Vương Tích Trân rất muốn giống như cô nàng háo sắc nhào qua quyến rũ Triệu Trinh, nhưng là một tiểu thư nhà quan được bồi dưỡng nhiều năm thành đại gia khuê tú, nàng không làm được; Vương Tích Trân rất muốn tính toán Triệu Trinh, ép Triệu Trinh đi vào khuôn khổ, lấy nàng làm thê hoặc nạp nàng làm thiếp, nhưng từ nhỏ nàng đã biết lòng dạ Triệu Trinh độc ác có thù tất báo, nàng không dám; Vương Tích Trân rất muốn Triệu Trinh hiểu tình ý nhiều năm qua của mình, nhưng Triệu Trinh vẫn rất coi thường. Lần này, rốt cuộc nàng cũng lấy hết dũng khí.

Đập nồi dìm thuyền, đều do hành động lúc này.

Vương Tích Trân chính thức cầu kiến Nam An vương.

Nghe Triệu Tráng nói Vương tiểu thư cầu kiến, Triệu Trinh chưa lập tức nói gì. Hắn chợt nhớ tới một ít chuyện lúc mình rời khỏi Kim kinh khi mười hai tuổi.

Khi đó, hắn rất thích Vương Tích Trân —— một cô gái xinh đẹp, lịch sự tao nhã, kín đáo, lõi đời, biết lúc nào nên làm gì, nên nói gì, rất ưu tú.

Nhưng sau đó bọn họ đều trưởng thành.

Cuộc sống biến đổi quỹ đạo cuộc đời của bọn họ, cũng thay đổi luôn cuộc đời của bọn họ.

Triệu Trinh có Chu Tử, mà gia tộc của Vương Tích Trân lại suy tàn.

Bởi vì trực tiếp bày ra việc Vương Thục phi bị bắt gian và chuyện Vương Thừa tướng bị buộc tội, cho nên, luôn luôn hiếm khi áy náy mà mỗi lần Triệu Trinh nhìn thấy Vương Tích Trân, luôn có một chút ngượng ngùng khó hiểu. Dựa vào chút lương tri khó có được này, hắn phái người cứu Vương Tích Trân trên đường bị đưa đi lưu đày tới đây.

Triệu Trinh trầm ngâm một chút, nói với Triệu Tráng: "Đưa Vương tiểu thư ra vườn hoa nhỏ đi, ta sẽ đến sau!"

Vương Tích Trân đứng sau một bụi hoa, nhìn Triệu Trinh sải bước đi tới, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Nàng rất muốn bắt chước phụ nhân vô tri như Chu Tử, nhào tới khóc lớn, như hoa lê đẫm mưa tiện thể tỏ bày tâm sự, nhưng người nam nhân trước mắt này phải thật sự yêu ngươi mới được! Mà vị Nam An vương Triệu Trinh này, rõ ràng đối đãi qua loa với mình cũng lười biếng.

Triệu Trinh đứng ở trước người Vương Tích Trân, nghe Vương Tích Trân chậm rãi, mạch lạc nói.

Lần đầu tiên hắn biết, thì ra từ lần đầu tiên nhìn thấy mình, Vương Tích Trân liền thích mình.

Triệu Trinh khẽ ngẩng đầu, nhìn bầu trời mùa đông tầng tầng xanh thẫm không một đám mây, trong đầu lại nghĩ đến Chu Tử: không biết Chu Tử đã rời giường chưa, ăn điểm tâm chưa, hình như tối qua lại khiến cho nàng mệt nhọc, rõ ràng mình đã rất dịu dàng.

Hình như lần đầu tiên Chu Tử nhìn thấy mình cũng liền thích mình nhỉ?!

Triệu Trinh đã quen thuộc với cái loại ánh mắt khi mới gặp gỡ mình của không ít người, hình như gọi là kinh ngạc nhỉ?

Rất nhiều ánh mắt như thế khiến hắn cảm thấy ghê tởm, cho nên kết quả của những người này cũng không tốt, ngoại trừ Chu Tử.

Tại sao? Không biết! Lười phải nghĩ!

Vương Tích Trân nói nửa ngày, phát hiện mắt phượng của Nam An vương híp lại, nhìn không trung như có điều suy nghĩ —— thì ra trong lúc chính mình dùng hết dũng khí của cả đời bày tỏ tâm sự với hắn, hắn vẫn một mực mất hồn!

