Người ta thường nói rằng những gì quá đẹp,quá hoàn hảo thì chỉ là ảo ảnh,những giây phút hạnh phúc không bao giờ là vĩnh viễn....nhưng ít nhất khi đó họ cũng đã có thời gian hạnh phúc,có kỉ niệm ngọt ngào để mà nhớ tới....nhưng tại sao...có một số người lại phải chịu đau khổ ngay cả khi hạnh phúc cũng chưa thực sự tới với họ chứ??????????

>>>>>o0o

Những ngày qua có lẽ là quãng thời gian êm đềm nhất kể từ khi nó gặp Bảo Quân...nó chìm trong sự quan tâm đầy ngọt ngào của cậu....mọi thứ trôi qua bình yên...nó ước mọi thứ sẽ mãi như vậy(t.g: nhưng nếu như thế thì đã không phải fic của ta*cười nham nhở*)...nhưng thói đời trước khi giông bão nổi lên thì luôn có một ngày nắng đẹp.

... Đang trôi theo điệu nhạc của One in Million thì Bảo Quân gỡ một tai nghe nó ra và nhét vào tai mình...im lặng....

.

.

.

-Uhm...mai là sinh nhật tôi-Bảo Quân lên tiếng

OMG

Thật sao??? nó không biết (hoặc không nhớ)

Mà không biết là không có tội phải không?

Cười trừ

-Đâu có biết.

Cậu thở dài..lắc đầu ngao ngán...vò nhẹ mái tóc mềm mại của nó

-Haizzzz....thật chả ai như em cả,baby,đến sinh nhật người yêu mà cũng không nhớ....thế này thì tôi phải dạy dỗ lại em mới được

Ack,hắn định làm cái gì đây?

Cảnh báo cấp độ 1

-Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh giác đấy chứ-hắn cười vang-tôi đã làm gì em chưa nào...-ngừng 1 tí- nhưng nếu em muốn thì tôi cũng không ngại đâu.-mặt hiện lên chữ đểu

Mặt nó đỏ gay

-Tôi...tôi...muốn cái gì chứ?-cố tình phủ nhận những suy nghĩ đen tối xuất hiện trong đầu vài phút trước

....

-Thực tình thì tôi cũng không muốn đâu,nhưng em lại phạm lỗi rồi...

Lỗi?

....

....

....

Lỗi gì chứ?0_o

-Tôi đã nói nếu em còn dám xưng tôi nữa là chết chắc mà.-hắn kết thúc nốt vế còn lại của câu nói

OH MEN....

GOD! HELP ME

NO WAY

Cảnh báo mức độ 5*rú còi ầm ầm*

Nó định đào tẩu nhưng không kịp nữa rồi....và....như thường lệ...nó lại bị kiss....nó trợn tròn mắt sau đó phản đối bằng cách vùng vẫy,đấm thùm thụp vào ngực hắn nhưng đương nhiên là vô tác dụng,lại còn bị hắn kéo sát vào nhấn cho nụ hôn sâu hơn chứ....

Aysss,thế này có bị tính là cưỡng hôn không nhỉ?

Hắn chỉ chịu buông khi cảm giác nó sắp chết ngạt đến nơi

-Kĩ thuật hôn của em đúng là dở tệ,đến cái này em cũng cần tôi dạy nữa sao?

Vừa ngượng vừa tức,sao hắn dám nói thế chứ(mặc dù đúng thế thật),nó lườm một cái sắc lẻm

-Không việc gì đến anh

Đứng dậy,định đi thì bị hắn kéo tay...mất đà và ngã dúi thẳng vào người hắn...bị hắn ôm cứng,không cử động nổi,vẫy vùng không được nhưng...nói thì vẫn được

-Buông ra.

Hắn cười

-Đâu dễ thế....xưng em đi

WHAT?

XƯNG EM VỚI HẮN Á

EM...EM?

NEVER BABY...THÀ CHẾT CÒN HƠN

-Never.

-À đã vậy thì...tôi cũng không ép em...

Nguy hiểm...không thể để bị cưỡng hôn 2 lần trong cùng một ngày được...

-Từ từ,bình tĩnh.

-Nói em đi

....

....

....

-1...2...3-hắn bắt đầu đếm

-e...e...m...em-nó lí nhí

-Dạo này tai tôi bị sao á...không nghe được... nói lại coi-lại đểu rồi

-Còn lâu,không nghe thì thôi.-nó tức giận,đẩy hắn ra

Giận rồi....giận thật rồi đấy nhá...còn không mau dỗ đi(t.g:đây là cái thể loại gì đây o_0)

-Thôi nào...sao bốc hỏa nhanh thế?

Hứ...mặt vác lên trời

-Được rồi...là tôi sai,oke? mai đi chơi với tôi nhá?-hắn tựa cằm vào vai nó từ phía sau

OHHH

Hắn mời đi chơi kìa....thế này có đượ tính là hẹn hò không đây?

