Nội tâm giống như phá tan xiềng xích giam cầm, tự soi gương chính mình, nhẹ giọng thì thầm: nên làm gì bây giờ, có vẻ như yêu thích càng ngày càng sâu rồi?

Trong gương anh trầm tư mấy giây, sau đó thản nhiên thuyết phục: vậy thì yêu đi, nếu như đã không cách nào dừng lại, chỉ có thể tiếp tục yêu thôi…

—- Lục Cảnh Hoằng.

“Kính thưa quý khách, hoan nghênh đi chuyến bay này, máy bay của chúng tôi sắp cất cánh, xin các vị lần nữa kiểm tra dây an toàn, xin cám ơn.”

“weleladies*and*alemenaboard*and*flight*numberxxxxas*the*air*craft*was*ready*to*take*off, all*the*passengers*fasteheir*their*seatbelts.”

Tô Noãn ngồi phía bên trái vị trí gần cửa sổ, từ bên ngoài cửa sổ thu hồi tầm mắt, liền nhìn đến Lục Cảnh Hoằng ngồi phía bên phải, chỉ là chỗ ngồi giữa bọn họ, cách hai chỗ ngồi, còn có một lối đi nhỏ.

Tại sao phải mua số ngồi như vậy, Tô Noãn không có đi hỏi Lục Cảnh Hoằng, bởi vì từ sau khi tỉnh dậy gặp mặt vào buổi sáng hôm nay, anh cũng không có nói chuyện với cô một câu, gương mặt luôn lạnh lùng.

Cho dù là khi ngồi ở phòng chờ thì anh cũng không có ngồi chung một chỗ với cô, lúc đi bộ không dấu vết vẫn duy trì một khoảng cách với cô, nếu như vậy mà cô còn nhìn không ra khác thường, thì cô thực sự là một tên đần độn.

Chỉ là, cô rốt cuộc làm sao đắc tội anh, hôm qua không phải là rất tốt hay sao?

Máy bay xé tan bầu trời, Tô Noãn quay đầu nhìn từng đám từng đám mây trắng to lớn bên ngoài cửa sổ, rất giống kẹo bông xoắn xít cây gậy, cô nhẹ nhàng mỉm cười, mới vừa định nhắm mắt lại ngủ một giấc, liền nghe được âm thanh oán trách của người đàn ông:

“Anh à, tôi nói anh có thể đừng cứ liếc về phía bên kia hay không, nếu lo lắng như vậy, tại sao khi mua vé máy bay phải tách chỗ ngồi ra?”

Mở miệng chính là người thanh niên ngồi ở bên cạnh Lục Cảnh Hoằng, đang với bộ mặt oán trách mà huyên thuyên với Lục Cảnh Hoằng không ngừng, Tô Noãn nhìn sang liền nhìn thấy bộ mặt căng thẳng của Lục Cảnh Hoằng, vẻ lo lắng trên mặt lan rộng, khi chú ý tới ánh mắt của cô thì anh có chút ngước mắt, liền chiếm hữu ánh mắt cô.

“Cũng bởi vì như vậy, tôi cùng vợ tôi bị chia cách chỗ ngồi…”

Tô Noãn bỏ qua ánh mắt Lục Cảnh Hoằng phía đối diện, liếc về phía bên cạnh mình một cái, liền thấy bộ mặt ai oán của thiếu phụ cũng y như vậy, đúng như ý kiến của vị thanh niên ngồi bên cạnh Lục Cảnh Hoằng kia.

“Có phải là các người cãi nhau không?”

Thiếu phụ bà tám thấp giọng hỏi Tô Noãn, Tô Noãn ngắm nhìn Lục Cảnh Hoằng, phát hiện anh đã đem ánh mắt trộm hướng ra bên ngoài cửa sổ:

“Có thể là mua nhầm thôi.”

“Vừa rồi chính tai tôi nghe được chồng cô báo số, tiểu thư bán vé cho là cậu ta báo sai rồi, kết quả là cậu ta cũng không có đổi, chuyện vợ chồng không phải là đầu giường đánh cuối giường hợp sao….”

“Tôi nghĩ chị hiểu lầm rồi, chúng tôi không phải là vợ chồng.”

Tô Noãn không để cho thiếu phụ nói thêm gì nữa, cô cầm lấy miếng bịt mắt bịt lên hai mắt của mình, dựa vào lưng ghế ngồi ngã về sau giả vờ ngủ say, cô nghe thấy thiếu phụ than thở, nhưng không tiếp tục đề tài nữa.

Lục Cảnh Hoằng nhìn ra ngoài cửa sổ, lại phát hiện ánh mắt mình không biết nhìn đi đâu, sau khi người thanh niên càu nhàu yên tĩnh lại, tầm mắt của anh không nhịn được tìm kiếm thân ảnh mảnh khảnh kia.

Anh cho là anh trước khi lên máy bay đều làm rất khá, dùng lý trí của anh để khắc chế hành vi của mình, chỉ là, hiện tại bắt đầu, anh lại lần nữa đã thua bởi ý chí sao?

Anh đột nhiên cảm giác được, anh hẳn là nên đi cảnh cáo cô, không cần lại ở trước mặt anh lúc ẩn lúc hiện.

Ở lối ra sân bay, Lục Cảnh Hoằng như cũ đi ở phía trước, Tô Noãn một bước lại một bước theo sát phía sau, anh đang đi chợt dừng lại cước bộ ở cửa, đứng ở nơi đó, nhìn dòng xe tới lui trên đường cái.

“Anh có chuyện muốn nói với tôi?”

Dưới ánh mặt trời, một bóng dáng linh động thoáng hiện, dừng ở bên chân của anh, Lục Cảnh Hoằng cúi đầu ngưng mắt nhìn, nghe được tiếng nói vân đạm phong khinh của cô, anh không biết, cô rốt cuộc là đang suy đoán, hay chỉ là vừa vặn xác nhận.

Anh kinh ngạc trong phút chốc, chẳng lẽ cô phát hiện ra bí mật của anh rồi sao?

Lục Cảnh Hoằng hơi nghiêng người, Tô Noãn đang nhìn anh, ánh mắt trong suốt sâu xa, cô thản nhiên bĩu môi:

“Tôi chỉ là đoán mò, nếu như không phải, thì đi thôi.”

Tô Noãn không hề nhìn anh, nhấc chân lướt qua thân thể anh, nội tâm của anh sinh ra một tia giãy giụa cùng lo lắng không cách nào chống lại, hình như có loại tâm tình đang phá kén mà ra.

Khi cánh tay xinh đẹp kia khẽ kéo cánh tay cô thì Tô Noãn không thể không dừng bước lại, ngẩng đầu nhìn, ánh mặt trời đâm vào mi mắt, Lục Cảnh Hoằng thần thái mơ hồ, cô nghe thấy một hồi chuông điện thoại reo.

Là điện thoại của Lục Cảnh Hoằng reo, điện thoại của cô hiện vẫn còn trong trạng thái tắt máy, nhưng cú điện thoại kia cũng là tìm cô, trong lúc cô nhận điện thoại Lục Cảnh Hoằng đưa tới thì trong mắt đã tràn ngập khó hiểu.

“Tiểu Noãn, cậu về nhà nhanh lên, vừa mới có nhà xuất bản gọi tới tìm cậu, nói là muốn cùng cậu thương lượng việc xuất bản tác phẩm ảnh chụp gì đó!”

Sau đó Tô Noãn giật mình sững sờ trong chốc lát, vui sướng ùn ùn kéo đến, khuôn mặt tao nhã điềm tĩnh hiện ra tràn đầy ý cười, cô thật sự có thể xuất bản rồi sao?

Thiếu Thần, hình chúng ta cùng nhau chụp có thể được nhiền người xem rồi sao?

Cô quá mức kích động, cho nên, trong 1 giây cúp điện thoại, liền ôm lấy thân thể cao lớn đứng thẳng bên người, cô hưng phấn lầm bầm lầu bầu, vẻ mặt giống như đứa bé lấy được kẹo:

“Trời ạ, thật có thể làm được rồi, không dám tin…”

Lục Cảnh Hoằng không có bất kỳ phản ứng đáp lại nào, mặc cho cô ôm anh, anh không dám đi nhìn nụ cười sáng lạng này, sáng lạng làm cho anh run sợ, anh nhàn nhạt quay mắt đi, ưu nhã mà tiết chế cắt ngang cô:

“Từ nơi này đến khu nội thành cần hai giờ, cô tốt nhất nên nắm chắc thời gian.”

