?" Triệu Trinh không nghĩ tới não nhỏ như Chu Tử lại còn có thể quan tâm tới chính trị, mỉm cười: "Trừ phi có người muốn Đại Kim lập tức lâm vào cảnh phản động cắt cứ hỗn loạn!"

Chu Tử nói không nên lời.

Nàng cảm thấy có phải bởi vì những ngày này trôi qua quá thuận lợi, cho nên Triệu Trinh làm việc có chút ác độc, ví như chuyện khống chế quân quyền; có một số việc lại xử lý qua loa thô bạo, ví như sự kiện Cao Liễn, Chu Tử cho rằng Triệu Trinh xử lý không thích hợp, hơn nữa sau đó còn tạo ra lời đồn đại, quả thực rất không tốt.

Mặc dù cuối cùng người được hưởng lợi là Chu Tử, nhưng mà. . . . . . Aizzz!

Chu Tử tỏ vẻ Thánh mẫu, sau đó lại khi dễ chính mình quả thật có chút dối trá - giả mù sa mưa.

Triệu Trinh đến chánh điện lớn tham gia bữa tiệc dành cho nam tử hoàng thất, biểu diễn cái màn huynh đệ hòa thuận. Sau bữa tiệc đoàn viên lần này, các hoàng tử đã qua mười hai tuổi sống trong Kim kinh phải lập tức rời kinh, là huynh trưởng đã trưởng thành, hắn phải làm gương cho các đệ đệ.

Cao Thái phi cũng ôm Bánh Bao nhỏ Triệu Tử đi tìm khoe khoang với Hàn Thái hậu, Hàn Thái hậu còn chưa có cháu trai. Ngay cả cháu gái cũng chưa có! Nay Bánh Bao nhỏ giống như lớn lên bên cạnh tổ mẫu Cao Thái phi, không cho người khác ôm, Cao Thái phi liền cứ thế mà ôm bé, lực cánh tay càng luyện càng khỏe, theo cân nặng càng tăng của Triệu Tử mà càng thích ứng.

Bởi vì Chu Tử vội vã muốn gặp muội muội Chu Bích và Lục Hà, nên không theo Cao Thái phi đi gặp Thái hậu, mà được cung nữ dẫn đến phòng khách lớn nơi diễn ra bữa tiệc của hậu phi, tiện thể đợi Thái hậu cùng hoàng hậu tới để hành lễ bái kiến.

Không biết vì sao Chu Bích lại tới trễ, dưới sự hướng dẫn của Hoàng Oanh, Chu Tử đứng sau một lùm cây hoa hồng bên phải phòng khách chờ.

Cây hoa hồng rất cao rất khỏe, có xu hướng thành cây thành bụi lớn, hay nhất là từ phía trên dọc theo đỉnh phòng khách buông dây leo xanh mơn mởn xuống, hoàn toàn phủ kín ba phần cả khu vực này, như vậy Chu Tử cũng chỉ cần nhìn các phi tử bước vào, suy nghĩ phỏng đoán phẩm cấp của người ta, sau đó liền có thể quyết định là có nên hành lễ hay không.

Chu Tử rất ưa thích vị trí này, rất hài lòng với Hoàng Oanh.

Hoàng Oanh khôn khéo, lanh lợi, phản ứng nhanh, Chu Tử dùng ngân phiếu đã có thể thu mua. Tật xấu duy nhất chính là tham bạc yêu vàng, việc yêu thích nhất trong đời chính là đếm bạc, quan hệ với mấy nữ quan bên người Cao Thái phi không tốt lắm.

Chu Tử đứng nơi đó, vừa chờ vừa thưởng thức các mỹ nữ đang tiến vào.

Hậu cung khổng lồ của Hưng Thịnh đế khiến Chu Tử trợn mắt há hốc mồm: nhiều nữ nhân như vậy! Nhiều dạng nữ nhân đến thế! Nhiều nữ nhân xinh đẹp đến vậy!

Chu Tử nhìn phòng khách của Ngự Hoa Viên nhét đầy nữ nhân, ngẫm đến cái thân thể mỏng manh của Hưng Thịnh đế, lại nghĩ tới Lục Hà và Chu Bích, trong lòng không khỏi thở dài.