OOOOOOOOOOOOO

LÀ HẸN HÒ.....HẸN HÒ ĐẤY

I HAVE A DATE....

TIN ĐƯỢC KHÔNG?

"Tất nhiên rồi"-thiên thần nhỏ nhảy ra từ đâu đó,mặt nhe nhởn

"Chắc gì,bạn bè cũng mời nhau đi chơi đấy thôi"-ác ma nhảy ra theo

Vậy rút cuộc là có phải hay không?

"Không-có-không-có-không-có..."

Loạn đầu quá đi cái bọn này...ầm quá đi

Vậy có nhận lời không?

"CÓ,NGU GÌ MÀ KHÔNG ĐI!"-đồng thanh,giật cả mình

-Uhm,được.Sinh nhật anh mà.-nó nhún vai

-Vậy mai tôi tới đón em.

>>>>>o0o

Sáng hôm sau....

7.30 a.m

"Reng....reng....reng"-cái đồng hồ bắt đầu kêu trong vô vọng

-U..hm...im đi coi-nó quờ quạng tay tìm cái đồng hồ

Tình hình là hôm qua nó ngủ muộn...cả đêm trằn trọc nghe 2 đưa quỉ nhỏ tranh cãi xem có phải là hẹn hò không...xong lại nghĩ xem hôm nay mặc cái gì...thật là điên đầu...và hệ quả tất yếu là gần nửa đêm mới ngủ được...

"DẬY MAU,MUỐN CHẾT HẢ?"-2 đứa này sao cứ như ninja ấy thế,thiên thần với ác quỉ cái gì,2 con quỉ con thì có

-Im nào!-nó làu bàu

"DẬY MAU...CÔ MUỐN BỊ MUỘN HAY SAO HẢ?-hét tập thể

Nó ngồi dậy..nhìn đồng hồ...vẫn còn sớm chán,định nằm xuống

"Nằm xuống nữa là chết với bọn này"-đe dọa

Hức...bọn phản chủ...

"Tất cả vì tình yêu của cô thôi"

Tất cả chỉ là ngụy biện,ta ghét bọn mi

*Gạt nước mắt đi vào WC*

1 lúc sau nó đi ra trong....bộ váy trắng như hôm nó nhận lời Bảo Quân

Sao...trông được không?-nó xoay người trong gương,hỏi 2 quỉ nhỏ đang le ve xung quanh

"OK,duyệt"-2 đứa gật gù

10' nữa là đến giờ hẹn...nó đang xem ti vi thì tiếng chuông cửa vang lên

Hắn đến sớm vậy sao?

Nó ra mở cửa và thất vọng vi đó là bác bưu tá

-Cô là Trần Bảo Anh

-Dạ.

-Cô có bưu kiện.Mời cô kí vào đây

-Ai gửi vậy ạ?

-Tôi không biết.

Nhận gói bưu phẩm nó tò mò không biết ai gửi cho mình....bóc ra thì trong đó là một cái USB và một tấm thiệp

"Gửi nó cho Bảo Quân hộ tôi nhé

Mai Khôi"

Cái gì thế này...sao Mai Khôi lại nhờ nó cho Bảo Quân...hai người đó có quan hệ gì?

Tò mò...tò mò không chịu nổi

Nó nhìn chằm chằm cái USB trên bàn mà sự đấu trang tư tưởng diễn ra ác liệt

"Mở đi"-quỉ nhỏ

"Không được,có phải đồ của mình đâu"-thiên thần

"Không sao đâu,hắn có biết đâu"

"Không được

Nó biết đụng vào đồ của người khác là không tốt nhưng...thật sự là nó hết chịu nổi rồi,và cái thiện đã gục trước cái ác,quỉ nhỏ đã thắng,nó vơ lấy cái USB và cắm vào laptop

1 video

Mở ra

....

....

....

....

KHÔNG. NÓ. KHÔNG. TIN

Nó dám nhìn những gì đang hiện trên màn hình...nước mắt làm hình ảnh trở nên nhòe nhoẹt..nhưng tất cả vẫn rõ ràng...đó là cảnh tượng Bảo Quân đang âu yếm Mai Khôi...những lời lả lơi của hắn với cô ta...hắn...tại sao? Hình ảnh hai người nóng bỏng trên giường đập vào mắt nó..nó trân trân nhìn màn hình mặc cho nước mắt đầy mặt....đau...đau quá...đau tới không thở nổi rồi...tim nó như bị bóp nghẹt khi nghe tiếng rên đầy khiêu khích ấy...nó bịt chặt miệng để ngăn tiếng khóc...nó gập mạnh cái laptop lại...nó không muốn nhìn nữa...nếu xem nữa chắc nó chết mất...

Tại sao...tại sao...hắn làm vậy...sao hắn 5 lần 7 lượt bỡn cợt với tình cảm và lòng tin của nó...hắn nói thích nó...nhưng rồi lại lên giường với người khác....hắn coi nó là cái gì....một con ngơ để hắn lừa làm vui sao,hay với hắn nó cũng chỉ là một con đi** không hơn...

