Anh nhớ lúc trước Tô Tiểu Đường đã từng điền vào phần câu hỏi giảm cân dòng chữ: “Có quyền thích một người”.

Khi đó còn chưa có cảm giác gì, giờ phút này anh đã cảm nhận được sâu sắc một câu vô cùng đơn giản nhưng bên trong có bao nhiêu chua xót và bất đắc dĩ.

[Không cần làm gì cả, bây giờ là người Phương gia nhờ vả cô, cô không cần phải cảm thấy có lỗi, nếu không vui, thì từ chối đi] Phương Cảnh Thâm nói.

Tô Tiểu Đường vội vàng lắc đầu: “Tôi không sao, không phải không vui…”.

Trước kia, lúc cô mua quần áo thường xuyên bị người ta chỉ trỏ, cô đã quen rồi, cũng cảm thấy chẳng có gì to tát, chỉ vì vừa rồi Phương Cảnh Thâm đột nhiên an ủi, cọ cọ mình một cái mới làm lòng cô nảy sinh một cảm giác giống như là tủi thân.

Có rất nhiều cô gái nhìn như rất kiên cường không tim không phổi, nhưng thực ra không phải các cô không khổ sở không uất ức, có điều chẳng có ai quan tâm, thì tủi thân yếu đuối cho ai xem đây…

***

Tô Tiểu Đường vừa mới dừng xe ở bên dưới tiểu khu, thì có một chiếc Lamborghini màu đỏ thẫm hạng sang bỗng nhiên “Kít” một tiếng chắn ngang trước mũi xe của cô.

Hai chân thon dài từ trong xe bước ra, ngày hôm trước Phương Cảnh Xán còn giống như một ông chồng giận dỗi nước mắt lưng tròng từ trong nhà Tiểu Đường chạy ra, thì hôm nay giống như sống lại nhiệt huyết dâng trào xuất hiện trước mặt Tô Tiểu Đường.

“Phương Cảnh Xán? Sao cậu lại tới nữa…” Tô Tiểu Đường xuống xe, đầu óc mờ mịt mà nhìn người đàn ông lấp lánh ánh vàng trước mắt.

“Không phải đã nói với cô nếu gặp phiền phức thì cứ gọi cho tôi sao? Bị bắt nạt đến vậy cũng không rên một tiếng còn tự mình chạy về đây?” Phương Cảnh Xán nhìn cô với vẻ bất mãn, nói xong vẫn còn tức giận, nhịn không được nhéo nhéo khuôn mặt của cô.

Tô Tiểu Đường lui về phía sau một bước, che mặt mình, có chút không thích ứng với động tác quá phận vô cùng thân thiết của anh ta: “Hic…Cậu biết rồi? Thực ra cũng không có gì, chỉ là…”.

“Thôi đi! Tôi còn không biết cô sao, lòng dạ của cô còn mềm hơn cả đậu hũ” Phương Cảnh Xán nói xong liền không kiên nhẫn mà duỗi tay ra kéo cô đi về hướng xe mình.

“Đã sớm biết ông ấy làm việc không đáng tin nhưng lại không ngờ rằng lại không đáng tin đến mức này. Đưa cô đến chỗ Amy kia không phải là cố ý làm khó cô sao? Người đàn bà đó cao ngạo lạnh lùng y chang anh tôi, vẫn có ý đồ không tốt với anh tôi lại giả bộ như không quan tâm, tự mình coi thường việc làm đó nhưng thấy người khác làm thì lại không vui, cho người ngáng chân, ghét nhất mấy người phụ nữ giả bộ thanh cao nhưng tâm tư quá sâu, không sợ mệt chết à! Đi thôi, tôi đưa cô đi chọn lễ phục!”

“Cậu dẫn tôi đi?” Tô Tiểu Đường hoảng sợ.

“Sao vậy?” Phương Cảnh Xán nhíu mày.

“Cậu…Chẳng phải cậu không đồng ý tôi…”.

Vừa nói tới việc này Phương Cảnh Xán lại tức giận: “Cô còn biết tôi không đồng ý? Lúc trước đồng ý thì giỏi lắm, kết quả thế nào?”.

“Thực xin lỗi…”.

Vừa nhìn thấy dáng vẻ cúi đầu đáng thương của cô, Phương Cảnh Xán muốn phát cáu cũng không được: “Quên đi quên đi, không phải là cử hành một hôn lễ giả thôi sao, dù sao cũng là giả!”.