Đang lúc ấy thì, một phi tử có mấy cung nữ vây quanh đi tới.

Phi tử này có chiều cao thấp hơn mấy cung nữ, khiến Chu Tử không thể không chú ý. Tập trung nhìn kỹ, phát hiện thì ra là Cao Liễn.

Cao Liễn hình như cũng không gì thay đổi, vẫn xinh đẹp trong sáng như vậy, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn khẩn trương căng cứng, bọng mắt cũng có chút rõ ràng.

Chu Tử vốn cảm thấy Cao Liễn nhỏ như vậy mà đã bị đưa vào cung thật có chút đáng thương, nhưng Triệu Trinh lại lạnh lùng nói: "Cho dù vào cung, chỉ cần nàng ta không chủ động trêu chọc hoàng huynh, chẳng lẽ hoàng huynh lại cố tình trêu chọc một tiểu nha đầu?"

Nói xong, hắn còn lầm bầm một câu: "Ai cảm thấy hứng thú với tiểu nha đầu này, thì thật đã mắc chứng nghiện yêu thích trẻ con!"

Nhưng theo ý kiến hiện tại của Chu Tử, sợ là hoàng đế này có khuynh hướng nghiện yêu thích trẻ con —— rõ ràng Cao Liễn đã được ân sủng!

Suy nghĩ của Chu Tử ngổn ngang trăm mối, bên kia Lục Hà và Chu Bích đang được một đám cung nữ vây quanh đi tới. Chu Tử tập trung nhìn kỹ, phát hiện Chu Bích đi rất chậm rất cẩn thận, Lục Hà lại như một mực che chở nàng, đi đứng cũng có vẻ hơi nghiêng người.

Chu Tử vội mang theo Hoàng Oanh, Ngân Linh bước vòng ra ngoài, vừa vặn đi theo ngay phía sau Chu Bích và Lục Hà. Thái giám lập tức cao giọng xướng tên: "Nam An trắc phi Chu thị đến ——"

Chu Bích và Lục Hà nghe vậy lập tức quay đầu lại, vui cười chờ Chu Tử.

Chu Tử bước nhanh đuổi theo.

Lục Hà suy nghĩ một chút, sau đó đỡ Chu Bích đi tới, nhỏ giọng nói: "Chúng ta ra bên ngoài nói chuyện!"

Ba người mang theo cung nữ nha hoàn đi ra ngoài.

Đi thẳng đến một tiểu tạ (đình nhỏ) sát mép nước bên hồ, Lục Hà mới cho mọi người lui, dìu lấy Chu Bích, cùng Chu Tử vào tiểu tạ.

Còn chưa ngồi xuống, Chu Tử liền hỏi Chu Bích: "Có phải muội đang mang thai?"

Chu Bích có chút xấu hổ, nhăn nhó một chút mới lí nhí nói: "Đúng vậy!"

Chu Tử vừa nghe, đầu tiên là giật mình, sau đó là đau lòng.

Nàng vừa dìu Chu Bích ngồi xuống, vừa lo lắng hỏi: "Không phải đang lúc quốc tang sao, phải làm thế nào đây?"

Ở một bên, Lục Hà dùng ánh mắt nhìn kẻ ngu mà nhìn Chu Tử: "Có phải ngươi bị Vương Gia nhà các ngươi cưng chìu tới đầu óc hóa ngu rồi không?"

Chu Bích vừa nghe nàng chế giễu tỷ tỷ mình, lập tức trừng mắt cau mày dùng sức đánh lên người nàng ta một cái, Lục Hà cũng không tức giận, ngược lại còn kiên nhẫn giải thích: "Hoàng thượng vừa đăng cơ đã nêu rõ trong thánh chỉ, hắn rất hiếu thuận, quốc tang bình thường phải giữ đạo hiếu hai mươi bảy tháng, mà hắn muốn giữ đạo hiếu sáu mươi tháng; nhưng nước không thể một ngày không có vua, chánh sự không thể một ngày tạm ngưng, cho nên liền dùng sáu mươi ngày thay cho sáu mươi tháng, quan dân đều y theo đó mà làm. Cuối tháng năm đã hết kỳ quốc tang, bằng không sao nhóm quý nữ đó có thể tiến cung!”