Lòng tin là thứ rẻ mạt như vậy sao...đó là thứ để con người dễ dàng trao đi rồi đánh mất như vậy sao...nó là kẻ dễ bị lừa tới thế sao?

Như nhớ ra gì đó...nó mở lại laptop...

Thời gian quay là vào đúng hôm Nhật Huy đưa nó về nhà và bị Bảo Quân bắt gặp...nó...hắn...đã bị gài bẫy sao?

Vừa lúc đó,điện thoại reo:

-Alo

-Baby,em đâu rồi,đến giờ rồi?

-Đợi chút,...em ra ngay.-và trước cửa nhà có một tên đang cười ngoác đến tận mang tai sau khi nghe chữ em ấy

Bây giờ có hai cách:

1/ Ra ngoài và ném thẳng vào mặt hắn cái USB và yêu cầu hắn giải thích-đây là cách ghen điển hình nhưng như thế thì ngày hôm nay sẽ mất vui,dù gì hôm nay cũng là sinh nhật hắn.

2/ Cứ đi chơi với hắn như thường cho hết ngày hôm nay,coi như không có chiếc USB và để mọi thứ giải quyết vào ngày mai

....

...

..

.

Sau một hồi suy nghĩ thì nó đã chọn cách thứ hai,dù sao hôm nay cũng là sinh nhật hắn mà

Nó lau mặt...rút cái USB bỏ vào túi và đi ra ngoài...

Bảo Quân đang đợi nó sẵn...hôm nay hắn không đi cái BMW X6 mà đi một con Lamborghini Aventador mui trần trông rất ngầu...nhìn thấy nó hắn cười và lấy ra một bó hoa hồng đỏ to.

Nó ngạc nhiên

-Đây coi như là quà thể hiện sự thành tâm của tôi trong First date của chúng ta.

Nó nhận bó hoa mà lòng nhói lên...nhìn hắn là những hình ảnh đầy khiêu khích kia lại hiện lên trong đầu nó...bóp nghẹt tim nó...nó gượng cười đáp lại Bảo Quân

-Cảm ơn.

-Bây giờ đến lượt tôi đây-mọc đuôi-quà sinh nhật của tôi đâu?

ÔI trời

Đáng tiếc là nó quên rồi

-Em...lại quên rồi phải không?

Cười.....

3s sau...á á á...không được cưỡng hôn này cảnh sát đâu,gọi cảnh sát mau

-Vậy coi như em đã tặng quà tôi,bây giờ thì đi thôi

Bảo Quân đưa nó đi chơi,ở đâu họ cũng thành tâm điểm,cũng phải thôi chỉ riêng cái xe thôi cũng đủ cho người ta bàn tán rồi... hắn hôm nay dẫn nó đi khắp nơi như tuyên bố:này mọi người,bạn gái tôi này ấy.Vui thì rất vui nhưng trong long nó vẫn đau và chua xót...nụ cười nó không rạng rỡ như thường ngày nữa...nhưng dường như hắn không nhận ra

-Này,anh có giấu em không?-nó hỏi khi hai người đang trở về

Hắn chột dạ

-Em hỏi vậy là sao?

-Em...chỉ muốn biết anh có giấu em gì không?

Nó quyết định cho hắn và tự cho chính mình 1 cơ hội,nếu hắn nói thì nó sẽ tha thứ nhưng nếu hắn không nói.... nó...cũng không biết nữa

Hắn thì đang phân vân liệu có nên nói cho nó chuyện hôm đó với Mai Khôi với nó không....không...không phải luc này...sẽ nói nhưng không phải bây giờ...hắn không muốn phá vỡ không khí vui vẻ này...và hắn sợ sẽ không được tha thứ...

-Không đương nhiên là không rồi,có gì mà phải giấu chứ?

Vậy là hăn đã không nói

-Tốt nhất là đừng giấu em chuyện gì,nếu có thì nên nói luôn bây giờ đi..-nó cố vớt vát

Nó đã biết gì sao?hắn tự hỏi nhưng tự trấn an mình rằng nó chẳng thẻ nào biết được,hắn không tin cô nàng Mai Khôi dám giở trò với hắn

-Uhm,đương nhiên...làm sao dám giấu baby chứ?

Nó cười chua xót...vậy mà hắn đã giấu nó đấy

Đến nhà...trước khi vào nhà,nó lấy cái USB ra và đưa cho Bảo Quân

-Quà sinh nhật của anh đấy

-Cái gì thế?

-Về xem đi rồi biết và nó đi vào nhà

Nó ngạc nhiên nhận ra là mình bĩnh tĩnh trước chuyện này hơn nó tưởng...nó tin tưởng hay đang mù quáng ảo tưởng vào tình cảm mà Bảo Quân dành cho nó....để mà tự trấn an rằng đó là hắn bị gài bẫy...