Trong nháy mắt, nội tâm thiêu đốt nhiệt tình trở nên lạnh nhạt, Tô Noãn tỉnh táo lại, tại trong hơi thở biển này, buông Lục Cảnh Hoằng ra, hơn nửa khuôn mặt hơi ửng đỏ, lúng túng nói xin lỗi.

“Thật xin lỗi, có vẻ như hơi quá rồi…”

Ngữ khí của cô bất ngờ nghiêm túc, Lục Cảnh Hoằng chỉ hơi hơi gật đầu, giữa hai người nhàn nhạt dâng lên một tầng không được tự nhiên.

Một chiếc Mercedes Benz màu đen dừng lại bên cạnh họ, Kiều bước ra, sau khi hướng Tô Noãn lịch sự gật đầu chào hỏi, đối với Lục Cảnh Hoằng cung kính nói:

“Lục bộ, anh đồng ý hôm này cùng chủ nhiệm phòng đối ngoại gặp mặt, hiện tại nên đi thôi.”

Lục Cảnh Hoằng nghe Kiều báo cáo sắp xếp hành trình, ánh mắt lại nhìn về phía Tô Noãn, cô lấm lét nhìn trái nhìn phải lối đi bộ phía đối diện, một chiếc xe buýt dừng lại trước mặt cô, cô bỗng nhiên quay đầu lại nói:

“Vậy tôi đi trước đây, hẹn gặp lại!”

Không để ý tới Lục Cảnh Hoằng sẽ có phản ứng thế nào, vội vội vàng vàng nhảy lên xe, giống như là một con thỏ chạy trối chết, xe chạy ngang qua người Lục Cảnh Hoằng thì anh nhìn về phía cửa kính xe, Tô Noãn đang cúi đầu xem xét cái gì đó.

“Lục bộ…”

Kiều nhìn theo tầm mắt Lục Cảnh Hoằng, liền chú ý đến ngồi ở cửa sổ, Tô Noãn thế nhưng vẫn vùi đầu xuống, đáy mắt hiện lên rõ ràng, khẽ nâng lên khoé miệng không thể nhận ra, không hề thúc giục Lục Cảnh Hoằng.

Xe buýt nháy mắt chạy vụt qua chiếc xe màu đen kia, Tô Noãn chậm rãi ngẩng đầu lên, tầm mắt của cô nhìn vào bóng đen cao to kia đứng lặng trong gương chiếu hậu, sau đó tự nói với mình:

“Người như vậy, làm sao có thể thích mày, trừ phi ánh mắt có vấn đề, nhìn mày nhiều nên thành thói quen, đã là thói quen thì tự nhiên sẽ hết thôi, tình yêu không đáng mong chờ, không phải sao?”

Đuôi xe biến mất trong tầm mắt anh, Lục Cảnh Hoằng nhẹ thu hồi tầm mắt:

“Đi thôi.”

“Vâng, Lục bộ.”

———–

Tô Noãn vừa bước vào phòng, Lâm Gia Gia đưa cho cô một tờ giấy, mặt trên là dãy số điện thoại cùng địa chỉ liên hệ với nhà xuất bản, nhìn thấy tinh thần Lâm Gia Gia hưng phấn, tựa hồ chuyến du lịch lần này rất vui vẻ.

Tô Noãn trở lại phòng mình, cô bắt đầu lục tung, cô lấy ra cái hộp bằng plastic bị cô đè ép dưới đáy hòm, ánh mặt trời ban trưa chiếu rọi lên một lớp bụi thật dầy, từng đợt từng đợt li ti bay lên.

Tiếp theo cô nâng hộp lên, rầm rầm tiếng vang, hàng vạn tấm hình đổ xuống trên nền nhà, cô cầm lấy hai bên tay cầm túi, bắt đầu xếp để vào bên trong.

Một chút nhớ lại, giống như cô đã từng ghi chép qua, hồi tưởng hiện lên trước mắt cô, có một vài tấm cô đã không còn nhớ rõ là chụp ở nơi nào và khi nào, lại vẫn lưu lại trong trí nhớ.

Cô đã đợi hai năm, không muốn tiếp tục bỏ lỡ cơ hội này, đây là giấc mơ của cô, cũng là hy vọng của Thiếu Thần.

Tô Noãn tuỳ tiện thay một cái áo sơ mi và quần jean, khoát vào chiếc áo bông, trên lưng cô đeo túi bước ra cửa, lúc định đóng cửa lại, Lâm Gia Gia bỗng nhiên chạy tới, nhìn cô cười hì hì:

“Tiểu Noãn, nhớ giúp thay mặt mình cảm ơn Kiều tiên sinh nha!”

Kiều tiên sinh? Là thư ký Kiều của Lục Cảnh Hoằng sao?

“Chẳng lẽ Tiểu Noãn cậu không biết, là Kiều tiên sinh tặng mình hai suất vé du lịch Hải Nam miễn phí sao?”

Tô Noãn không ngờ tới híp đôi mắt phượng xinh đẹp kia, nhìn Lâm Gia Gia còn vui vẻ ăn bỏng ngô, ánh mắt ý vị không rõ:

“Hôm đó mình uống say nên không biết, Kiều thư ký đưa mình về, thì ra cậu còn ở nhà.”

Lâm Gia Gia ý thức được có gì đó không đúng, chầm chập chuồn về phòng của mình, thu hẹp đôi mắt nịnh nọt cảnh giác Tô Noãn:

“Ha ha, Tiểu Noãn, muộn giờ ký hợp đồng rồi kìa, mau đi nhanh đi!”

Tô Noãn lặng lẽ nhìn chằm chằm Lâm Gia Gia trong chốc lát, mới xoay người đi xuống thang lầu, tiếng gót giày giẫm đạp bậc thang vang vọng rõ ràng bên tai cô, cũng như lòng của cô không ngừng hỏi ngược lại bản thân:

Cô chỉ là người bình thường, người cao quý kia rốt cuộc là muốn làm cái gì, vì sao phải cùng cô dính líu quan hệ, chẳng lẽ là ngại cuộc sống quá nhàm chán, cần phải tiếp thêm gia vị sao?

Tô Noãn lạnh lùng giễu cợt, leo lên xe buýt, trong đầu cô chợt loé lên ánh mắt Lục Cảnh Hoằng nhìn cô khi ở phi trường, theo chuyển động xe, liền bị cô vứt ra sau đầu.

———–

Toà nhà Mị Ảnh chi nhánh ở thành phố A cũng không dễ thấy, so với các toà nhà cao lớn xung quanh mình, nó càng có vẻ bình thường, nếu không phải bởi vì nó nổi tiếng trong giới chụp ảnh, chỉ sợ trước cửa đã sớm có thể giăng lưới bắt chim rồi.

Tô Noãn mơ ước chính là phía sau tập tác phẩm của mình có thể in lại mấy chữ “Nhà xuất bản Mị Ảnh”, đến lúc đó, cô sẽ viết lên trang tiêu đề sách một câu: dedicated to my guardian angel–elvis (Kính tặng Thiên sứ bảo hộ em – Thiếu Thần)

Tô Noãn đứng bên trong xe buýt, bảng hiệu nhà xuất bản Mị Ảnh xẹt qua trước mặt cô, do xe phải quẹo cua, sau đó chạy thêm một đoạn đường, rồi mới dừng laị.

Lưng đeo túi nặng, Tô Noãn đi hơn mười mấy phút đồng hồ, mới tìm được địa chỉ ghi trên tờ giấy, nhà xuất bản Lục Lâm, là toà nhà không gây chú ý nhất bên trong dãy văn phòng.

Cô nhớ tới hai năm trước, cô tìm kiếm khắp nơi nhà xuất bản chịu xuất bản tập ảnh chụp của mình, nhưng cũng bởi vì lúc ấy vụ án tham ô ồn ào huyên náo mà đem cô chặn lại bên ngoài cửa.

Cô còn chưa có đạt tới cảnh giới hoa ngôn xảo ngữ, đi thuyết phục biên tập bảo thủ cay nghiệt, chỉ là vì lúc này không giống như ngày xưa, là đối phương tìm tới cô, tối thiểu cô còn có tranh thủ con đường sống.

Thang máy mở ra, cô hít một hơi thật sâu, một cước bước ra ngoài, tựa hồ một bước này bước ra cũng có nghĩa là bắt đầu một sự khởi đầu mới, âm thầm hạ quyết tâm, lần này nhất định phải thành công.

Tô Noãn gõ vài cái lên cánh cửa, cửa liền mở ra, một người đàn ông trung niên đeo kính đen, thoạt nhìn rất nghiêm túc cố chấp, khi nháy mắt nhìn thấy cô, nhướng mày, nhưng ngay sau đó liền nặn ra một nụ cười, Tô Noãn xem ra, quá mức gượng gạo không thật.

