Vẻ mặt Tô Tiểu Đường tỏ ra áy náy, "Xin lỗi, có phải tôi làm phiền giấc ngủ của anh không?"

Phương Cảnh Thâm dùng mõm ngậm lấy IPAD rồi đưa đến trước chân cô, cô bước gần lại nhìn, trên màn hình là một cái ghế bành, một cái ổ tròn trịa, thoạt nhìn rất mềm rất thoải mái, hoa văn hình quả dâu tây màu hồng.

"A, anh bảo tôi mua cái này?" Cô có chút khó hiểu hỏi.

Phương Cảnh Thâm gật đầu, sau đó mang cái dáng béo tròn nhảy xuống đất tiếp tục ngủ.

Tuy rằng không hiểu tại sao Phương Cảnh Thâm lựa chọn như vậy...phong cách của con gái, nhưng nếu là thứ anh chọn, cô cũng đỡ phải suy nghĩ nhiều.

Tô Tiểu Đường lên mạng đặt hàng, cuối cùng cũng có thể yên tâm đi ngủ.

Ngày hôm sau, lúc Tô Tiểu Đường nhắc đến việc đi mua một chiếc Audi ở cửa hàng 4S*, rốt cục Phương Cảnh Thâm không nhịn được nữa.

* Cửa hàng 4S: một loại hình thức kinh doanh đặc biệt của các salon ô tô, bao gồm: sửa chữa và bán hàng (sale), linh kiện (Sparepart), phục vụ sau bán hàng (service), thông tin phản hồi (survey).


[ Cô muốn “bao nuôi” tôi sao? ]

Tô Tiểu Đường vô cùng sợ hãi, gương mặt lúc đỏ lúc trắng, "Không, không phải... Tôi... Tôi đã định mua xe lâu rồi, cái IPAD hôm qua cũng là đã chuẩn bị tiền mua từ trước, chỉ là lười ra khỏi nhà, hôm qua đúng lúc thuận đường nên mua luôn, sau đó mới đưa cho anh dùng tạm, đồ dùng kiểu Nhật và những thứ khác cũng là những vật dụng mà tôi ưa thích, nhất là cái kotatsu, thật sự rất thích hợp với người lười biếng suốt ngày ở nhà như tôi..."

Trong bảy năm qua, cô đều chỉ có thể đứng trong bóng tối, ở xa xa nhìn anh. Cô biết tình cảm của cô đối với anh mà nói chẳng có bất kỳ ý nghĩa gì, anh cũng không có nghĩa vụ phải đáp trả lại sự tình yêu thầm lặng của cô, nói là yêu đến chết đi sống lại, thế nhưng cô lại chưa bao giờ vì anh mà làm chuyện gì? Không có gì cả...

Thật vất vả mới có cơ hội như vậy, cô chỉ hận không thể mang tất cả những thứ của mình lấy ra cho anh...

Cô chỉ xem mỗi giây phút ở cạnh anh đều là giây phút cuối cùng thế thôi.

"Còn cái sofa kia thật ra thì để cho bản thân tôi dùng mà thôi... Những thứ này cũng chỉ là... Chỉ là đúng dịp mà thôi, tôi không có ý gì khác, anh đừng bao giờ hiểu lầm..."

Chuyện này hoàn toàn đúng là “không đánh đã khai, càng tô càng đen”, Tô Tiểu Đường càng nói thanh âm càng nhỏ, sau cùng thật sự không giải thích nổi nữa, hít sâu một hơi, sau đó chăm chú nhìn anh như hạ quyết tâm, "Anh yên tâm, tôi đã nghĩ thông suốt rồi, bây giờ tôi đã không còn thích anh nữa, làm những chuyện này là bởi vì trong lòng cảm thấy hỗ thẹn muốn bù đắp cho anh mà thôi, dù sao anh biến thành như vậy cũng có một phần liên quan đến tôi."

Cô cũng không hy vọng bị Phương Cảnh Thâm hiểu lầm rằng mình biến thái, ngay cả khi anh biến thành cún cũng không buông tha hay gì gì đó, thật sự điên cuồng mất lý trí.

