Nói đúng lý hợp tình như vậy, trên hình dáng góc cạnh rõ ràng kia không thấy chút áy náy nào, Lục Cảnh Hoằng tự nhiên đứng dậy, chân thon dài từ từ bước đi thong thả về phía Tô Noãn tức giận đến nổi mặt tái xanh.

“Anh nhớ được anh đã thực lòng khuyên bảo em.”

Là chính em đã vi phạm đến thời gian quy định sau cùng!

Tô Noãn nghe ra ẩn ý trong lời nói của Lục Cảnh Hoằng, cô tức giận ngẩng đầu lên trừng to đôi mắt phượng:

“Tiểu nhân!”

Tô Noãn chìa một ngón trỏ bị Lục Cảnh Hoằng gắt gao nắm chặt, anh nhẹ nhàng hướng trong lòng kéo một cái, Tô Noãn liền không tự chủ được ngã về phía trước, thiếu chút nữa đụng vào lồng ngực anh.

Khoảng cách gần như vậy, Tô Noãn mới phát hiện Lục Cảnh Hoằng đã cởi ra bộ quần áo bị cô làm cho nhếch nhác lúc sáng sớm, áo trắng tinh khiết mỏng manh, quần dài màu vàng nhạt, cùng với sợi vải màu tối, cứ như vậy đứng ở trước mặt cô.

Vẻ mặt anh lạnh lùng lãnh đạm, cùng với động tác giờ phút này của anh thật là không tương xứng, có lẽ, đây là định nghĩa “Giả vờ đứng đắn” Tô Noãn dành cho Lục Cảnh Hoằng.

Đây cũng là điểm phiền muộn của Tô Noãn, chỉ cần ở cùng Lục Cảnh Hoằng, cô vĩnh viễn cũng không thể bình tĩnh làm ra vẻ thục nữ thanh tao ngạo mạn.

Dù là, cô chỉ cần biểu hiện được một nữa như khi đối mặt với Cố Lăng Thành hoặc là Cù Dịch Minh, hiện tại người bị chế ngự không làm được gì là cô, chung quy vẫn là cô không kháng cự được sắc đẹp hấp dẫn.

Đúng vậy, cô đem chính mình khuất phục khi đối mặt Lục Cảnh Hoằng, quy tội cho bề ngoài xuất sắc của Lục Cảnh Hoằng, cô xem như chuyện lạ gật đầu một cái, mà xem nhẹ một đôi mắt không di chuyển luôn nhìn chằm chằm vào mắt mình.

“Em cự tuyệt Cố Lăng Thành.”

Cô không có nghe lầm, là một câu trần thuật, không mang theo chút nghi hoặc nào.

Tô Noãn đột nhiên nhìn về phía Lục Cảnh Hoằng, sắc mặt của anh giống như giọng nói của anh, bình thản, bao phủ ở đằng sau một đám sương mù, không lâu sau, đám sương mù tiêu tan, anh thản nhiên gợn lên khoé miệng, ngước lên nhìn cô.

Ánh mắt của anh không có trốn tránh đón nhận của cô, giống như đối với nghi hoặc của Tô Noãn, anh thản nhiên bước lên phía trước kéo một cái, đem Tô Noãn kéo lại gần thêm mấy phần, cho đến khi một đôi bàn tay mềm mại chắn lại ở trước ngực anh.

“Anh gắn máy nghe trộm trên người của tôi hả?”

“Có phải anh nên lý giải là, em quyết định ở lại bên cạnh anh không?”

Lục Cảnh Hoằng cúi người xuống, cánh môi đỏ hồng dịu dàng hôn khoé miệng cô một chút, anh giống như không nghe thấy vấn đề của cô, cứ thế đặt câu hỏi, khoé môi nở nụ cười thản nhiên.

Tô Noãn không thích thái độ qua loa, hai tay của cô nhẹ nhàng đẩy ngực Lục Cảnh Hoằng ra, sau đó thực sự thoát khỏi khí thế của Lục Cảnh Hoằng, rời xa cổ hơi thở nhẹ nhàng khoan khoái này.

Lục Cảnh Hoằng cúi đầu nhìn đôi tay kia cự tuyệt lồng ngực, tuân theo tất cả động tác của Tô Noãn, cho nên, anh thoả mãn cô thối lui ở một khoảng cách, lẳng lặng nhìn vẻ mặt không được tự nhiên của cô.

Trầm mặc giống như một ly cà phê đen tinh khiết, mùi thơm nồng nặc di chuyển giữa bọn họ.

Tô Noãn bị đôi mắt lạnh lùng trong trẻo của Lục Cảnh Hoằng nhìn đến cả người mất tự nhiên, thậm chí có chút khẩn trương, trải qua mấy ngày nay, cô thiếu chút nữa quên Lục Cảnh Hoằng là một người không dễ chọc vào, nhìn vẻ bề ngoài của anh cũng không có an toàn.

“Tôi không thích ở đây, tôi tính tự mình đi tìm nhà ở, tôi hy vọng anh có thể tôn trọng tôi.”

Ngữ khí Tô Noãn thật kiên định, tuy rằng nghe qua rất giống như là đang thương lượng với Lục Cảnh Hoằng, nhưng chớ có hoài nghi ánh mắt của cô, đang đối với Lục Cảnh Hoằng tiến hành khiêu chiến, bộ dạng giống như lời thề son sắt của cô làm cho Lục Cảnh Hoằng nhướn mày.

“Vậy em muốn đi đâu?”

“Tại sao tôi phải nói cho anh biết, chuyện này hình như không có bất cứ quan hệ gì với anh.”

Tô Noãn đề phòng trên dưới quan sát Lục Cảnh Hoằng đứng một bên hai tay đút vào túi, anh đứng ở đó bên cạnh chiếc giường mới, rất giống như là hoàng tử Tanaka cao quý bước ra từ vườn hoa Lavender, chỉ là ánh mắt có chút mê ly thơm nồng:

“Em không nói cho anh biết, làm sao anh sắp xếp hành lý dọn qua?”

“Anh dọn qua làm gì, tôi có nói ở chung với anh đâu? Lục Cảnh Hoằng, anh quá tự cho là đúng đi!”

Tô Noãn xấu hổ khiển trách, khuôn mặt hồng hồng, không biết là do thẹn thùng hay là tức giận, cô mặc kệ anh, xoay người muốn rời đi, hành lý không có thì đành chịu, cùng lắm thì ra chợ mua lại một ít quần áo vậy.

Nào có thể đoán được Lục Cảnh Hoằng tiến lên một bước, liền từ sau ôm lấy cô, bờ môi ấm áp như có như không chạm vào lỗ tai cô, tiếng nói khàn khàn lộ ra từ tính mê hoặc:

“Không ở cùng với anh? Noãn Nhi, có đôi khi không thể nói như vậy được, cẩn thận kẻo em cắn đầu lưỡi của mình đó.”

“Không được gọi tôi là Noãn Nhi.”

Tô Noãn khó chịu quay đầu trừng anh, chỉ nhìn thấy dung nhan trong suốt của Lục Cảnh Hoằng, vẻ mặt của anh rất đơn giản, giống như một phen trêu chọc cô mới vừa rồi không phải là do anh làm, bất quá tất cả cũng chỉ là do cô mơ màng.

“Nhìn xem, có thích cái giường này không?”

Lục Cảnh Hoằng lập tức thay đổi đề tài, ôm cả thân thể cô, xoay nghiêng một góc, làm cho tầm nhìn của cô bị màu tím rộng lớn lấp đầy, cũng làm cho Tô Noãn nhớ tới câu nói kia trong điện thoại của Lục Cảnh Hoằng – tự mình thử giường.

“Hạ lưu!”

Tô Noãn chỉ cho ra hai chữ nhận xét, cô cầm lấy một đôi tay đang ôm cô, muốn đẩy ra, nhưng căn bản không có khả năng, Lục Cảnh Hoằng cũng mặc kệ giãy giụa của cô, không đem kháng cự của cô coi là quan trọng.

“Anh cái gì cũng không có làm, sao lại hạ lưu rồi?”

Thanh âm của anh nghe cực kỳ vô tội, nhưng trong lúc anh cúi đầu, hơi thở nóng ẩm thổi vào trên cổ cô, di chuyển khắp xung quanh, cảm giác ngưa ngứa làm cho toàn thân Tô Noãn tê dại run rẩy.

“Anh thực không biết sao?”

Tô Noãn tức giận hỏi lại, cô cố gắng tránh ra Lục Cảnh Hoằng đến gần, thế nhưng anh lại không từ bỏ ý định bám sát, môi anh nong nóng, ẩm ướt, khi thì đụng chạm, khi thì khẽ giữ khoảng cách:

“Em cảm thấy anh nên biết cái gì, hả?”