>>>>>o0o

Tại nhà Bảo Quân

Hắn mở cái usb ra và đấm mạnh xuống bàn khi nhận ra trong đó là clip mây mưa của hắn với Mai Khôi.********.vậy là nó đã biết,vậy ra đó là lí do tại sao nó nói những lơi đó

-Chết tiệt

Tại sao hắn lơ là như vậy...sao hắn dám chắc cô ta không dám làm liều...cô ta dám chơi hắn à???? Hắn rút điện thoại ra

-Tôi đây,tìm con nhỏ Mai Khôi rồi túm nó lại cho tôi,chờ tôi giải quyết

Vơ vội cái áo khoác rồi hắn lái xe quay lại nhà nó....nó có cái usb này từ bao giờ...nếu nó không tha thứ cho hắn thì sao...********...chắc lúc đó,hắn sẽ phải bắt cóc nó rồi đem giam lại mất,chứ không đời nó hắn để nó rời xa mình.

Đến trước cửa nhà nó,hắn gọi điện

-Alo-nó nghe bằng giọng bình thản đến kì là

-Tôi đang ở trước cửa nhà em,em xuống đây đi

.....im lặng....

-Anh xem nó rồi phải không?-nó hỏi

-....uhm.

-Chuyện đó là thật sao?-nó hỏi dù đã biết câu trả lời

-Đúng-hắn thừa nhận-nhưng đó là....em hãy xuống đay đi để tôi giải thích

-Tôi biết anh bị cô ta gài bẫy...chuyện hôm đó cũng 1 phần lỗi là do tôi...

-Em làm ơn xuống đây đi

-Đối với tôi...xem cái đó cũng chỉ như xem một clip đen bình thường thôi,chúng ta sẽ nói chuyện về vụ này nhưng không phải hôm nay,anh về đi,muộn rồi.

Cúp máy

Bảo Quân lái xe đi...nó đứng nhìn theo chiếc xe đi xa dần mà nước mắt bất giác lại chảy ra.

.....Quay lại với Mai Khôi nào...

Cô nàng được mời tới một căn kho trống và được chăm sóc vô cùng kĩ lưỡng bởi người của Bảo Quân...hắn lái xe đến đây sau khi gặp hụt nó

Hắn đẩy cửa vào...mấy người xung quanh cúi chào

Đây là khuôn mặt khác của Vương Bảo Quân,không galang và luôn nở cụ cười,đây là một khuôn mặt khác đầy lạnh lùng,quyền lực và tàn nhẫn.

-Cô ta đâu?-hắn hỏi

-Đằng kia

Trông cô nàng mới thảm hại làm sao...tóc rối bù...môi rỉ máu...chắc bị ăn mấy cái tát rồi thì mặt mới sưng vù thế kia nhưng đó là cái nhẹ nhất phải trả khi đụng đến hắn.

-Cô giỏi quá nhỉ Mai Khôi-hắn mỉa mai

Tay vuốt nhẹ cằm cô ta rồi bóp mạnh khiến cô nàng nhăn mặt

-Em đã làm gì chứ?-giả ngu

-Thế cô nhận ra cái này là cái gì không?-hắn vứt cái USB trước mặt cô nàng

Mặt cô ta tái mét đi....cô ta di đến chỗ Bảo Quân

-Em xin lỗi,em xin lỗi mà,tại luc đó nhìn anh đi cùng nó em không chịu nổi nên làm liều.,em...

-Cô nghĩ rằng tôi sẽ bỏ qua cho cô chỉ vì một câu xin lỗi sao?

-...Anh đã ngủ với em...

-Tôi có ép cô không?

-....

-Đấy là tôi chưa kể cô dám cho người quay clip,cô muốn chết kiểu gì hả?

-Không,không..thực sự lúc đó em chỉ muốn giữ lại làm kỉ niệm thôi chứ không có ý...

Hắn nhếch mép

-Vậy nếu bây giờ tôi mời cô làm nhân vật chính trong vài cái clip kỉ niệm kiểu như vạy nữa thì cô thấy sao?

Mặt cắt không còn giọt máu

-Em xin anh,tha cho em...lần sau em không dám thế nữa

-Tha à...cũng được thôi nhưng đổi lại...-hẵn vẫy tay

Một tên đến gần cô ta,rút dao và rạch lên má cô ta một đường dài ngọt xớt ,máu chảy xuống đỏ ối

AAAAAAAAAAA

-Anh dám...-cô ta tức giận

-Tại sao tôi lại không dám nhỉ? đây chỉ là cảnh cáo thôi,nếu có lần sau thì khuôn mặt này sẽ có vài cái sẹo nữa đấy.Xéo đi và đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Ai đó hất lên mặt cô ta nước muối,cô ta kêu thảm thiết...khuôn mặt ấy vĩnh viễn sẽ để lại sẹo,mờ thôi nhưng không thể hết được như một cái giá,một lời nhắc nhở cho những kẻ đụng và nhầm người

>>>>>o0o

Sáng hôm sau nó thức dậy trong sự mệt mỏi...bước ra khỏi nhà với tâm trạng xám xịt thì bỗng kẻ nào đó úp cái khăn vào mặt nó

-Ư....ư...

