Lại là một năm đầy tuyết. Sau mấy ngày bông tuyết tung bay, thành Nhuận Dương lần nữa bị bão tuyết bao trùm.

Khi tuyết vừa ngừng, Liễu Liên cùng Hàn Tử Xuyên tới Diên Hi cư dẫn tiểu Thế tử cùng Nhị công tử đi chơi tuyết.

Chu Tử tiễn bọn họ đến cửa ngoại viện Diên Hi cư.

Tiểu Thế tử chạy trốn rất nhanh, Hàn Tử Xuyên đuổi theo.

Liễu Liên ôm Nhị công tử, lại không vội vã rời đi. Nhị công tử ở trước mặt hắn, luôn luôn vô cùng ngoan ngoãn, sư phụ không bảo đi, bé liền đàng hoàng nằm trong lòng sư phụ, chờ sư phụ lên tiếng. Liễu Liên mỉm cười hỏi Chu Tử: "Vương phi, không biết tên của tam công tử. . . . . ."

Chu Tử nghe vậy sửng sốt, vẫn luôn gọi là con trai thứ ba, nàng và Triệu Trinh thật đúng là vẫn chưa đặt tên cho con trai thứ ba!

Chu Tử nhìn Liễu Liên, cảm thấy có chút 囧.

Liễu Liên thấy vẻ mặt nàng lúng túng sờ sờ mũi, lại sờ sờ cằm, mắt to chớp chớp, liền biết nhất định là vương phi chưa đặt tên cho tam công tử. Hắn nhìn bộ dạng của nàng, trong lòng buồn cười, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ nghiêm túc, khom lưng chào một cái, mang Nhị công tử rời đi.

Buổi tối Triệu Trinh từ bên ngoài trở về, Chu Tử vừa giúp Triệu Trinh thay quần áo, vừa nói: "Triệu Trinh, chúng ta còn chưa đặt tên cho lão Tam!"

Với việc đến giờ nàng mới nhận ra, Triệu Trinh rất là khi dễ, liếc nàng một cái: "Đợi cái người làm mẹ không có trách nhiệm này nhớ tới, trinh nữ đã thành đàn bà rồi!"

Chu Tử rất xấu hổ.

Còn chưa xấu hổ được bao lâu, nàng liền bắt đầu đuổi theo Triệu Trinh hỏi tên của con trai thứ ba.

Triệu Trinh đang cởi quần áo, bị nàng quấy lấy như vậy, cũng có chút khoái chí, lạnh nhạt nói: "Ngủ trước đi!"

Chu Tử nhìn hắn một cái, phát hiện Triệu Trinh cũng đang nhìn mình, ánh mắt nóng rực. Nàng hiểu ý của Triệu Trinh, mặt cũng hơi phát sốt —— đã hai tháng hai người không làm việc đó, vốn dĩ Chu Tử không nghĩ đến, nhưng Triệu Trinh vừa nhìn nàng như vậy, nàng liền thấy xương có chút cảm giác ngứa ngáy.

Trên người Triệu Trinh đã cởi chỉ còn lại trung y màu trắng, hắn thấy Chu Tử vẫn còn đang xấu hổ, cảm thấy có chút buồn cười, đã sinh ba đứa bé, có gì mà còn xấu hổ? Hắn bước đến bên giường, mắt phượng trầm tĩnh nhìn Chu Tử, nhỏ giọng nói: "Chu Tử, còn không qua đây?"

Chu Tử đi tới, đứng ở trước mặt Triệu Trinh, không nói một lời, nhưng mắt to sóng sánh như nước, thân thiết nhìn Triệu Trinh.

Triệu Trinh đưa tay bế nàng, đặt lên giường, cởi quần áo của nàng, sau đó đè lên.

Sau ân ái, Chu Tử trần trụi nằm trong ngực Triệu Trinh, một lần nữa hỏi tới: "Triệu Trinh, rốt cuộc lão Tam có tên là gì?"

Triệu Trinh thoả mãn, rốt cuộc cũng nguyện ý thỏa mãn tâm tính tò mò của Chu Tử, lười biếng nói: "Trước kia ta đã nghĩ rồi, lão Tam liền gọi là Triệu Dương, đã sớm ghi vào Ngọc Điệp rồi. Tương lai lão Tứ sẽ gọi là Triệu Đàn, hoặc là Triệu Nam. . . . . ."

Giọng của hắn khàn khàn, nghe cực kỳ hấp dẫn.

Chu Tử nghiêng người chống khủy tay nhìn hắn, nói: "Vậy nhủ danh của lão Tam liền gọi là Bánh trôi nhỏ đi, bánh trôi tròn trịa trắng trẻo, thật thơm ngọt!"