Thanh âm của anh dần dần biến thành thì thầm rỉ vào tai, Tô Noãn mặt phút chốc hồng lên, hơn nữa bắt đầu mạnh mẽ giãy giụa, bởi vì anh đột nhiên dùng sức đem cô ép vào trên người mình, sau đó cô cảm giác được thân thể của anh biến hoá.

“Giường có cái gì tốt, chẳng lẽ anh không có chút chuyện đứng đắn nào có thể làm sao?”

Tô Noãn cúi đầu cố ý không nhìn tới ánh mắt của Lục Cảnh Hoằng, cô cảm thấy mình rất đáng thương, cũng rất vô tội, thế nhưng lại phát hiện ra một con sắc lang, cái này không thể tính là lỗi của cô, về mặt ý nghĩa nghiêm khắc mà nói, cô cũng là một người bị hại.

“Lục Cảnh Hoằng, anh mau…”

Tô Noãn muốn nói, anh mau buông tôi ra, bằng không tôi không khách khí, chỉ là còn chưa nói ra miệng, người liền bị Lục Cảnh Hoằng áp đảo, chiếc giường mềm mại có tính đàn hồi cao làm cho thân thể bọn họ tưng lên một cái.

Động tác của anh có thể hình dung chính xác là nhanh chóng kiên quyết, Tô Noãn ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt sáng long lanh, gắt gao nhìn chằm chằm cô, nhìn chằm chằm ngón chân của cô không tự chủ được co lại.

Cô biết tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì, loại dự cảm này đối với cô mà nói, đã muốn trước lạ sau quen rồi, điều này làm cho cô có chút hoảng hốt, một đôi tay càng muốn đi ngăn cản anh hành động bước tiếp theo.

“Lục…”

Anh nuốt lấy lời cô.

Anh hôn rất ngang ngược, rất bá đạo, cạy mở hàm răng của cô, làm cho cô cảm thấy có chút đau, cô muốn giãy giụa, cuối cùng lại thoả hiệp buông xuôi, vì vậy nụ hôn dần dần trở nên dịu dàng.

Tô Noãn không thể nào tự hỏi, cô không thể lý giải vì sao Lục Cảnh Hoằng như vậy, chỉ sợ, vĩnh viễn cũng không cách nào lý giải được người đàn ông hay thay đổi này, có thể lạnh lùng giống như băng, cũng có thể nhiệt tình như lửa.

Lục Cảnh Hoằng hôn ở hai bên má cô, dừng lại, anh chống lên thân thể của chính mình, ánh mắt trong trẻo nhìn chằm chằm cô:

“Ở lại bên cạnh anh, vĩnh viễn.”

Lục Cảnh Hoằng không có cần câu trả lời của cô, ngữ khí của anh nghe ra giống như không phải khẩn cầu, mà càng giống là một mệnh lệnh hơn, cánh tay vốn đang chống đỡ chậm rãi co lại, anh một lần nữa bắt môi cô làm tù binh, dịu dàng lưu luyến.

Tô Noãn không có trầm mê nhắm mắt lại, cô vừa nhận lấy nụ hôn được coi như là lão luyện, vừa ngước nhìn trần nhà, nội tâm một mảnh mờ mịt mông lung.

Vĩnh viễn, là thời gian bao lâu, phải cách xa bao nhiêu mới có thể đạt tới?

————

Mưu đồ chuyện tốt của Lục Cảnh Hoằng cuối cùng cũng không có đạt được, hoặc là nên nói, ngay tại lúc nước sắp chảy thành sông thì bên ngoài phòng ngủ vang lên tiếng chuông cửa, reo không ngừng gián đoạn, cũng dập tắt hứng thú của hai người.

Tô Noãn phát hiện người mình không mảnh vải nằm ở trên giường, xấu hổ bật người lấy mền bao lấy chính mình, sau đó vội vội vàng vàng bắt đầu mặc quần áo, còn Lục Cảnh Hoằng thì thong thả mặc quần áo, sau đó khuôn mặt đen thui đi ra phòng ngủ.

Khi cửa mở ra thì Tô Noãn cũng ra khỏi phòng ngủ, cô nhìn thấy sắc mặt Lục Cảnh Hoằng lãnh trầm, vẫn không nhúc nhích đứng ở cạnh cửa, lòng hiếu kỳ thúc giục, để cho cô đi tới, sau đó, liền nhìn thấy được Đậu Đậu ngồi ở cửa.

Đậu Đậu mặc đồng phục đi nhà trẻ, thắt một cái thắt lưng, đeo cái ba lô nhỏ, chân nhỏ mang một đôi giày, một cái đầu đen lôi thôi, giống như “Tiểu Vương Tử” của Saint-Exupéry.

Nó hình như cũng không nhìn thấy Lục Cảnh Hoằng đứng ở cửa, hai cái chân ngắn hãy còn ngồi xếp bằng ở trên nền gạch sáng bóng, cúi đầu ăn chén cá viên đang bưng trong tay, sau khi nuốt một viên cá viên cuối cùng vào bụng, mới ngẩng đầu.

Tầm mắt Đậu Đậu trực tiếp lướt qua Lục Cảnh Hoằng, rơi vào trên người Tô Noãn, nó vui mừng toét ra cái miệng nhỏ bị cay đến hồng hồng, rất nhanh từ trên mặt đất bò dậy, chạy về phía Tô Noãn.

“Noãn Noãn của con, thì ra dì ở đây a!”

Lục Cảnh Hoằng nhìn vị khách không mời mà đến này chạt xẹt qua bên cạnh mình, thiếu chút nữa đưa tay phải ra bắt lại, sau đó ném ra bên ngoài, nhưng là nhận được nền giáo dục tốt đẹp từ nhỏ đã nhắc nhở anh: đó là không đúng, anh nhất định phải duy trì thái độ đúng mực.

“Noãn Noãn của con, Đậu Đậu khát quá, muốn uống nước!”

Một cái thân thể nhỏ nhắn mềm mại thơm mùi sữa ôm lấy hai chân Tô Noãn, Đậu Đậu ngẩng lên cái đầu nấm, giống như con mèo nhỏ, nhẹ nhàng liếm trên đùi cô, vừa cười hì hì nhìn cô.

Tô Noãn cúi đầu nhìn bộ dạng nịnh hót lấy lòng của Đậu Đậu, khuôn mặt quả táo nhỏ nhắn đỏ bừng, nó đô đô chìa một đôi tay trắng nõn nhỏ bé về phía cô, thân mình tròn vo vặn vẹo làm nũng:

“Ôm ôm!”

Ánh mắt khao khát của đứa trẻ khó có thể làm cho cô nói ra lời cự tuyệt, Tô Noãn nhìn đôi mắt trong sáng thuần khiết mở to của Đậu Đậu, không khỏi tự hỏi, khi cô còn bé, có hay không cũng có ánh mắt như thế, khát vọng một cái ôm ấm áp?

Đậu Đậu bị Tô Noãn ôm lấy, lập tức vòng qua cổ cô, cái đầu nhỏ cũng vùi vào hõm vai cô, bẹt bẹt cái miệng nhỏ nhắn, trên mặt tràn đầy tươi cười thoả mãn.

Đậu Đậu kêu muốn uống nước, Tô Noãn liền ôm nó đi vào phòng khách để xuống, sau đó đi rót nước cho nó, mà Lục Cảnh Hoằng cũng đi theo trở vào phòng khách, chỉ là trưng ra khuôn mặt tuấn tú trắng nõn lại đen giống như đáy nồi bình thường khó coi.

“Noãn Noãn của con, hình như con không cầm được cái ly này, dì có thể đút con uống được không?”

“Được.”

Tô Noãn cười đón lấy cái ly trong bàn tay nhỏ bé kia, cẩn thận thử thử độ ấm, sau khi xác định không làm nóng Đậu Đậu, mới đưa tới bên miệng nó, khẽ nghiêng cái ly đút nó uống, một bên lấy khăn tay lau chùi khoé miệng ướt sũng của nó.

Lục Cảnh Hoằng ngồi ở trên ghế sofa, vừa nâng chung trà lên uống, vừa nhìn Đậu Đậu không ngừng biểu diễn màn làm nũng với Tô Noãn, ánh mắt chỉ là lạnh lùng, như muốn ở trên người Đậu Đậu khoét ra một cái hố.

Đậu Đậu vẫn như cũ dùng hai tay ngây thơ chống cằm, đung đưa hai cái chân nhỏ, tự động che chắn ánh mắt cảnh cáo của Lục Cảnh Hoằng, cười híp mắt tách khỏi Tô Noãn:

“Ba ba không nói cho Đậu Đậu biết nhà của Noãn Noãn của con ở đây, bằng không Đậu Đậu đã tới sớm hơn một chút rồi, theo giúp Noãn Noãn của con bớt buồn.”

