Người Tình Mới Của Quan Ngoại Giao

Chương14: Người đàn ông miệng lưỡi cay độc



Ly kem tinh khiết và thơm ngon quanh quẩn trên bàn ăn, tay của Tô Noãn vẫn còn giơ lên, muỗng kem còn đặt tại dưới mắt Lục Cảnh Hoằng.

Cô không nghĩ gì nhiều, cô chỉ đơn thuần mà hỏi như vậy, cô cho là anh sẽ khách khí từ chối khéo, hoặc là mắt lạnh trực tiếp xẹt qua, xem thường quay đầu đi.

Cho nên, khi cô nhìn thấy Lục Cảnh Hoằng thật sự tiến lên phía trước, cắn lấy cái muỗng bị cô liếm không dưới 10 lần thì Tô Noãn cả kinh, hốt hoảng buông lỏng tay ra, mà cái muỗng kia vẫn còn bị anh cắn.

Tình huống như vậy vượt khỏi dự liệu của cô, kết quả cô chờ mong lại chính là chính mình nuốt vào một ít muỗng kem hòa tan.

Lục Cảnh Hoằng giống như không nhìn thấy được Tô Noãn không được tự nhiên, cắn muỗng trầm mặc nhìn cô, cán muỗng dài nhỏ chĩa thẳng vào e sợ cùng khẩn trương của cô.

Ngón tay thon dài của anh cầm lấy cái muỗng, tao nhã thong thả ăn sạch kem trên muỗng, sau đó dưới ánh mắt trốn tránh trái phải của Tô Noãn, lại đem thìa thả lại vào trong ly kem của cô.

Tô Noãn cúi thấp đầu xuống, như là đang suy tư điều gì, lông mi thon dài không ngừng run rẩy, anh nhìn thấy gò má cô dần dần nhiễm lên đỏ ửng, giống như một đóa hoa liên xinh đẹp nở rộ.

Hai người trên bàn ăn, trong lúc nhất thời trầm mặc không nói gì, cho dù xung quanh vẫn vang vọng âm nhạc du dương, nhưng không cách nào che dấu xấu hổ lẫn nhau giữa bọn họ.

Lục Cảnh Hoằng rót ra một ly nước nóng bên cạnh bàn, từ từ uống, cũng đem tầm mắt nhìn ra làn sóng gợn lăn tăn trên mặt hồ bên ngoài phòng ăn.

Tô Noãn bỗng nhiên ngẩng đầu, một cánh tay mảnh khảnh quơ quơ, Lục Cảnh Hoằng liếc mắt nhìn, liền nghe thấy Tô Noãn hướng về phía người phục vụ đang đi tới phân phó:

“Phục vụ, lấy giúp tôi cái muỗng mới đi!”

Tô Noãn ngửa đầu nói với phục vụ xong, mới vừa thu hồi tầm mắt, liền nhìn thấy Lục Cảnh Hoằng đối diện sắc mặt âm trầm xuống, thấy đôi mắt lãnh cảm kia hơi híp lại, nhìn chăm chăm làm cả người cô run lên.

“Cái muỗng này có……..nước miếng…….”

Lục Cảnh Hoằng vẫn là lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt một đường theo màu đỏ bừng trên mặt cô chuyển xuống ly kem trên bàn, sau đó không để lại dấu vết thu hồi, không nhìn cô nữa.

Tô Noãn bẹt bẹt miệng, nhìn mà không hiểu cảm xúc của Lục Cảnh Hoằng, nội tâm cũng sinh ra giống như bụi cỏ dại, từ lúc mà anh ăn muỗng kem kia, cô không biết mình nên xử lý tình huống này như thế nào.

Khi một cái muỗng mới đưa vào trong tay cô, Tô Noãn định hòa tan ly kem trên bàn, chỉ là cô vừa nhìn thấy cái muỗng đã dùng chung kia, hai gò má liền bắt đầu nóng lên.

Tựa hồ nhớ ra cái gì đó, Tô Noãn nâng lên khuôn mặt hồng hồng của mình, do dự vài giây, cuối cùng vẫn là hướng Lục Cảnh Hoằng đang nhìn phong cảnh bên ngoài mà mở miệng:

“Nếu như anh thật muốn ăn, tôi có thể chia cho anh một nửa.”