Nó giãy giụa một chút rồi nằm im,chứng tỏ thuốc mê đã có tác dụng,mấy người đưa nó lên một chiếc oto đen và lao đi,ngay khi Bảo Quân tới,hai xe đi qua nhau nhưng cậu không nhận ra hình ảnh nó trong chiếc xe ấy

Bảo Quân đỗ xe lại trước cửa nhà nó và đợi…hôm nay cậu tới sớm hơn mọi ngày nên chắc chắn nó chưa thể đi học trước khi cậu đến được,cậu đâu lạ gì cái tính ngủ như heo của nó chứ…

Nhưng 10’ trôi qua

20’

.

30’

.

1 tiếng rồi nhưng cánh cửa nhà nó vẫn đóng im ỉm…định không đi học sao,hay tránh mặt cậu nên ở lì luôn trong nhà…nó không muốn nhìn thấy mặt cậu đến vây à… thế thì Bảo Quân cũng sẽ chẳng níu kéo nó….người ta nói khi yêu cái gì đó thì tốt nhất nên để nó tự do mà… Dù vậy đi nữa thì cũng nên nói chuyện tử tế với nhau 1 lần cuối chứ…. Cậu không muốn mọi thứ kết thúc lãng xẹt thế này

Cậu rút điện thoại ra gọi…những tiếng tút…tút kéo dài như vô tận…và chẳng ai bắt máy... bây giờ đến nghe điện thoại của cậu cũng làm nó thấy khó chịu kia à?

Đang định đặt máy thì cậu nghe tiếng ầm ầm quen thuộc của bản New devide vang lên đâu đó…. Không lẽ là…cậu lần theo tiếng nhạc và thấy điện thoại của nó đang nằm chỏng chơ gần một gốc cây

“ Sao nó lại ở đây nhỉ?”-cậu thắc mắc

Bỗng cậu linh tính có điều gì đó không ổn về chuyện này, nó là đứa không thể sống thiếu cái điện thoại nên chắc chắn không có chuyện nó vứt điện thoại đi thế này,hơn nữa điện thoại còn bị móp và xước xát rất nhiều chứng tỏ nó đã bị va đập rất mạnh và có dấu hiệu bị giằng giật…

Không lẽ nó đã xảy ra chuyện rồi….cậu vội rút điện thoại ra và gọi

-Tao đây…tìm xem Bảo Anh có ở trường không rồi báo lại cho tao,nhanh lên,mày có 3’-cậu gần như gầm lên trong điện thoại

Nắm chặt cái điện thoại trong tay,trong đầu Bảo Quân bắt đầu xuất hiện những ý nghĩ nguy hiểm nếu nó bị làm sao,mặt Bảo Quân thoáng chốc sắc đanh lại nhìn lạnh gáy…

Đúng 3’ sau tên đàn em điện tới…

-Thế nào?

“Cô ấy không có ở trường ạ”

-MẸ KIẾP-cậu bực bội

Chẳng lẽ bọn chúng đã đánh hơi được đến nó….bọn chó điên….cứ đợi đấy…

Cậu đấm mạnh xuống đất rồi lên xe và goi điện

-Bọn mày mau huy động người đi tìm Bảo Anh cho tao,dù có phải lật tung cái đất này lên cũng phải tìm cho bằng được,nếu tìm không ra thì bọn mày rõ hậu quả rồi đấy.

Quăng mạnh cái điện thoại xuống ghế xe,Bảo Quân nhấn ga lao đi.Chưa bao giờ cậu cảm thấy tức giận và lo lắng như bây giờ,chỉ cần nghĩ tới có kẻ dám đụng vào nó thôi là đã đủ khiến cậu phát điên lên… khỉ thật…cậu nghĩ không ra kẻ nào to gan tới vậy,dám ngang nhiên đụng vào người của Bảo Quân này….cậu thề sẽ khiến kẻ đó phải trả giá,một cái giá đắt cho những gì hắn đã làm đang làm hoặc sẽ làm với cô nàng của cậu…. bỗng nhiên điện thoại câu rung…số lạ

-Alo

“Bảo Quân phải không?”

-Đúng vậy,ai đấy?-cậu bắt đầu khó chịu

“Đừng bực tức như vậy,tôi chỉ điện để thông báo Bảo Anh đang ở chỗ tôi thôi và cô ấy an toàn

KÉTTTTTTTTT- tiếng phanh xe vang lên chói tai,cậu thắng đột ngột khi nghe thấy tên nó

-Anh là ai và cô ấy đang ở đâu?-Bảo Quân cố giữ bình tĩnh để nói năng lịch sự với người đối thoại

“Tôi là ai à? Là bạn trai của người yêu cậu….”