Triệu Trinh nhắm mắt lại, nhẹ nhàng gõ lên đầu nàng một cái: "Đồ ăn hàng!"

Bên ngoài nước đóng thành băng, bên trong, phòng ấm như xuân.

Bên trong bộ giường mới đổi nến đốt sáng, chiếu sáng loáng lên màn giường. Triệu Trinh nhắm mắt lại, vẻ mặt cực kỳ buông lỏng, đôi mày thanh tú giản ra, lông mi thật dài có chút rung rung.

Chu Tử nhìn một lúc lâu, bỗng nhiên nói: "Triệu Trinh, mắt chàng hai mí!"

"Nói bậy!" Triệu Trinh nhắm mắt lại, đưa cánh tay phải ra ôm chầm Chu Tử, Chu Tử lập tức té ngã trên người hắn, bộ ngực đầy đặn lập tức đè lên lồng ngực trần trụi của Triệu Trinh, "Mắt ta một mí cả đời rồi!"

"Hứ, " sao Chu Tử tin nổi chứ, nàng chưa từng nhìn thấy Triệu Trinh soi gương, chưa có nam nhân nào giống như Triệu Trinh, một chút cũng không để ý đến ngoại hình của mình, "Chàng mới hai mươi hai tuổi, sao có thể gọi là cả đời? Hơn nữa, chàng thật sự có hai mí, chỉ là đuôi mắt phượng của chàng xếch lên, không nhìn kỹ sẽ không nhận ra được. . . . . ."

Triệu Trinh nghe nàng lảm nhảm cái gì mà hai mí với một mí, cảm thấy sắp phiền chết, nghiêng người, đè lên người Chu Tử, tách hai chân Chu Tử ra rồi đẩy mình vào.

Sau khi hắn dùng lực va chạm mấy cái, Chu Tử đã không thốt nổi nên lời, rên rỉ theo ra vào của hắn.

Sáng sớm Liễu Liên đã thức dậy.

Mỗi ngày Vương phi đều dậy thật sớm, đến chỗ Cao Thái phi thỉnh an. Hắn đều theo vương phi cùng qua đó.

Sau khi đến chánh viện, vương phi cùng tiểu Thế tử và Nhị công tử ăn điểm tâm, sau đó ôm lấy tam công tử, chơi đùa cùng bọn họ một lát, kế tiếp hắn và Hàn Tử Xuyên sẽ đón tiểu Thế tử cùng Nhị công tử đưa đến thư phòng bên ngoài.

Nào ngờ Liễu Liên ở bên ngoài nội viện đợi lại đợi, chỉ chờ được Vương Gia bước ra, còn vương phi vẫn mãi không có tin tức.

Cùng chờ đợi trong phòng trị sự bên ngoài nội viện với Liễu Liên chính là Ngân Linh và Thanh Châu. Thấy bóng dáng cao gầy thon dài của Vương Gia hoàn toàn biến mất, Ngân Linh mới nói: "E là hôm nay Vương phi không đứng dậy nổi rồi!"

Thanh Châu vội hỏi: "Sao lại nói như vậy?"

Ngân Linh cười có chút bỉ ổi, chỉ không nói gì.

Thanh Châu suy nghĩ một chút, hiểu ra, mặt hơi phát sốt, lặng lẽ dò xét nhìn Liễu Liên một cái, phát hiện lưng hắn thẳng tắp như ngọn giáo, trên mặt vẫn treo nét cười, nhưng nụ cười kia căn bản không đạt tới đáy mắt.

Cả người hắn giống như thời tiết bên ngoài, tản ra lạnh lẽo.

Thanh Châu vội dời tầm mắt, không dám nhìn hắn nữa.

Cho đến trước lúc cơm trưa Vương phi mới đứng dậy.

Nàng không ăn điểm tâm, quyết định đến chánh viện trước, trực tiếp đến chỗ Thái phi ăn cơm trưa.

Liễu Liên nhìn vương phi một cái, phát hiện hai mắt nàng nhẹ nhàng đầy nước, nước gợn long lanh, đều là phong tình, trên đôi môi đầy đặn có chút son môi trong suốt, nhìn kỹ có thể thấy được môi của nàng hơi sưng.

Hắn liếc nhìn, rốt cuộc xác định môi vương phi đúng là sưng lên.

Liễu Liên lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra, trong lòng vừa chua vừa chát, rất khó chịu.

Đến chánh viện, Ngân Linh và Thanh Châu theo vương phi tiến vào, Liễu Liên chờ trong phòng trị sự ở cửa chánh viện.

Trong phòng trị sự đốt lò than, phía trên để chút vỏ quýt, trong phòng tràn ngập mùi quýt.

Liễu Liên cầm một quả quýt, từ từ lột vỏ.

Trăm suy ngàn nghĩ, đến cuối cùng, chỉ có sáu chữ "Ơn Vương Gia nặng như núi".