Tô Noãn nhìn bộ dáng tiểu bề trên của Đậu Đậu, hé miệng cười cười, đem cái ly đặt lên trên bàn trà, vừa định trò chuyện với Đậu Đậu, liền nghe thấy thanh âm của Lục Cảnh Hoằng:

“Cô ấy sống ở đây rất tốt, làm sao buồn được, ba ba của mi đâu? Lục Thiếu Phàm bây giờ ngay cả đứa bé cũng trông nom không được sao?”

Lục Cảnh Hoằng nghiêm mặt, giọng điệu nói chuyện với đứa bé cũng không nghe thấy hoà nhã dễ gần, Tô Noãn bất mãn nhíu mày, thế nhưng anh lại làm như không thấy, lập tức đứng dậy cầm lấy điện thoại nhà trên bàn trà, bắt đầu ấn dãy số.

Khi đầu kia điện thoại đường dây được nối thì Lục Cảnh Hoằng không quên lạnh lùng liếc về phía Đậu Đậu một cái, sau đó mới mở miệng nói chuyện, giọng điệu không phải rất khách khí, bí mật mang theo giáo huấn trách cứ, mặc dù ngữ điệu vẫn là rất bình thản:

“Đó là chuyện của con, chú không có nhiệm vụ giúp con chăm sóc con nít, trước 10 giờ đem thằng nhóc đi đi…”

Tô Noãn không nghe được thanh âm của đầu kia điện thoại, nhưng từ việc Lục Cảnh Hoằng càng vặn càng chặt chân mày cùng nhìn chòng chọc Đậu Đậu cũng đoán được, đàm phán với Lục Thiếu Phàm không được thuận lợi, nhưng mà Lục Cảnh Hoằng cũng là cân xứng, quyết tâm muốn đưa Đậu Đậu đi, không chịu nhượng bộ.

Điều này làm cho Tô Noãn cảm thấy Lục Cảnh Hoằng có chút không hợp với đạo làm người, không khỏi đồng tình đứng dậy bên cạnh Đậu Đậu, một đứa bé bốn năm tuổi nghe thấy mình bị đẩy tới đẩy lui, hẳn là cũng sẽ khó chịu đi?

Tô Noãn thu hồi tầm mắt nhìn Lục Cảnh Hoằng, lại trong lúc vô tình nhìn thấy Đậu Đậu đang nhìn về phía Lục Cảnh Hoằng làm mặt quỷ, cô giật mình hiểu rõ nguyên nhân làm cho mặt Lục Cảnh Hoằng đen thui.

Mà Đậu Đậu khi phát hiện ra ánh mắt Tô Noãn thì lập tức thu lại bản tính vốn nghịch ngợm gây chuyện, co rụt đầu vai nhỏ, một đôi mắt to đen bóng nhìn về phía Tô Noãn, lã chã muốn khóc, uất ức mà buồn bã.

“Ba ba nói không cần Đậu Đậu, Đậu Đậu không có chỗ nào để đi, đành phải đến nhà của Tiểu gia gia, Noãn Noãn của con, Đậu Đậu muốn đi, dì tự chăm sóc tốt chính mình nha, lần sau Đậu Đậu trở lại thăm dì.”

Nói xong, không để ý Tô Noãn nâng đỡ, Đậu Đậu tự mình dùng sức trượt xuống sofa, xách lên cái ba lô nhỏ của mình, muốn bước chân đi ra ngoài, tinh thần sa sút lắc lắc cái đầu nấm, đáng thương nói không nên lời.

Mặc dù biết tiểu tử kia đa phần là bày trò, Tô Noãn cũng không còn quyết tâm cứng rắn, quay đầu nhìn về phía Lục Cảnh Hoằng đứng đằng kia còn đang tranh luận với Lục Thiếu Phàm nói:

“Nếu Đậu Đậu muốn ở lại đây, cũng đừng đuổi nó đi, ừ… trước hết tạm thời tôi có thể ở đây, chờ Đậu Đậu về rồi tôi mới đi tìm nhà.”

Nghe được lời Tô Noãn nói, Lục Cảnh Hoằng vốn chết không chịu từ bỏ đấu khẩu nhất thời trầm mặc, sau đó vui vẻ mà cúp điện thoại, nhưng sắc mặt trên mặt thuỷ chung không có gì tốt, đôi mắt sắc bén kia quét ngang thân ảnh nhỏ nhắn ngồi ở ngoài cửa.

“Bởi vì nó muốn ở đây, em mới lựa chọn ở lại, là ý này sao?”

Tô Noãn nhíu mày lại, dưới ánh mắt vụt sáng, trả lời một câu khiến sắc mặt Lục Cảnh Hoằng càng khó coi hơn vài phần:

“Có thể nói là như vậy.”

Chương 55.2: Ở lại bên cạnh anh

Giữ Đậu Đậu ở lại nhà trọ, đối với Tô Noãn mà nói thì cùng lắm cô ở lại đây thêm mấy đêm, cũng bởi vì có người thứ ba ở đây, cô không lo Lục Cảnh Hoằng sẽ làm gì cô, cho nên ở lại cũng hết sức yên tâm.

Tối khuya đêm đó Lục Cảnh Hoằng xách cổ áo Đậu Đậu, dẫn nó cùng ngủ ở trong phòng khách thì Tô Noãn vẫn giữ vững trầm mặc, độc chiếm cái giường lớn, sau khi khoá chặt chốt cửa, mới yên tâm đi vào giấc ngủ.

Tiếng chim hót thanh thuý thưa thớt vào buổi sáng sớm mùa đông, nhưng ánh mặt trời vẫn như cũ rực rỡ, Tô Noãn đứng ở ban công trước phòng ngủ, giơ hai cánh tay ra, chuẩn bị xoay người trở về phòng, nhìn thấy thân ảnh Lục Cảnh Hoằng và Đậu Đậu dưới lầu.

Lục Cảnh Hoằng mặc áo khoát dài màu lam, làm nổi bật lên tư thế dáng dấp của anh càng thêm thon dài, trong tay anh đang cầm một túi ny lon, bên trong chứa đầy cái gì đó, sắc mặt bình thản đi về phía bên này.

Đậu Đậu nhảy nhót đi theo sau lưng Lục Cảnh Hoằng, mặc chiếc áo bông thật dày, trên đỉnh đầu nấm đội cái nón bằng len, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn màu hồng đỏ, tiếng cười giống như ánh mặt trời, rải đầy không khí.

Bon họ sáng sớm đi ra ngoài làm gì thế?

Lục Cảnh Hoằng vốn đang đi bình thường, tuy là không có nghe được cái gì, chỉ là bỗng nhiên cảm nhận được, vì thế chậm lại bước chân, hơn nữa nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn lên.

Âm thanh của Đậu Đậu phảng phất bị ngăn cách ở bên ngoài thế giới của bọn họ, thời điểm Lục Cảnh Hoằng nhìn thấy Tô Noãn đứng yên ở đầu bên kia, giống như một nhánh cây bông gạo yên lặng, thì ra là do một ít đầu tóc màu nâu.

Tô Noãn cũng nhận thấy được anh nhìn chăm chú, đem tầm mắt dừng ở trên mặt anh, lập tức rạng rỡ cười một tiếng, giống như một đoá hoa bao phủ trong sương sớm tách ra ánh sáng chói lọi.

Anh không tự chủ được gợn lên khoé miệng, cứ như vậy đơn thuần nhìn cô, cho đến khi cô ngượng ngùng thu hồi nụ cười, gãi cái đầu tóc ngắn bù xù kia, chạy vào phòng ngủ, anh vẫn là khó khôi phục lại lãnh đạm lúc ban đầu.

“Có phải Tiểu gia gia thích Noãn Noãn của con không?”

Lục Cảnh Hoằng cúi đầu nhìn về phía đang ngẩng mặt lên, hai hàng lông mi xoắn xuýt đánh giá kỹ chính mình, hơi nhíu chân mày, một bộ dạng như thế thì sao, hai ông cháu cứ như vậy giằng co.

“Tiểu gia gia, ông có thể hay không suy nghĩ thêm một chút?”

“Ta cảm thấy có cần thiết phải cho mi biết, giữ mi ở lại đây qua đêm, điều này làm cho ta rất là không vui.”

Lục Cảnh Hoằng hơi khom lưng hướng về phía ngũ quan vo thành một nắm của đứa bé, nói thẳng:

“Cô ấy sẽ là bà mợ của mi, ta không hy vọng mi cứ quấn quýt lấy cô ấy, quấy nhiễu cuộc sống của bọn ta, mi nên rõ ràng, chuyện nam nữ tới lui cần hưởng thụ thế giới của hai người.”