PHAN ANH TUẤN- chết tiệt,tên này muốn làm gì đây

-Cô ấy đang ở đâu?-cậu gằn giọng trong điện thoại

-Vậy cậu nghĩ chúng tôi đang ở đâu?

KHỐ* NẠN

-Tôi nói lại lần nữa,cô-ấy-đang-ở-đâu?-cậu gằn lên từng tiếng

“Haiz,cậu thật nóng tính quá đi,chẳng có chút hài hước nào cả, đến Milky Way đi và….nhớ đi một mình nhé Bảo Quân”

Cúp máy.

Mẹ kiế*.Bảo Quân lại gọi điện:

-Bảo tất cả bọn nó vây kín Bar Milky Way cho tao,nội bất xuất ngoại bất nhập,nếu bất cứ một đứa nào trong đấy thoát thì bọn mày cũng chung sô phận.

“Có phải đập nát nó ra không ạ?-tiếng tên đàn em e dè hỏi

-Không cần chỉ vây lại thôi,đợi lệnh tao

Cậu quay xe lại và phóng nhanh tới Milky Way-nơi trò chơi sẽ bắt đầu

……..Cùng lúc tại bên trong bar Milk Way……….

-Bọn họ vây kín Bar rồi ạ-tiếng một tên vang lên

-Kệ họ,vậy mới vui-hắn vẫn ngồi ung dung nhấm nháp ly Brandyy trong tay mình

-Anh làm hơi quá rồi đấy-nó lên tiếng

Hắn nhún vai,không nói gì,khuôn mặt hiện lên một nụ cười khó hiểu

----------FLASH BACK------------------

-U…hm-nó cựa quậy mình chứng tỏ thuốc mê đã hết tác dụng

Nó nheo mắt…chói quá…cứ như là cả dàn đèn đang chiếu vào mắt mình ấy,hình như có ai đang nhìn mình thì phải….ai thế nhỉ…nhìn quen lắm

-Á!-nó hét lên khi khuôn ấy dí sát lại mặt mình và nhận ra đó không ai khác chính là Tuấn

-Này,anh làm cái gì thế?-nó nhìn quanh-sao tôi lại ở đây?

- Thì tôi đưa em về đây mà.-hắn bình thản

Im lặng



..

.

-Anh là kẻ chio người bắt cóc tôi sáng nay sao?

-Đừng dùng từ ngữ nặng nề vây chứ nhưng yes,it’s me.-hắn khẳng định

-Anh muốn làm gì?-nó khoanh tay hỏi

-Play a game.

-Game? Which game do you want to play?

-Simple,Mask.

-Mask? I don’t understand

-I think you’re right

-About what? And Vietnamese please.

-Oke,Vietnamese. Tôi có lẽ đã ngộ nhận em là Hoàng Nguyên trong một thời gian khá dài,lúc đầu gặp em tôi thật sự đã ngạc nhiên tại sao em lại có thể giống cô ây tới vậy,và sau đó tôi đã mặc nhiên coi em là cô ấy

Mặt nó bỗng đượm buồn và xa xăm như đang trôi vè một nơi nào đó vô định

Hắn tiếp tục

-Nhưng đến khi em bỏ đi,tôi nhận ra rằng có lẽ tôi đã không còn coi em là Hoàng Nguyên nữa mà em là em,không giống bất cứ ai hết,đơn giản chỉ là em thôi

-Vậy thì sao?-nó hỏi

-Vậy nên hôm nay tôi muốn kiểm chứng điều đó,xem thật sự người con gái trong trái tim tôi bây giờ là em hay vẫn là cô ấy,xem rằng sao bao năm thật sự tôi đã quên được cô ấy hay chưa?

-Thế anh định kiểm tra bằng cách nào?

Hắn bỗng cười đầy khó hiểu

-Bẳng một trò chơi và để cho thêm phần đông vui,em cho phép tôi mời thêm vài vị khách chứ

Nó nuốt nước bọt và chột dạ

-Anh không định…

-Phải đấy-hắn gật đầu xác nhận

-Tại sao phải mời họ…

-Coi như trả công em tham gia trò chơi này…em thật sự không muốn biết hai kẻ đó ai thật lòng với em hơn sao?

Nó yên lặng….đang đấu tranh nội tâm vô cùng ác liệt….một phần nó biết tham gia cái trò này vốn là vô bổ,ngớ ngẩn và lố bịch,…tóm lại là rất không nên chơi cái trò này nhưng một phần nó cũng thật sự muốn biết liệu mình có đặt niềm tìn và trái tim nhâm chỗ không? Và một lần nữa Ác quỉ đã thắng.

-OK. I’m in.

Hắn vỗ tay,gương mặt thoải mái hẳn.

-Vậy luật chơi ra sao?

-Tôi sẽ cho người trang điểm mà hóa trang cho em và một số người khác giống hệt nhau và em trà trộn trong số họ…

-Và chúng ta sẽ chơi trò mở mắt bắt dê

-Phải-hắn cười

-Nghe thú vị đấy chứ.-nó nhún vai

-Đừng thiên vị nhé,darling-hắn vuốt nhẹ cằm nó

-Yên tâm,tôi sẽ pair play.

