Tô Tiểu Đường bắt đầu lái xe tìm ở các vùng gần Nam Uyển, sau đó lại tìm ở các xa hơn, mở rộng nơi tìm kiếm, trong lúc lo lắng Phương Cảnh Thâm tự mình chạy về nhà, nên quay về tìm kiếm một hai lần vẫn không có kết quả.

Đến tối hôm sau, Lý Nhiên Nhiên điện thoại cho cô, "Tiểu Đường, cậu đang ở đâu vậy? Hết giờ làm mình đến tìm cậu, sao trong nhà không có ai?"

"Chờ mình một chút, mình về ngay."

"Ừm, vậy được."

Kết quả, lúc Tô Tiểu Đường trở về, Lý Nhiên Nhiên trông thấy cô lại càng hoảng sợ, "Ông trời của tôi ơi, sao sắc mặt cậu lại khó coi đến thế này? Lẽ nào đêm qua cậu không ngủ cứ đi tìm suốt sao?"

Tô Tiểu Đường không để tâm, vừa vào cửa đã lật đà lật đật đi rót nước uống, sau đó mở máy vi tính ra lộc cộc gõ chữ.

Lý Nhiên Nhiên tiến tới, thấy trên diễn đàn, weibo, teiba của cô đều có thông báo tìm cún.

Trước đây weibo của Tô Tiểu Đường rất yên ắng, lúc cô và Thịt Viên cùng nhau vận động giảm béo có người chụp hình lại đăng lên, weibo của cô dần được nhiều người biết đến, trong khoảng thời gian ngắn lượt theo dõi trên weibo tăng mạnh, bây giờ đã có hơn hai vạn, vậy nên thông báo tìm cún vừa đăng lên đã có rất nhiều người chia sẻ, thậm chí cũng không ít người đăng lên weibo chính thức.

Lý Nhiên Nhiên không dám quấy rầy cô, ngồi một bên im lặng nhìn cô, mở điện thoại di động đăng nhập weibo, trên tường đều là bài đăng của Tô Tiểu Đường, thấy gợi ý tìm cún trong bình luận đã hơn một ngàn, ngay cả weibo của đội cứu hỏa cũng đăng thông báo: "Tôi không tin! Thịt Viên mất tích rồi, cho dù chủ nhân của nó đi lạc thì nó cũng không thể nào đi lạc được, hy vọng Thịt Viên thông minh có thể tự mình tìm đường trở về, nếu không cả bọn Lôi Đình chúng tôi sẽ phải cô đơn rồi" .

Ôi, bình luận thật là hay! Nhưng mà Lôi Đình là ai?

Lý Nhiên Nhiên tò mò mở weibo đội cứu hỏa, Tô Tiểu Đường nhìn thấy tài khoản chia sẻ trước đó đặt ảnh đại diện là một chú cún có gương mặt giống Thịt Viên và một chú chó cảnh vụ chụp chung với nhau, trong hình vẻ mặt Thịt Viên nghiêm túc, chú chó cảnh vụ đang đứng thè lưỡi ngây ngốc nhìn nó, điều quan trọng là người đàn ông đứng trong góc ảnh chụp là ai, thật cool...

Lý Nhiên Nhiên lại lướt một lúc, thấy có một số fans hâm mộ chỉ trích Tô Tiểu Đường quá sơ ý không quan tâm thú cưng, thế nên không nhịn được phản bác "Không biết thì đừng nói lung tung! Tiểu Đường vì tìm Thịt Viên từ tối hôm qua đến giờ vẫn chưa ngủ đến cả cơm cũng chưa ăn, hơn nữa lần này không phải là lơ là! Thịt Viên là bị trộm mất!"

Bình luận vừa đăng lên lập tức mọi người đều vây vào hỏi chuyện gì đã xảy ra, Lý Nhiên Nhiên không giữ được miệng mình nên gõ lộc cộc trả lời ngọn nguồn, vì vậy chuyện vứt bỏ cún cưng lại trở thành chuyện "Vật cưng trước kia là cực phẩm" cẩu huyết như vậy, độ quan tâm trong chớp mắt lại tăng cao. Sau cùng chuyện tìm cún lan rộng khắp thành phố, có người tìm được vài chú chó đi lạc, chỉ là không có con nào giống Thịt Viên.

Lý Nhiên Nhiên đi ra ngoài gọi thức ăn cho Tô Tiểu Đường, thế nhưng Tô Tiểu Đường vẫn không quan tâm, cứ lướt web nhìn từng dòng tin tức đăng trên đó, chẳng ăn uống gì. Lý Nhiên Nhiên nhìn cô thở dài, hóa ra đêm qua cậu ấy chỉ cố bày ra bộ dạng bình tĩnh để bọn họ yên tâm quay về nhà nghỉ ngơi, người như Tiểu Đường thật sự không biết nên nói gì cho phải, có chuyện gì cũng tự bản thân gánh lấy, chuyện của người khác thì cô ấy có thể giúp đỡ tận tình, nhưng chuyện của mình thì lại không muốn gây phiền phức cho người khác.