Đậu Đậu nhìn Lục Cảnh Hoằng đôi mắt gợn sóng không nhúc nhích, biểu cảm cũng trở nên nghiêm túc hẳn lên, vẻ từng trải đó không hợp với lứa tuổi, đôi mắt đen giống như hai quả nho tràn ngập ai oán:

“Tiểu gia gia, ông không thể nói như vậy với một đứa bé chưa tới 5 tuổi được.”

Lục Cảnh Hoằng thân thể thon dài đứng thẳng lên, gió sớm nhẹ nhàng thổi qua mái tóc đen như mực của anh, anh xách theo gói to bước vào đại sảnh rộng lớn của nhà trọ, khẽ lưu lại một câu nói:

“Vậy mi cứ coi như là một trận gió thổi qua đi.”

Đậu Đậu nhìn bóng lưng Lục Cảnh Hoằng, vô cùng ưu thương đảo chân mày, nhún vai, thân thể tròn trịa đuổi kịp bước chân của Lục Cảnh Hoằng, khi hai người đi vào thang máy thì ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Hoằng nói:

“Nếu như ông không để ý, con miễn cưỡng đồng ý với ông cùng sống chung với Noãn Noãn của con.”

Lục Cảnh Hoằng nhìn con số trên thang máy, không trả lời câu hỏi của Đậu Đậu, trước lúc bước ra cửa thang máy, đứng ở cửa nhà trọ thì anh mới liếc mắt giống như ba ba nhìn đứa con của mình:

“Nếu như mi không để ý, ta lập tức có thể miễn cưỡng lái xe đưa mi trở về nhà cũ của Lục gia.”

————–

Tô Noãn canh thời gian ra mở cửa thì nhìn thấy hai người đàn ông lớn nhỏ mắt to trừng mắt nhỏ, cô còn chưa hiểu đã có chuyện gì xảy ra, Đậu Đậu liền bổ nhào tới, chu cái miệng nhỏ nhắn ngẩng cái đầu nấm lên:

“Noãn Noãn của con, hôn chào buổi sáng!”

“Lời con nít nói không cần phải làm thực.”

Lục Cảnh Hoằng thanh âm có chút nặng nề lạnh lùng, Tô Noãn nhìn thấy trên mặt của anh cũng không có bao nhiêu diễn cảm, cũng không để ý nhiều, ngồi xổm xuống trước mặt Đậu Đậu, giống như chuồn chuồn lướt nước hôn xuống hai má Đậu Đậu:

“Như vậy được rồi chứ?”

Đậu Đậu vui mừng vỗ vỗ tay, thật nhanh cởi giày, chạy vào nhà, chạy đến trước bàn ăn, cố sức leo lên ghế, bởi vì cố gắng mà rống lên một tiếng giống như động vật nhỏ.

Đợi sau khi thành công, mới vịn vào thành ghế, quỳ gối lên trên, hướng về phía hai người còn đứng ở cửa nói:

“Noãn Noãn của con, vừa rồi Đậu Đậu cùng Tiểu gia gia đi mua điểm tâm cho dì, mau tới đây đi!”

Tô Noãn nghe vậy theo bản năng nhìn về túi to trong tay Lục Cảnh Hoằng, một tia cười yếu ớt thoáng qua nơi đáy mắt, tiếp tục ngẩng đầu nhìn vẻ mặt nhàn nhạt không được tự nhiên của Lục Cảnh Hoằng, cô muốn đi vào trong, thế nhưng anh lại đứng nguyên tại đó không nhúc nhích.

“Không vào sao?”

Tô Noãn nghi hoặc nhìn Lục Cảnh Hoằng, anh còn không cởi dép ra, liền đi trở lại mấy bước, đến trước mặt anh, khó hiểu quan sát anh, còn muốn mở miệng hỏi, lại bị anh vượt lên trên một bước:

“Hôn chào buổi sáng.”

Thanh âm Lục Cảnh Hoằng giờ phút này nghe rất điềm tĩnh, như nước, lại như ánh trăng rọi trên mặt đất, Tô Noãn kinh ngạc nhìn anh, chỉ cách có một đêm, anh tại sao lại giống như là một người đàn ông mới biết yêu?

Cô rất hoài nghi, Lục Cảnh Hoằng trước mắt này cùng với Lục Cảnh Hoằng có chút vô lại của ngày hôm qua có phải hay không là cùng một người, con người thay đổi có phải hay không là quá nhanh?

Tô Noãn không biết chính là, trái tim đàn ông không thể rộng rãi như so với phụ nữ, nếu là thường ngày, Lục Cảnh Hoằng đã sớm kéo qua eo cô trực tiếp đích thân hành động, nhưng mà, từ trước đến nay Đậu Đậu luôn trong tình trạng đối địch với anh, nên nhất định muốn Tô Noãn chủ động hôn anh, hòng chứng minh địa vị của mình.

Suy nghĩ ngây thơ như vậy, Tô Noãn không có đoán ra, chỉ cho là Lục Cảnh Hoằng vẫn có lúc biết thẹn thùng, không khỏi hé miệng mỉm cười, kiễng đầu ngón chân, hai tay vòng qua cổ của anh, hôn khoé miệng của anh.

“Chào buổi sáng.”

Cô nhẹ nhàng nói bên khoé môi anh, sau đó, buông lỏng anh ra, trực tiếp xoay người đi về phía phòng ăn, khuôn mặt bởi vì nụ hôn vừa rồi mà nhiễm lên một chút sắc điệu hồng phấn.

Đã từ lâu, cô không cách nào đi xem nhẹ cảm thụ chân thật nhất trong lòng mình, cho dù có cùng Lục Cảnh Hoằng tranh cãi thì cũng không thể phủ nhận, cô thực sự rất thích anh, không bài xích toàn bộ của anh.

Nhưng mà, cô cũng biết, giữa bọn họ còn có rất nhiều trở ngại, không thể dự đoán trước được tương lai, đây cũng là nguyên nhân cô không dám hoàn toàn tiếp nhận Lục Cảnh Hoằng, cô làm sao lại không biết, cô đối với anh mà nói, là một phiền toái lớn.

Bữa ăn sáng mang đậm phong cách truyền thống Trung Quốc,bánh quẩy, sữa đậu nành, sủi cảo hấp, âm thanh tiếng cười vui trên bàn không ngừng, Đậu Đậu luôn ân cần lấy lòng Tô Noãn, Lục Cảnh Hoằng chỉ ngồi một bên mắt lạnh giám sát, không để cho tiểu tử kia có cơ hội có thể lợi dụng.

Có thể nói, sau khi ăn xong bữa sáng 3 người có vẻ không có việc gì để làm, khi Đậu Đậu nói muốn đi vườn bách thú chơi thì Tô Noãn cúi đầu nhìn sợi dây chuyền Monchhich trên cổ, còn Lục Cảnh Hoằng trước hết là liếc về phía cô.

Tô Noãn bĩu môi, dưới ánh mắt tha thiết của Đậu Đậu, gật đầu một cái, khoé môi gợn lên độ cong đồng ý, mà Lục Cảnh Hoằng dĩ nhiên buông tạp chí trong tay xuống, đứng dậy đi ngang qua Đậu Đậu thì không quên vỗ vỗ cái đầu nấm của nó một cái.

Lôi kéo Đậu Đậu đứng ở dưới lầu nhà trọ, chờ Lục Cảnh Hoằng lấy xe trong bãi chạy lại, Tô Noãn ngắm nhìn bầu trời trong xanh ngàn dặm, tâm tình cũng sáng tỏ không ít, hôm nay chính là ngày tốt đẹp để đi xem khỉ.

Chỉ là, Tô Noãn vừa mới ôm Đậu Đậu ngồi vào trong xe, chính mình vẫn chưa ngồi vào, điện thoại trong túi cô liền rung rung, trên màn ảnh là một dãy số hoàn toàn xa lạ, nhưng là điện thoại bàn.

Tô Noãn do dự vài giây, vẫn là nhận điện thoại, Lục Cảnh Hoằng khó hiểu nhìn sang thì nhìn thấy đôi mắt hơi phiếm hồng cùng thân thể có chút run rẩy của Tô Noãn, bàn tay cô gắt gao nắm tay cầm cánh cửa, các đốt ngón tay xanh trắng xanh trắng.

“Ai gọi điện thoại tới?”

Nếu là ngày thường, Lục Cảnh Hoằng quyết sẽ không quản điện thoại của Tô Noãn, nhưng nhìn thấy sắc mặt cô có gì đó không ổn, liền nhíu mày hỏi, thậm chí ngay cả Đậu Đậu cũng lo lắng nhìn về phía Tô Noãn vẫn đứng bên cạnh cửa xe.