Vẫn nên quên chút vọng tưởng này đi!

Bởi vì hôm nay vương phi sẽ không rời khỏi chánh viện, sau khi nhận được lời Thanh Châu báo lại, Liễu Liên rời khỏi phòng trị sự của chánh viện, ra thư phòng bên ngoài gặp Vương Gia.

Phàn Duy Bân cùng Bạch Tử Xuân cũng đang đợi trong thư phòng.

Triệu Trinh chịu lạnh giỏi, sợ nóng, cho nên trong thư phòng không để thêm lò than, có chút lạnh, phòng trồng hoa mới vừa đưa tới một chậu lan, hình như cũng bị đông cứng héo rũ, lá cây phờ phạc rã rượi rũ xuống.

Liễu Liên vừa đến, Trần Bình liền đi vào bẩm báo.

Liễu Liên ở bên ngoài nghe được tiếng của Vương Gia "Liễu Liên, vào đi", hắn đẩy cửa tiến vào.

Trần Bình pha cho Liễu Liên một ly trà, đặt phía bên phải bàn nhỏ trong thư phòng, sau đó lặng lẽ lui ra ngoài.

Vương Gia ngồi trước bàn đọc sách, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ lên bàn.

Phàn Duy Bân cùng Bạch Tử Xuân ngồi ở bên trái bàn nhỏ.

Liễu Liên ngồi xuống cái ghế khác bên phải bàn nhỏ.

Bạch Tử Xuân mới thành hôn không lâu, đang bẩm báo với Vương Gia: ". . . . . . Kỵ binh dũng mãnh vẫn đi theo Tống Chương, đầu tiên hắn trở về Bắc Cương, sau khi về đến nhà còn tới Tôn phủ thăm Tôn Gia Nghị; Tôn Gia Nghị ở Tây Bắc, không gặp được, cho nên hắn lại trở về cái được gọi là nhà kia, mà bên trong, ‘mẫu thân’ gì đó giống như thật sự là đang bị bệnh, mỗi ngày đều mời đại phu tới cửa; kỵ binh dũng mãnh theo dõi xin chỉ thị là có nên theo sát luôn hay không, thuộc hạ muốn xin mệnh lệnh của ngài, liền dặn bọn họ ngày đêm trông chừng."

Bạch Tử Xuân uống một hớp nước, nói tiếp: "Quả nhiên không sai với phán đoán của Vương Gia, ba ngày sau, vào ban đêm, Tống Chương quả thật lặng lẽ rời khỏi nhà, đi bộ ra ngoài trấn, gặp được người tiếp ứng, cưỡi ngựa chạy thẳng tới Ô Thổ."

Mắt phượng của Triệu Trinh híp lại, chằm chằm nhìn hắn hỏi: "Kế tiếp thì sao?"

Bởi vì thê tử mới cưới của Bạch Tử Xuân sợ lạnh, trong nhà đặt chậu than, kết quả nóng khiến hắn khô cổ họng, hắn lại uống một hớp nước, nói tiếp: "Kỵ binh dũng mãnh vẫn chạy theo đến Kinh thành Ô Thổ. Đến ngoài thành Ô Thổ, Tống Chương gặp được người tiếp ứng của hắn, sau khi rửa lớp hóa trang trên mặt, thay đổi quần áo vào cửa thành —— hắn chính là thái tử Vân Hàn của Ô Thổ!"

Ngón tay Triệu Trinh gõ gõ ngón tay trên bàn đọc sách, hỏi Phàn Duy Bân: "Tình hình ở Ô Thổ thế nào?"

Phàn Duy Bân ngồi thẳng người, trả lời: "Ô Thổ vương bệnh tình nguy kịch, trong các hoàng tử Vân Hàn chiếm hết ưu thế, e là không thể trì hoãn việc kế thừa vương vị rồi!"

Triệu Trinh rũ rèm mắt xuống, nói: "Vân Hàn người này, trọng văn khinh võ, là người linh hoạt, có thể kết giao."

Triệu Trinh trầm tư một chút, lại nói: "Trước phái người đi dò xét, sau khi thành công sẽ do triều đình chính thức phái Sứ thần sang đàm phán."

Hắn cau mày nói: "Ai xung phong?"

Phàn Duy Bân, Bạch Tử Xuân cùng Liễu LIên đều nhìn Vương Gia.

Liễu Liên đứng lên nói: "Liễu Liên nguyện đi!"

Phàn Duy Bân cũng đứng lên: "Phàn mỗ nguyện đi!"

Triệu Trinh nhìn Phàn Duy Bân cùng Liễu Liên, Phàn Duy Bân ăn nói khéo léo tâm tư tỉ mỉ, Liễu Liên võ công cao cường nhanh mồm nhanh miệng, quan trọng là, lúc ở vương phủ Vân Hàn rất thân thiết với Liễu Liên.