“A, là Tô tiểu thư sao? Mời vào mời vào!”

Tô Noãn nhẹ kéo khoé môi dưới, không có làm như quen biết cùng ông ta hàn huyên một phen, cô cảm thấy được vị biên tập này hình như cũng không thể nào nguyện ý đi tán gẫu nhiều với cô.

Tên Trần Phong hiện ra trong trí nhớ của cô, cô nhớ tới nhà xuất bản nhỏ bé này, lúc ấy tiếp đãi cô cũng là vị biên tập này, chỉ là trước sau trái ngược, kết quả lại khác hẳn nhau, khi đó cô bị lạnh như băng xua đuổi đóng cửa lại, hiện tại cô lại ngồi ở trong văn phòng.

“Tiểu Trương, đem vào hai ly nước!”

Biên tập vênh mặt hất hàm phân phó ra lệnh cho vị trợ lý đang chuẩn bị đóng cửa rời đi, quay đầu lại nhìn về Tô Noãn thì đã khôi phục lại nụ cười cực kỳ thân thiện:

“Tôi quên mất hỏi Tô tiểu thư, thích uống nước lọc hay là trà xanh rồi.”

Tô Noãn biết đây chỉ là lời khách sáo, đơn giản mỉm cười: “Uống gì cũng được.”

Sau đàm phán thành công Tô Noãn muốn đến miếu đốt mấy nén hương, cô đưa ra yêu cầu nào đối phương đều cười đồng ý, còn đối phương yêu cầu lại với cô điều kiện cũng rất hậu đãi, Tô Noãn không khỏi bắt đầu lo lắng, tình huống như thế hình như quá thuận lợi rồi.

Tô Noãn lấy ra tác phẩm do chính mình chụp, muốn để cho biên tập tự chọn, lại cười tủm tỉm tiện tay cầm một xấp, cũng không nhìn kỹ, liền bỏ vào trong một túi văn kiện trống không, sau đó tuyên bố đối với cô đặc biệt tin tưởng:

“Tác phẩm do Tô tiểu thư chụp chúng tôi đương nhiên tin tưởng, không cần phiền phức trình tự như vậy!”

“Tôi hy vọng ở trang bìa sách viết câu kia…”

“Đó là đương nhiên, đúng rồi, hoàng tử chụp ảnh Lục Thiếu Thần cùng Tô tiểu thư có quen biết sao?”

Chú ý tới đáy mắt biên tập loé sáng lên tính toán, Tô Noãn ra vẻ như không thấy, chuyển đề tài về việc xuất bản, biên tập cũng phát hiện ra Tô Noãn không muốn nhắc tới Lục Thiếu Thần, mặc dù mất hứng nhưng cũng hết cách, đành phải thôi.

Nếu như anh ta biết Tô Noãn chính là tiểu sư muội Lục Thiếu Thần yên mến, nhất định sẽ lăng xê thật nhiều một phen, trên bìa sách sợ rằng còn có thể nhiều hơn một câu: hoàng tử chụp ảnh Lục Thiếu Thần sư muội sở nhiếp.

Lục Thiếu Thần là truyền kỳ trong giới chụp ảnh, tên của anh liền đại biểu cho lượng tiêu thụ, cho dù anh đã mất 2 năm, nhưng tên của anh vẫn được những người yêu thích chụp ảnh ghi nhớ.

Ký hợp đồng rất thuận lợi, Tô Noãn bỏ tờ chi phiếu biên tập đưa cho cô vào túi quần, trong lúc đứng dậy, cô vô tình nhìn thấy trên bàn biên tập có một trang giấy, cô mơ hồ thấy trên chi phiếu đủ các chi tiết, con dấu, ký tên, ngày tháng, phía trên là một khoảng tiền khổng lồ.

Cô mơ hồ nhìn thấy đối tác là nhà xuất bản Lục Lâm, trong lúc cô muốn nhìn kỹ đối tác thì biên tập đã bắt đầu đuổi người, mặc dù lời nói trước sau như một vẫn là khách khí:

“Thời gian không còn sớm, Tô tiểu thư hẳn là còn phải đón xe về, nơi này cũng rất khó đón xe.”

“Vậy mấy chuyện khác làm phiền tới các vị rồi, tạm biệt.”

Tô Noãn liếc nhìn tờ chi phiếu lần cuối, khoát túi lên vai đi ra cửa, biên tập cũng rất chu đáo tiễn cô ra ngoài, Tô Noãn xoay người vừa định khách khí nói câu cảm tạ, lại bị một câu nói của biên tập làm cho nghẹn lời.

“Tô tiểu thư đi may mắn, kỳ thật lần sau cô không cần tự mình chạy tới nơi này một chuyến, cứ gọi điện thoại tới chúng tôi sẽ cho người tới lấy ảnh, lần trước cô tới nên nói cho chúng tôi biết, cô quen biết với Cố phó thị trưởng, doanh nghiệp Doãn thị có thể là nhà tài trợ chủ yếu cho chúng tôi a!”

Cánh cửa vẫn giống như hai năm trước, không khách khí chút nào đóng lại trước mặt cô, Tô Noãn từ từ nhắm mắt lại, cố gắng bình phục lại nội tâm quay cuồng cảm xúc, thì ra đây mới là nguyên nhân cô được xuất bản!

Cô đi bên lề đường, quên mất đuổi theo xe buýt, trong đầu không vứt bỏ được câu nói kia của biên tập, cái tên Cố Lăng Thành này tại sao cứ phải xuất hiện trong thế giới của cô, hai năm qua đã hoàn toàn biến mất, hiện tại có lý do gì để kiêu ngạo sự tồn tại như vậy?

Tô Noãn trong tay cầm điện thoại, vừa rồi lúc trong thang máy, cô bấm cái số kia, không tới một giây rồi lại nhanh chóng tắt đi, lửa giận hừng hực thiêu đốt trong lòng, cô không biết phải nên phát tiết như thế nào.

Điện thoại thông, cô có thể nói gì, cám ơn anh tài trợ cho tôi xuất bản, hay cứ mời biến mất khỏi thế giới của tôi?

Nếu Cố Lăng Thành có thể nghe theo an bài của cô, thì anh ta cũng không phải là Cố Lăng Thành.

————

Đáy lòng Tô Noãn nhất thời như từ thiên đường rơi xuống địa ngục, cô đi lung tung không mục đích, sau đó tại một bồn hoa nhìn thấy được một đạo thân ảnh nhỏ nhắn, nhìn qua chính là cô bé chỉ khoảng 2 – 3 tuổi.

Tóc thắt bím đuôi sam, mặc váy công chúa mày hồng, mang đôi giày da nhỏ đầu tròn, hai bàn tay nhỏ mập mạp đang cầm một con búp bê tóc vàng, một đôi mắt to đen nhấp nháy ngước nhìn lên.

Tô Noãn có chút kinh ngạc, đứa bé còn nhỏ như vậy, người lớn làm sao mà yên tâm đem con bé bỏ lại 1 mình ven đường thế này, mà đứa bé dường như cũng rất ngoan, cũng không có vì vậy mà khóc, chỉ là tò mò nhìn bốn phía.

Có lẽ bởi vì tuổi thơ thiếu hụt của mình, Tô Noãn không phải là rất thích con nít, cô vẫn luôn đem loại sinh vật nhỏ bé này quy kết thành người ngoài hành tinh không thể dùng ngôn ngữ khai thông và không biết nói lý, cho nên, cô cũng chỉ là nhìn qua mấy lần, giống những người bình thường khác, đi ngang qua người đứa bé.

Tô Noãn không ngờ tới chính là, đứa bé kia lại theo sau lưng cô, tiếng bước chân vội vàng thật nhỏ, cùng tiết tấu với bước đi nhàn nhã của cô, cô liếc nhìn thân ảnh nhỏ bé trên mặt đất, cũng có chút ít khó xử, nhưng cô cũng không có ý định đi tìm hiểu, như cũ đi thẳng về phía trước.

Cô nhớ ra mình còn chưa ăn cơm trưa, ngay tại cái quán nhỏ ven đường mua hai cái bánh bao cùng một ly sửa đậu nành, vừa đi vừa ăn, gió lạnh mùa đông thổi qua gò má khô hanh, bởi vì thức ăn nóng hổi, tâm tình buồn bực của Tô Noãn dần dần bình ổn.

Đứa bé kia vẫn như cũ đi theo phía sau lưng cô, đúng là có chút mùi vị âm hồn bất tán, Tô Noãn tự nhiên chú ý tới những ánh mắt quái dị chung quanh, bọn họ cho rằng cô là mẹ đứa bé? Thật là chuyện buồn cười!

