Trong nháy mắt, tim Chu Tử chua xót đau đớn khó nhịn. Nàng vô thức xoay người quay trở về.

Ngân Linh và Thanh Châu từ phía sau đuổi tới thấy nàng vội vã cướp đường chạy đi, không biết đã xảy ra chuyện gì, vội ôm Triệu Tử đuổi theo.

Chạy mãi tới cửa ngoại viện Diên Hi cư, Chu Tử mới ngừng lại, nàng cúi đầu lau nước mắt trên mặt, quay đầu lại dặn dò Thanh Châu: "Bảo Triệu Hùng chuẩn bị xe cho ta!"

Lại nói: "Cũng gọi luôn nhũ nương đến!"

Ngân Linh ôm tiểu thế tử, thấp thỏm trong lòng.

Từ hai năm trước, khi nàng đi theo Chu trắc phi cho tới bây giờ, chưa từng nhìn thấy Chu trắc phi luống cuống như vậy! Dù lần trước bởi vì Vương Gia đính hôn, Chu trắc phi âm thầm lẩn trốn, nhưng mãi cho đến trước giờ phút kia, thoạt nhìn Chu trắc phi vẫn rất yên ổn rất bình tĩnh!

Rất nhanh xe ngựa đã được chuẩn bị xong, Triệu Hùng vốn muốn cùng ngồi phía trước với phu xe, hắn đã bước lên, lại bị Chu trắc phi gọi xuống: "Ngươi xuống đi! Có Ngân Linh đi cùng ta là được!"

Triệu Hùng không thể làm gì khác hơn là xuống xe, trơ mắt nhìn Chu trắc phi mang theo tiểu thế tử ngồi vào trong xe.

Ngân Linh, Thanh Châu cùng nhũ nương mới vừa chạy tới cực kỳ thấp thỏm.

Trước khi lên xe, Ngân Linh nháy mắt với Triệu Hùng.

Triệu Hùng lập tức hiểu ý, hắn lặng lẽ gọi một gã sai vặt thân tín tên là Hàn Tử Xuyên tới, cúi đầu ghé vào lỗ tai hắn nhỏ giọng dặn dò mấy câu, bảo Hàn Tử Xuyên chờ khi xe vừa chạy, liền chạy đến ngoài thư phòng tìm Vương Gia.

Sau khi Chu Tử ngồi vào chỗ của mình, tâm trạng rối bời cũng ổn hơn chút xíu, nói với Ngân Linh: "Gọi cả Triệu Hùng lên đi!"

Mình nàng thì cũng chẳng sao, nhưng Triệu Tử không thể gặp nguy hiểm gì!

Ngân Linh vội mở cửa xe, khoát tay áo với Triệu Hùng chỉ vào phía trước xe.

Triệu Hùng lập tức nhảy lên xe, ngồi xuống bên cạnh phu xe.

Xe ngựa chạy thẳng về phía trước, khi sắp đến cửa hông bên cạnh cửa chính của vương phủ, Chu Tử mới nói: "Đến chùa Bồ Đề ở thành Đông!"

Trong thành Nhuận Dương, nơi phồn hoa nhất không phải là Phường Diên Khánh ở Thành Đông, mà là Chùa Bồ Đề yên tĩnh trong náo nhiệt, được xây ngay giữa Phường Diên Khánh. Nghe nói rất linh nghiệm, cho nên hương khói của Chùa Bồ Đề rất thịnh vượng.

Ngân Linh vừa nghe Chu trắc phi muốn đưa tiểu thế tử đến Phường Diên Khánh nổi tiếng phồn hoa, vội đề nghị: "Trắc phi, có cần phái người đi trước dọn đường không?"

Chu Tử có chút buồn bã: "Cần gì chứ? Chúng ta đi lại không để cho người khác đi sao? Đến lúc đó cứ lặng lẽ mà vào, đâu ai biết thân phận của chúng ta!"

Ngân Linh thấy vẻ mặt nàng khác lạ, liền thoáng nâng cao giọng, muốn Triệu Hùng ngồi phía trước có thể nghe thật rõ: "Chu trắc phi có lời, muốn đến Chùa Bồ Đề ở Thành Đông!"

Triệu Hùng nói “Rõ”.

Hắn hiểu được ý của Ngân Linh, bắt đầu chú ý mấy người đưa tin ngầm bên đường của phủ Nam An vương.

Chu Tử ngồi trong xe ngựa không hề lắc lư, nhớ được xe ngựa này do Triệu Trinh tự tân trang cho mình, từ Nhuận Dương đưa tới Kim kinh, lại từ Kim kinh mang về Nhuận Dương.

Xe vẫn còn đây, nhưng người kia cũng đã thay lòng.

Hồng nhan còn chưa già, ân ái lại đứt đoạn.

Nghĩ tới đây, lòng nàng liền đau đớn khó nhịn, nước mắt đã sớm đọng lại, tràn ngập long lanh trong đôi mắt to tròn, lại không dám tùy ý rơi xuống.