Lúc này, tiếng chuông cửa vang lên.

Lý Nhiên Nhiên đi ra mở cửa, nhìn thấy Tống Minh Huy dáng vẻ người không ra người đứng ngay trước cửa.

"Anh còn dám đến đây?" Lý Nhiên Nhiên trừng anh ta.

Tống Minh Huy không quan tâm cười cười, xem cô như không khí: "Tôi đến đền chó!"

Lý Nhiên Nhiên liếc mắt nhìn chiếc giỏ nhỏ trong tay anh ta, khinh thường nói: "Thật hiếm thấy, anh cho là có thể tùy tiện mang một con cún khác đến để thế chỗ thịt viên?"

Vẻ mặt Tống Minh Huy tỏ ra áy náy: " Chuyện của Thịt Viên thật sự xin lỗi, tối hôm qua uống hơi nhiều, nên mới làm bừa, tôi biết Tiểu Đường ở nhà một mình rất cô đơn cần có chỗ dựa tinh thần, rất có cảm tình với Thịt Viên, tôi sẽ giúp tìm kiếm, con chó này tạm thời mang cho cô ấy! Dù có tìm lại được Thịt Viên hay không, đây cũng là một chút tâm ý của tôi, tôi đặc biệt cố tình bảo người có kinh nghiệm theo để chọn, husky thuần chủng, là đời sau, hơn nữa còn cùng huyết thống."

Hàm ý, con chó này đủ để lấy lòng Tiểu Đường thậm chí có thể bằng mấy con Thịt Viên.

Lý Nhiên Nhiên nhìn anh ta giả vờ tỏ ra có thành ý, bộ dạng mặt người dạ thú nhìn mà buồn nôn, "Giả vờ, tiếp tục ở đó giả vờ đi! Nếu không phải trong tay Tiểu Đường không có bằng chứng xác thực thì anh lo mà chờ chết đi?"

"Ha ha, tôi chẳng qua chỉ muốn mang Thịt Viên về nhà chơi một chút, nhưng uống say quá nên quên nói với Tiểu Đường một tiếng mà thôi, không cần phải nói những lời khó nghe đến vậy."

Lý Nhiên Nhiên hoàn toàn không còn gì để nói, "Thật đặc biệt làm sao, một con người hèn hạ không có đối thủ..."

Tống Minh Huy thản nhiên đi vào, vén lớp vải bông che trên nấp giỏ lên, mớ lông phía dưới lộ lên: "Tiểu Đường, em xem thử xem, vô cùng đáng yêu, em nhất định sẽ thích."

Tô Tiểu Đường vừa lướt web đọc tin tức vừa trả lời bình luận một cách nhanh chóng, không hề quay đầu lại một cái.

Sắc mặt của Tống Minh Huy đông cứng, nhưng vẫn dày mặt nói thêm một câu, , "Hì hì, vậy không làm phiền em." Sau đó bỏ chiếc giỏ xuống lập tức đi ngay.

Dù sao anh ta cũng "Đền" chó rồi, cho dù cô có đến công ty anh ta cũng có thể dùng lý do này để từ chối, đối với anh ta cũng không ảnh hưởng gì.

Ban ngày ra ngoài tìm, buổi tối lên mạng tìm. Mỗi ngày Tô Tiểu Đường đều tìm như vậy, đến bây giờ đã là ba ngày liên tiếp rồi.

Lạc đường không về được? Bị xe đụng? Bị bọn buôn cún bắt đi? Bị người trong thành phố đánh chết!!! Khả năng nào cũng khiến cho Tô Tiểu Đường lo sợ không thôi, cô cố gắng tự an ủi bản thân nam thần thông minh như thế cho dù có là cún cũng không vô dụng đến vậy, nhưng mà lo lắng vẫn không vơi đi chút nào...

Lý Nhiên Nhiên lo lắng không yên cứ đến đây xem cô thế nào, ra sức ép cô phải ăn chút gì đó, tiện thể đút cho chú cún đáng thương mà Tống Minh Huy mang đến, tuy rằng Tống Minh Huy nhìn rất buồn nôn, nhưng chú cún béo tròn lông xù mà mà anh ta mang đến thật sự nữ tính chết người, nhưng Tiểu Đường đối với em cún nhỏ lông xù này hoàn toàn không hề để mắt đến, cho dù nó có đến bên cạnh cọ cọ vào chân cô làm nũng cô cũng không quan tâm...

