Ngủ một giấc cực kỳ thỏa thích rồi tỉnh lại, Triệu Trinh phát hiện Chu Tử đang cầm một quyển sách tựa vào bên giường nhìn mình. Hắn không khỏi thật kiêu ngạo: Chu Tử yêu ta rất nhiều đó, ngay cả dáng vẻ của ta khi ngủ nàng cũng nhìn chưa thỏa.

Thật ra thì, Chu Tử vẫn luôn chăm chú xem quyển tiểu thuyết bìa vàng kia, chỉ tình cờ liếc Triệu Trinh một cái, Triệu Trinh liền tỉnh.

Thấy Triệu Trinh đã tỉnh, Chu Tử vội đặt quyển sách sang bên, cười nói: "Có đói bụng không? Muốn ăn cái gì?"

Triệu Trinh vừa tỉnh lại, mắt phượng mơ màng, môi đỏ mọng hé mở, ngơ ngác nhìn Chu Tử.

Nhìn dáng vẻ dễ thương này của hắn, tim Chu Tử đập thình thịch, vội đứng lên.

Triệu Trinh giữ tay nàng lại.

Rõ ràng Chu Tử đã sớm thức dậy, tóc mai như mây đen bóng, da thịt trắng nõn trong suốt ửng hồng, đôi mắt như nước hồ thu ẩn dưới làn mi rậm xinh đẹp, đang mím môi nhìn mình.

Triệu Trinh nhìn Chu Tử, nhất thời cảm thấy lòng đầy thỏa mãn.

Hắn nhắm mắt lại, vươn cánh tay kéo Chu Tử đến, ôm vào trong ngực.

Trước tiên Chu Tử nằm với hắn một lát, sau đó mới hỏi: "Đói bụng chưa? Muốn ăn cái gì?"

Triệu Trinh kề mặt lên mặt nàng, nhẹ nhàng cọ xát —— đây là hắn lén lút học được từ chỗ tiểu Thế tử! Ma sát như vậy lại rất thoải mái, tê tê dại dại giống như bị điện giật.

Rất nhanh, tiểu huynh đệ của Triệu Trinh lại bắt đầu lỗ mãn ngóc đầu dậy.

Chu Tử gắng gượng, giúp hắn một chút.

Hai người triền miên trên giường nửa ngày, rốt cuộc Triệu Trinh cũng không dám làm đến cuối cùng —— Hứa đại thần y chưa cho phép, hắn kiên quyết không dám hành động thiếu suy nghĩ, hắn cũng không quên cuộc sống vĩ đại lý tưởng của mình chính là định cùng Chu Tử sinh một đám con trai.

Lúc Triệu Trinh rửa mặt, Chu Tử đã lệnh cho nhóm Thanh Châu bày xong điểm tâm cho Triệu Trinh, chỉ là cháo trắng rau dưa mà Triệu Trinh thích ăn.

Ăn điểm tâm xong, Triệu Trinh hỏi đến tiểu thế tử, thế mới biết thì ra đã sắp đến buổi trưa rồi, tiểu thế tử đã sớm được đưa đến chỗ Thái phi.

Triệu Trinh ở thư phòng bên ngoài vội vàng tiến hành nghiệp lớn tăng cường hỏa lực trên chiến trường của hắn, cũng đã hai ba ngày không trở về nội viện rồi.

Phủ Nam An vương thật sự quá lớn, hắn cảm thấy từ thư phòng bên ngoài đến Diên Hi cư, mất nửa canh giờ chạy trở về, lại tốn thêm nửa canh giờ chạy đi, thật sự là quá lãng phí thời gian quý báu của hắn, hơn nữa, trước mắt thân thể Chu Tử đang trong tình trạng không chịu đựng nổi một gã quá dễ động dục như hắn ở bên cạnh, cho nên bận rộn ở thư phòng bên ngoài đúng là chuyện một công đôi việc.

Chỉ gây ra hậu quả là hắn cũng không còn đến chánh viện thỉnh an Cao Thái phi, cho nên Triệu Trinh liền muốn thừa dịp lúc này đang rảnh rỗi mà đến thăm một chút.

Chu Tử lấy lễ phục Thân Vương cho Triệu Trinh, hầu hạ hắn mặc vào.

Mấy ngày nay Triệu Trinh đều mặc thường phục, hôm nay đến thỉnh an mẫu thân, đương nhiên phải long trọng một chút.