Lục Cảnh Hoằng lập tức bị sặc nước nóng, bắt đầu thấp giọng ho khan, một tay giơ lên che miệng, một tay kéo qua khăn ăn lau chùi quần áo bị nước bắn tung tóe.

Tô Noãn nắm cáng muỗng, nhận lấy ánh mắt bộc phát lạnh lùng của Lục Cảnh Hoằng, tự giác ngậm miệng lại, vùi đầu đem muỗng kem bỏ vào miệng, mùi sữa nồng đậm lập tức tràn ngập khoang miệng, cũng làm cho cô quên toàn bộ buồn bực.

Tô Noãn rất nhanh đem hơn phân nữa ly kem ăn hết, khi cô vẫn chưa thỏa mãn để cái muỗng xuống thì liền chú ý đến sắc mặt khó chịu của Lục Cảnh Hoằng đối diện, muốn im lặng giữ vững khiêm tốn nhưng không cách nào khống chế chính mình ợ no lên.

Nhanh chóng che lại miệng mình, Tô Noãn mở to mắt, cảnh giác nhìn Lục Cảnh Hoằng, Lục Cảnh Hoằng chỉ là khẽ liếc cô một cái, khi cô còn chưa hiểu rõ ý tứ của ánh mắt kia thì một người phục vụ lại bưng một ly kem tới.

“Đây là một ít kem do Cố tiên sinh mới vừa gọi, lo lắng Lục tiên sinh cùng tiểu thư ăn không đủ, cho nên mời hai vị, Cố tiên sinh đã tính tiền rồi, mời hai vị từ từ dùng.”

Tô Noãn nhìn thấy trên ly kem là hai cái muỗng, cô mặt đỏ lập tức biến thành mặt đen, quay đầu nhìn về phía bàn Cố Lăng Thành, lửa giận trong lòng mơ hồ bừng lên.

Cố Lăng Thành đang giơ cao ly rượu, chất lỏng màu đỏ mùi thơm nồng đậm ngào ngạt uống vào làm say lòng người gợn sóng, anh mới vừa cùng Doãn Thụy Hàm cụng ly, trong lúc Doãn Thụy Hàm ưu nhã ngửa đầu nhấp nhẹ ngụm rượu đỏ thì tầm mắt của anh lướt qua Doãn Thụy Hàm nhìn sang.

Anh nhìn thấy sắc mặt khó coi của Tô Noãn, như trước cười cười, khóe môi cũng cười, hướng Tô Noãn giơ giơ ly rượu, liền đem gần nửa ly rượu đỏ một hơi uống sạch.

Nụ cười của Cố Lăng Thành có chút mập mờ, Tô Noãn chán ghét mà nhíu mày, mi gian cũng thổ lộ ra nội tâm phiền não, hận không thể đem ly kem trên bàn trực tiếp ném vào khuôn mặt đang cười tươi cười kia của Cố Lăng Thành.

“Ăn xong rồi thì đi thôi.”

Tô Noãn nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thấy Lục Cảnh Hoằng đã muốn đứng dậy, lạnh băng mở miệng, đối với ly kem vừa mới được đưa tới kia làm như không thấy.

Chỉ là Tô Noãn vừa mới đứng dậy còn chưa vững vàng, liền nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi ăn mặc nóng bỏng hướng bọn họ đi tới, bất luận kẻ nào cũng đều biết rõ mục đích cô ấy muốn tìm ai, Tô Noãn ngưng tụ mi tâm, nhìn về phía khuôn mặt anh tuấn đẹp đẽ của người bên cạnh.

Dáng người kích thích của cô gái quả nhiên dừng lại trước bàn Tô Noãn cùng Lục Cảnh Hoằng khoảng một mét, cô ấy thuận tay lấy xuống kính mát to lớn kia, ánh mắt đào hoa hóa lên yêu mị đảo qua Tô Noãn, rồi lập tức dừng lại trên người Lục Cảnh Hoằng, nụ cười khiến người khác choáng váng:

“Thì ra Lục thiếu thích món ăn Italy a, sớm biết vậy nói cha hẹn coi mắt ở đây!”

Nhớ đến lời nhắc nhở vừa rồi của Doãn Thụy Hàm, Tô Noãn cảm giác đoán được cô gái cá tính này là ai, chỉ là không nghĩ tới nhanh như vậy đã chạy tới, trừ phi có người mật báo với cô ấy.