Nhìn vẻ mặt như người xuất gia của Tô Tiểu Đường, Lý Nhiên Nhiên ho nhẹ một tiếng khuyên nhủ: "Tiểu Đường, cậu cứ tiếp tục tìm như vậy chẳng những không tìm được Thịt Viên, ngay cả bản thân cũng gục ngã, hay là cậu đi nghỉ ngơi một chút đi được không?"

Tô Tiểu Đường dường như chẳng hề nghe lời cô nói.

Lý Nhiên Nhiên khóe miệng giật giật lẩm bẩm, "Người không biết còn tưởng cậu lạc mất chồng ấy chứ..."

Thời gian càng lâu khả năng tìm được Phương Cảnh Thâm lại càng thấp, ngay cả một người liên lạc cũng không có, Tô Tiểu Đường sắp phát điên đến nơi, đập bàn đứng dậy, chú cún bên chân sợ đến mức chạy biến mất.

"Cậu lại muốn làm gì?" Lý Nhiên Nhiên đang xé túi quà vặt định ăn, muốn dụ dỗ Tô Tiểu Đường ăn một chút, kết quả Tô Tiểu Đường không ăn miếng nào, trái lại cô lại ăn hết mấy túi. Nghiệp chướng mà, cô thật vất vả mới duy trì được vóc dáng, nhà của Tô Tiểu Đường thật sự quá nguy hiểm, không thể hiểu được sao Tiểu Đường có thể giảm béo ở nơi nguy hiểm thế này.

Tô Tiểu Đường cúi đầu trầm mặc, ánh mắt liếc nhìn chiếc điện thoại di động đặt bên cạnh, một lúc lâu sau, cuối cùng cầm điện thoại di động lên, ra sức bấm một dãy số.

Lý Nhiên Nhiên tò mò nhìn cô, không biết cô muốn gọi cho ai, lâu như vậy mới quyết định gọi điện.

Điện thoại kết nối rất nhanh, đầu dây bên kia truyền đến giọng của đàn ông, "Tiểu Đường? Tiểu Đường là con thật sao?"

"Ừm..."

"Thật không ngờ con lại chủ động gọi cho bố, bố còn tưởng cả đời này cũng không đợi được..."

Tô Tiểu Đường vội vàng cắt đứt lời nói của ông ta, "Tôi có chuyện muốn nhờ ông giúp."

Chuyện gì mà có thể khiến một người quật cường như nó chủ động gọi đến tìm mình? Giọng nói ở đầu dây bên kia lập tức trở nên nghiêm túc, "Đã xảy ra chuyện gì?"

Tô Tiểu Đường dừng một chút, "Con cún tôi nuôi đã bị người ta trộm mất..."

Người ở đầu dây bên kia ngây ra, giọng nói lúc này mới bình thường trở lại, nhưng vẫn còn lo lắng: "Thật sự chỉ vì chuyện này sao?"

"Đúng vậy! Chuyện này đối với tôi rất quan trọng, vô cùng quan trọng, Xin... Đừng hỏi vì sao! Nếu như không tiện..."

"Tiện, đương nhiên là tiện, đứa ngốc này, chuyện của con cũng là chuyện của bố, bố sẽ lập tức gọi điện thoại cho một người bạn, bảo ông ta nhờ người ở bên ấy hỗ trợ tìm kiếm, có ảnh chụp không?"

"Có! Tôi sẽ lập tức gửi cho ông!"

"Được, hòm thư của bố vẫn như trước."

"Cảm ơn..." Tô Tiểu Đường cắn cắn môi, "Thật sự cám ơn ông."

"Không ngờ con lại chủ động liên lạc với bố, nói chuyện với bố, thậm chí còn nói lời cảm ơn với bố chỉ vì một con chó..." Đầu kia truyền đến một tiếng thở dài, "Sau này gặp phải chuyện gì cứ tới tìm bố biết không? Tiểu Đường, bố cũng chỉ có một đứa con gái là con..."

Tô Tiểu Đường trầm mặc.

"Được rồi, con yên tâm, bố sẽ sử dụng hết tất cả mối quan hệ để tìm giúp con."

"Cảm ơn, tôi biết chỉ có một con cún thôi không cần làm mọi chuyện trở nên phức tạp đến vậy, tôi..."

"Đừng nói gì cả, đừng nói con chỉ lạc mất một con chó, cho dù chỉ làm mất một tờ giấy bố cũng tìm lại cho con, chỉ cần là chuyện của con gái, không có gì gọi là làm mọi chuyện trở nên phức tạp cả."

"Cảm ơn... Tôi cúp máy đây, làm phiền ông rồi."