Chu Tử vừa nghe, trợn mắt há mồm bắt đầu tính toán, cuối cùng cảm thấy Lục Hà nói có vẻ đúng. Bởi vì cũng chính từ đầu tháng sáu, Triệu Trinh đã không sợ Chu Tử mang thai, lại bắt đầu thoải mái “vẩy hoa” giữa giường.

Nghĩ tới đây, ánh mắt Chu Tử nhìn Chu Bích liền trở nên rất hiền lành, nhỏ giọng hỏi: "Trong cung có an toàn không?"

Chu Bích suy nghĩ một chút, mắt nhìn về phía Lục Hà.

Lục Hà nói: "Đến nay Hoàng thượng vẫn chưa có con, không phải bởi vì các phi tử chưa từng mang thai, mà là không một ai, không một kẻ nào có thể sinh, ta cũng từng sảy thai!"

Nàng nhìn Chu Tử, thật kiên định, ánh mắt bình tĩnh, nói tiếp: "Ta sẽ bảo vệ Chu Bích thật tốt, ngươi cũng trở về “thổi gió bên gối” với Vương Gia nhà ngươi, để hắn tìm cách giúp chúng ta!"

Thật ra trong lòng Lục Hà, nàng ta rất hoài nghi Nam An vương gia không muốn hậu cung của hoàng thượng sinh con đẻ cái, nhưng lời này không thể nói ra khỏi miệng trước mặt Chu Tử, chỉ có thể gửi hy vọng vào tình tỷ muội của Chu Tử đối với Chu Bích.

Chu Tử gật đầu liên tục.

Nàng nhất định sẽ tìm cách thuyết phục Triệu Trinh.

Thương lượng xong, Chu Tử cùng Lục Hà một trái một phải vây quanh đưa Chu Bích đi về phía phòng khách lớn. Lúc sắp đến phòng khách lớn, Chu Tử lặng lẽ nói vài lời với Chu Bích, sau đó lui về phía sau mấy bước, lại rẽ về nơi Thế Ngoại Đào Nguyên vừa rồi mà ngắm hoa.

Chu Bích và Lục Hà tiếp tục đi về phía trước, vừa tới cửa phòng khách lớn, thái giám liền lớn tiếng xướng tên: "Doãn Tiệp dư nương nương đến, Chu Tiệp dư nương nương đến ——"

Các tần phi đang nhỏ giọng cười, nói chuyện phiếm trong phòng khách lập tức yên tĩnh lại, ánh mắt soàn soạt nhắm ngay vào bụng vẫn còn vô cùng bằng phẳng của Chu Tiệp dư Chu Bích —— mặc dù Chu Tiệp dư mang thai chưa tới ba tháng, nhưng trong hậu cung này, đây lại là tin tức được truyền đi nhanh nhất! Thanh Vân Điện vừa truyền thái y, cả hậu cung đều nhận được tin Chu tiệp dư ở Thanh Vân Điện có tin vui.

Đoán chừng đã sắp đến giờ, Hoàng Oanh cùng Ngân Linh dẫn Chu Tử đi một vòng nhỏ bên ngoài, lúc này mới đi đến phòng khách lớn.

Vừa vào phòng khách, Chu Tử liền cung kính hành đại lễ với chúng Tần phi: "Nam An trắc phi Chu thị bái kiến chư vị nương nương!"

Hoàng thái hậu và hoàng hậu còn chưa tới, trong phòng khách lúc này, phẩm vị cao nhất là Tống Thục phi mà năm xưa chính là Tống trắc phi, nàng ta cười nói: "Chu trắc phi, mời đứng lên!"

Lại lệnh cho cung nữ: "Đưa Chu trắc phi đến chỗ ngồi!"

Chu Tử được sắp xếp ngồi cùng bàn với Chu Bích và Lục Hà —— nàng là thiếp của Nam An vương gia, không có tư cách cùng ngồi dự tiệc với Thái hậu và hoàng hậu!

Tác giả có lời muốn nói: canh thứ nhất có chút mảnh mai xin dâng lên!

Cảm tạ tất cả độc giả đã nhắn lại, đã gởi những nụ hôn, mọi người đã cho Mạc Mạc sự khích lệ cùng ủng hộ thật sự rất rất rất lớn!

Mạc Mạc sẽ tiếp tục cố gắng!