Phương Cảnh Thâm nói ra câu đó chỉ là do thuận miệng nên đùa một tí thôi, không ngờ khiến cô phản ứng mạnh đến vậy, thậm chí ngay lập tức nói không thích mình như vậy, rõ ràng không lâu trước đó đã từng nói "Thích", không thích thật sao... Không biết tại sao, trong lòng lại có cảm giác khó chịu không giải thích được, nhưng không biểu hiện ra mặt, đương nhiên, vì anh bây giờ đang trong hình dạng cún nên muốn biểu hiện tâm tình ẩn giấu tận đáy lòng ra mặt cũng khó mà làm được.

***

Tô Tiểu Đường trực tiếp lái xe từ cửa hàng 4S đến bệnh viện. Vì bệnh viện không cho dắt thú cưng vào, vậy nên cô lén đi cửa sau như kế hoạch đã định sẵn trước đó, thật tốt khi trước đây Phương Cảnh Thâm làm việc ở nơi này, rất quen thuộc với nơi đây.

Phương Cảnh Thâm nhìn chính mình đang nằm trên giường bệnh, trong lòng nhiều cảm xúc đang xen vào nhau, không thể nào ngờ được chuyện phản nhân loại, phản khoa học này lại xảy ra với mình.

Máy móc, thiết bị đặt bên giường bệnh thể hiện mọi chỉ số sinh lí của anh đều rất bình thường, anh đi đến gần cơ thể của bản thân, không có bất cứ cảm nhận gì về việc linh hồn đang trở lại thân thể, nếu linh hồn của chính mình nhập vào thân xác của con cún này, vậy linh hồn của con cún đã lưu lạc đến nơi nào rồi? Lẽ nào trong thân thể của mình?

May là mình bây giờ vẫn hôn mê bất tỉnh, nếu không phải vậy, thật sự chuyện cún nhập vào thân sẽ bị mang ra làm trò cười hoặc bị nói là người bệnh thần kinh có thể bị đưa vào bệnh viện tâm thần .

Đời này thuận buồm xuôi gió rất ít khi gặp phải trở ngại, lại không ngờ rằng sinh mệnh lại bị một quả bom nguyên tử giáng xuống, hủy diệt cả mạng sống của anh, thật sự càng nghĩ càng cảm thấy cuộc sống người (chó) hết hy vọng...

"Phương Cảnh Thâm, anh đừng cứ mãi để chuyện này trong lòng, chờ một thời gian, chúng ta hãy chờ một thời gian được không? Nếu có thể quay trở lại, sẽ nhanh chóng trở lại được thôi, sau này mỗi ngày chúng ta đều đến thử một lần..."

Chân tay Tô Tiểu Đường luống cuống an ủi anh, cô biết mình nói vậy thật sự quá tàn nhẫn, trước mắt trở nên nhợt nhạt, vô lực, thật sự hận không thể biến mình thành cún để chăm sóc anh.

Phương Cảnh Thâm lắc đầu ý muốn nói với cô rằng mình không sao, sau đó xoay người bước chân rời khỏi, bóng lưng béo tròn để lộ ra vài phần hiu quạnh.

Đi ra khỏi phòng bệnh, Tô Tiểu Đường thấy một bóng người quen thuộc từ phía trước đi về hướng này.

"Phương tiên sinh..."

Phương Cảnh Xán thấy cô, trong con ngươi hiện lên một tia sáng lạ thường, "Là bạn Tô phải không, đến đây xem anh trai tôi?"

"Ừ." Tô Tiểu Đường gật đầu.

Phương Cảnh Xán cười híp mắt cúi đầu nhìn Thịt Viên đang đứng bên cạnh Tô Tiểu Đường, "Ôi? Đây là... Có phải con cún hôm đó không?"

"À... Đúng vậy, xin lỗi, vì nó quá ồn ào, thật lo lắng nếu để nó ở nhà một mình, vậy nên tôi mới mang nó đi theo..."

Phương Cảnh Xán vén tay áo lên sờ phần thịt trên mặt nó, vừa vân vê vừa hưng phấn nói: "Ôi chao thật sự đáng yêu chết mất, tôi cũng rất thích nuôi cún, chỉ tiếc bình thường bận quá không có thời gian để nuôi..."