“Nhóc con, nhóc làm gì cứ đi theo chị vậy, cha mẹ nhóc đâu?”

Tô Noãn dừng lại xoay người, tận lực dùng giọng nói hoà ái nói chuyện với đứa bé cũng đang đứng lại, cô cố gắng làm cho mình nở ra một nụ cười hoà ái, đứa bé kia dùng ánh mắt gấu trúc tò mò nhìn chằm chằm cô, nghe thấy Tô Noãn hỏi, liền há miệng, lộ ra nụ cười ngọt ngào:

“Mẹ!”

Tô Noãn nhất thời đau đầu, những người qua đường kia ánh mắt nhìn cô càng như lên án, cô nghĩ, định giống như vừa rồi cứ thế dứt khoát mà bỏ đi cho xong, nhưng là, đứa bé kia nhanh hơn cô một bước, trong lúc cô đang suy nghĩ tìm cách chạy trốn thì bổ nhào qua ôm lấy hai chân cô:

“Mẹ xinh đẹp!”

Một cô gái mới 23 tuổi, bị một đứa bé trên đường lớn tiếng gọi mẹ, sẽ là một loại cảm giác gì đây?

Đặc biệt là đối với một đứa bé có lòng tôn kính mà thái độ cô gái lại không thể gần gũi.

Cô bé hồn nhiên chưa hay biết sắc mặt Tô Noãn âm trầm, ngẩng đầu nhìn Tô Noãn cười khanh khách, đó là một nụ cười rất ngọt ngào, chỉ là con nhóc vừa mở miệng, nước bọt trong suốt nhớp nhúa trong miệng liền chảy ra, nhỏ xuống trên quần jean của Tô Noãn.

Tô Noãn có chút rối rắm, cô bé gắt gao nắm chặt ống quần của cô, không dám buông ra, giống như là đã nhận định cô, Tô Noãn nhìn qua ánh mắt giám sát, ngượng ngùng mạnh mẽ tránh thoát, không nguyện ý nhưng cũng vẫn bị ôm.

Vì vậy, ở ven đường, hai sinh vật một lớn một nhỏ bắt đầu một cuộc giằng co gian nan, một đẩy một ôm, lúc Tô Noãn thoáng dùng sức, co bé liền mếu máo muốn khóc, cô vội vàng dừng lại động tác, lại không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Cô bé rưng rưng cười rộ lên, Tô Noãn không biết làm sao nên đứng tại chỗ, cô cảm thấy cô nên báo cảnh sát, đưa đứa bé lạc đường này giao cho cảnh sát xử lý, trên thực tế, cô thực sự đang lo, cô không hy vọng mang gánh nặng này về nhà.

Tô Noãn mới vừa cúp điện thoại, lại nghe thấy cô bé nói ra từng chữ rõ ràng không chút mơ hồ:

“Mẹ, con muốn ăn thịt!”

Đôi mắt trong sáng kia nhìn chằm chằm vào cái bánh bao trong tay Tô Noãn, nước miếng liên tục chảy ào ào trên ống quần cô, Tô Noãn day day thái dương, cuối cùng lựa chọn thoả hiệp, mang theo đứa bé đi đến ghế đá bên cạnh.

Cảnh sát hẳn là mau tới, cô chỉ cần kiên trì năm sáu phút là được rồi, mặc dù gian nan nhưng rất nhanh sẽ qua thôi.

Tô Noãn động tác cứng đờ đem cô bé mang lên ghế, con nhóc đung đưa hai cái chân ngắn, nhìn Tô Noãn cười ngọt ngào, Tô Noãn đem bánh bao chia ra một cái cho cô, từ trong túi mình rút ra mấy tờ khăn giấy, lau khô nước miếng trên quần mình.

Quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt được ăn thịt của đứa bé, hai cái răng cửa dùng sức nhai đi nhai lại cái bánh bao, nước miếng chảy giọt giọt xuống đất, Tô Noãn theo bản năng vươn tay, tiếp được một ít chất lỏng trong suốt.

“Nhóc con, chị giúp nhóc lau sạch miệng nhé?”

Cô bé thực nghe lời giơ khuôn mặt lên, cái miệng đỏ nhỏ nhắn cong lên, ánh mắt cười loan nhìn chằm chằm Tô Noãn, tràn đầy yêu mến:

“Niếp Niếp rất thích mẹ mới, mẹ mới thật tốt!”

Tô Noãn nhịn không được cười rộ lên, mùi sữa nhàn nhạt thơm quanh quẩn bên chóp mũi cô, nhìn đứa bé này, cô chợt nhớ tới khi mình còn bé, núp trong lồng ngực ấm áp của cha, khờ dại cười to khanh khách, không rành thế sự.

“Mẹ mới thật là đẹp!”

Nhóc con đột nhiên chìa bàn tay nhỏ bé ra, bưng lấy mặt của Tô Noãn, trên vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc là mềm mại, Tô Noãn ngưng lông mày cười một tiếng, bất đắc dĩ mà nhức đầu, trên mặt xuất hiện hai vết bàn tay đầy dầu mỡ.

Tô Noãn vừa rồi vẫn không chú ý đến diện mạo cô bé, hiện tại cẩn thận nhìn rõ, đúng là đứa bé này rất xinh đẹp, nhưng cũng mơ hồ cho cô một cỗ cảm giác quen thuộc, cô tựa hồ đã gặp qua đứa bé này ở đâu.

“Ba, ba!”

Tiếng còi xe cảnh sát gào thét, Tô Noãn đem khăn giấy dính đầy nước miếng ném vào bên trong thùng rác, cô nghe thấy tiếng la hét vui mừng của cô bé, quay đầu lại, thấy cô bé đang ra sức leo xuống ghế, bởi vì chân với không tới mặt đất mà phát ra âm thanh dùng sức ô ô.

Tô Noãn nhanh tay lẹ mắt tiếp được thân thể nhỏ bé trượt xuống đất, một vũng nước miếng rơi vào mu bàn tay cô, nhóc con lại quơ múa cánh tay ngắn củn, hướng về phía cách đó không xa kêu lên:

“Ba ba, Niếp Niếp ở đây, ba ba!”

Cô bé giãy khỏi lồng ngực Tô Noãn, đỉnh đầu nghiêng qua nghiêng lại bộ dáng nhỏ bé lạch phạch hướng phía sau Tô Noãn mà chạy, búp bê của con bé còn để trên ghế, nếu cha mẹ con bé đã đến, không phải là cô đã có thể hoàn toàn rút lui rồi sao?

“Papa, papa, Niếp Niếp có mẹ mới, mẹ mới cười lên thật là đẹp!”

Thanh âm vui sướng của cô bé vang lên phía sau, Tô Noãn thấy cảnh sát sau khi xuống xe đi về phía cô, cô cầm con búp bê lên, định đi trả lại cho đứa bé kia, con bé nhìn qua thực thích búp bê.

“Cái gì mà mẹ mới?”

Một giọng nam cười từ tính vọng đến, Tô Noãn động tác xoay người cứng đờ, tay cầm búp bê không khỏi xiết chặt, đứa bé này, không ngờ là…

Ha ha, thật sự là trò cười lớn nhất trong thiên hạ!

Cô cúi đầu nhìn con búp bê xinh đẹp trong tay, cười tự giễu một cái, cô thế nhưng cứ như vậy tỉ mỉ chăm sóc đứa bé kia, đứa bé mà hai năm trước cô cũng không hy vọng nó chào đời, làm cho Doãn Thuỵ Hàm bỏ đi đứa bé.

Hiện tại cô có nên xem là tự mình đánh chính mình một bạt tay không?

Đem búp bê tiện tay ném lên trên ghế, Tô Noãn mặc kệ cảnh sát nói cám ơn với cô, không để ý tới ngạc nhiên của bọn họ, lập tức bỏ đi thẳng về phía trước, hôm nay trước khi ra cửa cô nên xem lịch, bằng không như thế nào cô lại xui xẻo như vậy?

Xuất bản một tập ảnh chụp cần dựa vào hai vợ chồng viện trợ, nhặt được một đứa bé có lòng tốt chăm sóc, không ngờ lại là con gái riêng của chồng năm đó mình muốn bỏ!

Tô Noãn, cuộc sống bi kịch của mày không có thảm nhất, mà chỉ có thảm hơn!

Một chiếc Lexus phối hợp với tốc độ đi lủi thủi ven đường của cô, một cánh tay mập mạp nhỏ bé hướng cô mà quơ múa trong không khí, âm thanh ngọt ngấy của cô bé từ trong xe truyền đến:

“Mẹ mới, mẹ mới, Niếp Niếp tiễn mẹ về nhà a!”