Tô Noãn theo bản năng nhìn về phía Doãn Thụy Hàm, cô ấy lại làm như không hay biết tình huống bên này, vẫn còn cùng Cố Lăng Thành tao nhã uống rượu nói chuyện phím, trên mặt là mỉm cười thản nhiên.

“Nếu Hà tiểu thư không có chuyện gì khác, chúng tôi cáo từ trước.”

Lục Cảnh Hoằng lãnh đạm hướng vị Hà tiểu thư gật đầu hỏi thăm, liền không hề nữa nói chuyện vòng vo, xoay người hướng tới Tô Noãn, một cử động kia khiến Tô Noãn đồng thời líu lưỡi, sắc mặt Hà tiểu thư cũng trong nháy mắt lãnh trầm xuống.

Tô Noãn không có cự tuyệt hành động muốn đem cô ôm lên của Lục Cảnh Hoằng, khi hai tay của cô vòng trên cổ Lục Cảnh Hoằng thì cô lại thành công chứng kiến vị Hà tiểu thư kia lạnh lùng giễu cợt.

Nhưng rất nhanh, Hà tiểu thư liền khôi phục ôn nhu lúc ban đầu, thậm chí không hề dè dặt cố kỵ nữa, trong lúc Lục Cảnh Hoằng sắp ôm Tô Noãn rời đi, chủ động tiến tới, một đôi cánh tay với các ngón tay được sơn màu sắc sặc sỡ bấu víu vào cánh tay Lục Cảnh Hoằng.

“Tối nay ở hội trường âm nhạc Bác Á có một buổi diễn tấu đàn Violin, không biết có hay không hân hạnh đón tiếp Lục thiếu?”

Bên cạnh hội trường âm nhạc Bác Á là một khách sạn cao cấp năm sao A thị, Tô Noãn cũng không biết tại sao mình lại nghĩ đến khách sạn, có lẽ là do ánh mắt quyến rũ của vị Hà tiểu thư này ám hiệu quá mức rõ ràng thôi.

Tô Noãn ngẩng đầu nhìn về phía Lục Cảnh Hoằng, cũng giống như Hà tiểu thư, cùng đợi câu trả lời của anh, thế nhưng anh lại đem tầm mắt dừng tại bộ ngực sinh động của vị Hà tiểu thư kia, dừng lại ba giây.

Khi Tô Noãn cho là anh đồng ý thì thế nhưng anh lại ôm cô lướt qua thân ảnh cứng ngắc của vị Hà tiểu thư hướng cửa đi tới, bên tai còn quanh quẩn câu nói của anh trước khi rời đi:

“Đừng vọng tưởng, tôi sẽ không lên giường với cô.”

Tô Noãn thật cẩn thận liếc trộm Lục Cảnh Hoằng đang ôm cô, vừa rồi không chỉ có Hà tiểu thư sắc mặt trắng bệch, mà ngay cả cô là người ngoài cuộc cũng cảm thấy khó chịu cực kỳ, bất kỳ người phụ nữ nào cũng không thể chịu đựng được lời nói khắc nghiệt bén nhọn như vậy.

“Nhìn đủ chưa?”

Lục Cảnh Hoằng đột nhiên dừng bước lại, ngoài cười nhưng trong lòng không cười cuối xuống nhìn cô, bắt gặp được ánh mắt nhìn lén của cô.

Tô Noãn ngượng ngập gật đầu, bảo trì trầm mặc, không dám nhiều lời, chỉ sợ cũng rơi vào kết quả khó chịu giống như Hà tiểu thư, anh một đường ôm cô vào trong xe, bản thân lại không lên xe, mà lại xoay người quay trở lại nhà ăn.

Tô Noãn tò mò nhìn bóng lưng của anh đi xa, ngồi một mình trong xe, cũng không lâu lắm, Lục Cảnh Hoằng liền trở lại, đối diện với vẻ mặt khó hiểu của Tô Noãn, một bên anh nổ máy xe, một bên thuận miệng nói:

“Vừa rồi quên tính tiền.”

Tô Noãn nhìn anh thần sắc ung dung bình thản, không nghi ngờ gì, ngồi ngay vị trí của mình, lơ đãng quay đầu, liền nhìn về phía cổng nhà hàng bọn họ vừa ăn cơm thấy người phục vụ đi vào trong tay đang cầm một cái lò nướng.