Vốn dĩ anh rất tức giận, nhưng sau khi tỉnh táo lại anh vẫn cảm thấy chính mình không thể vứt bỏ dễ dàng như vậy, nếu Phương Cảnh Thâm nằm ở trên giường còn có thể để cho anh ta thắng mình, vậy chẳng phải anh rất yếu kém sao?

Nếu chuyện này đã không thể ngăn cản được nữa, chi bằng chủ động giúp đỡ càng có thêm nhiều cơ hội tiếp xúc với cô.

Tô Tiểu Đường đang muốn trưng cầu ý kiến của Phương Cảnh Thâm, vừa cúi đầu liền nhìn thấy một cặp mắt màu lam u tối đang một mực nhìn chằm chằm cánh tay đang đặt trên vai mình của Phương Cảnh Xán.

Phương Cảnh Xán cũng không hiểu sao lại phát hiện, sau lưng có một cơn ớn lạnh ập tới, theo bản năng mà buông lỏng tay ra: “Quả bóng nhỏ, mày nhìn cái gì, vừa rồi tao chỉ nhéo chủ nhân của mày chứ có phải đánh đâu, đó là một hình thức thể hiện tình bạn vô cùng thân thiết biết không?”.

Tô Tiểu Đường rất lo lắng, ở chung đã lâu cô có thể cảm giác được giây phút này Phương Cảnh Thâm dường như cực kì không vui, thật may cuối cùng anh chỉ liếc mắt khinh thường Phương Cảnh Xán một cái liền nhảy lên ngồi phía sau xe.

Phương Cảnh Xán phong độ mở cửa xe bên ghế phụ cho Tô Tiểu Đường, Tô Tiểu Đường gãi đầu do dự một chút: “Tôi vẫn nên ngồi ở phía sau đi! Ngộ nhỡ Thịt Viên làm phiền cậu lái xe thì không tốt lắm!”.

Phương Cảnh Xán đành phải tiếc nuối từ bỏ.

Sau khi Tô Tiểu Đường ngồi xuống, Phương Cảnh Thâm lập tức gác đầu lên đùi cô, chân cũng đặt lên lòng bàn tay cô, cái đuôi lông xù đong đưa vài cái rồi vòng ở trên bụng cô.

Mấy ngày gần đây Phương Cảnh Thâm ngày càng thân thiết với mình, lúc đầu Tô Tiểu Đường còn rất hoảng sợ, sau đó cũng dần dần thích ứng, nghĩ thầm chắc hẳn biểu hiện của anh là do có cảm giác không an toàn, cô hạ quyết tâm càng thêm kiên định ánh mắt luôn nhìn chằm chằm nam thần một khắc không rời, tuyệt đối không thể để chuyện anh bị lạc xảy ra một lần nữa.

Phương Cảnh Xán từ kính chiếu hậu nhìn thấy hình ảnh một người một cún thân mật ấm áp trong lòng không khỏi “chua lè”, vội vàng lắc lắc đầu, anh lại có thể ghen với một con cún! Chẳng qua con cún này có đôi khi đúng là rất vướng víu, rõ ràng anh cũng rất thích cún, nhưng đối với con cún này càng nhìn lại càng không vừa mắt…

Phương Cảnh Xán vừa vào cửa liền giống như ông chủ giàu có ngồi xuống sofa: “Đem tất cả các kiểu dáng trong tiệm của các người qua đây cho tôi xem, số đo không đúng thì lập tức sửa ngay cho tôi! Sửa hỏng thì cứ tính cho tôi!”.

“Làm ồn cái gì, trong tiệm chỉ có một mình tôi, không ai hầu hạ cậu đâu!”.

Người phụ nữ từ lầu hai đi xuống dáng vẻ hơn ba mươi tuổi, cũng không phải “Người đẹp bọc xương”*, hình dáng có chút đầy đặn, bà ta nói xong vẻ mặt chế nhạo mà đi lên, ngồi xuống tay vịn sofa bên cạnh Phương Cảnh Xán: “Ai da, Phương thiếu gia, kết hôn à?”.

* Kiểu quan niệm thẩm mỹ hiện đại, gầy mới là đẹp, càng gầy càng tốt. (Cảm ơn cô Tô đã trans đoạn này ^^)


Phương Cảnh Xán nghe xong liền nén giận: “Đi đi đi, chút xíu nữa là bẩn cháu rồi! Những chuyện vớ vẩn nhà cháu dì còn không biết à?”.