Hắn chào kiểu hoàng gia và đi ra cho các chuyên viên trang điểm và phục trang băt đầu làm việc.

-------------------------End FB----------------------

Bảo Quân dừng xe trước Milky Way và cùng lúc đó chiếc Audi cũng dừng lại,Nhật Huy bước xuống

-Sao anh/cậu lại ở đây?-đồng thanh tập 1

-Bảo Anh…-Nhật Huy

-Tên đó cũng gọi điện cho cậu sao?-Bảo Quân

Gật đầu.Nhớ lại điều đó lại làm Nhật Huy thấy bực mình

----------Get back----------

Lúc đó đang học thì điện thoại của cậu rung tin nhắn

“Bảo Anh đang ở chỗ tôi….

Muốn cô ấy yên lành thì mau tới đây

Nhớ là phải đi một mình nhé,Nhật Huy

P.A.T” –và kèm theo đó là một tấm ảnh nó bất tỉnh.

--------Present--------------

-Tên khốn-Nhật Huy không kìm được thốt lên.chỉ cần hắn đụng đến một sợi tóc của cô nàng thôi chắc chắn cậu sẽ khiến hắn sống không được mà chết cũng không xong.

Hai anh chàng đi vào với cùng một tâm trạng đầy sát khí và ở cách đó một đoạn hai đoàn xe của nhị vị công tử vây kín bar Milky Way thành một khu vực bất khả xâm phạm,những con người mặt lạnh mặc đồ đen đứng đợi sẵn chỉ cần đợi lệnh là sẽ san phẳng cái bar lộng lẫy này thành bình địa khiến ai nhìn cũng thấy gai người.

>>>>>o0o

Hai anh chàng bước vào và có phần ngạc nhiên vài bày trí trong bar,không giống các bar thông thường khác với đèn led nhấp nhày và quầy rượu,nó được bày trí giống như sân khấu của một vũ hội.

Đang nhìn ngó xung quanh thì hắn đi ra

-Xin chào,hai người tới sớm thật,xin lỗi tôi không đón từ cửa được,ngoài đó hơi đông đúc thì phải

-Đừng có lằng nhằng nữa,Bảo Anh đâu?-Bảo Quân bắt đầu mất kiên nhẫn

-Đương nhiên là ở đây nhưng….-bỗng nhiên đèn tắt

Khi đèn sáng trở lại thì hàng chục những cô gái mặc đồ,đầu tóc và trang điểm giống hệt nhau từ đâu xuất hiện đầy trong bar,mỗi người đều đeo mặt nạ,trông cứ như nhân bản hàng loạt ấy

Hắn tiếp tục

-Cô ấy là ai trong số những cô gái này thì chính tôi cũng không biết,xem ra các người phải tự tìm kiếm rồi….và tôi nói trước,mỗi người chỉ được chọn một lầm thôi nhé… nếu không thì Game over đấy…. Enjoy the show

Hắn nói và đi vào….trò chơi bắt đầu nào.

>>>>>o0o

Còn hai nhân vật chính của cuộc chơi này thì đang quay cuồng giữa một rừng những khuôn mặt giống nhau,mùi hương giống nhau,không thể phân biệt nổi ai với ai nữa chứ đừng nó tới việc tìm ra người khác biệt…cơ hội chỉ có một…không thể để sơ sót được.Hai người cứ thi thoảng lại giữ một cô gái lại,nhìn ngắm kĩ tới nỗi muốn thủng mặt người ta ra rồi lại lắc đầu và thả họ ra…hai người ấy đang phân vân chăng?

Bỗng Bảo Quân đi về hướng nó,nó nhẹ nhàng thu ánh nhìn của mình lại và quay vào giả vờ cùng trò chuyện với các cô gái kia nhưng vẫn bí mật quan sát bước đi của cậu.

Bảo Quân đến gần…

Từng bước….từng bước một

Nó thấy tim mình đập thình thịch trong lồng ngực như muốn nhảy ra ngoài tới nơi rồi,vậy ra đây là cảm giác lẩn trốn sợ bị bắt gặp sao,căng thẳng quá nhỉ,kiểu này tif tổn đến mấy tuổi thọ mất thôi.Nó nhấp một ngụm nhỏ cooktail để lấy alij bình tĩnh

Bảo Quân lướt nhanh qua tất cả các khuôn mặt ở bàn nó,nhanh nhưng cũng quan sát rất kĩ không để lọt bất cứ một phản ứng nào,còn nó cũng bắt chước mọi người,ngẩng lê nhìn hắn một chút và tiếp tục câu chuyện,Bảo Quân chầm chậm đi qua bàn đó…..