Không đợi cô kịp suy nghĩ xem tại sao nhà hàng Ý lại có món ăn Tứ Xuyên, xe đã chạy ra xa khoảng hơn 10 mét, đem nhà hàng bỏ lại xa xa.

————-

Trong nhà hàng, vẫn chưa vì Lục Cảnh Hoằng và Tô Noãn rời đi mà tàn cuộc, những vị khách cao quý nổi tiếng tao nhã dùng dao cắt lấy miếng thịt bò, thỉnh thoảng tinh tế mỉm cười nói nhỏ.

Mà cái bàn của Cố Lăng Thành kia, đã có thêm một vị khách, Hà tiểu thư bởi vì một câu nói của Lục Cảnh Hoằng mà bị tổn thương, trong lúc nhất thời khó có thể bình phục lại tâm tình tức giận.

Doãn Thụy Hàm dùng lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ an ủi, trên công việc làm ăn Hà thị cùng Doãn thị từ trước tới có qua lại, thiên kim hai nhà cho dù không thân, cũng có chút quen biết.

“Rất đả thương lòng tự tôn của người ta!”

Hà tiểu thư nhận lấy khăn tay Doãn Thụy Hàm đưa tới, vừa khóc vừa buồn giận chỉ trích:

“Thụy Hàm, tôi thật sự là loại người thấy đàn ông liền mời lên giường sao, tại sao cho tới bây giờ tôi cũng không biết, trên thế giới tại sao có thể có tên đàn ông tồi tệ như vậy, nói chuyện chanh chua, không phải là bộ dạng có chút xinh đẹp sao!”

Có lẽ vị thiên kim này được sinh trong gia đình hào môn nên chưa từng thấy qua người đàn ông nào, như vậy đúng lý hợp tình đối với một mỹ nhân xinh đẹp khêu gợi lại có thể vô lễ như thế.

Cố Lăng Thành híp mắt, cười cười nhìn Hà tiểu thư đối diện nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt của anh thực mở mang, ngấm ngầm không thể khám phá ra bí ẩn sâu xa, ý vị sâu xa.

Anh cầm ly rượu lên hơi nhấp một ngụm, tựa hồ có chút hăng hái nghe Hà tiểu thư oán hận, cùng Doãn Thụy Hàm lo lắng an ủi thật trái ngược nhau, anh thủy chung vẫn duy trì nụ cười ôn hòa.

“Cha sắp xếp cho tôi cùng một người tính tình cổ quái xem mắt, khó trách anh ta 32 tuổi vẫn chưa tìm được vợ, tôi không bao giờ muốn đi tìm hiểu anh ta nữa!”

Doãn Thụy Hàm không biết nên an ủi vị thiên kim Hà thị bộc phát tính tình công chúa này như thế nào nữa, đành phải đưa lên khăn giấy:

“Có thể hôm nay tâm tình Lục thiếu không tốt, mới có thể nói lời chạm tự ái vậy thôi!”

“Đều do bác ba, vừa rồi gọi điện thoại cho tôi chi không biết, nói anh ta ở đây dùng cơm, bằng không tôi cũng không tự rước lấy nhục thế này!”

Hà tiểu thư lau nước mũi, lẩm bẩm oán trách, Doãn Thụy Hàm khẽ vuốt lên lưng Hà tiểu thư đang nức nở, cô vẫn nhìn quanh nhà hàng Ý xa hoa này, lại không ngờ được cũng là sản nghiệp của Hà thị.

Cô cũng âm thầm cảm thấy may mắn, cô không có dùng điện thoại truyền tin, nếu không bây giờ cô chính là đối tượng cho Hà tiểu thư giận chó đánh mèo.

Một người phục vụ lúc này bưng tới một lò nướng, động tác cẩn thận đặt lên trên bàn bọn họ, mặt trên còn có một vỉ than nướng cá, khí thì đang bốc lên, tản ra một hồi hương vị cay.

Doãn Thụy Hàm kinh ngạc liếc mắt nhìn phục vụ đang cung kính đứng bên cạnh bàn, ánh mắt hướng Cố Lăng Thành hỏi, sau đó đặt ly rượu xuống, hai cánh tay ôm ngực, hướng bên ngoài nhà hàng liếc mắt nhìn một cái, lại nhìn người phục vụ cười cười:

“Chạy qua nhà hàng Trung Quốc sát bên mua món cá nướng này, chắc mất không ít tinh lực nhỉ.”