Chu Tử giao Triệu Tử đã ngủ cho nhũ nương, mình lại giơ tay áo che mặt, cúi đầu không nói.

Nước mắt của nàng bắt đầu không ngừng chảy xuống, rất nhanh liền thấm ướt ống tay áo.

Mang theo tâm tình tự làm khổ mình, Chu Tử bắt đầu suy nghĩ đến những ngày sau khi rời xa Triệu Trinh —— chẳng lẽ bảo nàng ở lại nhìn hắn và Vương Tích Trân hai bóng song đôi tương thân tương ái sao?

Trong tay nàng có đủ bạc, cũng có đất đai, nhà cửa —— vì giúp nàng dễ ghi danh làm hộ thiếp (giống như CMND ấy), Triệu Trinh bảo người mua cho Chu Tử một ngôi nhà ở Nhuận Dương, rồi ghi tên Chu Tử, khế ước mua bán nhà vẫn còn nằm trong tay Chu Tử.

Chu Tử cảm thấy mình có cắt đứt quan hệ với Triệu Trinh, mang theo Triệu Tử dọn ra ngoài, cũng có thể sống rất khá, dĩ nhiên, nhất định cũng phải tìm cách mang Ngân Linh theo, nếu không mình và Triệu Tử là mẹ góa con côi sẽ bị người ta ăn hiếp!

Về phần Triệu Trinh và Cao Thái phi có thể để mình mang Triệu Tử đi hay không, Chu Tử nghĩ rất lạc quan —— nếu sau khi Vương Tích Trân vào vương phủ, có cốt nhục của mình, nhất định sẽ đồng ý thúc giục đưa Triệu Tử cho mình, nếu như mình nghĩ ra cách.

Dù sao, cho dù Triệu Tử chiếm danh phận con lớn của Nam An vương, nhưng cũng chỉ là ‘thứ trưởng tử’ là con lớn do thiếp sinh ra mà thôi.

Mặc dù không ngừng tự an ủi mình, Chu Tử vẫn không ngừng chảy nước mắt. Nàng cũng không muốn để Ngân Linh Thanh Châu cùng nhũ nương nhìn thấy bộ dạng này, nhưng nước mắt giống như vòi nước bị mở, không khống chế được mà chảy ra ngoài. Lau xong lại chảy, chảy lại lau, liên tục không ngừng.

Ngân Linh ở cùng Chu Tử lâu nhất, đã sớm phát hiện sự khác thường của nàng, nhìn nàng khóc thành như vậy lại không dám lên tiếng, còn liều mạng che giấu, chỉ dùng tay áo che mặt, trong lòng cũng cực kỳ khó chịu.

Nàng ta rút một cái khăn lụa sạch sẽ, đưa cho Chu Tử, nhỏ giọng nói: "Trắc phi lau nước mắt trước đi!"

Ống tay áo Chu Tử đã bị nước mắt thấm ướt, nàng nhận lấy khăn mà Ngân Linh đưa, che kín hai mắt của mình.

Trong nháy mắt nàng cầm lấy khăn, Ngân Linh thấy được ánh mắt sưng đỏ của nàng.

Trong lòng Ngân Linh cực kỳ khổ sở.

Nàng ta không nhịn được đưa tay vỗ nhẹ lên lưng Chu Tử, nhỏ giọng an ủi: "Trắc phi, mặc kệ xảy ra chuyện gì, Ngân Linh đều sẽ đi theo ngài!"

Ngân Linh khống chế sức lực rất tốt, cảm xúc của Chu Tử từ từ dịu xuống.

Mặc dù rất khổ sở, mặc dù rất đau lòng, nhưng bây giờ chưa phải là lúc nên đau lòng!

Chu Tử đẩy cửa sổ nhỏ trước xe ra, hỏi Triệu Hùng ngồi trước mặt: "Đã đến đâu tồi?"

"Bẩm trắc phi, đã đến Phường Diên Khánh, đi về phía trước thêm một dặm đường, liền đến Chùa Bồ Đề!"

Chu Tử không nói thêm gì nữa, ngồi sát vào Ngân Linh, ánh mắt nhìn về phía Triệu Tử đang ngủ say trong ngực nhũ nương, lại đau lòng.

Tình cảm của nàng và Triệu Trinh tan vỡ, chẳng phải tương lai Bánh Bao nhỏ sẽ khó xử nhất?!

Xe ngựa sắp đến Chùa Bồ Đề, đột nhiên Chu Tử lại dặn dò Triệu Hùng: "Quẹo trái ở ngã tư trước mặt Chùa Bồ Đề, chạy thẳng về hướng Bắc!"

Triệu Hùng sửng sốt. Sau khi Ngân Linh nói "Chu trắc phi có lời, muốn đến Chùa Bồ Đề ở Thành Đông", hắn liền truyền tin tức cho người đưa tin ngầm của Vương Gia. Hiện tại trắc phi muốn đổi hướng, không thể lập tức truyền tin ra ngoài rồi!