Triệu Hùng chờ ở cửa nội viện Diên Hi cư, Triệu Anh Triệu Dũng đã vào quân đội làm Hiệu úy, Triệu Tráng và Ngân Linh lại cùng bị phái đến Núi Vân Mông, vậy hiện tại hắn liền trở thành người hữu dụng nất bên cạnh Vương Gia và trắc phi.

Triệu Trinh và Chu Tử đi một trước một sau, Triệu Hùng mang theo bốn gã sai vặt cùng Tứ Thanh đi theo phía sau.

Đến cửa chánh viện, Triệu Trinh cũng không lập tức đi vào, mà hỏi ma ma trực cửa: "Hôm nay Thái phi có khách?"

Vị ma ma kia vội nói: "Bẩm Vương Gia, là phu nhân Chu Tham tướng và phu nhân Kim tổng binh tới thỉnh an Thái phi."

Vừa nghe đến hai cái tên này, chân mày Triệu Trinh khẽ cau lại, rất khó nhận ra, nói với Chu Tử: "Nàng còn chưa đến thư phòng bên ngoài nhìn thành quả đêm qua của ta đâu nhỉ, nhất định là rất muốn đi xem một chút?!"

Chu Tử yên lặng nhìn hắn một cái, ngược lại không nói gì.

Với khía cạnh thuốc nổ, máy móc truyền lực này, nàng không có chút hứng thú nào, một chút cũng không có!

Nhưng khi nhìn bộ dạng Triệu Trinh hào hứng bừng bừng, đương nhiên Chu Tử ngại phải nói không, nàng nói trái lương tâm: "Đương nhiên rồi !"

Triệu Trinh thật vui mừng, hắn thật lòng thích những thứ này của mình, nhưng bởi vì nguyên nhân bảo mật, hắn thật sự không thể tùy tiện chia sẻ với người khác, ngoại trừ Chu Tử —— Chu Tử là người thân thiết nhất của hắn, dĩ nhiên cái gì cũng muốn chia sẻ!

Nghĩ đến lát nữa Chu Tử sẽ vô cùng sùng bái khi mình thao thao bất tuyệt, tâm tình Triệu Trinh rất vui vẻ.

Mặc dù trên mặt Triệu Trinh vẫn không lộ vẻ gì, nhưng từ trong ánh mắt của hắn Chu Tử nhìn thấy hắn vui vẻ, trong lòng Chu Tử cảm thấy có thể khiến Triệu Trinh vui vẻ, mình nói mấy lời trái lương tâm cũng không sao cả!

Triệu Trinh sợ Chu Tử mệt nhọc, bảo Chu Tử ngồi lên kiệu mềm, kiệu phu mang kiệu mềm theo phía sau hắn đi về phía thư phòng bên ngoài.

Đến ngoài thư phòng, Chu Tử vốn sợ mình gặp nam nhân ngoài phủ sẽ không tiện, nào ngờ Triệu Trinh luôn luôn chú trọng điều này lại rất không để ý nói: "Đừng bận tâm!"

Sau khi Chu Tử xuống kiệu mềm ngắm nhìn bốn phía, lúc này mới biết Triệu Trinh không lừa gạt mình, quả thật không cần tránh —— người ở đây đều bị mấy trận ầm ầm đêm qua của Vương Gia dọa cho bể mật, đều dời đến Thiên viện phía đông.

Thư phòng bên ngoài vốn có sáu bức tường cực lớn, một mình Triệu Trinh chiếm chủ viện, dùng để nghị sự, tiếp khách, nghỉ ngơi.

Mặc khác, nhóm thân tín không mang theo gia quyến của hắn cũng không ít, liền ở lại thư phòng bên ngoài này. Cùng ở chủ viện với hắn là những người tâm phúc nhất, ví như bọn người Hồ Phi Đồng trước kia, hiện tại là đám người Khưu Thanh Nguyên; tòa viện khác ở phía sau là nơi ở của Hứa đại phu, Hầu đại phu cùng các mưu sĩ môn khách nhất đẳng ....

Trước kia lui tới thư phòng bên ngoài đều là nam tử, Chu Tử cũng từng tới đây một lần với Triệu Trinh, là thừa dịp lúc đêm tối vắng người mà đến, bình thường nếu nàng cần đều sai nhóm Triệu Hùng chạy tới truyền lời, chưa bao giờ tự mình tới đây.

Hiện tại, đây vốn là chỗ đông người náo nhiệt, lại biến thành tường đổ gạch rách ngói nát; thì ra Chu Tử đã tới phòng thiết kế bị mất nửa bên tường, cũng không thể được gọi là mật thất nữa; cây cỏ, tường vôi trắng, bình phong trong viện của thư phòng bên ngoài đổ vỡ tan tành ngã trên mặt đất. . . . . .