Người hầu bàn lễ phép mỉm cười, dọn xong bát đũa cho bọn họ, mới nói:

“Đây là Lục tiên sinh trước khi đi gọi, nói theo phép tắc nếu không đáp lại thì không phải quân tử, Lục tiên sinh đã thanh toán tiền rồi, Cố tiên sinh cùng hai vị tiểu thư thưởng thức vui vẻ ạ.”

Người phục vụ giơ tay làm động tác “Xin mời” sau đó lặng lẽ rời đi, Cố Lăng Thành nhìn lò nướng cá kia, trên mặt tươi cười thoáng che giấu nét lãnh đạm, lại không kêu phục vụ dẹp đi món ăn này, mà cầm lấy đũa bắt đầu bóc cá.

“Nếu người ta tặng, chúng ta cũng không tiện lãng phí.”

Doãn Thụy Hàm lẳng lặng mỉm cười, nụ cười có chút mông lung, trong lúc Cố Lăng Thành chuyên chú bóc cá thì cô quay đầu nhìn về phía chỗ ngồi vừa rồi của Tô Noãn, ly kem trên bàn tan chảy hết vừa vặn bị phục vụ lấy đi.

“Lăng Thành, anh biết là em không thể ăn cay.”

Cố Lăng Thành nhíu lại tuấn mi, nhìn nụ cười tươi khéo léo xinh đẹp trên mặt Doãn Thụy Hàm, nhàn nhạt mỉm cười.

Vợ của anh đích thực là một người phụ nữ rất đẹp, có thể mạnh mẽ, mà cũng có thể ôn nhu, cơ trí mà chính chắn, hiểu được đạo lý đối nhân xử thế, rồi lại có thể tùy thời trở nên nhu thuận săn sóc.

Phụ nữ như vậy chẳng lẽ không đáng để đàn ông động lòng sao?

“Xem ra con cá nướng này chỉ có thể để anh và Hà tiểu thư tiêu diệt.”

Cố Lăng Thành ôn nhu mỉm cười nói, đem một miếng cá bỏ vào trong chén của Hà tiểu thư, sau đó vì Doãn Thụy Hàm cắt gọn miếng thịt bò, người nhà quan mà phong độ nhẹ nhàng.

Hà tiểu thư hâm mộ khen ngợi, Doãn Thụy Hàm chỉ là dịu dàng cười tiếp nhận, cũng không có biểu hiện kiêu căng mà tự đắc, đôi mắt ôn nhu mỉm cười không để lại dấu vết nhìn qua Cố Lăng Thành tươi cười ấm áp.

Cá nướng ăn được 1/3 thì vị phục vụ kia lại xuất hiện bên cạnh bàn ăn, trong khi Hà tiểu thư và Doãn Thụy Hàm nhìn soi mói, thì lễ độ nhìn Cố Lăng Thành nói:

“Cố tiên sinh, Lục tiên sinh bảo tôi nhắc nhở ngài, ăn cá thì ăn trong chén chứ đừng ăn trong khay, ngài ấy sợ ngài ăn no quá mức, mất nhiều hơn được.”

Nghe được lời nói của người phục vụ, Cố Lăng Thành sắc mặt như thường, chính là ý cười trên mặt sâu thêm vài phần:

“Anh ta bảo anh chờ tôi dùng được một nửa rồi đến nói câu này, vậy không có nói cho anh biết, nói những lời này hậu quả ra sao không?”

“Lục tiên sinh chỉ nói là, khách sạn ‘Danh Hiên’ còn thiếu một quản đốc.”

Nếu anh nhớ không lầm, Danh Hiên hẳn là nhà hàng Tây của Long thị trên danh nghĩa là chồng của nhị tiểu thư Lục gia.

Cố Lăng Thành cười cười gật đầu, không có tiếp lời vị hầu bàn đã bị Lục Cảnh Hoằng thu mua có ý định đổi nghề này, mà là cầm đũa lên tiếp tục ăn cá, thấy Hà tiểu thư đối diện không hiểu nhìn chăm chú, khách khí nói:

“Hà tiểu thư ăn no chưa?”