“Có thể… đưa tôi đi thành phố F được không?”

Thanh âm của cô đè nén run rẩy, mang theo đôi mắt phượng mong chờ nhìn thẳng Lục Cảnh Hoằng, Lục Cảnh Hoằng không có lấy bất kỳ lý do nào để cự tuyệt, nói câu lên xe liền quẹo xe về phía đường cao tốc.

Việc làm cho Tô Noãn có thể vướng bận ở thành phố F chỉ có một người – Tô Chấn Khôn, khoé mắt Lục Cảnh Hoằng nhìn về phía vẻ mặt khó phân biệt của Tô Noãn, hai tay cô cầm điện thoại, một chút cũng không có buông ra.

Cho dù Đậu Đậu nói chuyện với cô, cũng chỉ là cười qua loa, nụ cười rất ảm đạm tái nhợt, sau đó quay đầu nhìn phong cảnh nhanh chóng xẹt qua bên ngoài cửa sổ.

Tâm tình Tô Noãn rất phức tạp, cô đã lâu rồi không có liên lạc với ba, cô không quên lời Tô Chấn Khôn đã nói, ông nói ông không muốn gặp lại cô, kiên quyết cự tuyệt như vậy làm cho cô mỗi lần nhớ lại đều mơ hồ thương tâm.

Ba chủ động gọi điện thoại đến làm cho cô bất ngờ, tuy rằng cuộc gọi chưa tới một phút đồng hồ, tuy rằng chỉ nói có một câu, cô cũng không cách nào kiềm chế được nội tâm kích động cùng vui mừng.

Ba vẫn là bằng lòng gặp cô, điều này so với cái gì cũng đều quan trọng, đối với cô mà nói, khi xe càng tới gần thành phố F thì toàn bộ vui vẻ dần dần bị vô cùng khó chịu cắn nuốt.

Cô không hiểu sao mình càng muốn chậm lại, cũng không cách nào kiềm chế được khó chịu từ trong thân thể tràn ra, bên tai của cô còn vang vọng tiếng nói của cha.

Thanh âm lặng lẽ bình thản:

“Hy vọng con có thời gian tới đây một chuyến.”

Bàn tay hơi lạnh của cô bị một bàn tay to lớn nắm lấy, ánh mát tràn đầy mờ mịt nhìn về phía bên cạnh, đập vào mắt là khuôn mặt tuấn tú thân thiết mà ôn hoà của Lục Cảnh Hoằng, anh nắm lấy tay cô:

“Anh sẽ luôn ở bên cạnh em.”

Tô Noãn cảm giác mình giống như một quả khinh khí cầu bay về phía chân trời, lảo dảo bay lên trời, không thể chạm đến mặt đất.

Khi âm thanh của Lục Cảnh Hoằng bay vào thần kinh thính giác của cô thì giống như một bàn tay mạnh mẽ kéo lại sợi dây bên dưới khinh khí cầu, không đến nỗi để cho cô càng bay càng xa, không tìm đươc một điểm tựa đến sắp xếp nội tâm lo lắng cùng thấp thỏm của cô.

Tô Noãn nhịn không được lật tay lại cầm tay anh, lòng bàn tay mang theo lấm tấm mồ hôi dán sát vào bàn tay khô ráo của anh, không còn bàng hoàng bất lực nữa, quay mặt nhìn Lục Cảnh Hoằng, an tâm cong lên khoé miệng.

Cô chưa từng nghĩ tới, có một ngày như thế, cô cứ như thế mà ỷ lại vào Lục Cảnh Hoằng, giống như thực sự chỉ muốn anh ở bên cạnh, toàn bộ sợ hãi cùng lo lắng cũng tan thành mây khói.

“Đậu Đậu cũng sẽ ở bên cạnh Noãn Noãn của con!”

Một bàn tay non nớt nhỏ bé cũng đặt lên bàn tay đang nắm chặt của hai người, Lục Cảnh Hoằng không vui nhíu chặt chân mày, Tô Noãn nhìn đôi mắt ngây thơ cười của Đậu Đậu, hé miệng mà cười.

Tới nhà giam thành phố F bất quá cũng chỉ mới có ba giờ chiều, để Đậu Đậu ngồi lại trong xe, Lục Cảnh Hoằng cùng Tô Noãn làm tốt thủ tục, chỉ là trước khi vào phòng đón tiếp, Lục Cảnh Hoằng liền bị ngăn ở bên ngoài.

“Ngại quá, tiên sinh, ngoài Tô Noãn tiểu thư ra phạm nhân không muốn gặp ngài.”

Chương 55.3: Ở lại bên cạnh anh

Tô Noãn một mình đi vào phòng đón tiếp, sau lưng cửa phòng “Phanh” một tiếng đóng lại, phòng giam vốn ánh sáng không đủ lại càng thêm mờ tối, trong lúc cô đi theo quản giáo vào thì bên trong ngọn đèn đột nhiên sáng lên.

Cô lảo đảo đến gần một chút, liền nhìn thấy Tô Chấn Khôn ngồi ở cửa sổ thuỷ tinh đối diện, ông mặc một cái áo bông thật dày, hai tròng mắt khẽ nhắm, lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, giống như đã đợi rất lâu rồi.

Giống như một tượng đá được chạm khắc rất đẹp, tư thế mãi mãi không thay đổi, vẻ mặt ông yên tĩnh, làm cho người ta không dám tuỳ tiện đi lay động ông.

Tô Noãn quên mất bước tiếp, cô đứng cách bên ngoài cửa sổ thuỷ tinh vài bước, bất động hai chân, cô nhìn người ba đã lâu không gặp của mình, bởi vì vui mừng mà kích động, liền không chịu nổi muốn cười, lại cứ thế chảy xuống một giọt lệ.

Tô Chấn Khôn so với lần gặp trước đó càng gầy thêm vài phần, bởi vì làm việc tay chân thời gian dài, làn da trở nên ngăm đen khô ráp, Tô Noãn nhìn thấy ba như vậy, trái tim mơ hồ đau đớn.

Hơn hết thảy đối với viêc bây giờ được gặp ba, cô thế nhưng lại bất lực, chỉ có thể trơ mắt ra nhìn, đây là kết quả tàn nhẫn nhất, làm cho cô không cách nào không đi đau lòng khổ sở.

Giống như là cảm nhận được Tô Noãn đến, Tô Chấn Khôn bỗng nhiên mở mắt ra, âm u thâm sâu không thấy đáy, không có bất kỳ cảm xúc nào, cũng không có ẩn ý gì.

Ông lẳng lặng nhìn cô, thật lâu sau đó, mới đưa tay ra cầm điện thoại, để ở bên tai, chờ Tô Noãn bước qua, ông không có thúc giục, trên mặt thuỷ chung không có quá nhiều biểu tình.

Tô Noãn biết thời gian gặp mặt trong ngục giam hạn chế, không dám trì hoãn lâu hơn, ngẩng đầu không để lại dấu vết lau đi nước mắt nơi khoé mắt, ngoan ngoãn ngồi vào trước cửa kính, cầm điện thoại đặt ở bên tai.

“Con đã biết mẹ con là ai.”

Thanh âm của Tô Chấn Khôn rất bình thản, gợn sóng không nhúc nhích, cũng khẳng định Tô Noãn thực sự nhận ra Niếp Hiểu Dĩnh, Tô Noãn rũ xuống lông mi, sau một chút trầm mặc, mới cất tiếng:

“Đúng vậy, nhưng điều này không quan trọng, con có ba là đủ rồi, từ nhỏ đều là ba ba ở bên con, con không cần mẹ.”

Thanh âm của cô nhẹ đến nghẹn tại trong cổ họng, Tô Chấn Khôn chỉ là yên lặng lắng nghe, sau đó thấy cô ngẩng đầu lên, trong trẻo mà nỗ lực mỉm cười, cô xích gần thêm vào sát bên cửa kính:

“Ba, sao ba lại gầy như vậy…”

“Ba”, cô lại gọi một tiếng, “Ngày mai con trở lại thăm ba được không, con muốn đem nhiều đồ cho ba.”

Tô Noãn hé miệng nở nụ cười, ở trước mặt Tô Chấn Khôn, cô vĩnh viễn giống như một đứa bé đơn thuần, khát vọng yêu thương, cũng muốn chăm sóc cho ba, làm hết tất cả cố gắng của cô.

Hiện giờ cô đã trưởng thành, không bao giờ là cô gái nhỏ cố tình gây sự nữa, sẽ ngoan ngoãn nghe lời ba nói, cô nghĩ, lời ba nói luôn đúng, cô cũng từng hối hận lúc trước không nghe theo an bài của ba.

