Nghe được tiếng của Vương Gia, Liễu Liên lập tức rũ rèm mắt xuống, thu lại nụ cười, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, lộ ra bộ dạng nghiêm chỉnh nhất. Triệu Trinh đi tới, trừng mắt liếc hắn một cái, kéo tay Chu Tử rời đi.

Trong lúc cấp bách Chu Tử quay đầu lại mở trừng hai mắt nhìn Liễu Liên, ý là chờ đó, sẽ cho người đưa qua.

Liễu Liên hiểu ý, le lưỡi, nghịch ngợm cười cười.

Đợi vương phi đã theo Vương Gia rời đi, trong nháy mắt, nụ cười trên mặt hắn biến mất, vẻ uể oải xuất hiện.

Lần này quả thật hắn bị thương rất nặng, dưỡng gần một tháng vẫn không hoàn toàn khỏi hẳn.

Triệu Trinh kéo Chu Tử trở về chánh phòng, hai người vào trong phòng.

Hắn ngồi xuống bên giường, kéo Chu Tử đứng giữa hai chân mình, ngẩng mặt lên, mắt phượng xinh đẹp tràn đầy uất ức, cứ như vậy nhìn Chu Tử.

Chu Tử thấy thế, cũng có chút gấp gáp, vội nói: "Sao vậy? Chàng cũng bị thương sao?"

Nàng đưa đôi tay dọc theo bả vai Triệu Trinh sờ xuống, muốn tìm xem Triệu Trinh bị thương ở nơi nào.

Triệu Trinh không nhúc nhích, mặc cho nàng sờ.

Chu Tử sờ lần tới bắp chân Triệu Trinh, phát hiện căn bản Triệu Trinh không bị thương, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, đứng lên, dùng sức chỉ lên trán Triệu Trinh một cái, sẳng giọng: "Tên xấu xa, gạt thiếp ....!"

Triệu Trinh cười giống đứa bé thực hiện được âm mưu, lông mi dày thấp thoáng che tối đôi mắt phượng khẽ híp, khóe miệng cong lên.

Chu Tử nhìn mà ngây người, nhưng bởi vì nàng tham mê sắc đẹp của Triệu Trinh, thường xuyên bị Triệu Trinh quyến rũ, cho nên rất nhanh liền tỉnh táo, đưa đôi tay bưng lấy gương mặt tuấn tú củaTriệu Trinh, mắt to sáng lóng lánh: "Nói đi, tiểu Triệu Trinh, có âm mưu quỷ kế gì, nói cho tỷ nghe xem?"

Triệu Trinh rũ rèm mắt, kề mặt đến trước ngực Chu Tử, nhỏ giọng nói: "Ta mệt quá."

"Hả?"

"Ta muốn tắm."

"Hử?"

"Nàng tắm với ta."

"A ~"

Lúc này thì Chu Tử đã hiểu, hào khí đầy trời nói: "Được!"

Bởi vì tích lũy kinh nghiệm bị lừa nhiều năm, cho nên trước khi Chu Tử theo Triệu Trinh vào phòng tắm, đã lặng lẽ gọi Thanh Thủy tới, dặn dò nàng ta chuẩn bị nguyên liệu của bữa ăn tối, đợi sau khi mình ra ngoài sẽ đến phòng bếp nhỏ làm bữa tối.

Cuối cùng, khi giúp Triệu Trinh tắm xong Chu Tử mềm liệt nằm trong thùng tắm thì nàng đã hiểu, mình lại một lần nữa bị Triệu Trinh gian xảo tính kế.

Sảng khoái tinh thần,Triệu Trinh rời khỏi phòng ngủ, mang theo đám người Trần Bình ra ngoại viện thị sát, Chu Tử lặng lẽ bò dậy từ trên giường, mặc quần áo tử tế vấn sơ mái tóc mang theo Thanh Thủy Thanh Châu đến phòng bếp nhỏ.

Hầu Lâm Sinh cùng Hứa Văn Cử còn có Hàn Tử Xuyên, chăm sóc Liễu Liên, bốn người bọn họ đều được sắp xếp vào Thiên viện nơi chánh phòng của Vương Gia, Hầu Lâm Sinh cùng Hứa Văn Cử một phòng, Hàn Tử Xuyên cùng Liễu Liên một phòng.

Hàn Tử Xuyên pha một ấm trà hoa cúc, rót ra hai ly, giữ lại một ly cho mình, bưng một ly tới cho Liễu Liên.