Hà tiểu thư có chút cổ quái thu hồi ánh mắt, khôi phục mà nhìn về phía Doãn Thụy Hàm bên cạnh, lại phát hiện cô ấy giống như người không có việc gì, vẻ mặt hờ hững ăn thịt bò, những lời nói kia cô ấy đều nghe rõ, làm vợ người ta, há lại nghe không hiểu sao?

Điều này đối với vợ chồng “ân ái” ý vị sâu xa a……..

********

Khi Tô Noãn tắm xong từ phòng tắm ra ngoài, liền nhìn thấy Lục Cảnh Hoằng ngồi trên ghế salon, anh mặc bộ quần áo ở nhà màu vàng nhạt, hai chân nhàn nhã vắt chéo, ngón tay duyên dáng lật xem quyển sách trong tay, nghe thấy tiếng động cửa mở, anh liền ngẩng đầu.

Tô Noãn trên người mặc bộ quần áo ngủ tơ tằm màu xanh nhạt của đàn ông rộng thùng thình dài chấm đất, chân thạch cao kia giơ cao cực kỳ buồn cười, Lục Cảnh Hoằng chỉ nhìn một lát, liền chuyển tầm mắt đi, đem sách đặt lên bàn trà, đứng dậy vào phòng ngủ.

Cô cũng không hỏi nhiều, chân khập khiễng chậm rãi đến gần sofa, đồng thời ngồi xuống ngay cạnh vị trí mà anh mới vừa ngồi, Tô Noãn bị quyển sách trên bàn kia thu hút lực chú ý.

Đó là cuốn tiểu thuyết của Mario Puzo – “Bố già”.

*Tác phẩm văn học mỹ có tựa tiếng anh là “Godfather” của tác giả Mario Puzo. (Cám ơn bạn Cassie đã góp ý nhá ^^)

Cô cầm lên tiện tay lật xem, liền nhìn thấy từng tờ được gấp lại ở một góc, hẳn là vừa rồi anh làm dấu, Tô Noãn nhíu mày lại, lật qua một vài trang, chỉ thấy mỗi một câu:

“Đừng để cho phụ nữ chi phối suy nghĩ của bạn.”

Tô Noãn còn chưa kịp thắc mắc, Lục Cảnh Hoằng liền xuất hiện trong phòng khách, trong tay anh đang cầm hai cái chăn thật dày, sau đó tỉnh bơ trải chăn nệm xuống dưới đất.

Thân thể cao to của anh cúi xuống, trải chăn đều ra trên sàn nhà, Tô Noãn nhìn Lục Cảnh Hoằng trải xong chăn nệm dưới đất, dùng thành ngữ “cẩn thận tỉ mỉ” để hình dung cũng không quá đáng.

“Vô luận nói như thế nào, vẫn là cám ơn anh thu nhận và giúp đỡ tôi, tiền máy ảnh tôi sẽ nghĩ biện pháp trả anh.”

Lục Cảnh Hoằng chấm dứt động tác trải chăn, ánh mắt liếc xéo Tô Noãn một cái, tao nhã chìa một ngón tay lên cạnh bàn trà thủy tinh, ý đồ rõ ràng.

“Ngượng ngùng.”

Tô Noãn đem “Bố Già” trả lại cho Lục Cảnh Hoằng, anh lập tức cầm quyển sách kia vào thư phòng, đối với bộ dạng đột nhiên khôi phục của anh, Tô Noãn cũng không thèm để ý nhiều, hai tay vịn ghế sofa trượt xuống đệm ngồi.

Cô sống không mơ mộng, cho nên anh không cho rằng cô không trả khoản tiền bồi thường kia, đối với một đứa bé từ 10 tuổi đã bị cha bắt đọc “Bố Già” mà nói, câu chuyện cổ tích hư ảo đẹp đẽ kia chỉ là hy vọng xa vời, sẽ chỉ khiến cho cô trở nên yếu ớt vô dụng.

Tô Noãn dựa vào ghế sofa, nhìn vách tường tuyết trắng, cười cười, cũng không có nước mắt, cô có thể tùy ý đọc thuộc lòng một vài tình tiết trong “Bố Già”, nhưng không học được thành một người có trái tim nguội lạnh.

Đêm khuya, chuông đồng hồ treo tường reo lên, cửa thư phòng lặng yên mở ra, một tia sáng thoáng hiện lên soi rọi bóng tối trên sàn nhà, Lục Cảnh Hoằng đi vào toilet, lai bị thân ảnh đang cuộn tròn ở một góc sofa trong phòng khách thu hút.