Tô Noãn không có ngừng lại, vẫn như cũ làm theo ý mình đi về phía trước, nội tâm của cô lại bắt đầu phiền não, sau đó xe Luxes chợt tăng tốc chạy đi, không còn tiếng kêu gọi của đứa bé, cô như cũ không trở về được bình tĩnh như lúc đầu.

————–

Hai năm trước, cô đứng trước phòng bệnh trẻ con trong bệnh viện, nhìn đứa bé bên trong kêu khóc đòi ăn, ánh mắt hâm mộ mà kiên định, cô nói với bác sĩ trưởng khoa tim mạch:

“Bác sĩ Lý, tôi nghĩ muốn có một đứa bé.”

“Thật quyết định làm như vậy sao?”

Cô không nhìn vẻ mặt lo lắng của Lý Nham Dung, chỉ là bình tĩnh nhìn trẻ con bên trong, gật đầu một cái.

Tiếng than nhẹ của Lý Nham Dung vang lên bên tai cô, tay anh vỗ nhẹ xuống đầu vai gầy gò của cô, mang theo an ủi cùng bất đắc dĩ, trong mắt anh cô là một bệnh nhân bất cứ lúc nào cũng có thể nhắm mắt lại và không bao giờ mở ra nữa.

Mang thai, đối với cô mà nói, cũng giống như muốn tính mạng cô, thân thể của cô không chịu nổi sức nặng cùng giày vò khi mang thai, mà hiện tại cô lại muốn làm như vậy.

“Tô tiểu thư, thật sự quyết định sao?”

Cô ngẩng đầu nhìn vào Lý Nham Dung, mỉm cười gật đầu:

“Vâng.”

“Hiện tại cô xác định cô suy nghĩ kỹ rồi mới quyết định như vậy, đúng không?”

Lý Nham Dung một lần lại một lần nữa hỏi, giống như là muốn có được một câu trả lời khẳng định, lại giống như là muốn làm cho cô dao động.

Cô chỉ là mím môi cười, giữa lông mày thì không cách nào che dấu hạnh phúc, cô yêu người đàn ông kia như vậy, cho dù chết đi thì tình yêu kia vẫn không thể biến mất.

Cô không muốn cứ như vậy mà mang đi tình yêu khắc cốt ghi tâm, cho nên, cô định trước khi chết, vì anh lưu lại một đứa con của bọn họ, cho dù cô biết trước là sẽ chết.

Vào ngày sinh nhật Cố Lăng Thành, cô sẽ tặng cho anh một phần quà tặng, là một đứa bé thuộc về cô và anh.

Cô trịnh trọng đón nhận ánh mắt Lý Nham Dung, ngữ khí không hề dao động:

“Vâng, tôi quyết định rồi, bác sĩ Lý, tôi quyết định vì anh ấy mà sinh con.”

Lý Nham Dung nhìn ánh mắt ưu thương của cô thực đồng tình, chức năng trái tim của cô đã bắt đầu suy giảm, nhưng hạnh phúc đã chiến thắng bệnh tật hành hạ, cô bước xuống bậc thang bệnh viện, hô hấp không khí trong lành, di động bỗng nhiên vang lên.

Cô nhận được một cuộc điện thoại, là của cô gái tên gọi Doãn Thuỵ Hàm, cô ta nói với cô:

“Cố phu nhân, tôi mang thai con của Lăng Thành… Tôi quyết định sinh con của chúng tôi.”

————

Một đôi giày đen màu da chặn đường đi của cô, Tô Noãn rũ xuống tròng mắt, lông mi bao trùm ở dưới da thịt một bóng ma, nhàn nhạt, tựa hồ hoà hợp với sương mù mông lung.

Cô dừng lại một chút, liền vòng qua hướng bên cạnh đôi giày kia mà đi, không có bất kỳ mục đích, chỉ muốn đi về phía trước, muốn khiến cho tâm trống vắng mờ mịt khôi phục lại một chút yên tĩnh, cho dù là tĩnh mịch cũng tốt.

“Noãn Noãn, anh biết hiện tại em không còn yêu anh, nhưng là tin tưởng anh, cho anh trở thành nơi để em dựa vào, anh sẽ đối tốt với em cả đời.”

Câu hứa hẹn này theo năm tháng đã bị hong gió khô kiệt, hiện tại hồi tưởng lại, cũng chỉ là chân thành tha thiết cảnh tỉnh mình nhất: toàn bộ hết thảy đều là giả dối, cô đã từng có được, chỉ là một trò lừa giả dối.

“Nơi này không đón xe được, anh tiễn em về.”

Tô Noãn tránh Cố Lăng Thành đụng vào, đem cánh tay còn dính dư âm đầu ngón tay của anh dấu ra phía sau lưng, lạnh lùng nói một câu “Không cần” liền lướt qua anh tránh ra.

Anh đuổi theo, cánh tay bị gắt gao níu lại, bên tai quanh quẩn âm thanh hạ giọng chất vấn của anh, mang theo nhàn nhạt không vui cùng không kiên nhẫn:

“Em còn phải hồ đồ tới khi nào, em thật cho là Lục Cảnh Hoằng sẽ thích em sao? Nhiều thiên kim danh môn như vậy đều không thể chinh phục người đàn ông đó, em có thể sao?”

Đúng vậy a, một đứa con gái tham ô, cộng thêm việc bị người vứt bỏ giữa đường, làm sao có thể cùng Bộ trưởng bộ ngoại giao cao cao tại thượng yêu nhau, vậy quả thực là người mơ mộng hão huyền!”

Tô Noãn nghiêng đầu, chân mày xiết chặt nhìn Cố Lăng Thành cười lạnh nói:

“Nếu như anh muốn nói cho tôi biết chuyện này, vậy thì không cần, tuy rằng tôi sống có hơi nghèo khó một chút, nhưng cũng tự biết rõ, cho nên, anh có thể đi rồi!”

“Chẳng lẽ hiện tại quan tâm em một chút cũng không được sao?”

Cố Lăng Thành không buông tay ra, trên mặt của anh có một loại tâm tình nồng đậm, không cách nào có thể dùng ngôn ngữ để hình dung, Tô Noãn dùng sức vung tay, cánh tay Cố Lăng Thành nặng nề đụng vào cây cột bên đường, phát ra tiếng vang nặng nề.

Tô Noãn nhìn anh như trước không nới lỏng cánh tay, thản nhiên giễu cợt, ngước mắt trào phúng liếc nhìn:

“Chúng ta quen biết nhau bảy tám năm. Cố Lăng Thành là người như thế nào, tôi chẳng lẽ còn không rõ ràng lắm sao?”

Cố Lăng Thành cũng đi theo cười rộ lên, khoé miệng thản nhiên cong lên:

“Noãn Noãn, trí nhớ của em không tốt lắm, chúng ta quen biết được 7 năm 8 tháng lẻ 5 ngày, nếu như cộng thêm giây phút này…”

“Chuyện không đáng nhắc lại thì cớ chi phải nhớ rõ ràng như vậy, chẳng lẽ tôi còn muốn dùng anh tạo thành thống khổ để thúc giục chính mình mỗi ngày sao?”

“Cố Lăng Thành, anh quá kiêu ngạo!”

Tô Noãn đưa tay tách bàn tay Cố Lăng Thành ra thì lơ đãng nhìn thấy cô bé đứng cách đó vài mét, con bé đang xem chừng Cố Lăng Thành, sau đó quay đầu nhìn Tô Noãn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn là biểu cảm sợ hãi.

Nhóc con tuy là nghe không hiểu người lớn nói chuyện với nhau, nhưng trong lòng trẻ con lại có thể rất nhạy cảm nhìn thấy cảm xúc biến hoá của người lớn, bé thực hiển nhiên cũng nhận ra được bầu không khí quỷ dị giữa cha mình và người mẹ mới này.

Một chiếc Cadillac dừng ở đường cái đối diện, lực đạo trên cánh tay Tô Noãn cũng từ từ buông ra, Tô Noãn quay đầu liền nhìn thấy trên cửa kính xe phản ngược ra bộ dáng khuôn mặt tao nhã xinh đẹp, trong nháy mắt hiểu được cười cười, rút tay của mình về.

“Nơi này không thể đón xe, anh bảo tài xế đưa em về.”

Cố Lăng Thành trước khi cô lướt qua anh, xoay người lại, tay trái cố chấp cầm lấy cổ tay cô, mặc kệ Doãn Thuỵ Hàm đứng ở đường cái đối diện, vẻ mặt nghiêm túc dừng trên Tô Noãn, giống như là xác nhận cái gì.