Liễu Liên ngủ ở phòng trong, lúc này hắn đang tựa trên gối mềm, cầm một cái khăn mềm lau chuôi nhuyễn đao, toàn thân nhuyễn đao đen nhánh, dưới đèn phát ra ánh đen lạnh lẽo. Liễu Liên lau rất cẩn thận rất chăm chú, mắt nhìn chằm chằm lưỡi nhuyễn đao, chỉ sợ bỏ sót chỗ nào.

Hàn Tử Xuyên bưng ly trà hoa cúc đến cho Liễu Liên đặt lên bàn ở đầu giường, cũng tự mình cầm một ly trà đứng trước cửa sổ nhìn Liễu Liên lau đao.

Nhìn một lát, hắn mới nói: "Giờ thoa thuốc được chưa?"

Liễu Liên lắc đầu một cái, ngẩng đầu nhìn Hàn Tử Xuyên, mắt hoa đào tỏa sáng lấp lánh: "Chờ một chút, nhất định sẽ có thức ăn ngon đưa tới, ta muốn ăn xong rồi mới thoa thuốc!"

Hàn Tử Xuyên cũng cười: "Mới vừa bị Vương Gia phát hiện, sợ là không ăn được thức ăn vương phi làm đâu, bảo gã sai vặt đến phòng bếp dặn làm là được!"

Liễu Liên mở trừng hai mắt, vung nhuyễn đao lên eo, nhuyễn đao "bập" một tiếng, lập tức quấn ngang hông hắn, chặt chẽ vừa vặn, thực hiện chức năng của đai lưng.

Hàn Tử Xuyên đang định nói chuyện, đột nhiên Liễu Liên nói: "Cơm tới rồi, nhanh ra mở cửa!"

Hàn Tử Xuyên hơi nhướng mày, hắn biết võ công Liễu Liên cao hơn mình nhiều, nói là cơm được đưa tới, nhất định thật sẽ có cơm đưa tới.

Hắn đi tới phòng ngoài nơi mình ở, vừa mở cửa phòng ra, đã nhìn thấy Thanh Châu và Thanh Thủy xách hộp đựng thức ăn vào Thiên viện.

Thanh Thủy đi về phía phòng của Hầu Lâm Sinh và Hứa Văn Cử, Thanh Châu đi tới phòng của bọn hắn.

Hàn Tử Xuyên nhận hộp đựng thức ăn, mỉm cười tiễn Thanh Châu quá tò mò đi —— trừ gương mặt xinh đẹp và tay cầm đao, toàn thân cao thấp của Liễu Liên đều bị thương, sợ là hắn không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ như vậy.

Hàn Tử Xuyên xách hộp đựng thức ăn vào phòng trong.

Liễu Liên đã sớm ngẩng đầu chờ đợi, vừa thấy hắn vào, mắt hoa đào cong cong: "Mau bày thức ăn, lão tử sắp chết đói rồi!"

Trong hộp đựng thức ăn là bữa ăn tối cho hai người —— hai đĩa bánh bao hấp trứng gà rau hẹ, một vỉ bánh bột ngô, một phần sườn kho tàu, một phần rau xanh xào nấm mèo, một nồi đất cháo gạo thơm.

Hàn Tử Xuyên vừa bày thức ăn, vừa nhắn nhủ lời Thanh Châu nói: "Vương phi nói, buổi trưa ngày mai sẽ tiếp tục làm đưa tới, muốn ngươi ăn cơm tối xong liền đi ngủ sớm!"

Liễu Liên vừa muốn đưa tay lấy đũa, Hàn Tử Xuyên liền đưa tay cản lại: "Chờ một chút, ta đi bưng nước cho ngươi rửa tay!"

Liễu Liên gật đầu.

Hàn Tử Xuyên vừa mới xoay người, hắn nhanh chóng chộp lấy hai cái bánh bao hấp từ đĩa Hàn Tử Xuyên bỏ vào trong miệng.

Rất nhanh Hàn Tử Xuyên đã bưng chậu nước quay lại.

Hai người rửa tay cùng dùng cơm tối.

Cho dù Hàn Tử Xuyên nhìn thế nào, cũng cảm thấy vị trí đĩa bánh bao hấp trứng gà rau hẹ của mình xê dịch sang trái một chút, phần của mình vơi một ít.

Hắn nhìn Liễu Liên đang làm bộ như không xảy ra chuyện gì mà cầm đũa gắp thức ăn, thầm nghĩ: quên lão tử xuất thân từ Lục Phiến Môn rồi sao?

Hàn Tử Xuyên đưa đũa gắp hai cái bánh bao hấp trong phần của Liễu Liên, đặt cạnh mình.