Tô Chấn Khôn không có đi nhìn tới vẻ mặt tha thiết của Tô Noãn, hơi quay đầu đi, nhìn song sắt cửa sổ thẳng đứng, nơi đó thổi qua từng đợt gió lạnh, phát ra tiếng vang vù vù.

“Nghe nói bà ấy đi tìm con…”

Tô Noãn tự nhiên biết “bà ấy” là chỉ ai, cô cũng không có gọi là mẹ, chỉ là cam chịu gật đầu, biểu cảm có chút tỏ ra không quan tâm, cô không có ý định nói tới vấn đề này nữa.

“Ba, con đã xuất bản một tập sách ảnh, lần sau đến con mang cho ba xem, con định đi sa mạc Takla Makan chụp vài tấm nữa, đến lúc đó lại gửi bản thảo…”

“Cù gia đã cho người đợi ở bên ngoài, theo bọn họ đi đi.”

Âm thanh trầm thấp, nương theo tiếng gió bên ngoài phòng, mạnh mẽ, rối loạn, hơn nữa phiêu diêu.

Tô Noãn nháy mắt trầm mặc, cô cầm ống nghe, vẻ mặt buồn tẻ, không rên một tiếng, giống như là không tin được nghe thấy, cắn đôi môi cánh hoa, không biết nên nói như thế nào.

Giống như tĩnh mịch trầm mặc nhiễm lên bốn phía, Tô Chấn Khôn cũng không nói thêm lời nào, cho đến khi quản giáo nhắc nhở đã hết giờ thăm tù, Tô Noãn vội vàng đứng dậy, đầu gối đụng vào cạnh ghế một cái, một trận toàn tâm đau đớn lan ra ở trên đùi.

Cô không có cúi người đi xoa xoa chỗ đau, chỉ là hướng về phía Tô Chấn Khôn còn ngồi ở đó cười, không hề trong suốt thoải mái như mới vừa rồi:

“Con đi trước, ba.”

Cô không hiểu tại sao ba kêu cô trở về Cù gia, việc trở về Cù gia đối với cô mà nói, không có gì là tốt, trừ cái ăn cái mặc khá hơn một chút, có lẽ, những thứ ăn, mặc, ở kia cũng cần cô phải lấy tuỷ trao đổi.

Nghĩ đến một ống kim to đâm vào máu cô, rút lấy máu duy trì sinh mạng cô, thân thể Tô Noãn bỗng chốc run lên một cái, rút ra một lần có thể còn chịu được, nếu rút lâu dài, có ai mà chịu nổi?

Cho nên, khi Tô Chấn Khôn bình tĩnh nói những lời này với cô thì cô không phủ nhận, cô có chút oán hận ba, cho dù cô biết, lấy bối cảnh địa vị của Cù gia, một Tô Chấn Khôn làm sao có thể chống lại được.

Xoay người rời đi, thậm chí không đợi Tô Chấn Khôn nói câu nào, cô ra khỏi phòng tiếp đón, mỗi bước chân nặng nề giẫm nát lên nền đất xi măng cứng ngắc, cô lại cảm thấy giống như là hung hăng giẫm lên trái tim, làm cho lồng ngực của cô khó chịu thở gấp.

Mới đi được vài bước, cô liền nhìn thấy Lục Cảnh Hoằng đứng đợi ở một bên, tầm mắt của anh vẫn rơi vào một góc nhỏ xa xa nào đó, giống như đang tự hỏi cái gì, nghe thấy tiếng mở cửa, nhìn sang.

“Em và ông ấy nói gì?”

Lục Cảnh Hoằng phát hiện sắc mặt Tô Noãn khác thường, cô đã mất đi bộ dáng tinh thần thoải mái lúc sáng sớm, giờ phút này xem ra tâm tình bị đè nén không ít, không khỏi nhíu mày hỏi, ánh mắt xẹt qua Tô Noãn nhìn về phía phòng tiếp đón còn rộng mở.

“Ông ấy là ba của tôi, có thể nói cái gì với tôi, lần sau lại đến gặp ba tôi, chú ý lời lẽ, vừa rồi anh làm cho tôi cảm thấy anh rất không thích ba tôi.”

Tô Noãn nhẹ nhàng nói, trên mặt lộ vẻ mỉm cười, mới vừa ra khỏi phòng tiếp đón vẻ lo lắng trở thành hư không, chỉ là đáy mắt còn chưa kịp giảm bớt đi chua xót.

Lục Cảnh Hoằng đã đứng ở trước mặt cô, anh gắt gao nhìn chằm chằm mặt cô, như muốn đem cô nhìn thấu, sau khi nghe xong cô giống như giận mà không phải giận chỉ trích, hơi hơi giơ lên khoé miệng, rất trầm tĩnh nở nụ cười.

“Vô duyên vô cớ vì sao anh phải thích một người đàn ông? Em biết rõ mà, anh thích chính là em…”

Từ lúc nào, Lục Cảnh Hoằng không còn dấu diếm cảm xúc chân thật của anh với cô nữa, anh quá mức thẳng thắn như vậy, thẳng thắn đến làm cho cô một lòng run rẩy, trong lúc cô lấy lại tinh thần thì liền phát hiện một cái tay của mình che lấy miệng của anh.

Cô có tật giật mình nhìn bốn phía, vị quản giáo vừa rồi đi theo bên cạnh cô đã rất thức thời đi xa, mới ngượng ngùng buông tay ra, lòng bàn tay của cô còn uất nóng độ ẩm trên cánh môi của Lục Cảnh Hoằng.

Tô Noãn ánh mắt mơ hồ, liền nhìn thấy được cách đó không xa đi tới hai người đàn ông, một người trong đó Tô Noãn quen biết, Lý Tư Đặc đến nay làm cho cô vẫn không cách nào sinh ra thân thiện, còn một vị nữa chính là vị cảnh vệ cô đã gặp mặt ngày hôm qua.

Lời nói của Tô Chấn Khôn lại lần nữa vang vọng bên tai, Tô Noãn hơi nhíu mi, bọn họ là tới đón cô về nhà Cù gia sao?

Lục Cảnh Hoằng theo tầm mắt Tô Noãn, xoay người lại, cũng đã phát hiện ra Lý Tư Đặc và viên cảnh vệ, khuôn mặt vốn trong trẻo nhưng lạnh lùng lập tức trở nên khó coi vài phần, tỏ rõ cũng không hoan nghênh hai người đối diện.

Lòng bàn tay của anh được một bàn tay nhỏ bé mềm mại lồng vào, sau đó nắm chặt, anh nghe thấy thanh âm của Tô Noãn:

“Bây giờ, đưa tôi về đi, không phải nói là muốn đi vườn bách thú sao?”

Lục Cảnh Hoằng nhìn chằm chằm Tô Noãn vài giây, mới nhẹ phun ra một chữ: “Được.”

Khi đi lướt qua nhau thì Tô Noãn thản nhiên nhìn thoáng qua Lý Tư Đặc, Lục Cảnh Hoằng thậm chí ngay cả dư quang khoé mắt cũng keo kiệt bố thí cho Lý Tư Đặc, chỉ là, nắm tay cô nắm thật chặt, là sợ cô sợ hãi sao? Có lẽ, Lục Cảnh Hoằng và Lý Tư Đặc từ thời khắc bắt đầu xác định bất hoà vì phụ nữ, liền nhất định bọn họ không thể nào đứng cùng một trận tuyến.

Tinh thần Lý Tư Đặc nhìn qua không được tốt cho lắm, có chút tiều tuỵ mệt mỏi, cùng nhân viên cảnh vệ dừng lại bước chân, sau đó quay đầu lãnh đạm nhìn bóng lưng Lục Cảnh Hoằng và Tô Noãn nắm tay nhau đi.

Tô Noãn nghĩ thầm: nguyên nhân Lý Tư Đặc sa sút là vì Ninh Nhi, vì Ninh Nhi anh ta sẽ làm bất cứ chuyện gì, nếu đổi lại là cô nằm ở trên giường bệnh, sống chết không rõ, Lục Cảnh Hoằng có thể hay không cũng khổ sở như vậy?

Tiếng mở khoá xe vang lên một chút, giống như trập vào thần kinh, lòng Tô Noãn run lên, cô nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, cô làm sao lại vẫn cứ luôn đem anh ra làm đối tượng so sánh?

Vấn đề này khiến cho tình cảm vốn luôn rất hoang mang chậm chạp của cô, cho đến một ngày, cô tin tưởng mình thực sự rất yêu người đàn ông này, mới tỉnh ngộ, lúc ban đầu so đo bất quá cũng chỉ là do một chữ yêu.