“Ha ha, tức quá rồi hả? Anh của cậu xung hỉ, cậu tức giận như thế làm gì? Cũng đâu phải đoạt vợ của cậu…” Người phụ nữ mà nhìn Tô Tiểu Đường đang ngồi ngay ngắn trước mặt một cách dò xét sâu xa.

Vợ tương lai không phải là vợ à? Phương Cảnh Xán bực mình cố nén những lời này.

Giọng điệu của Phương Cảnh Xán có chút không kiên nhẫn: “Dì à, dì đừng có nói lời châm chọc nữa, xin dì thương xót mau mau sắp xếp giúp cháu được không?”.

Người phụ nữa này lại có thể là dì của Phương Cảnh Xán?

Tô Tiểu Đường ở phía đối diện vừa nghe thấy không nhịn được mà nhìn mỹ nhân trước mặt thêm một cái, càng nhìn lòng càng lạnh lẽo, dì của Phương Cảnh Xán thoạt nhìn cũng hơi béo, nhưng sao chỉ thoáng nhìn người ta lại thấy thuận mắt và có phong cách như thế chứ? Thậm chí so với những người đẹp gầy nhỏ càng có vẻ ý nhị hơn…

Phương Cảnh Xán bị dì Trần tóm lấy cái lỗ tai: “Tiểu tử thối, bà đây đang ở nhà nghỉ ngơi thì bị một cuốc điện thoại của cháu gọi về mở cửa tiệm, bố cháu ta còn chưa nể mặt vậy đâu, mới nói cháu hai câu là không vui thế à?”.

“Cháu đâu dám không vui chứ! Cháu như vậy không phải sợ bỏ lỡ mất ngày lành tháng tốt mà bà cố đã định trước sao…” Phương Cảnh Xán vội vàng sáp lại gần vừa đấm lưng vừa bóp vai hòng lấy lòng.

Tần Du lúc này mới bớt giận: “Tự mình xem catolog đi, nhìn trúng kiểu nào thì nói cho dì biết, cô gái cháu dẫn đến dáng vẻ đúng là không tệ, dì cũng có nhiều mẫu cô ấy mặc vào sẽ rất đẹp”.

“Trong nhà này người biết thưởng thức nhất chỉ có dì thôi! Đúng là rất tinh mắt!” Phương Cảnh Xán khoa trương mà khen ngợi một câu, sau đó gọi Tiểu Đường: “Tiểu Đường, mau tới đây chọn đi!”.

Đây là lần đầu tiên có người nói dáng cô đẹp, Tô Tiểu Đường có chút ngượng ngùng ngồi xuống đó, cầm catolog bắt đầu lật từng tờ một.

Có rất nhiều kiểu dáng, Tô Tiểu Đường nhìn đến hoa cả mắt, căn bản không biết chọn bộ nào, lật lật, đột nhiên cánh tay bên trái của Phương Cảnh Xán và bàn chân bên phải của Phương Cảnh Thâm cùng nhau đập vào một bức hình___

“Tô Tiểu Đường, mẫu này đẹp! Ai! Quả bóng nhỏ mày cũng thích kiểu này à?”.

Tô Tiểu Đường kinh ngạc nhìn Phương Cảnh Thâm, đây là lần đầu tiên nhìn thấy hai anh em nhà này ăn ý như thế!

“Bộ này… Đẹp thật à? Tôi mặc vào có thể rất cồng kềnh hay không?” Tô Tiểu Đường không tự tin hỏi, nếu là người không quen biết gì thì không nói, nhưng người nọ lại là dì của Phương Cảnh Thâm, nếu làm rách quần áo của người ta thì làm sao bây giờ.

“Đúng thật là không tệ, tiểu tử thối cháu cũng thật là tinh mắt đó” Tần Du đánh giá cô, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Tin dì, mặc kệ dáng người cháu như thế nào, trên đời này luôn sẽ có một bộ quần áo thích hợp với cháu, tất cả đều rập theo một khuôn khổ gầy ốm thì không có ý nghĩa gì cả! Thiết kế của dì cũng chính là không giống với nhu cầu của những người phụ nữ khác! Lại đây đi, dì giúp cháu mặc thử!”.

A! Nghe có vẻ tất cả đều là cực phẩm nhỉ, Tô Tiểu Đường tỉnh tỉnh mê mê mà gật đầu: “Vậy làm phiền dì rồi…”.

Tô Tiểu Đường thử quần áo ở bên trong, một người một cún vô cùng buồn chán ngồi chờ ở bên ngoài.

