Nghe Cao Thái phi nói, Chu Tử liền cười nhìn Vương Tích Trân, nghĩ thầm: biểu muội của Triệu Trinh? Quan hệ thân thích thế này nên nói sao nhỉ? Nàng vẫn nhớ rất rõ lần đầu tiên mình ăn dấm của Vương Tích Trân, Triệu Trinh đã giải thích thế này —— "Tích Trân là tứ tiểu thư của nhà Vương Thừa tướng, trưởng nữ của Vương Thừa tướng chính là Thục phi nương nương trong cung, mẹ đẻ của thập thất đệ."

Vương Tích Trân thấy ánh mắt Chu trắc phi mang theo nghi vấn, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi đẹp như tiên hơi đỏ lên, lại vẫn mỉm cười không nói.

Đây chính là điều mà Cao Thái phi tán thưởng nhất ở nàng, không để ý thiệt hơn, gặp chuyện không loạn, đây chính là dáng vẻ của đại gia khuê tú.

Cái gì Chu Tử cũng tốt, chỉ không đủ khôn khéo, không đủ dáng vẻ.

Chu Tử ngồi xuống ghế cao phía bên phải Cao Thái phi.

Kim phu nhân cùng Vương Tích Trân đứng dậy hành lễ với Chu Tử.

Chu Tử rất ung dung, mỉm cười gật đầu một cái, nói: "Mình là thân thích, không cần đa lễ, đứng lên đi!"

Lời nàng nói có hơi muộn, Kim phu nhân cùng Vương Tích Trân đã hành lễ rồi. Bất quá họ cũng rất có phong độ, đều mỉm cười tự mình ngồi lại vị trí cũ.

Cao Thái phi hỏi Chu Tử tình hình tiểu thế tử trước, Chu Tử nói rõ từng việc. Bởi vì có khách, Cao Thái phi liền lệnh cho Nhũ Yến và Ngân Linh cùng nhau theo nhũ nương mang tiểu thế tử đi dạo trong vương phủ một chút: "Đây đều có thể là sản nghiệp tương lai của tiểu thế tử, hắn là tiểu chủ tử tương lai lại chưa quen thuộc nơi này là không được!"

Kim phu nhân và Vương Tích Trân nghe lời Cao Thái phi nói, đều nhắm mắt không nói.

Đứa bé nhỏ như vậy, còn chưa được một tuổi, lại được phong Thế tử, thật sự là vinh sủng (vinh quang + yêu chìu) quá mức!

Chu Tử vẫn còn rất để ý tới thân phận "Biểu muội" bất thình lình của Vương Tích Trân, quyết định kéo đề tài này trở lại, làm nũng với Cao Thái phi: "Thái phi nương nương, Vương tiểu thư và trong phủ chúng ta. . . . . ."

Cao Thái phi suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy khúc mắc trong đó rất khó nói ra, cuối cùng úp úp mở mở nói: "Di nương mẫu thân của Tích Trân, là muội muội của mẫu thân ta."

Chu Tử vẫn cảm thấy còn có chút nghi vấn: lão thái thái lão tổ mẫu của Cao phủ trăm năm thế gia ở Kim kinh, nữ nhi của muội muội bà cũng chính là cháu ngoại gái của bà lại đi làm tiểu thiếp của người khác, cho dù cái người khác đó là Vương lão Thừa Tướng đại nhân trước kia?

Nàng rất muốn hiểu rõ, nhưng Cao Thái phi lại không nguyện ý tiếp tục phổ cập thông tin, Vương Tích Trân và Kim phu nhân cũng không muốn nói thêm, vì vậy không thể làm gì khác hơn là xếp cờ im trống không hỏi tới nữa.

Ngược lại hôm nay Cao Thái phi hào hứng bừng bừng.

Bởi vì mẹ đẻ của Vương Tích Trân có thân phận quá thấp trong Cao phủ, nên luôn luôn không dám bàn việc hôn nhân với bên này, ngay cả bản thân Vương Tích Trân cũng luôn không đề cập tới, cảm thấy rất mất mặt, chỉ nghe được Vương Thục phi đã chết có bàn việc hôn nhân với Cao phủ. Bất quá lần này nghe nói Cao Thái phi đến vương phủ ở Nam Cương, nàng và Diêu Thụy Hà đều cảm thấy lần này là cơ hội cuối cùng, cho nên mới mặt dày tới đây bái kiến Cao Thái phi.

Cao Thái phi giống hệt Triệu Trinh, cũng không quá hiếu khách, thế nhưng dù sao đây cũng là thân thích với mẫu thân Cao lão phu nhân đã qua đời bên kia, cho nên đối đãi cũng thân thiết hơn mấy phần.

Mấy người bọn họ ngồi nói chuyện phiếm trong chánh đường, nói đến chuyện thành công khi đại ca Vương Tích Triều của Vương Tích Trân vùng lên lấy lại tính nhiệm.