Liễu Liên cau mày, rất muốn dùng võ lực xử lý gã Hàn phu tử này, trong lòng dằn co giãy giụa, nghĩ đến vết thương toàn thân cao thấp trên người mình còn cần thoa thuốc, mình lại chán ghét hai gã khốn kiếp Hứa Văn Cử cùng Hầu Lâm Sinh, cuối cùng đành phải khuất phục.

Triệu Trinh dùng cơm tối cùng nhóm Bạch Tử Xuân Bạch Tử Hạ ở ngoại viện. Chờ khi hắn trở về phòng ngủ, đã là đêm khuya.

Chu Tử sợ hắn phát hiện mùi khói dầu trên người mình, sớm đã tắm lại một lần, ăn mặc nhẹ nhàng khoan khoái xinh đẹp thơm ngào ngạt chờ Triệu Trinh.

Triệu Trinh vừa nhìn thấy bộ dáng này của nàng, cũng không gấp cởi quần áo, đứng đó nhíu đôi mày thanh tú quan sát một hồi lâu, mới nói: "Nàng đã làm chuyện gì có lỗi với ta sao?"

Chu Tử dịu dàng cười một tiếng, bước lên trước đưa tay cởi áo khoác của Triệu Trinh.

Triệu Trinh vừa phối hợp với Chu Tử, vừa nghi ngờ quan sát Chu Tử.

Chu Tử phục vụ Triệu Trinh rửa mặt xong, lúc này mới đưa tay kéo tay Triệu Trinh, mỉm cười dắt tay kéo hắn đến bên giường, đẩy hắn ngã lên giường, tự mình vung váy, giạng chân ngồi trên người Triệu Trinh.

Bởi vì dục vọng của Triệu Trinh mãnh liệt, cho nên chuyện trong phòng của hắn và Chu Tử, căn bản đều do hắn chủ động, hơn nữa hắn rất có khuynh hướng dây dưa quấy lấy Chu Tử; lại thêm trên giường Chu Tử cực kỳ lười biếng, chỉ mong được nằm thoải mái, không muốn ra chút hơi sức nào, đáng thương cho hắn, đã thật lâu không được hưởng thụ Chu Tử chủ động rồi.

Cho nên động tác mềm mại đáng yêu nóng bỏng lúc này của Chu Tử, khiến đầu óc Triệu Trinh mơ màng xương ngứa ngáy thân thể lâng lâng, quên truy cứu vì sao Chu Tử chủ động như thế, phối hợp cử động cùng Chu Tử.

Sau khi vận động một lát, Triệu Trinh ngại hơi sức Chu Tử chưa đủ, dứt khoát tự mình chủ động.

Sáng hôm sau, Triệu Trinh tỉnh lại, phát hiện bên giường đã trống không.

Hắn đứng dậy ra khỏi phòng ngủ, Thanh Châu canh giữ bên ngoài nói: "Bẩm Vương Gia, vương phi đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho ngài."

Triệu Trinh lập tức hiểu rõ, dĩ nhiên Chu Tử cũng thuận tiện chuẩn bị điểm tâm cho Liễu Liên.

Chỉ là xưa nay bị thuộc hạ âm thầm gọi là thùng giấm, lần này Triệu Trinh không tức giận hay ghen tuông. Hắn hiểu được, Liễu Liên vẫn thiếu hụt quan tâm và thương yêu, có lẽ đã xem Chu Tử thành mẫu thân hoặc tỷ tỷ.

Đối với Liễu Liên vẫn luôn trung thành tận tụy, Triệu Trinh cũng sẽ không hoài nghi gì.

Vào tháng Chín, vết thương của Liễu Liên hoàn toàn khỏi hẳn.

Đối với Chu Tử mà nói, đây là một tin tức cực kỳ tốt.

Bánh Bao nhỏ và Màn thầu nhỏ càng ngày càng lớn, cũng càng ngày càng gian xảo, bọn họ đấu tranh cùng phụ vương Triệu Trinh cũng càng ngày càng có kỹ xảo.

Hai huynh đệ kết thành liên minh, có lúc còn kéo theo lão Tam Bánh trôi nhỏ, lúc phụ vương ở Diên Hi cư bọn họ rất ít qua tham gia náo nhiệt, nhưng một khi phụ vương Triệu Trinh rời Diên Hi cư, ba huynh đệ lập tức mang theo nha hoàn gã sai vặt chạy thẳng tới Diên Hi cư, quấn lấy đòi mẫu thân làm thức ăn ngon cho bọn họ, ngủ trưa cùng bọn họ, dẫn bọn họ ra ngoài đi dạo —— dấu chân bọn họ, đã dạo khắp phủ Nam An vương, hôm nay đã để mắt tới thế giới rộng lớn bên ngoài phủ Nam An vương.