Vẻ mặt Tô Tiểu Đường co quắp nhìn Phương Cảnh Thâm bị em trai mình dùng “móng vuốt” vuốt ve.

Trên dưới toàn thân của Phương Cảnh Thâm hết lần này đến lần khác đều bị sờ mó, rốt cục không thể nhịn được nữa cố gắng thoát khỏi bàn tay của Phương Cảnh Xán, nhe răng gầm gừ với cậu ta, đáng tiếc Phương Cảnh Xán hoàn toàn không hề tỏ ra kiêng dè gì với hành động này của nó, trái lại cười càng vui vẻ hơn, bởi vì biểu cảm vốn có lực sát thương đó lại do một con chó xù như Thịt Viên thể hiện, hoàn toàn bị phản tác dụng.

Tô Tiểu Đường nhanh chóng tiến lên giải vây, mang Phương Cảnh Thâm bảo vệ ở phía sau, "Cậu đừng trêu chọc nó, tính tình của tên nhóc này rất thất thường, cắn cậu thì không hay lắm đâu..."

Nhìn lông cún của Phương Cảnh Thâm bị vân vê đến bù xù thảm thương không nỡ nhìn, Tô Tiểu Đường thật sự dở khóc dở cười, anh trai mình bị hôn mê nằm trên giường bệnh thế kia, cậu ta còn có tâm trạng đi ghẹo cún.

Phương Cảnh Thâm rất ít khi kể chuyện gia đình, cho đến bây giờ cô cũng không biết anh còn có một cậu em trai, vậy nên không biết cậu em trai này ngày thường quan hệ với anh thế nào, trông có vẻ cũng không quan tâm lắm.

"Phương Cảnh Thâm lúc nào mới có thể tỉnh lại? Bác sĩ nói thế nào?" Vẻ mặt Tô Tiểu Đường tỏ ra lo lắng.

Phương Cảnh Xán không trả lời, đột nhiên hỏi ngược lại: "Cô ăn gì chưa?"

Tô Tiểu Đường ngẩn người, "Hả, vẫn chưa, sao thế?"

"Tôi cũng vậy, đúng lúc hay là cùng nhau ăn cơm tối đi, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện." Phương Cảnh Xán đề nghị.

Bởi vì liên quan đến Phương Cảnh Thâm, Tô Tiểu Đường không nghĩ nhiều đồng ý ngay, ống quần chợt bị một cái chân kéo lại, mới nhớ đến còn có Phương Cảnh Thâm.

Không đợi cô mở miệng, Phương Cảnh Xán liền cười nói: "Chúng ta đi tìm quán ăn nhỏ ven đường nào đó ăn tạm chút gì đi, mang theo nó cũng không sao."

Phương Cảnh Thâm để IPAD trong túi xách của Tô Tiểu Đường, lúc này chắc chắn không thế lấy ra để anh "Nói", chỉ có thể không tình nguyện mà đi cùng cô.

Phương Cảnh Xán vừa đi vừa hỏi: "Cô không đeo vòng cổ cho nó, dắt nó đi không có vấn đề gì chứ? Husky nếu như điên lên chạy mất cô sẽ không thể nào tìm lại được..."

Tô Tiểu Đường ho nhẹ một tiếng, "Không sao, nó rất ngoan."

Phương Cảnh Xán vừa nhìn, đúng thật là, con vật béo tròn này lúc nào cũng đi theo sát, giữ đúng khoảng cách với Tô Tiểu Đường, nhìn không chớp mắt, một mực đi theo, hoàn toàn không giống mấy con cún khác hay nhìn quanh quẩn “trêu hoa ghẹo nguyệt”, ngửi bên trái một cái, lại nhìn bên phải một cái.

"Dạy dỗ thật tốt!" Phương Cảnh Xán tấm tắc khen một tiếng, "Được rồi, vẫn còn chưa hỏi tên nó là gì."

"Thịt Viên."

"Ha, cái tên thật không tệ." Phương Cảnh Xán vừa đi vừa muốn xoa đầu nó, kết quả cái cổ bạn cún nào đó lắc một cái né tránh, còn vẻ mặt thì vô cảm chủ động tránh xa cậu ta thêm vài bước.