"Chờ một chút, Tiểu Đường, tết năm nay, con vẫn muốn trải qua một mình sao? Hay là đến chỗ bố đi? Dì Nhiếp là người tốt, sẽ không thấy ngại đâu!"

"Đến đó hãy nói..."

"Được được, con hãy suy nghĩ kỹ đi, chuyện tìm chó nếu có tin tức gì bố sẽ gọi cho con."

Tô Tiểu Đường cúp điện thoại, cả người rã rời, mệt mỏi nằm sấp trên bàn.

"Cậu gọi điện thoại cho ai vậy?" Lý Nhiên Nhiên bước đến, đưa một thanh chocolate đến miệng cô.

Tô Tiểu Đường không muốn ăn, thuận miệng trả lời, "Một người bạn."

Lý Nhiên Nhiên nghĩ không đơn giản như vậy, nhưng lại không tiện hỏi nhiều, "Buổi tối mình ngủ với cậu nhé? Nhìn bộ dạng của cậu bây giờ mình thật sự rất lo lắng khi để cậu ở nhà một mình, ngất xỉu không ai hay, dù sao thì đêm nay Tiết Khải cũng tăng ca trong nhà chỉ có một mình mình."

Tô Tiểu Đường không còn sức lực mở miệng, gật đầu.

Ban ngày, Tô Tiểu Đường lái xe một vòng quanh thành phố tìm, trên đường liên tục quan sát hy vọng sẽ nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ngay lối rẽ kế tiếp, nhiều lần nhận nhầm cún của người khác thành Phương Cảnh Thâm. Thật vất vả mới điều chỉnh được giờ giấc làm việc, nghỉ ngơi, giờ lại rối loạn cả. Hình tượng mới vừa có chút thay đổi giờ thoáng cái đã mất hết, đầu tóc rối bù, tâm thần hoảng loạn trông như một người điên.

Buổi tối, Lý Nhiên Nhiên nằm bên cạnh đã sớm ngủ say, Tô Tiểu Đường nằm trên giường, thân thể mệt mỏi đến cực điểm lại không hề buồn ngủ, trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà, trong đầu tràn ngập bóng dáng Thịt Viên và Phương Cảnh Thâm, chút tiếng động nhỏ cũng khiến cô tưởng rằng Phương Cảnh Thâm trở về, nhớ đến hình ảnh anh chăm chỉ luyện tập , nằm trên sofa dùng chân lật sách, mỗi lần bị cô sờ đầu lỗ tai lại bất giác run lên, đã lâu rồi không thấy tác phong nghiêm túc, lại thích sạch sẽ ấy... Gối nằm bất giác lại ướt hơn nửa bên...

Đêm khuya vắng người, lúc khó ngủ, tâm trạng đang rối bời, bên tai đột nhiên truyền đến một âm thanh rất nhỏ, Tô Tiểu Đường vội vàng ngừng thở nghe ngóng, mấy ngày nay cô đã không ít lần ảo tưởng nghe thấy tiếng cún, nhưng vẫn thử thêm một lần cố chống thân thể mệt mỏi rời khỏi giường đi về phía phòng khách.

Càng đến gần cửa, âm thanh kia lại càng rõ ràng, kèm theo đó là tiếng tim đập thình thịch, đây thật không phải là do cô ảo tưởng nghe nhầm, cô mở đèn ở cửa, run rẩy nắm chốt cửa, chậm rãi xoay tròn, lách tách một tiếng, cửa mở ra.

Lúc này đây không phải giống thường ngày, mở cửa không phát hiện vật gì, Tô Tiểu Đường nhìn "Vật thể không rõ" trước mặt, hoàn toàn ngây ra.

Đây không phải là Thịt Viên, thì còn ở đâu có Thịt Viên nữa.

Mớ lông xù mềm mại, mượt mà vốn có giờ lại lấm lem bùn đất, lá cây bụi bẩn nhìn bẩn thỉu không thể tả được, dáng vẻ hoàn toàn khác trước, đôi mắt xanh lanh lợi thông minh giờ lại u ám không ánh sáng, bốn cái chân đáng yêu đều toàn là vết trầy xước, vết máu và vết bùn đất hòa lẫn vào nhau, chú cún béo tròn giờ gầy đi trông thấy...

Nhìn cô gái tiều tụy đứng ngẩn ngơ trước cửa, anh cố gắng phát ra một âm thanh ư ử từ cổ họng cúi đầu nức nở, dùng cái chân bẩn thỉu nhẹ nhàng chạm vào cô một cái.

Tô Tiểu Đường che miệng, ngồi xổm xuống một tay ôm anh vào lòng, khóc không thành tiếng.