Hiểu rõ điều này đã đả kích Vương Tích Trân thật sâu, nàng liều mạng khắc chế mình, tự nói với mình —— phải lý trí, nhất định phải lý trí, nếu đã không có yêu, vậy thì tìm chút ích lợi vậy!

". . . . . . Tích Trân tự biết hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình, đêm khuya luôn thường tự xót thương mình, nhưng hôm nay đại ca ép gả Tích Trân cho Mã Liên Phương, Tích Trân không nguyện ý, Mã Liên Phương cũng không phải mối duyên tốt!"

Tâm tư Triệu Trinh quay về, nhìn Vương Tích Trân, hỏi: "Không muốn gả cho Mã Liên Phương? Vậy nói ra tên người ngươi muốn gả, Bổn vương sẽ xem xét để làm chủ cho ngươi!"

Vương Tích Trân nhìn hắn, trong lòng càng lạnh: mình cũng đã nói đến mức như thế, hắn vẫn mang giọng điệu như giải quyết việc chung, điều này làm sao mình có thể chịu nổi, sao có thể chịu nổi đây!

Nàng rũ mí mắt, cất giọng không cao nhưng kiên định, nói: "Tích Trân muốn gả cho Tổng đốc Lâm Hiếu Từ của Tây Bắc."

"Lâm Hiếu Từ thì không được, hắn đã có chánh thê."

"Cuộc đời Tích Trân đã không thể yêu, tình nguyện làm bình thê, uất ức bản thân sống cả đời này."

Triệu Trinh liếc nàng một cái: ngươi muốn làm bình thê của Lâm Hiếu Từ, ta lại không thích, Lâm Hiếu Từ là tâm phúc mà ta coi trọng, sao có thể để ngươi đến quấy phá khiến gia đình hắn không yên!

Hắn trầm tư một chút, nói: "Dưới trướng của ta có một Tham tướng chính tam phẩm, tên là Chu Lang, không lâu trước đây chánh thê qua đời. . . . . ."

Lúc Triệu Trinh nói đến "Chính tam phẩm", dừng lại một chút, rồi mới nói tiếp.

Vương Tích Trân hơi suy nghĩ, liền biết Triệu Trinh nói tới ai.

Chu gia là thế gia của Kim kinh, Chu Lang hơn ba mươi tuổi thì ngồi vào vị trí Tham tướng tam phẩm, là tâm phúc của Nam An vương, xem ra tiền đồ cũng không tệ. . . . . .

Nàng trầm ngâm một chút, nói: "Tích Trân xin Vương Gia làm chủ."

Lúc Triệu Trinh rời đi, trong lòng không phải là không phiền muộn —— rõ ràng là thổ lộ với mình, sao vừa nói đến Chu Lang liền đổi ý? Nếu là Chu Tử sẽ không như vậy đâu, nhất định sẽ liều chết quấn lấy lão tử, yêu lão tử yêu đến chết! (LPH liếc mắt xem thường: không đổi ý thì anh tha cho Tích Trân người ta à? Hay sẽ lôi ra đánh chết? Trinh ca lườm một cái, LPH co giò chạy mất)

Sau một phút đồng hồ, Nam An vương gia cũng biết mình nghĩ ngợi quá đáng rồi.

Lúc Hàn Tử Xuyên được Triệu Tráng đưa đến ngoài thư phòng gặp Nam An vương, Triệu Trinh mới từ bên ngoài trở lại, đang bưng một ly trà đang uống, vừa nghe nói Chu trắc phi ôm theo tiểu thế tử rời nhà ra ngoài, Triệu Trinh "Phì ——" một cái, phun cả ngụm trà ra ngoài, phun lên mặt Triệu Tráng đứng trước mặt.

Triệu Tráng bình tĩnh dùng ống tay áo lau lau mặt, nói tiếp: "Triệu Hùng, Ngân Linh và Thanh Châu cũng cùng đi, nhũ nương của tiểu thế tử cũng đi."

Vừa nghe nói bọn Triệu Hùng đều cùng đi, Triệu Trinh cũng không vội đi tìm, hắn thầm nghĩ: Chu Tử hẳn là đang cáu kỉnh? Là muốn dỗ dành an ủi? Hay là đang làm nũng? Hay là mấy ngày nay quá trôi chảy, muốn tìm chút kích thích? Hay là mình quá cưng chìu nàng, nên nàng mới cậy được yêu thương mà kiêu ngạo?

Cuối cùng, Triệu Trinh hỏi Triệu Tráng một câu: "Hiện giờ Trắc phi đi đâu rồi?"

Triệu Tráng nói: "Nói là đến Chùa Bồ Đề ở Thành Đông."