Hắn gật đầu một cái.

Liễu Liên lại nói: "Vậy bên cạnh vương phi. . . . . ."

Mắt phượng của Triệu Trinh như điện, nhìn Liễu Liên một cái.

Hai mắt Liễu Liên như nước, bình tĩnh không dao động.

Bạch Tử Xuân bên cạnh chen miệng nói: "Tiểu Trác đã trở về từ Đông Khu quốc, để nàng ta làm bạn với vương phi chẳng phải sẽ tốt hơn sao?"

Liễu Liên nhìn hắn một cái, mắt hoa đào cong cong, nhẹ giọng nói: "Phẩm hạnh của Tiểu Trác không tốt!"

Triệu Trinh không ngờ ý tưởng của Liễu Liên lại giống mình, hắn cũng ngại Tiểu Trác quá phong lưu, sợ dạy hư Chu Tử nhà hắn. Hắn trầm tư một chút, rốt cuộc nghĩ tới một ứng cử viên có phẩm hạnh, võ công cao, có trách nhiệm, cũng sẽ không sinh ra vọng tưởng với Chu Tử: "Gọi ca ca của Bạch Tử Xuân - Bạch Tử Hạ từ Đông Cương về đi!"

Bạch Tử Xuân Phàn Duy Bân Liễu Liên đều sửng sốt, cuối cùng cũng cảm thấy ý tưởng của Vương Gia thật là quá khéo, quả thực là tuyệt không thể tả.

Lúc chạng vạng, Liễu Liên đến chỗ vương phi từ giã.

Chu Tử vừa nghe, rất luyến tiếc, vội nói: "Vậy lúc Bánh trôi nhỏ tròn một tuổi dứt sữa ngươi sẽ trở về chứ? Không phải ngươi đã nói sẽ chăm sóc bé và Màn thầu nhỏ sao?"

Liễu Liên nhìn ánh mắt chân thành tha thiết của vương phi, trong lòng khẽ co quắp, trên mặt cố gắng duy trì nụ cười rực rỡ thiếu chút không giữ được nữa, mắt hoa đào xinh đẹp khẽ cong lên: "Sẽ! Chờ khi Nhị công tử cùng Tam công tử trưởng thành, tại hạ còn muốn dạy bọn họ công phu!"

Chu Tử vội vàng hỏi: "Trời lạnh như thế, có đủ quần áo không? Có đủ bạc không?"

Hình như trong đôi mắt của Liễu Liên tràn ngập một lớp sương, hắn cố gắng cong khóe miệng: "Cũng đủ, vương phi, thật đó!"

Chu Tử sao tin lời của hắn, nàng lệnh cho Thanh Châu: "Lấy túi tiền của ta tới đây!"

Thanh Châu rất nhanh liền cầm túi tiền của Chu Tử tới.

Chu Tử vừa mở túi tiền, vừa nói: "Ta vẫn xem ngươi là đệ đệ của mình, ngươi cũng đừng khách khí với ta, vương phủ chúng ta, e là Vương Gia các ngươi cũng không giàu có bằng ta!"

Nói xong, nàng móc một xấp ngân phiếu, không thèm đếm, trực tiếp đưa cho Liễu Liên.

Liễu Liên vừa muốn chối từ, Chu Tử liền nhíu mày nói: "Ta cho ngươi liền nhận, khách khí với ta làm gì?"

Liễu Liên rũ rèm mắt xuống, nhận xấp ngân phiếu này, miệng mồm nhanh nhẹn bình thường không biết đã chuồn đi nơi nào, một hồi lâu mới nói: "Tuổi của thuộc hạ còn lớn hơn vương phi."

Chu Tử cười: "Không biết tại sao, luôn cảm thấy ngươi nhỏ hơn ta!"

Nàng lại nói: "Về phòng nghỉ ngơi trước đi, buổi tối ta xuống phòng bếp, nói thử xem, muốn ăn cái gì?"

Liễu Liên xấu hổ cười: "Muốn ăn sủi cảo!"

Chu Tử gật đầu một cái: "Được!"

Sáng sớm ngày hôm sau, Liễu Liên mang theo mấy tinh vệ của biệt viện Vân Trạch, Phàn Duy Bân mang theo mấy kỵ binh dũng mãnh, cùng cải trang giả dạng thành người buôn lương thực, cưỡi ngựa từ Nhuận Dương lên đường đến Bắc Cương, quyết định đến núi Vân Mông trước, sau đó tiến vào Ô Thổ quốc.

Tác giả có lời muốn nói: bánh xe vận mệnh "Tạch tạch tạch " bắt đầu chuyển động!