Anh đem cô đặt lên chăn nệm dưới đất, đắp kín mền cho cô, chính là vẫn chưa lập tức rời đi, anh quỳ một gối xuống nền nhà, nhìn dung nhan bình yên ngủ của cô, tâm lại bắt đầu rối loạn, cho dù anh mới vừa nghiên cứu “Bố Già”.

Nội tâm của anh một mảnh trống rỗng, ngay cả chính anh cũng không đoán ra anh muốn làm gì, anh không thấy được trong mắt mình là giãy dụa cùng do dự.

Ngón tay thon dài chạm đến gương mặt cô, Lục Cảnh Hoằng cảm giác được nội tâm chính mình bị ác ma mê hoặc, muốn kháng cự hấp dẫn, cũng không kìm được mà cúi đầu, tìm lấy hai mép môi mềm mại kia, nhẹ nhàng mà hôn xuống.

Trong lòng anh không ngừng nhắc nhở chính mình, Lục Cảnh Hoằng, mày chỉ là muốn thử một chút, nụ hôn của cô ấy đối với mày có phải hay không vẫn có lực ảnh hưởng, hay vẫn chỉ là như vậy mà thôi…

—————

Một hồi tiếng chuông cửa truyền vào thế giới trầm tĩnh của cô, Tô Noãn mơ hồ mở mắt ra, mắt nhìn về phía phòng ngủ không động tĩnh gì, liền đứng dậy đi mở cửa, cô đột nhiên cảm thấy cô giống như là một sủng vật được Lục Cảnh Hoằng nuôi giữ cửa.

Trong lúc tiếng chuông ưu nhã reo vang, Tô Noãn đứng dậy, một bước một bước xuyên qua phòng khách, đi tới mở cửa.

Ánh nắng sớm mai chiếu rọi xuyên qua cửa, Tô Noãn khó chịu nheo mắt lại, trong tầm mắt mông lung của cô, ánh vào một dáng người mảnh khảnh tuyệt đẹp, một đầu tóc dài đen bóng phủ xuống trên vai, váy dài màu hồng nhạt thanh lịch, phối hợp cùng túi xách tay cùng màu.

Đó là một cô gái vô cùng xinh đẹp, tối thiểu giờ khắc này, trong ánh mắt buồn ngủ nhập nhèm của Tô Noãn, cô cảm thấy được cô gặp được công chúa trong câu chuyện cổ tích xưa, tao nhã cao quý, khắc băng ngọc mài, tất cả ngôn từ hình dung chỉ sợ rằng không thể hình dung ra ra vẻ thanh linh khí chất trên người cô ấy.

Vị công chúa này nói chuyện điện thoại xong ánh mắt dịu dàng dừng trên người Tô Noãn, cười nhạt gật đầu thăm hỏi, thần thái trên mặt có chút tái nhợt xin lỗi:

“Ngại quá, có lẽ tôi bấm chuông sai cửa rồi, tôi tưởng đây là nhà của anh rể tôi.”

Thanh âm của cô ấy nghe giống như chim sơn ca uyển chuyển êm tai, Tô Noãn cảm giác mình có khoảnh khoắc thất lạc, bị lạc trong mộng ảo tốt đẹp do vị công chúa này mang đến.

Tô Noãn nhẹ nhàng bĩu môi, nói “không sao”, cô nghĩ rằng, sẽ không ai nhẫn tâm trách cứ cô gái xinh đẹp như vậy.

Công chúa xoay người rời đi, Tô Noãn đang muốn đóng cửa lại, liền nhìn thấy công chúa bỗng nhiên xoay người lại, đôi mắt trong suốt ôn nhu kia nhìn cô:

“Mặc dù biết sẽ thực vô lễ, nhưng tôi thực không biết tìm ai nhờ giúp……..”

Trên mặt công chúa có nhàn nhạt ngượng ngùng cùng bất đắc dĩ, ngay cả nước mắt của cô ấy cũng hình như muốn chảy ra, Tô Noãn nhìn cô ấy, trong ảo tưởng, nếu nước mắt trong suốt này chảy xuống, có thể hay không biến thành thủy tinh chói mắt.

“Cô có biết trên tầng này, có chủ nhà nào tên Lục Cảnh Hoằng không?”