Chu Tử bị bọn họ quấn lấy sống dở chết dở, việc gì cũng dễ dàng làm được, chỉ duy nhất việc cuối cùng là đưa bọn họ rời vương phủ đi chơi, Chu Tử không dám làm chủ.

Liễu Liên cùng Hàn Tử Xuyên trở về, khiến Chu Tử quang minh chính đại ném Bánh Bao nhỏ cho Hàn Tử Xuyên, ném Màn thầu nhỏ cùng Bánh trôi nhỏ cho Liễu Liên.

Mà sau khi Liễu Liên cùng Hàn Tử Xuyên xin chỉ thị của Vương Gia, thật đã đưa ba vị tiểu Mỹ nam rời vương phủ đi chơi.

Buổi tối ba huynh đệ Bánh Bao nhỏ Màn thầu nhỏ Bánh trôi nhỏ được Hàn Tử Xuyên và Liễu Liên đưa về Diên Hi cư, bọn họ phải dùng bữa tối cùng phụ thân mẫu thân, sau đó sẽ đến chánh viện của tổ mẫu ngủ.

Vừa nhìn thấy mẫu thân, ba bánh bao nhỏ không để ý phụ thân trương khuôn mặt nghiêm túc ngồi một bên, lập tức tranh nhau nhào vào lòng mẫu thân, phía sau tiếp phía trước kể về hành trình kỳ diệu hôm nay.

Ba tiểu gia hỏa nhét chung một chỗ tranh nhau nói, Bánh Bao nhỏ nhanh mồm nhanh miệng, Màn thầu nhỏ mồm miệng lanh lợi, chỉ có Bánh trôi nhỏ đáng thương, mặc dù mồm miệng rõ ràng, nhưng tốc độ nói lại theo không kịp hai ca ca, vì vậy đành phải nói to át lời ca ca. . . . . . Quả thực là độc hại lỗ tai Chu Tử. (LPH: ta cũng điếc tai quá :p)

Triệu Trinh thấy thế, đứng dậy đi tới, tay trái xốc Bánh Bao nhỏ, tay phải gắp Màn thầu nhỏ cùng Bánh trôi nhỏ lên, ném ba bọn họ ra ngoài cửa, trầm giọng nói: "Chờ khi các con học được cách nói chuyện mạch lạc có thứ tự thì hãy quay lại!"

Mặc dù Chu Tử được giải cứu, lại bắt đầu đau lòng cho ba bảo bối, mắt nhìn Triệu Trinh chứa cầu xin.

Triệu Trinh lại làm như không thấy, bưng một ly trà từ từ uống.

Chu Tử nhìn hắn, nghĩ đến việc hắn mới hai mươi ba tuổi, trên mặt còn mang nét ngây thơ, nhưng đã là cha của ba bé trai, cũng có chút thương tiếc hắn, đứng dậy đi tới sau lưng hắn, giúp hắn xoa bóp bả vai, vừa xoa vừa nói: "Triệu Trinh, chàng cực khổ rồi!"

Triệu Trinh vừa hưởng thụ kiều thê phục vụ, vừa nói: "Bây giờ bọn chúng còn nhỏ, học chút quy củ là được; lớn hơn chút nữa, sẽ mời một vị tiên sinh."

Chu Tử vội hỏi: "Không để Hàn Tử Xuyên và Liễu Liên dạy chúng võ công sao?"

Triệu Trinh trầm tư nói: "Học võ công quá sớm sẽ ảnh hưởng đến phát triển của xương cốt, để Hàn Tử Xuyên và Liễu Liên đưa bọn chúng đến thư phòng bên ngoài là được, đợi sau khi dãy viện ở thư phòng bên ngoài xây xong, sẽ để bọn chúng từ chỗ mẫu thân dọn ra ngoài."

Một khi nhóm Bánh Bao nhỏ dời đến ngoại viện, Chu Tử muốn gặp cũng không dễ dàng, nàng có chút luyến tiếc, nhưng cũng biết một khi Triệu Trinh đã quyết định sẽ rất khó thay đổi, cho nên đành phải từ từ suy nghĩ cách đối phó.

Chu Tử chẳng nghĩ được chiến lược gì, cho nên không thể làm gì khác hơn là yên lặng rầu rĩ nhìn về phía dãy viện mới sắp xây xong.

Một ngày kia, Trần Bình chợt đến báo, Vương Gia bảo vương phi thay lễ phục đến thư phòng bên ngoài.

Chu Tử không biết đã xảy ra chuyện gì, vội thay trang phục dẫn nhóm Thanh Thủy đi theo Trần Bình.