Nhìn gương mặt Thịt Viên ghét bỏ mình không chút che giấu, Phương Cảnh Xán cười mỉa mai thu tay về, "Xem ra là bị ghét rồi, thật đáng thương mà... Nhưng con cún nhà cô thật sự có cá tính, bình thường tôi rất có duyên với cún, đây là lần đầu tiên có một con cún đối xử với tôi lạnh lùng như vậy..."

Phương Cảnh Xán có chút đáng thương, tiếc nuối thở dài.

Tô Tiểu Đường vuốt ve lại đám lông trên đỉnh đầu của Phương Cảnh Thâm vừa bị sờ mó ở bệnh viện, thầm than: Đó là dĩ nhiên, anh ấy vốn dĩ đâu phải là cún đâu.

***

Hai người tìm được một quán ăn ở gần bệnh viện.

Tô Tiểu Đường có chút do dự liếc nhìn vẻ bề ngoài cũ nát cùng với bàn ghế đầy dầu mỡ, "Anh xác định chúng ta sẽ ăn ở đây?"

"Thế nào? Cô không thích?"

"Ngược lại, tôi thì không sao, chẳng qua là cảm thấy cậu...có thể ăn ở một quán ăn bình thường thế này sao?" Tô Tiểu Đường nhìn bộ âu phục đắt tiền trên người cậu ta.

"Cô đừng nhìn tôi như vậy, thật ra tôi được nuôi dưỡng rất tốt, đâu có được nuông chiều giống anh ta, cô cũng đừng mang tôi ra so sánh với anh ta." Phương Cảnh Xán không hề ngại ngùng ngồi xuống, chưa chịu ngừng tiếp tục nói, "Tôi đã nói với cô rồi, người đó trang hoàng nhà cửa giống như ở nhà tang lễ ấy, cái gì cũng là màu trắng, có chút bụi sẽ không chịu nổi, nếu tôi vô ý ngồi trên giường anh ta một lúc, anh ta có thể sẽ mang cả chiếc giường vứt đi. Bản thân biến thái còn chưa nói, còn buộc tôi ngày nào cũng phải khử trùng rồi mới được bước vào nhà, nếu không phải anh ta nói kết hôn rồi mới được rời khỏi nhà thì tôi đã bỏ đi từ lâu rồi, cô còn chưa biết đâu, mấy hôm nay anh ta không ở nhà khiến tôi cảm thấy như vừa được sống lại..."

Tô Tiểu Đường vô thức liếc mắt nhìn Phương Cảnh Thâm một cái, quả nhiên thấy đôi mắt xanh đen của anh nhìn Phương Cảnh Xán đang nói chuyện lưu loát không hề chớp mắt, con ngươi sâu thẳm tỏa ra ánh sáng lạnh toát. Cô bắt đầu hối hận việc mình nhận lời ăn cơm với cậu ta, có cảm giác nếu Phương Cảnh Xán cứ tiếp tục thao thao bất tuyệt thế này, tình anh em giữa hai người bọn họ sẽ chấm dứt tại đây.

Phải nói gì đó ngăn Phương Cảnh Xán tiếp tục đề cập đến vấn đề nhạy cảm thế này, Tô Tiểu Đường nghĩ vậy, nhanh chóng cắt lời cậu ta: "Hi hi, vậy cậu nhanh kết hôn đi, đúng rồi, cậu bao nhiêu tuổi? Chắc là nhỏ hơn Phương Cảnh Thâm vài tuổi nhỉ?"

"Nhỏ hơn ba tuổi." Phương Cảnh Xán nói xong thở dài, "Cô nghĩ tôi không muốn sao? Vừa qua tuổi kết hôn theo luật định là tôi đã bắt đầu đi tìm nữ thần của mình để “giải cứu”... Thế nhưng... haiz..."

"Thế nào? Không gặp được người mình thích sao?"

"Kỳ thực... Sở thích của tôi có hơi khác so với những người còn lại..." tuổi tác cùng vẻ bề ngoài đẹp trai của Phương Cảnh Xán không thích hợp với dáng vẻ bi thương thế này.

Nghe cậu ta nói câu này Tô Tiểu Đường dường như nghe cái miệng cún của Phương Cảnh Thâm khẽ grừ một tiếng.