Tô Noãn thản nhiên mỉm cười, nhìn về phía anh:

“Papa cùng Thiếu Thần đều chết hết, anh lại kết hôn, anh nghĩ rằng chúng ta còn có thể trở lại như trước đây sao? Nếu như có thể mà nói, tôi hy vọng anh sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi, vĩnh viễn đừng nên xuất hiện, cho đến chết cũng không muốn xuất hiện lại!”

Lời nói cố chấp âm độc như thế, cô lại nói vui vẻ giống như chỉ buộc miệng nói ra, tựa hồ dưới đáy lòng đã sớm luyện tập qua vô số lần, nghiêng đầu nhìn thấy Niếp Niếp bộ dáng muốn tới gần nhưng lại sợ hãi, hướng Cố Lăng Thành nói:

“Mặc dù tôi biết rõ anh am hiểu lợi dụng phụ nữ để leo cao, nhưng tốt nhất không cần ngay cả con gái ruột của mình cũng kéo vào cuộc chơi, như vậy, sẽ chỉ làm tôi xem thường anh.”

“Trong mắt em, thì ra anh chính là người như vậy.”

“Chẳng lẽ anh không phải sao?”

Cố Lăng Thành không nói thêm gì nữa, giống như che dấu tình cảm nào đó, trên mặt của anh không có bất kỳ biểu hiện nào, khi Doãn Thuỵ Hàm ôn nhu gọi ra một tiếng “Niếp Niếp” thì Tô Noãn không hề dừng lại, cô muốn xoay người rời đi, lại phát hiện chiếc xe Ferrari màu xanh ngọc đỗ ven đường.

Chiếc xe này Tô Noãn sẽ không quên, là Lục Cảnh Hoằng lần trước chạy, chỉ là về sao không hiểu vì sao không thấy, anh cũng không có giải thích thêm, cô tự nhiên cũng lười hỏi nhiều.

“Không nghĩ tới có thể gặp được Tô tiểu thư ở đây, thật rất khéo!”

Doãn Thuỵ Hàm băng qua lối qua đường, khoảnh khoắc nhìn thấy Tô Noãn giật mình sững sờ, liền lập tức lịch sự gật đầu chào hỏi, không quên nhìn về phía Cố Lăng Thành mỉm cười tìm kiếm câu trả lời:

“Lăng Thành, là Tô tiểu thư tìm được Niếp Niếp sao, nếu nói vậy, chúng ta phải hảo hảo cảm tạ Tô tiểu thư.”

“Ừ, anh đang cùng Tô tiểu thư nói chuyện, nơi này đón xe không được, muốn cho lái xe đưa cô ấy về.”

Cố Lăng Thành không để lại dấu vết buông Tô Noãn ra, chỉ là lẳng lặng cười nhạt, đối với tranh chấp vừa rồi không đề cập tới một chữ một câu, Doãn Thuỵ Hàm cũng giống như không nhìn thấy Tô Noãn cùng chồng mình lôi kéo.

“Nếu như vậy, Lăng Thành đưa Tô tiểu thư về đi.”

Khéo léo cười tươi đẹp làm sao, Doãn Thụy Hàm ôm lấy Niếp Niếp đang nhìn chằm vào Tô Noãn, tài xế đã lái xe đến, Doãn Thuỵ Hàm một chân dài bước vào, rồi nhẹ nhàng ngoái đầu nhìn lại, vòng eo xoay tròn động tác phong tình vô hạn:

“Lăng Thành, em cùng Niếp Niếp chờ anh về ăn cơm!”

“Cô có thể không cần tiếp tục diễn, dù sao chỉ cần Cố Lăng Thành biết cô là một người vợ hiền lành không phải sao?”

“Đã có người đến đón tôi, các người một nhà ba người có thể an tâm về rồi.”

Tô Noãn nhìn Doãn Thuỵ Hàm dù bận nhưng vẫn ung dung cười nhạt, thản nhiên nói xong, không có đi nhìn bộ dạng của Cố Lăng Thành cùng Doãn Thuỵ Hàm, đi đến bên cạnh cửa xe Ferrari màu xanh ngọc kia, thuận tay mở ra, ngồi xuống trước khi xe khởi động chạy.

Một giây này, cô không cách nào đi dựa vào ai, như vậy, Lục Cảnh Hoằng coi như tôi nợ anh một lần nhân tình đi!

Vốn muốn lái xe thể thao đi chợt đột nhiên tắt máy, Tô Noãn nghi hoặc quay đầu, nhìn thấy một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ thì thần sắc ngẩn ra, còn đối phương cũng ghé vào trên tay lái, sương mù trên khuôn mặt anh tuấn hiện lên một nụ cười thản nhiên.

“Tôi tưởng cái đầu nhuộm tóc này là một cậu nhóc, không ngờ là Venus đã cắt tóc ngắn.”

Tô Noãn khi bình tĩnh lại chuyện thứ nhất làm không phải là xuống xe, mà là bắt đầu quan sát chiếc xe này, so với chiếc xe Lục Cảnh Hoằng lái giống y như nhau, thậm chí ngay cả đồ đạc bố trí bên trong xe không xe dịch chút nào.

“Chiếc xe này anh lấy ở đâu ra?”

Tô Noãn kinh ngạc nhìn người đàn ông trên ghế lái, cô lúc này mới nhìn rõ diện mạo anh ta, da thịt màu lúa mạch, cái trán rộng lớn, song mũi cao thẳng, hốc mắt hãm sâu so với người bình thường, mang theo nét con lai đặc thù, cánh môi hơi mỏng giờ phút này đang khẽ mím lại, ánh mắt màu xanh dương xám thâm thuý:

“Lấy?”

Hắn hứng thú vuốt cằm, khoé miệng ý cười càng đậm vài phần, lười biếng ngồi ở vị trí lái xe, một cánh tay vẫn đặt trên tay lái:

“Tuỳ tiện lên xe của đang ông xa lạ, nhưng thực ra là một chuyện rất nguy hiểm.”

“Thật có lỗi, tôi vừa rồi nhận nhầm xe, gây phiền phức cho anh thực xin lỗi, tạm biệt.”

Cô nếu biết đây không phải là xe của Lục Cảnh Hoằng, cô cũng sẽ không đi lên, nếu đối phương nói như vậy, cô liền mượn cớ mà chuồn đi thôi.

Cô nhìn về ven đường phía trước thấy Cố Lăng Thành còn đứng ở đó, xe Doãn Thuỵ Hàm cũng chưa lái đi, giống như bọn họ định liệu cô sẽ bị đuổi xuống xe, nhưng sau đó cô cũng không có lựa chọn nào khác để đánh trả lại bọn họ.

Khi Tô Noãn đẩy cửa xe ra định đi xuống thì một cánh tay thật dài vươn tới, không nhanh không chậm đóng lại cửa xe vừa bị cô mở ra, anh hướng về phía Tô Noãn mỉm cười, chân thành thốt lên:

“Bọn họ còn nhìn thấy đấy, nếu bắt đầu diễn, phải có một cái happy end chứ.”

Anh nhìn ra được tranh chấp giữa bọn họ sao?

Người đang ông cười cười nghiêng đầu nhìn Tô Noãn, lông mày anh ta rất cao, hai mắt có vẻ thâm thuý, giờ phút này bộ dáng híp mắt giống như một con sói sám có ý xấu, nhưng Tô Noãn lại không thấy có gì nguy hiểm, cô đang nhớ lại Hôi Thái Lang trong một bộ phim hoạt hình.

“Vừa rồi hẳn là cô nên công kích hạ bệ anh ta, so với xoay người rời đi có thể có lợi nhiều lắm!”

Tô Noãn có chút buồn cười, cong lên khoé môi đem tầm mắt hướng tới bên ngoài cửa sổ, người đàn ông không cần phải nhiều lời nữa, cười ngắm nhìn gò má trắng trong thuần khiết kia, khởi động xe thể thao.

Xe chạy nhanh như bay, xẹt qua ven đường khung cảnh Tô Noãn không muốn nhìn thấy, thật lâu sau Tô Noãn mới nhớ tới nói một câu:

“Cảm ơn.”

“Đây là vinh hạnh của tôi, có thể làm tài xế cho vị tiểu thư xinh đẹp.”

Người đàn ông hất đầu nhìn cô một cái, ánh mắt ca ngợi mà không thô tục, cho dù trong lời nói anh mang theo ý vị cợt nhã, Tô Noãn đáp lại một nụ cười, nhìn thấy trạm xe buýt cách đó không xa thì nói với anh:

“Vui lòng cho tôi xuống trạm xe buýt phía trước.”