Hắn chỉ hơi hoảng hốt, rồi lập tức dặn dò phu xe: "Quẹo trái, chạy thẳng về hướng Bắc!"

Phu xe tiếp thu chỉ thị, lập tức khống chế ngựa ngoặt sang bên trái.

Xe ngựa chạy thẳng về hướng bắc, đến khi rời khỏi Phường Diên Khánh, tiến vào Phường Phúc Thọ của thành Bắc, Chu Tử mới ra chỉ thị: "Đến ngõ nhỏ Yến tử của Phường Phúc Thọ!"

Xe ngựa ngừng lại trước một ngôi nhà nhỏ ở ngõ nhỏ Yến tử.

Đám người Chu Tử xuống xe.

Triệu Hùng nhận lệnh Chu trắc phi tiến lên gõ cửa, một ma ma mở cửa.

Vừa thấy nhóm người Chu Tử, gương mặt lập tức lộ ra nụ cười: "Ai da, phu nhân đã tới rồi!" Vội đưa đoàn người Chu Tử vào bên trong.

Ma ma gọi là Lý ma ma, khi Chu Tử còn là phu nhân đã thuê đến trông chừng căn nhà. Bà mang theo nữ nhi thủ tiết và cháu gái đến ở nơi này, phụ trách chăm sóc nhà cửa, còn phụ trách quét tước dọn dẹp.

Lý ma ma cũng nhìn thấy mí mắt Chu Tử sưng đỏ, lại không dám hỏi nhiều, chỉ đưa các nàng vào chánh phòng.

Thật ra căn nhà này của Chu Tử rất nhỏ, năm đó Triệu Trinh chỉ tùy ý dặn dò xuống, nói muốn mua một căn nhà nhỏ thôi, không khiến người để ý.

Cho nên căn nhà này thực rất nhỏ nhắn xinh xắn, năm căn phòng chính nhìn ra hướng Nam, phía đông của chánh phòng là ba gian nhà nhỏ —— là phòng chứa đồ, phòng mẹ con Lý ma ma và phòng bếp, phía tây chánh phòng là một đình nghỉ chân nho nhỏ bằng cỏ tranh.

Cái sân cũng nho nhỏ, ở trước cửa phòng bếp chỉ trồng hai gốc cây đào, hiện tại là mùa đông, chạc cây đào trụi lá, chỉ còn sót lại một chiếc lá khô và một quả to, run rẩy đung đưa trong gió rét.

Sau khi Triệu Hùng liếc nhìn một vòng, cảm thấy căn nhà này có thể nói tuy nhỏ như chim sẻ nhưng ngũ tạng đều đủ cả.

Chu Tử vào chánh phòng nghỉ ngơi, lúc này mới dặn dò Lý ma ma: "Lý ma ma, đến tửu lâu trên đường lớn ở đầu ngõ đặt một bàn tiệc đưa đến đây!"

Ngân Linh lấy ra một thỏi bạc ước chừng sáu bảy lượng đưa cho Lý ma ma.

Triệu Hùng vội nói: "Để nô tài đi cho!"

Chu Tử yếu ớt nói: "Để Lý ma ma đi đi, mấy người các ngươi, bao gồm cả phu xe, đều không được ra ngoài!"

Triệu Hùng cùng Ngân Linh nhìn nhau, đều hiểu đây là Chu trắc phi sợ bọn họ truyền tin tức ra ngoài.

Sau khi bàn tiệc được đưa tới, Triệu Hùng cùng phu xe ngồi ăn trong nhà kề, Chu Tử ăn không vô, bảo Ngân Linh Thanh Châu cùng ăn với nhũ nương.

Lý ma ma và nữ nhi đã ăn cơm trưa rồi, đứng ở một bên phục dịch.

Triệu Tử còn đang ngủ.

Chu Tử vừa vào phòng, phát hiện khắp nơi trong phòng đều sạch sẽ, xem ra mẹ con Lý ma ma cũng rất chịu khó, liền không xem xét gì nữa, lệnh cho nữ nhi của Lý ma ma đổi chăn chiếu trong phòng ngủ thành chăn nệm mới, lúc này mới bảo nhũ nương đặt Triệu Tử lên giường, mình cũng nằm xuống bên cạnh Triệu Tử.

Vừa nằm xuống, Chu Tử liền cảm thấy đầu váng mắt hoa, quả thật có thể xem như trời đất quay cuồng. Nàng dứt khoát kéo chăn, nghiêng thân thể tựa sát vào thân thể nhỏ bé ấm áp của Bánh Bao nhỏ, rất nhanh liền ngủ mất —— chuyện khác để ngày mai hãy nói, ngày mai là một ngày mới, một ngày mới thì sẽ có hy vọng mới.