————–

Chuyện xảy ra ở thành phố F bất quá cũng chỉ là một chuyện nhỏ xen vào, nhưng cũng làm cho kế hoạch đi xem khỉ trong ngày bị hoãn lại, trở lại thành phố A cũng đã là 9 giờ tối rồi, nhưng đến rạng sáng ngày hôm sau bọn họ như cũ vẫn đi vườn bách thú.

Chen vào bên cạnh rào chắn xem khỉ, thanh niên anh tuấn phi phàm trầm mặc lặng lẽ đứng ở sau lưng một cô gái, cô gái trong lòng ôm một đứa bé xinh đẹp, cậu nhóc đang chỉ vào con khỉ bên trong hưng phấn mà kêu to, cười khanh khách.

Không giống cô gái nụ cười trông yếu ớt và đứa bé hưng phấn này, người thanh niên đôi mắt như ngọc lưu ly sau tròng mắt kính thản nhiên nhìn mấy con khỉ nhảy nhót loạn xạ kia, rõ ràng là không quan tâm đến mọi thứ xung quanh, nhưng lại làm cho những người xung quanh phát hiện, một khi có người muốn chen lên, cũng đều bị người thanh niên không để lại dấu vết đẩy ra.

Anh không cho phép bất kỳ người lạ nào đẩy người phụ nữ trong lòng ngực anh ra, dĩ nhiên, mỗi khi có người va vào anh thì sắc mặt của anh sẽ càng thêm âm trầm một chút, mi gian khó nén ẩn nhẫn khó chịu.

“Anh không thoải mái sao?”

Xem khỉ xong, đi ở trên đường nhỏ, Tô Noãn liền phát hiện sắc mặt Lục Cảnh Hoằng có vẻ không được tốt, thế nhưng anh lại vẫn là hơi cong môi một cái, tỏ vẻ không có gì, không muốn nói cho cô biết đây bất quá chỉ là về mặt tâm lý anh khó vượt qua thôi.

Tô Noãn nửa tin nửa ngờ, chỉ có Đậu Đậu ở trong lòng cô im lặng thật lâu, vẫn không cam lòng giơ tay, sau đó uẩy khuất tỏ vẻ bị xem nhẹ, Lục Cảnh Hoằng cùng Tô Noãn đồng thời nhìn về phía khuôn mặt trái táo ngây thơ kia.

Đậu Đậu biết mình đã gây ra lực chú ý cho 2 người, rất hưng phấn mà hô to lên:

“Đậu Đậu biết, Tiểu gia gia giống với ba ba, không thích người khác đụng vào ông, chỉ cần Noãn Noãn của con ôm thôi!”

Tô Noãn cảm thấy lời này có ẩn ý khác, theo sau đó mặt có chút nóng lên, xấu hổ quay đầu đi, mà Lục Cảnh Hoằng lại chủ động ôm lấy Đậu Đậu từ trong lòng cô, vuốt ve cái đầu nấm của nó, nụ cười trên mặt sâu hơn.

Sau khi đi dạo hết vườn bách thú, Lục Cảnh Hoằng liền đưa Đậu Đậu về nhà Lục lão gia, Tô Noãn không đi vào, chỉ là ngồi đợi ở trong xe, cô nhìn tư thế đứng hành quân của cảnh vệ viên ở trước cửa trụ sở quân đội, trong lòng tư vị muôn màu.

Có một số việc không thèm nghĩ tới nữa cũng không có nghĩa là không tồn tại, cuối cùng cũng có một ngày cô sẽ phải đối diện, chẳng qua là sớm hay muộn mà thôi.

Lục Cảnh Hoằng mở cửa xe liền nhìn thấy Tô Noãn đang trong trạng thái sững sờ thất thần, anh ngồi vào ghế lái, trước khi khởi động xe, nghiêng người qua hôn lên cánh môi hé mở của cô, rất dịu dàng hôn, Tô Noãn bừng tỉnh không có cự tuyệt.

Khi bọn họ buông nhau ra, mới phát hiện như cũ vẫn còn ở cửa đại viện, Tô Noãn mặt đỏ hồng, cô chỉnh chỉnh mái tóc trên trán mình, che dấu không được tự nhiên của mình, Lục Cảnh Hoằng cười cười, ngồi trở lại vị trí của mình:

“Muốn đi đâu ăn cơm?”

Tô Noãn dưới ánh mắt vụt sáng, chưa kịp nghĩ tới một địa điểm ngon nào, liền nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, là của cô, cô không ngờ là dãy số trong ngục giam ở thành phố F, không chút do dự liền bắt máy.

“Tô tiểu thư phải không? Phạm nhân Tô Chấn Khôn bị thương vào bệnh viện, nếu tiện mời cô tới đây một chuyến.”

Chương 55.4: Ở lại bên cạnh anh

Tô Noãn lái xe như bay trên đường cao tốc, gió lạnh lập tức như lưỡi dao sắc bén, thổi qua da thịt cô, thân thể của cô một trận run rẩy, nhưng mà nội tâm hoàn toàn yên tĩnh.

Lục Cảnh Hoằng nhận được điện thoại tạm thời có việc công cần phải xử lý, cô đưa ra một thỉnh cầu, đó là mượn xe của anh, cô không quên bộ dáng Lục Cảnh Hoằng muốn nói lại thôi, hẳn là anh hy vọng cô chờ anh cùng đi.

Chỉ là, cô không đợi được, ba nằm ở trên giường bệnh cô không yên lòng, cho nên, không chút do dự lên xe, khởi động xe, chiếc xe màu Champagne như báo săn mồi phát điên, tất tốc chạy băng băng.

Cô tốn thời gian hai phần ba so với bình thường đã tới thành phố F, trên đường có một đám người thăm dò chụp được không ít ảnh, cô lại không có tâm tư để đi tìm hiểu, chỉ một lòng nghĩ tới Tô Chấn Khôn.

Cô vội chạy vào bệnh viện nhân dân thành phố, giống như ruồi bọ không đầu tìm lung tung, cô đứng ở trước bàn y tá, hô hấp thở gấp gáp nói chuyện có chút nghẹn ngào, y tá nhìn thấy bộ dáng của cô, chỉ về một hướng.

Không kịp nói cám ơn, Tô Noãn liền lảo đảo nghiêng ngã dọc theo hành lang chạy băng băng, ánh mắt của cô khô khốc đến phát đau, sau đó cô nhìn thấy cảnh sát chờ đợi ở trước cửa phòng bệnh thì chậm lại bước chân.

Không có gì trở ngại, cô liền được phép vào thăm, Tô Chấn Khôn nằm ở trên giường, trong phòng bệnh không có mở đèn, ánh sáng cũng không tốt, Tô Noãn chậm rãi nhỏ giọng đến gần, nhìn thấy trên trán ông là một miếng băng gạc lớn.

Cô không biết miệng vết thương sâu bao nhiêu mà cần một miếng băng gạc như vậy, cô chỉ lờ mờ nhìn thấy miếng băng gạc thật dày, rỉ ra dòng máu đỏ sẫm, cho dù đã khô, lại làm cho lòng của cô níu chặt giống như khó chịu.

Lời quản giáo giải thích cho vết thương của Tô Chấn Khôn hiện lên, buổi tối đi ngủ nhất thời vô ý từ trên giường té xuống?

Tô Noãn tới gần ngồi ở ghế bên cạnh mép giường, sững sờ nhìn Tô Chấn Khôn còn chưa có tỉnh lại, ở nơi được đồng phục bệnh nhân phủ lên, cô nhìn không thấy các vết thương khác, nhưng cô lại phát hiện trên hai tay có không ít vết cắt.

Cô cũng không hiểu, làm sao từ trên giường té xuống lại bị thương nghiêm trọng như vậy.

Tô Chấn Khôn mở mắt ra, liền nhìn thấy Tô Noãn bộ dạng lo lắng lại làm ra vẻ trấn định, hai tay cô nắm thành ghế, sắc mặt rất yếu ớt, khi phát hiện ông tỉnh lại thì nhẹ nhàng cười rộ lên:

“Ba, ba đã tỉnh, con đi gọi bác sĩ đến xem!”

Cô muốn đứng dậy, Tô Chấn Khôn lại gọi cô ở lại, Tô Noãn liền nghe lời ngồi trở lại trên ghế, không cách nào che dấu lo lắng cùng ân cần trong mắt, nghe thấy Tô Chấn Khôn ho khan, cô liền cuống quýt quay người đi lấy nước.

Động tác cẩn thận đỡ Tô Chấn Khôn dậy, khi sau lưng ông được kê cái gối, tìm tư thế ngồi thoải mái thích hợp cho ông, mới đưa ly nước ấm tới, trên mặt vẫn là nhẹ nhàng cười:

“Ba sao lại không cẩn thận như vậy, mới vừa nhận được điện thoại của cảnh sát, làm cho con giật cả mình, thật may là ba không có việc gì.”