Vương Tích Triều nương tựa vào Tống Thục phi trong cung, tốn hơn phân nửa gia tài còn lại trong nhà, mưu cầu vùng lên lấy lại tín nhiệm.

Với chuyện này, tâm tư Vương Tích Trân phức tạp, trên mặt lại vẫn vui cười: "Đại ca được hoàng thượng phái đến phủ Long Châu ở Bắc Cương làm Tri Phủ, cả nhà cũng cùng đến, cũng viết thư bảo Tích Trân đi theo!"

Tình huống thực tế là Vương Tích Triều cảm thấy thứ muội này của mình có bộ dạng xinh đẹp, muốn gả Vương Tích Trân cho Tổng đốc Bắc Cương - Mã Liên Phương làm vợ kế, luôn viết thư thúc giục Vương Tích Trân đến.

Vương Tích Trân hỏi thăm một chút, tuổi của vị Tổng đốc Mã Liên Phương này đã hơn bốn mươi, mặc dù chánh thê đã chết, nhưng cũng hoàn hoàn chỉnh chỉnh để lại năm con trai đã trưởng thành; Mã Tổng Đốc cũng không bạc đãi chính mình, trong phòng cũng có vô số đào hồng liễu xanh.

Cho nên, nàng không muốn gả, nhưng đại ca ép quá, nàng liền muốn đập nồi dìm thuyền, nếu có thể gả cho chủ tử Nam An vương Triệu Trinh của Mã Liên Phương, cho dù có làm tiểu thiếp cũng nguyện ý —— khi còn bé, Triệu Trinh đã đồng ý sẽ cưới nàng, chỉ là hiện tại lại bị một tiện tỳ mê hoặc!

Cao Thái phi so sánh một chút, phát hiện bởi vì Kim phu nhân và Vương tiểu thư xuất thân cao quý, lời nói cử chỉ rất có phong phạm quý nữ của nhà quyền quý; mặc dù Chu Tử ung dung dễ gần, nhưng lại không thích nói chuyện, chỉ cười nhẹ nhàng, không khỏi có chút quá ít lời.

Bà thở dài trong lòng —— bà có cảm giác đang ép rắn nuốt voi rồi!

Triệu Trinh đã nói rất rõ với bà: "Mẫu thân, con trai không thích nữ nhân tới lui thân thiết, luôn mưu toan làm ảnh hưởng đến việc lớn của trượng phu, Chu Tử như thế là rất tốt!"

Nhưng mà, quý phụ quý nữ không tới lui giao tiếp, chẳng lẽ ngày ngày cứ chui rúc trong phủ mà đấu đá sao?

Cao Thái phi nhìn Chu Tử một cái, phát hiện mặc dù trên mặt Chu Tử là nụ cười, nhưng nụ cười cũng không có trong đáy mắt, trong lòng lại thở dài.

Triệu Trinh thật sự đối xử với Chu Tử quá tốt rồi, chỉ quan tâm đến một mình nàng. Trừ khi Chu Tử đấu đá với mẹ chồng là bà, nếu không đấu đá trong phủ gì đó, một chút cũng không có!

Nhưng mà, Chu Tử vừa hiếu thuận, lại còn tự mình sinh ra Bánh Bao nhỏ trắng tròn đáng yêu!

Nghĩ đến Triệu Tử, trong lòng Cao Thái phi liền thỏa mãn, vội hỏi Chu Tử: "Tiểu thế tử đi theo con, hiện tại đã quen chưa?"

Nói đến tiểu Triệu Tử, nụ cười gượng gạo trên mặt Chu Tử lập tức biến thành chân thật, nói: "Bé đang mọc răng, luôn cắn lên người con, rất đau!"

Cao thái phi cũng cười: "Không cắn người làm mẹ như con, chẳng lẽ thằng bé dám cắn tổ mẫu già nua như ta?"

Chu Tử không đồng ý, nói: "Thái phi ——"

"Ha ha ha ha!" Cao Thái phi cười lớn.

Kim phu nhân và Vương Tích Trân cũng vội cười theo.

Thấy cũng sắp đến trưa, Cao Thái phi và Chu trắc phi nói đến tiểu thế tử liền nói thật cao hứng, cũng không nói đến chuyện cơm nước, Kim phu nhân cùng Vương Tích Trân liền cáo từ rời đi.

Cao Thái phi và Chu Tử cũng không giữ lại, chỉ lệnh cho Hoàng Oanh tiễn họ.

Buổi tối, Triệu Trinh trở lại Diên Hi cư, hắn vừa vào nội viện, Chu Tử liền cười hì hì ra đón.