Triệu Trinh suy nghĩ một chút, nói: "Nàng không thể mang tiểu thế tử đến chùa miếu, thăm dò lại một chút đi!"

Triệu Tráng mang người đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn một mình Triệu Trinh. Hắn tiếp tục bình tĩnh điềm nhiên uống trà.

Rất nhanh Triệu Tráng đã quay lại: "Bẩm Vương Gia, Chu trắc phi đến ngõ nhỏ Yến tử ở phường Phúc Thọ!"

"Chuyện này không được nói với Thái phi nương nương!"

"Dạ."

Triệu Trinh đuổi Triệu Tráng đi, nghĩ xem chút nữa nên trừng trị Chu Tử thế nào, cho nàng một trận dạy dỗ cực kỳ khó quên. Xem ra dạy dỗ khi lần trước trốn đi còn chưa đủ, Chu Tử còn chưa chịu nhớ kỹ, lại náo loạn rời nhà trốn đi thêm lần nữa —— mặc dù lần trốn đi này càng giống như một trò đùa!

Một chung trà bình thường, bỏ thêm vào đó đủ loại suy nghĩ ác độc, Triệu Trinh uống vào thật rất ý vị. Cuối cùng, hắn đặt ly trà xuống, lùng bắt cô vợ bỏ trốn —— hoặc là nàng thiếp bỏ trốn!

Chu Tử bị nhìn mà tỉnh lại.

Còn trong giấc mộng, nàng cảm giác như có người nhìn chằm chằm mình, ánh mắt vô cùng không thiện lương không dịu dàng. Vì vậy, Chu Tử bừng tỉnh.

Nàng vừa mở mắt, liền phát hiện Triệu Trinh đang ngồi bên giường nhìn mình, ánh mắt ác độc.

Chu Tử cảm thấy đây chẳng qua là một cơn ác mộng, là ác mộng, nàng thuận tiện xoay người, mặt hướng vào trong ôm Bánh Bao nhỏ đang ngủ bên trong —— aaaa, không thấy Bánh Bao nhỏ?

Chu Tử lập tức bị dọa đến tỉnh táo lại.

"Tỉnh rồi?" Giọng nói lạnh lùng của Triệu Trinh từ sau lưng truyền đến.

Chu Tử sợ mất mật, lập tức từ trên giường bò dậy, ánh mắt sưng đỏ nhíu thành một đường, không dám nhìn Triệu Trinh, rụt rè nói: "Dạ."

"Trở về vương phủ chứ?"

"Dạ."

Triệu Trinh liếc Chu Tử đỏ mắt cúi đầu giả bộ làm thỏ trắng nhỏ một cái: không phải lúc rời nhà trốn đi rất can đảm cẩn trọng còn có thể bày mưu tính kế sao? Sao giờ lại xếp cờ im trống giả vờ như cô dâu nhỏ với lão tử rồi hả?

Hắn ném áo khoác Chu Tử đặt bên giường tới, Chu Tử lặng lẽ đón được, sau đó mặc lên người.

Đám người Triệu Hùng Ngân Linh đang đợi bên ngoài, trơ mắt nhìn Vương Gia mặt không chút thay đổi đi phía trước, Chu trắc phi cúi đầu đi theo phía sau, hai người cùng bước ra.

Trong lòng Triệu Hùng rất bội phục: đây chính là tác phong của Vương Gia! Đây chính là tác phong của nam nhân chân chính! Ha ha, mình còn chưa đếm tới 100, Vương Gia đã lôi Chu trắc phi xách ra!

Lúc Triệu Trinh rời đi, quét mắt nhìn khu nhà nhỏ này một cái, cảm thấy cũng không tệ, về sau sẽ tu sửa lại thật tốt cho Chu Tử, cứ xem đây là nhà mẹ của nàng, trong lòng buồn bực cũng có nơi mà trốn tránh.

Triệu Trinh cưỡi ngựa đi phía trước, Chu Tử ngồi xe ở phía sau, đoàn người xe đơn giản gọn nhẹ trở về vương phủ.

Lúc đến cửa chính của vương phủ, Triệu Hùng theo thói quen liếc nhìn đồng hồ báo thức Tây Dương để chỗ người gác cổng, phát hiện từ khi rời khỏi vương phủ cho đến lúc trở về, lần này Chu trắc phi rời nhà trốn đi tổng cộng chỉ kéo dài nửa canh giờ!

Chỉ nửa canh giờ thôi, thật không đơn giản!