“Con cũng giống như hai năm trước, không thay đổi tính tình mềm yếu này chút nào.”

Tô Chấn Khôn ngữ điệu chậm rãi, trước sau như một lạnh lùng, hơn nữa tràn ngập trách cứ, nụ cười Tô Noãn không có vì vậy mà cứng ngắc, cô mím chặt môi hỏi:

“Ba, ba muốn ăn gì, con đi mua cho ba, con nhìn thấy ở trước cửa bệnh viện có một quầy trái cây, ở đó có bán táo rất to rất đỏ…”

“Tại sao không cùng bọn họ trở về?”

Tô Noãn trầm mặc không nói, lời nói của Tô Chấn Khôn đã đánh nát toàn bộ ý định thân thiết cùng tốt đẹp của cô và ba, cô không biết vì sao Tô Chấn Khôn lại kiên trì muốn cô về nhà Cù gia như thế, cô không ham muốn của cải gì.

“Con hiện tại quả thật rất tốt, không muốn thay đổi cuộc sống như thế, Cù gia và con một chút quan hệ nào cũng không có.”

Tô Noãn thanh âm yên tĩnh, cô nhìn ra ngoài cửa sổ, sắc trời dần tối, cô nhìn thấy đèn đường chợt sáng lên, nhưng mà, trong phòng bệnh vẫn không bật đèn, bọn họ yên vị trong ánh sáng mờ tối.

“Là như vậy sao?”

Tô Chấn Khôn nhìn cô, nhàn nhạt mở miệng:

“Nếu thật là như vậy, vậy bây giờ con về đi, cố gắng sống tốt, không cần phải đến gặp ba nữa, cho dù nơi này vẫn là ngục giam, cũng không phải là nơi con nên tới.”

Tô Chấn Khôn không hề nhìn Tô Noãn lấy một cái, ông muốn chống thân nằm lại trong chăn, tựa hồ có chút khó khăn, Tô Noãn nhìn thấy ngay cả vội vươn tay đi giúp, cũng bị Tô Chấn Khôn lạnh lùng tránh đi.

Tô Noãn cánh tay còn dừng lại ở giữa không trung, ánh mắt của cô thẳng tắp nhìn đồng phục bệnh nhân của Tô Chấn Khôn, cô không dời mắt được, cho dù Tô Chấn Khôn đã kép chăn đắp lên, cô cũng không cách nào khiến tâm tình bình tĩnh không gợn sóng.

Cô làm sao không nhìn thấy bên dưới lớp quần áo kia tầng tầng vết thương mới mẻ, đó là do té bị thương sao? Làm sao có thể? Cô vẫn luôn quên cái nơi gọi là ngục giam, đó chân chính là địa ngục nhân gian.

Kết hợp lời nói không ngừng nhấn mạnh hai ngày nay của Tô Chấn Khôn với cô, trong mắt Tô Noãn hiện lên tỉnh ngộ, lòng của cô đau đến thở không nổi, đôi tay thật chặt nắm thành nắm đấm, mặc cho móng tay xuyên thấu bề mặt da thịt, từng trận đau đớn.

“Bọn họ tự mình đánh ba, tại sao ba không nói rõ tình hình thực tế với quản giáo?”

“Nói thì thế nào, giải quyết người này thì cũng còn có người khác, huống hồ, con thực cảm thấy quản giáo sẽ chí công vô tư ư? Con cho là, bà ta sẽ bỏ qua cho ba sao?”

Chính mình đoán là một chuyện, chính tai nghe được chứng thực lại là một chuyện khác, Tô Noãn cắn cánh môi, hung hăng, đôi môi hồng nhạt lập tức chảy ra từng đợt từng đợt tia máu, cô chưa bao giờ tin được, một phụ nữ có thể nhẫn tâm như vậy.

“Cả đời này của ba đã không còn gì để mong đợi, còn sống cũng không có ý nghĩa gì, lại càng không muốn vì vậy mà liên luỵ con, nếu không muốn có quan hệ với Cù gia, như vậy, hai năm qua sống như thế nào, cứ tiếp tục sống như vậy đi.”

Tô Chấn Khôn vẫn như cũ ngồi, ánh mắt ảm đạm, không có bởi vì chính mình gặp khổ nạn mà hai mắt đẫm lệ chua sót, cũng nhìn không ra bất kỳ thống khổ nào.

Cô bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, đại loại giống như bắt được cây cỏ cứu mạng, nói với Tô Chấn Khôn:

“Ba, con quen biết Lục Cảnh Hoằng, ba biết không, đó chính là phó bộ trưởng bộ ngoại giao, là con trai của tham mưu trưởng quân khu thành phố A, nếu con cầu xin anh ấy, anh ấy nhất định sẽ dặn dò quản giáo ở đây, như vậy cũng không có ai tiếp tục làm xằng bậy nữa!”

Khuôn mặt giống như đứa bé, tơ máu đỏ hằn đầy trong mắt phượng, loé ra một chút ánh sáng mong đợi.

“Tới khi nào con mới chịu lớn lên đây, dây leo phụ thuộc vào cây đại thụ sinh trưởng vĩnh viễn không học được cách tự mình cố gắng, khi đại thụ quyết định vứt bỏ con thì con sẽ chỉ có hai bàn tay trắng, Cố Lăng Thành đã dạy cho con bài học, còn chưa đủ thấm thía sao?”

“Anh ấy không phải là Cố Lăng Thành, hiện tại con không có gì cả, nếu như anh ấy thật muốn đạt được danh lợi, không nên từ trên người con ra tay, hơn nữa, ba cũng nên biết, anh ấy cũng không thiếu mấy thứ này.”

Tô Noãn biện hộ có chút nhanh, cô rất sợ Tô Chấn Khôn hiểu lầm Lục Cảnh Hoằng, ngay cả chính cô cũng không rõ ràng lắm tại sao lại lo lắng như thế, nhưng mà vẻ mặt như vậy, Tô Chấn Khôn cũng không nguyện nhìn đến, ông quay đầu đi:

“Con đã tin tưởng hắn ta như vậy, ba cũng không thể nói gì hơn, những gì ba dạy bảo con trong mấy năm qua, con chưa bao giờ nhớ tới, vĩnh viễn khát vọng đi dựa vào người khác, như vậy vĩnh viễn cũng sẽ không đạt được thành công.”

“Hiện tại nó thích con thì thế nào, kia bất quá cũng chỉ là tạm thời kích động, khi lợi ích gia tộc bày ra trước mặt nó thì lựa chọn của nó chính là thoả hiệp, vì một phụ nữ mà phản bội cả gia tộc, không phải là chuyện mà một người đàn ông trà trộn quan trường mấy năm biết làm.”

Tô Chấn Khôn lời nói tĩnh mịch nhẹ nhàng, thân thể Tô Noãn không khỏi run lên, ông vạch ra sự thật cô vẫn luôn không muốn đi đối diện, lời nói bình tĩnh như vậy, cũng đủ khiến cho nội tâm của cô cuồn cuộn kinh sợ.

“Con vẫn cứ khăng khăng một mực như vậy, vậy thì rời đi đi, ba không muốn gặp lại con.”

Từ phòng đối ngoại của nhà nước ra ngoài, Lục Cảnh Hoằng liền cầm lấy chìa khoá xe từ trong tay Kiều, trước cái nhìn soi mói kinh ngạc của Kiều, đi thẳng đến bãi đổ xe, chỉ là vừa thắt chặt dây an toàn, liền nhận được điện thoại của Tô Noãn.

“Tôi ở trước cửa nhà, anh khi nào trở về?”

Lục Cảnh Hoằng chỉ nói hai chữ “Chờ anh”, liền cúp điện thoại, xe rất nhanh lao vào dòng xe cộ, mỗi một lần Tô Noãn đi gặp Tô Chấn Khôn, anh liền không khỏi lo lắng, cỗ lo lắng này trực tiếp làm cho anh không hy vọng Tô Noãn cùng Tô Chấn Khôn gặp mặt.

Chờ cho tới khi anh khôi phục lại tinh thần, người đã ở trong thang máy nhà trọ, cổ áo sơ mi màu trắng rộng mở, tay nắm cái quần màu đen, không có dáng vẻ chú trọng trong quá khứ, chỉ là một khi xúc động, liền làm cho anh phá hết quy củ trước sau như một.

Có lẽ, là từ sau khi gặp được cô, cả người anh cũng đã bắt đầu thay đ?
Like + follow page: Truyện Full
để nhận tin mới nhất từ Truyện Full nha ^^