Người đàn ông ôn hoà cười cười, đúng như cô muốn, xe dừng lại ở trạm xe buýt, Tô Noãn sau khi xuống xe không quên nói cám ơn, đối phương chỉ là dùng một nụ cười dịu dàng che phủ cô.

“Lần trước ly Cappuccino kia, làm cho tôi chứng kiến cảnh tượng núi băng hùng vĩ hoà tan, nếu phải nói cám ơn, phải là tôi nên cám ơn cô.”

Tô Noãn bừng tĩnh hiểu ra, cô rốt cuộc nhận ra vị tài xế anh tuấn này, là lần trước cô thay mặt chị Lâm Gia Gia làm ở khách sạn thì để cho cô bưng Cappuccino cho khách.

Anh cũng đoán được Tô Noãn đã nhớ ra, hơi cười nói:

“Không nghĩ tới cô giờ mới nhận ra tôi, đối với một người đàn ông mà nói, quả thực có cảm giác bị thất bại.”

Tô Noãn có chút như rơi vào trong sương mù, thế nhưng anh lại như cũ vô tình cười:

“Hy vọng lần sau gặp lại tôi thì chỉ cần nhìn một cái là nhận ra tôi, tôi tên gọi Thái Luân Tư.”

Chiếc Ferrari hăng hái biến mất trong tầm mắt cô, Tô Noãn mở trừng hai mắt, nhìn một chút mùa lam trong đôi mắt kia, nhàn nhạt cong cong khoé miệng, nhưng vẫn không để trong lòng lâu.

————-

Âm nhạc Saxo tựa như sương chiều quanh quẩn bên trong quầy rượu ưu nhã an tĩnh, Thái Luân Tư lúc chạy đến thì liền nhìn thấy Lục Cảnh Hoằng ngồi bên quầy bar, anh đang rót rượu vào trong ly, trên khuôn mặt tuấn tú trắng nõn xinh đẹp đã có chút ngà ngà say.

“Lục bộ trưởng, tối hôm qua gọi điện thoại cho cậu cũng không nhận, hôm nay như thế nào một mình chạy tới đây uống rượu vậy?”

Lục Cảnh Hoằng chỉ là liếc mắt nhìn Thái Luân Tư ngồi xuống bên cạnh, liền cứ thế uống rượu, chất lỏng màu đỏ nồng đậm chảy vào trong ly, phát ra một loại thanh tuyền giống như tiếng vang nhỏ vụn, anh cầm ly rượu lên đặt bên khoé miệng nhẹ nhàng uống một hớp.

“Nhớ lần trước uống rượu cùng cậu cũng là chuyện cách đây mấy năm, cậu có phải hay không gặp chuyện gì phiền lòng rồi?”

Thái Luân Tư đối với bộ dạng yêu mị này của Lục Cảnh Hoằng không hỏi lờ đi xem như không thấy, rót cho mình ly rượu đỏ, cầm ly rượu lên, nhẹ lay động, màu đỏ diêm dúa lẳng lơ kia toả mùi thơm ngào ngạt, ở đáy ly ưu nhã xoay tròn:

“Mình vừa rồi ở trên đường gặp được người bán hàng lần trước, đã cắt tóc ngắn, chỉ là vẫn xinh đẹp như cũ, làm lòng người lay động.”

“Theo tình hình vừa rồi, cô ấy đối với mình cũng không chán ghét, có thể phát triển tình cảm một chút, dù sao cha mẹ mình ở bên Mỹ cũng lại thúc giục…”

Thái Luân Tư hai ngón tay vuốt ve cằm, nhíu mày suy tư vấn đề tình cảm của mình, anh cũng nhận thấy được Lục Cảnh Hoằng khác thường, một người không thích uống rượu thế nào tối nay lại có tâm tình uống rượu?

Chẳng lẽ bởi vì phụ nữ?

Thái Luân Tư nhất thời sáng mắt lên, nhìn Lục Cảnh Hoằng bên cạnh từ trên xuống dưới, chú ý tới mấy người phụ nữ ngồi cách đó không xa đang nhìn về phía bọn họ, rất có ý đến gần.

“Ansel, cậu có phải hay không biết yêu rồi hả?”

Động tác rót rượu của Lục Cảnh Hoằng dừng lại, vẻ mặt biến hoá vụt thoáng qua cũng đã bị đôi mắt sắc bén của Thái Luân Tư nhìn ở trong mắt, nhướng đuôi lông mày đưa ly rượu, có thâm ý cười nhạt:

“Ansel, khi nào thì kết hôn?”

Lục Cảnh Hoằng bỗng nhiên quay đầu nhìn anh ta, trên khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng lộ vẻ tươi cười, lại thoáng như trong đêm tối Kiểu Nguyệt thanh thanh đạm đạm, anh đưa ly rượu trong tay một hơi uống sạch.

“Cậu cảm thấy mình nên kết hôn sao?”

Lục Cảnh Hoằng như vậy là không thích hợp, Thái Luân Tư nhăn lại ấn đường, cũng nhấp rượu theo, trước cái nhìn soi mói của Lục Cảnh Hoằng, ngượng ngập gật đầu:

“Nếu như có cô gái yêu mến, tại sao không kết hôn để an định lại?”

Lục Cảnh Hoằng trầm mặc không nói, sau một hồi sâu kín thu hồi tầm mắt của mình, lại uống rượu, liền đặt ly rượu xuống, đứng dậy muốn đi.

“Mình vừa mới tới mà cậu muốn đi rồi, mình còn chưa có cùng cậu chia sẻ niềm vui mình gặp lại Venus trong lòng mình đây?”

Thái Luân Tư hướng tới bóng lưng Lục Cảnh Hoằng kêu lên, Lục Cảnh Hoằng ngay cả quay đầu cũng không quay đầu lại, trực tiếp đi ra cửa, sau đó, anh nhìn thấy có một cô gái ăn mặc khêu gợi muốn đến gần, chỉ là còn chưa đến gần liền lựa chọn lùi bước.

Thái Luân Tư nhìn ly rượu đỏ, bất đắc dĩ cười khẽ thì thầm:

“Ansel, lòng của cậu, đến tột cùng là trong bàn tay ai, mình càng ngày càng chờ mong gặp được người con gái khiến cho cậu mượn rượu giải sầu…”

Nhớ tới hôm nay gặp được bóng hình liều lĩnh xinh đẹp kia, Thái Luân Tư không tự chủ được cười ra tiếng, xem ra, không chỉ Lục Cảnh Hoằng sẽ rơi vào lưới tình, anh lần này cũng muốn thật lòng gia nhập sao?

Bên quầy bar ngồi xuống một cô gái dễ thương xinh đẹp, hướng anh nâng ly lên, ý vị sâu xa mỉm cười, anh hiểu ý nụ cười hấp dẫn kia, lại không như quá khứ chủ động tiến lên, uống xong ly kia say rượu, hướng cô ta lịch sự cười cười, sau đó cũng đứng dậy rời khỏi quán bar.

Vừa tới cửa, liền nhìn thấy chiếc xe màu Champagne kia chạy vèo qua trước mặt anh, nếu anh nhớ không lầm, thì có vẻ Lục Cảnh Hoằng đã uống nhiều rượu rồi?

Phòng nghỉ vắng vẻ tối tăm, an im lặng nằm ngửa trên chiếc giường ngủ màu trắng, áo sơ mi quần tây mặc ban ngày, bị anh tiện tay ném trong góc, cả đêm phóng túng say rượu làm đầu anh đau muốn nứt ra, thân thể nổi điên dường như trống không cùng bàng hoàng.

Rõ ràng là muốn dùng rượu làm tê liệt suy nghĩ rối loạn của chính mình, lại phát hiện chính là càng uống càng thanh tỉnh, anh nhớ tới những nụ hôn kia, thân mật mà gần sát nhau cảm giác giống như thuỷ triều tràn vào thân thể của anh, quấy nhiễu dòng suy nghĩ của anh.

Anh không có thói quen bị một loại cảm giác xa lạ như vậy dẫn dắt ý chí, anh chán ghét cảm giác bị khống chế.

Chỉ là, anh lại nghĩ tới bên trong bãi đỗ xe ngầm ngày đó, chồng cũ của cô dừng lại giữa không trung thử dò xét định hôn cô, anh không biết vì sao những thứ không giải thích được kia lại muốn chạy vào trong thế giới của anh, buộc chặt vào anh.

Anh là người đàn ông cảm tình lạnh bạc, không nên bị cuốn vào những thứ tình cảm không ngừng để ý và lung tung.