Tối nay Chu Tử mặc một bộ lụa đen mỏng rộng thùng thình, mơ hồ lộ ra áo yếm màu đỏ cùng váy kép màu đen nhũ kim loại, trên búi tóc là một đàn trâm bươm bướm bằng vàng, tôn lên đôi mắt đen trong suốt như Mặc ngọc, hơn nữa đôi môi đỏ tươi, thoạt nhìn không giống bình thường.

Triệu Trinh không khỏi nhìn sâu một cái, lại liếc mắt đi.

Xưa nay Triệu Trinh đều thích Chu Tử ăn mặc thật xinh đẹp, thật vui vẻ. Thấy Chu Tử của hắn vui vẻ, trong lòng cũng vui theo, quả thực là cực kỳ vui mừng.

Triệu Trinh nắm tay Chu Tử dắt về phòng ngủ.

Vừa vào đến cửa phòng, Triệu Trinh đã có ý nhìn lướt qua trong phòng, phát hiện Triệu Tử không ở đây, liền hỏi một tiếng: "Thế tử không có ở đây sao?"

Chu Tử nghe trong giọng hắn ẩn chứa vui mừng, liền chu miệng mất hứng nói: "Chàng ghét Triệu Tử vậy sao?"

"Ta đi tắm đây!" Mặt Triệu Trinh không đổi sắc sải bước đi về phía phòng tắm, "Chờ ta!"

Khi Triệu Trinh ra ngoài, Chu Tử đã sớm chuẩn bị khăn lụa lớn đứng chờ. Nàng vừa tỉ mỉ lau mái tóc dài cho Triệu Trinh, vừa nói: "Vương gia của thiếp, rốt cuộc chàng và Tích Trân tiểu thư là thân thích thế nào? Sao thái phi nói nàng ta là biểu muội của chàng?"

Triệu Trinh cảm thấy mình ngửi được mùi dấm chua nồng nặc, cau mày suy nghĩ một chút, cảm thấy quan hệ này thật quá rối loạn, cuối cùng mới nói: "Thứ muội của bà ngoại ta, gả cho người có dòng dõi hơi thấp, sinh nữ nhi, chính là di nương của Tích Trân, năm đó gả làm thiếp cho Vương lão Thừa Tướng, sau đó sanh được Tích Trân!"

Triệu Trinh đã nể mặt mũi Chu Tử mà tận lực phổ cập thông tin, ai ngờ hiếu kỳ của Chu Tử quá lớn, lại hỏi tiếp: "Vậy sao Kim phu nhân và Vương Tích Trân lại thành biểu tỷ muội?"

Triệu Trinh cảm thấy phiền toái muốn chết, quát: "Phiền chết được, sau này loại chuyện như thế không nên hỏi ta, đi hỏi Triệu Hùng là được! Không phải ta đã giao Triệu Hùng cho nàng sai bảo sao!"

Lời còn chưa dứt, người đã sải bước rời khỏi phòng ngủ, bước vào thư phòng.

Chu Tử thấy bộ dạng chạy trối chết của hắn, trong lòng lại cảm thấy là hắn đang chột dạ.

Không lâu sau, Triệu Hùng đi tới, bảo Ngân Linh đang canh giữ ở cửa nội viện đi truyền lời.

Chu Tử vội khoác thêm một cái áo ngắn bên ngoài y phục, lại còn sợ Triệu Trinh ghen, bảo Ngân Linh gọi Triệu Hùng vào nội viện, mình cũng không bước ra ngoài, mà cách cửa sổ tiếp tục kiên nhẫn hỏi rõ nguyên do: "Rốt cuộc phu nhân của Kim tổng binh và Vương Tích Trân có thân thích thế nào?"

Đứng ở ngoài cửa sổ, Triệu Hùng suy tư một chút, nói: "Bẩm trắc phi, phụ thân của phu nhân Kim tổng binh, cũng chính là cha vợ Kim tổng binh - Diêu Mộc Lâm Đại nhân, phu nhân vợ kế của Diêu đại nhân là dì ruột của Vương tiểu thư."

Cuối cùng Chu Tử cũng hiểu cặn kẽ, thì ra hai tỷ muội mẫu thân của Vương Tích Trân, một gả vào phủ Thừa Tướng làm tiểu thiếp cho Vương lão Thừa Tướng trước đây, sinh ra Vương Tích Trân; một gả làm vợ kế cho Diêu Mộc Lâm Đại nhân, sanh ra Kim phu nhân Diêu Thụy Hà!

Cuối cùng nàng cũng hiểu rõ, nhưng trong lòng lại rất không vui.

Cũng không biết gần đây xảy ra chuyện gì, cảm xúc của Chu Tử luôn không tốt, rất bực bội, rất dễ giận, động một chút là nghĩ theo chiều hướng xấu.

Chẳng lẽ là bởi vì nguyệt tín sắp đến?

Lúc nguyệt tín của Chu Tử sắp đến, thường có chút bực bội. Mà kể từ lúc nàng sanh non trước đó, nguyệt tín cũng chưa đến.