Khoảng nửa tiếng sau, bức rèm của phòng thử đồ được vén lên, một bóng dáng xinh đẹp màu lửa đỏ từ trong rèm chầm chậm bước ra.

Tô Tiểu Đường trang điểm khá nhạt, tóc cũng được vấn lên, hai tay đan vào nhau đặt ở bụng, hai gò má ửng đỏ hơi cúi đầu, quần áo kiểu dáng truyền thống kinh điển với mũ phượng và khăn quàng vai, làm cho cả người cô thoạt nhìn cực kỳ uyển chuyển đơn giản mà đoan trang, màu đỏ thẫm càng tôn lên nước da trắng ngần của cô, hai gò má tròn trịa thoạt nhìn vô cùng có phúc khí.

Tần Du sờ sờ cằm: “Khó trách bà cụ lại chọn cháu…”

Phương Cảnh Xán nhìn hơn nửa ngày nhưng chưa lấy lại tinh thần: “Tiểu Đường, cô mặc thế này… Thật là xinh đẹp”.

Mẹ nó, thật hối hận khi để cô xung hỉ cho Phương Cảnh Thâm…

“Đẹp thật sao? Sẽ không quái gở chứ…?”.

Phương Cảnh Thâm nhìn chằm chằm vào người cô ngay cả chớp mắt cũng quên, sau đó khi nhìn thấy ánh mắt thấp thỏm không yên của cô thì ung dung thản nhiên mà lắc lắc cái đuôi.

Nam thần nhìn đẹp mới là đẹp nhất ~

Lúc này Tô Tiểu Đường mới gật đầu: “Vậy chọn bộ này đi”.

Khi Tần Du thấy cô đi vào thay quần áo, vẻ mặt bà có chút châm biếm mà ngồi xuống bên cạnh Phương Cảnh Xán, quơ quơ tay trước mặt anh : “Hoàn hồn”.

“Làm gì đó!” Phương Cảnh Xán tóm lấy cánh tay của bà, vẫn nghểnh cổ nhìn vào bên trong.

“Khá lắm! Gấp như vậy để làm gì! Người có thể chạy sao? Không phải chỉ là tổ chức hôn lễ giả cho anh của cháu thôi sao, trông cháu đau đớn chưa kìa, còn có chút tình anh em nào không…”.

Phương Cảnh Xán ai oán lẩm bẩm: “Dì chẳng biết chuyện gì cả, … Lúc trước Tiểu Đường thích anh của cháu!”.

Tần Du kinh ngạc nhíu mày: “Hóa ra còn có chuyện này nữa à! Chẳng qua đã an bài thế này, cô gái kia hoàn toàn không phải mẫu người Phương Cảnh Thâm thích, cho dù sau khi nó tỉnh lại biết việc này cũng không thể vì vậy mà phát hỏa hoặc có gì đó không rõ ràng đúng không? Hơn nữa đàn ông bây giờ ánh mắt rất kém, nếu cháu theo đuổi cô gái này thì đúng là không có áp lực cạnh tranh gì đâu, thực không hiểu cháu đang lo lắng cái gì?”.

Phương Cảnh Xán thở dài: “Cũng là…”.

Phương Cảnh Thâm ở bên cạnh lườm hai người một cái, nói không sai, khi anh tỉnh lại quả thật sẽ không có chuyện gì mờ ám với Tiểu Đường cả, anh sẽ trực tiếp “lấy thân báo đáp”…

***

Ngày hôn lễ đó, dàn xe hạng sang ở bên dưới tiểu khu nhà Tô Tiểu Đường toàn một màu đỏ thẫm tạo thành đội ngũ đón dâu xếp hết cả dãy phố, kẹo cưới giống như không cần tiền mua mà rơi vãi cả một lớp thật dày, một đám con nít mừng rỡ xách thùng nước tới đây tranh nhau đoạt lấy.

“Wow! Nhà ai đón dâu mà phô trương lớn vậy?”.

“Không biết! Vừa rồi có người tò mò đi hỏi thăm, nhưng dường như không hỏi được thì phải!”.

“Vậy gần tiểu khu của chúng ta có ai gả con gái không?”.

“Bác gái Vương người này thông tỏ mọi việc lại không biết, chúng ta chỉ là người phàm làm sao biết được?”.

“Thật là lạ, nếu nhà ai gả con gái đến chỗ tốt như vậy còn không thông báo cho mọi người biết sớm ư, cư nhiên ngay cả một chút tin tức tôi cũng không nghe được…”.