Chu Tử nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng sợ hãi, vội xoay người lại bắt đầu kiểm tra thân thể Triệu Trinh. Triệu Trinh bị nàng sờ soạng vài cái trước mặt mọi người, lúc này liền đỏ mặt nhỏ giọng nói: "Ta không sao!"

Lúc này trái tim bị treo ngược của Chu Tử mới để xuống, hơi sẵn giọng: "Sao không nói sớm!"

Lại nhíu mày nói: "Thật quá nguy hiểm! Có thương vong gì hay không?"

Triệu Trinh cười nói: "Chúng ta bắn vào khu đất trống trong viện, lại vào lúc nửa đêm, không ai chịu thương vong, chỉ dọa bọn họ sợ gần chết, ngay cả Hứa đại phu luôn chú trọng dáng vẻ cũng chỉ mặc quần lót chạy đến!"

Chu Tử nghĩ đến trường hợp nhếch nhác lúc ấy, cũng cảm thấy có chút buồn cười, liếc Triệu Trinh một cái, nói: "Tiến hành thế nào rồi?"

Triệu Trinh cho mọi người lui đi, lúc này mới nói: "Trên căn bản là thành công, chỉ là tầm bắn không đủ xa, còn phải tiếp tục nghiên cứu!"

Chu Tử nhìn cảm giác hưng phấn khó có thể ức chế trên cơ mặt của hắn, chợt có dự cảm chẳng lành: "Không phải chàng định ra ngoại thành Nhuận Dương mà tiến hành thí nghiệm đó chứ?"

Triệu Trinh ôm lấy Chu Tử, xoay người hôn lên trán nàng một cái, lúc này mới nói: "Nàng đoán đúng rồi, ta đã sai người bắt đầu đắp một sân thí nghiệm ở rìa phía bắc Đầm lầy Vân Trạch, mấy ngày nữa liền qua đó, tranh thủ trở về trước giao thừa!"

Chu Tử ngẩn người, hỏi tiếp: "Thí nghiệm thành công rồi sao, có tính toán gì không?"

Triệu Trinh nhất thời kích động, liền nói nhiều một chút: "Đông Khu quốc cùng Đại Kim ta luôn luôn tranh giành lãnh thổ, gần đây tân hoàng mới lên ngôi, bộ dạng kiêu ngạo phách lối, đẩy biên giới vào sâu trong biên giới của Đại Kim ta ba mươi dặm. . . . . ."

Hắn nhìn Chu Tử, chợt không nói gì nữa, cứ thế mà gãi gãi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng.

Triệu Trinh sợ Chu Tử không có hứng thú.

Chu Tử ý thức được, có lẽ nàng và Triệu Trinh lại phải xa nhau một khoảng thời gian.

Nàng muốn oán giận, muốn la lối om sòm, muốn. . . . . . Nhưng mà, điều gì nàng cũng không thể làm.

Chu Tử biết, làm một Thống soái của quân đội quốc gia, đây hầu như là chức trách của Triệu Trinh. Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng nặng.

"Sáng giao chiến động mây chiêng trống, tối gối đầu yên ngọc ngủ an", là cuộc sống Triệu Trinh yêu thích; "Đánh trăm trận rách toe áo giáp, trong vòng vây binh tụ Thành Nam"**, là cảnh tượng có thể kích thích tâm huyết của Triệu Trinh nhất; "Cưỡi binh xa, dẫm nát núi Hạ Lan"***, là mơ ước trong cuộc đời này của Triệu Trinh . . . . . .

*2 câu trong bài Tái hạ khúc 1 (Khúc hát dưới cửa ải 1) **2 câu trong bài Tòng quân hành (bài hát tòng quân) của Lý Bạch ; *** 2 câu trong bài từ Mãn giang hồng (sông máu) của Nhạc phi. Tìm được trên trang http://www.thivien.net/

Nàng là một người phụ nữ bình thường, nhưng cũng là nữ nhân Triệu Trinh yêu, nàng sẽ không vì mình mà buộc hắn thay đổi; hơn nữa, đó cũng là không thể.

Chu Tử nhìn Triệu Trinh như cây ngọc đón gió sãi bước đi phía trước, trong lòng không khỏi u sầu.

Chu Tử đi theo sau lưng Triệu Trinh khí phách hiên ngang, trầm lặng khác thường.