Anh đứng dậy đi vào nhà tắm, mở ra vòi sen, nước lạnh thấu xương từ đỉnh đầu chảy xuống, anh cần bĩnh tĩnh một lát, anh đoán không ra mình muốn cái gì, như vậy cũng chỉ có thể bình tĩnh, bình tĩnh để có thể cẩn thận suy nghĩ.

Bị giọt nước thấm ướt lông mi làm gợn lên hoang mang khác thường, anh nghe tiếng nước chảy ào ào, cũng đã nghe đến sâu trong nội tâm mình cuồn cuộn, suy nghĩ của anh không biết phải phóng thích đi đâu, đầu óc của anh bị tràn ngập nụ hôn thân mật chiếm giữ.

Chưa bao giờ nghĩ đến sẽ có một ngày như thế, anh bức mình đến tình cảnh không đường để đi, anh chỉ là muốn thử nghiệm lực ảnh hưởng của cô đối với chính mình, lại không ngờ tới càng thêm hoài niệm kết quả.

Anh bỗng nhiên mở mắt ra, mặc cho nước chảy vào ánh mắt anh, anh không thể phủ nhận nội tâm chân thật kêu gào, anh tự giễu cong lên khoé môi, cười nhạo mình không yên phận, anh có phải hay không si mê nụ hôn của một người con gái?

Lục Cảnh Hoằng, mày cũng rơi vào dục niệm nguyên thuỷ nhất sao?

Chỉ là một nụ hôn, đã khiến cho thế giới của mày long trời lỡ đất, mày không thể đi nguỵ biện, từ buổi sáng chia tay với cô ấy cho tới bây giờ, đầu óc của mày liền không ngừng nhớ nhung.

Anh xoạch một tiếng tắt đi vòi sen, trên nửa tấm kính mờ mờ dính đầy mảng nước lớn, róc rách chảy xuống, giống như là đôi mắt phượng xinh đẹp kia hiện ra ưu thương.

Lục Cảnh Hoằng chợt nhắm mắt lại, ngăn cản chính mình tiếp tục sa vào, anh im lặng đứng, đột nhiên, ra khỏi nhà tắm, cầm lấy chìa khoá, không để ý cả người bị ướt, đẩy cửa đi ra ngoài.

Khoé mắt của anh bất giác liếc đến cách đó không xa dừng lại một mảnh tay áo trắng như tuyết cùng mái tóc đen yên tĩnh mềm mại, chỉ là, anh không thể dừng lại hai chân của mình, bởi vì chỉ có một con đường có thể đi ra khỏi trái tim ngơ ngẩn của anh.

Một người đối với lựa chọn vấn đề này, thường thường sẽ xem xét lựa chọn một thời gian rất dài, nhưng là, đưa ra quyết định lại chỉ ở trong phút chốc.

Huống hồ anh không thể nào lựa chọn.

———–

Xe Mercedes Benz chạy trên đường lớn, gió đêm mạnh mẽ theo cửa sổ chui vào, thổi lên quần áo ướt đẫm của anh, làm anh hết sức thanh tỉnh, cũng khiến đầu anh vỡ ra giống như đau đớn.

Trong đầu của anh tất cả đều là khuôn mặt tươi cười xinh đẹp của cô khi bọn họ chung đụng, mặc dù bọn họ quen biết vẫn chưa tới một tháng, thế nhưng anh hiện tại đã si mê điên cuồng rồi sao?

Anh nặng nề đạp chân ga, xe lượn vòng chạy trên đường cao tốc trống trải, hối hả phá vỡ đêm tối tịch liêu, chợt thắng gấp, động cơ phát ra tiếng nổ vang nặng nề, giống như là sự kích động vừa yên tĩnh mà u nhã.

Bánh xe đình trệ trên bờ cát, Lục Cảnh Hoằng ngồi ở chỗ ghế lái, nhìn bờ biển xa xa phía trước, gió biển đêm, lành lạnh cắt vào da thịt, anh xoa nhẹ huyệt thái dương đau đớn, xuống xe.

Thân thể cao to dựa trên cửa xe, Lục Cảnh Hoằng đón nhận gió biển lành lạnh nhìn về một vài điểm phía đại dương xa xa, tay áo anh bị gió biển mùa đông thổi lên một góc, vẫn ưu nhã, bay lên bay xuống.

Anh nhìn qua vẫn thanh nhã cao quý trước sau như một, nhưng lại không lãnh tình như ban đầu nữa.

Đơn giản chỉ vì một người…

————

Anh nhớ lại chuyện mấy năm trước, anh và Thiếu Thần cùng nhau lái xe đến bờ biển ngắm mặt trời mọc, trước đó một ngày, anh mới trở về từ Na Uy, cho dù vẫn là bỏ lỡ tang lễ của Cù Ý Hinh.

Việc Cù Ý Hinh qua đời đối với người khác xem ra đã mang đến cho anh đau đớn đả kích kịch liệt, chỉ có anh mới hiểu được, về nước cũng chỉ vì Lục lão gia nghiêm khắc ra lệnh uy hiếp sau đó là thoả hiệp tốt nhất.

Khi đó, bọn họ ngồi trên tảng đá ven bờ biển, uống mấy lon bia, nhìn về biển rộng bao la nơi phương xa.

Thiếu Thần hưng phấn bừng bừng nói: “Cháu muốn ra biển khơi, cái gì cũng không mang theo.”

Nói lời này thì, Thiếu Thần đang cầm máy ảnh, chụp cảnh mặt trời mọc đẹp đẽ từ từ nhô lên, trên mặt là nghiêm túc chuyên chú, thế nhưng câu nói kia lại nói rất tùy tính và xúc động.

“Đối với cháu mà nói, ít nhất nên mang theo máy chụp hình, nó không phải là thứ cháu yêu thích sao?”

Thiếu Thần nghe xong lời anh nói sửng sốt, bỏ máy ảnh xuống, quay đầu lại nhìn anh cười cười, trên vẻ mặt là nhàn nhạt hạnh phúc:

“Cháu nghĩ cháu chỉ cần mang theo một người là tốt rồi.”

Thiếu Thần yêu, luôn luôn không có nói qua, cho dù là biến mất trên thế giới này, nó cũng dùng trái tim của nó chứng minh tình yêu đến chết cũng không đổi của nó.

Như vậy hiện tại, anh lại tính là cái gì, muốn đoạt lấy phần tình yêu này của cháu mình sao?

————

Xe màu Champagne đi qua khu kiến trúc cũ kỹ, bầu trời xa thẳm, dần dần hiện ra màu trắng bạc, cắn nuốt tối tăm vô biên vô hạn.

Lục Cảnh Hoằng dừng xe lại, động cơ nhẹ nhàng phát ra tiếng ngựa hý, anh quay đầu nhìn lên, nhìn về phía căn phòng cũ kỹ lẳng lặng đứng sừng sững trong sương sớm ban mai.

Rèm cửa sổ theo gió thổi xẹt qua đồ dùng trong nhà, lờ mờ, sặc sỡ không rõ, một đạo bóng dáng yếu ớt, yên tĩnh chiếu rọi trên rèm cửa, cô khẽ nhếch đầu uống nước, giống như một tấm ảnh trắng đen không nhúc nhích.

Anh trầm mặc nhìn, hai tay gắt gao nắm tay lái, nội tâm giống như roi quất chưa bao giờ gặp qua.

Nếu một người chưa từng thấy qua biển khơi, như vậy, không thể cưỡng cầu anh miêu tả hình dáng biển khơi;

Nếu một người chưa từng gặp được tình yêu, như vậy, không nên bức bách anh hiểu được mùi vị của tình yêu.

Biển khơi, có thể cắn nuốt sạch một ước mơ, như vậy tình yêu, có năng lực huỷ diệt cái gì?

Anh yêu cô sao?

Lục Cảnh Hoằng nhìn lại trong kính chiếu hậu phản ra khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, vẫn là nói, anh đã bị phần tình cảm không thể dùng ngôn ngữ để hình dung này huỷ diệt rồi sao?

————-

Tô Noãn ngáp từ trên giường, ngay cả chính cô cũng không rõ tại sao đột nhiên tỉnh dậy, cô mặc cái áo T-shirt rộng rãi cùng quần thể thao, kéo dây kéo, mơ hồ xuyên qua phòng khách.

Từ trong tủ lạnh lấy ta một chai nước khoáng, ngửa đầu uống, nhất thời buồn ngủ tản đi mấy phần, cô nhìn đồng hồ báo thức trên vách tường, lại phát hiện mới khoảng 4 giờ sáng.

Trong phòng Lâm Gia Gia còn ánh đèn ảm đạm, kèm theo tiếng nhai đồ ăn vặt kêu ken két là âm than
Like + follow page: Truyện Full
để nhận tin mới nhất từ Truyện Full nha ^^