………

Tô Tiểu Đường nhìn thấy một đoàn diễu hành ở dưới lầu da đầu không khỏi run lên, đâu có nhỏ đâu?

Aiz! Quên đi, cho dù là giả cũng không thể để nam thần chịu oan ức được… Dù sao đến lúc cô phủ khăn voan hồng lên đầu, đi ra ngoài cũng không ai biết cô là ai.

Tô Tiểu Đường trái một lớp, phải một lớp sau khi ăn mặc gọn gàng thì ngồi ngay ngắn ở trên giường, hồi hộp đến mức lòng bàn tay ứa mồ hôi, muốn xuống giường đi lại một chút, thì bị Tần Du ngăn cản: “Không thể xuống giường! Nếu không cháu gả qua đó sẽ phải chịu khổ, vất vả!”.

Ặc, hình như có tập tục này, nhưng mà, chẳng qua chỉ là hôn lễ giả thôi mà, vì sao lại trịnh trọng như thế, làm cô rất căng thẳng…

Tô Tiểu Đường theo bản năng mà nhìn về phía Phương Cảnh Thâm tìm kiếm an ủi, đúng lúc nhìn thấy anh đi qua đi lại ở trong phòng…

Ồ, nam thần cũng hồi hộp sao? Chắc là đang lo lắng xung hỉ có thực sự hữu ích để cho anh khôi phục lại bình thường hay không?

Cuối cùng cũng đợi đến lúc người đón dâu đến đây.

Tần Du nhíu mày nói: “Làm sao bây giờ, ai cõng Tiểu Đường đây? Hay là A Xán cháu tới cõng đi?”.

Phương Cảnh Xán đang nhìn Tô Tiểu Đường đến ngẩn người, vừa nghe lời này thì không vui: “Vì sao lại là cháu? Cô dâu mới không phải đều do anh trai của cô dâu hoặc em trai cõng sao?”.

Cậu cũng không muốn làm cậu em của Tiểu Đường đâu?

“Vậy cháu nói nên làm sao bây giờ? Cháu cũng biết rõ không thể nào tìm được anh hoặc em của Tiểu Đường sang đây mà”.

Nhìn thấy dáng vẻ vặn vặn ngón tay khó xử của Tô Tiểu Đường, Phương Cảnh Xán cắn chặt răng đi đến trước mặt cô ngồi xổm xuống: “Lên đi!”.

Tiểu Đường chậm chạp không dám hành động: “Tôi hơi nặng một chút…”.

“Không sao, cứ việc lên đi, có nặng hơn tôi cũng chịu được, không làm cô ngã đâu”.

Cõng Tiểu Đường vào trong xe ổn thỏa, Phương Cảnh Xán vội vàng cuống quít chạy vòng lên đằng trước để lái xe.

Vừa cõng cô dâu vừa làm tài xế, Phương Cảnh Xán vội đến nỗi đầu đầy mồ hôi, thì thầm trong miệng: “Phương Cảnh Thâm, anh đi đâu tìm một người em trai tốt thế này, nên quý trọng một chút đi…”

Sau khi Tô Tiểu Đường ngồi vào trong xe cả người liền rơi vào tình trạng ngu ngơ, hai gò má càng thêm đỏ thiếu chút nữa bốc lửa.

Càng ngày càng ngượng ngập!

Cô nghĩ hôn lễ này chỉ cần một mình cô đi lên sân khấu là được, ai biết ở ghế sau lại thấy Phương Cảnh Thâm đang lẳng lặng dựa vào chỗ kia, hai mắt khép hờ, có vẻ giống như đang ngủ, khoảng cách sao mà gần thế này, chẳng lẽ cô và nam thần cử hành hôn lễ thật sao?

Phương Cảnh Xán trông thấy Tô Tiểu Đường ở ghế sau, trong lòng như đang có axit pantothenic phản ứng, Tiểu Đường à, chỉ vì quá thích nên mới vậy thôi, lời cô nói xem ra chẳng đáng tin chút nào! Phương Cảnh Thâm không nhúc nhích có cái gì đẹp đâu, em nhìn tôi này, nhìn tôi đây này, một người sống sờ sờ đây này!

Phương Cảnh Thâm xù lông ngồi bên cạnh, nhìn Tô Tiểu Đường quay qua nhìn mình ngượng ngùng đến mức mặt đỏ đến tận mang tai, tâm trạng vô cùng phức tạp.