“Ôi trời,cha nôi ơi đi nhanh nhanh dùm con đi,đến đau tim mà chết mất”-nó thâm nghĩ,nó cứng người lại,gần như ngừng thở khi Bảo Quân đi qua nó. Khi cậu qua hẳn bàn nó,đang định thả lỏng người nhẹ nhõm thì thấy 1 tay mình bị kéo mạnh và gần như cùng lúc đó bàn tay còn lại của nó bị một kẻ khác kéo nốt

Ôi trời ơi,số nó là số chó mực hay sao mà đen dữ vậy,đến chơi mà cũng thua nữa là sao? Nó thở dài

-Đúng là em rồi-đồng thanh

Mà quái lạ,làm sao hai tên này nhận ra được nó nhỉ,nó có làm gì khác biệt đâu.

Đúng luc đó thì Tuấn bước ra,vỗ tay

-Chúc mừng hai người,cả hai đều tìm được đúng người rồi.tôi không ngờ đấy,nhưng… Winner thì có những hai nhưng prize thì chỉ có một mà thôi,làm thế nào đây?-hắn tỏ vẻ vô cùng khổ tâm và khó nghĩ-Hay là như vậy đi,hãy để cô ấy tự chọn nhé,thế nào?

Cả hai không phản ứng gì còn nó thì lắc đầu quầy quậy

NO WAY

Không đời nào nó tiếp tục chơi cái trò ngu ngốc này,cái gì mà tự chọn cho mình người thắng cuộc,đó là người chứ có phải đồ vật đâu mà chọn với chả bỏ.

Có chết nó cũng không chơi trò này nữa đâu. Nhưng mặc kệ những cái lắc đầu,xua tay đầy mạnh mẽ của nó,hắn và cả hai tên kia đều bơ

Định lơ nó sao?

-Để đảm bảo công bằng và tránh gây khó xử cho Bảo Anh có thể vì những nguyên nhân khách quan và chủ quan mà không đưa ra quyết định đúng nhất nên cô ấy sẽ phải bịt mắt và chọn ngẫu nhiên,được không?

CÁI GÌ? LẠI CÒN CÁI THỂ LOẠI NÀY NỮA

Ở đâu cái kiểu này vậy trời….tự nhiên bắt nó làm người mù rồi chọn theo cái kiểu chó ngáp phải ruồi á,còn lâu nhé

Keep dreaming baby.

Và thế là mặc cho nó phản đối dữ dội,nó vẫn bị buộc phải chơi tiếp trò chơi này.

Nó thành người mù và phải xác định mọi thứ trong bóng tối…tất cả xung quanh chỉ còn một vùng tối đen,không màu sắc và ánh sáng….nó quay quay mấy vòng cũng chả thấy khá hơn,thế này thì đến tìm đường còn khó chứ đừng nói gi đến tìm người.

Bỗng nhiên một luồng khí thoảng qua mũi nó,hương bạc hà và hương hoa lavender hòa trộn,uhm,chúng bắt đầu từ đâu nhỉ…nó bắt bắt đầu hít hà(sao giống chó thế?)hương thơm để tìm cội nguồn của cái mùi quyến rũ ấy…nó đi vô thức theo mùi hương nồng đậm dần và nó bỗng khựng,trước mặt nó lúc này chính là hai người đó nhưng lại không thể xác định đâu là Bảo Quân và Nhật Huy.

Nó bất giác đưa tay ra và gần như đã chạm vào một người nhưng sau đó lại rụt tay lại,thực sự,trong hai người đó nó muốn chọn ai là kẻ thắng cuộc cho riêng mình? Nhật Huy hay Bảo Quân hay là không ai cả?

Tay nó lơ lửng ở không trung một hồi rồi đột ngột chuyển hướng sang người còn lại,nó cố xác định xem kẻ đó là ai nhưng hương lavender quyện với hương bạc hà quá đậm khiến nó không thể nhận ra nhưng hình như,chỉ là hình như thôi mùi bạc hà có nồng hơn một chút thì phải,và nó không nhận ra mình đã vui vì điều đó.

Nó nhẹ nhàng,run run chạm vào con người ấy,con người mà từ một nơi sâu trong trái tim nó hi vọng rằng đó là Bảo Quân,nhưng nó nhanh chóng nhận ra rằng mình đã nhầm,hương hoa lavender nồng đâm,mũi iu dấu của nó đã phản chủ,đó là Nhật Huy chứ không phải Bảo Quân…nó thoáng thở dài mà ngay đến chính bản thân mình cũng không nhận ra

Tháo cái khăn bịt mắt ra và nở một nụ cười yếu ớt với Nhật Huy-một lần nữa,nó lại làm cậu hiểu lầm rồi,nó quay sang nhìn Bảo Quân với ánh mắt hối lỗi thì chỉ nhận được cái nhìn trống rỗng,đầy khó hiểu đáp trả

Hắn lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngột ngạt:

-Vậy là Game over nhỉ,Nhật Huy thắng,chúc mừng

-Vậy nếu tôi là người thắng-quay sang nhìn Bảo Quân-tôi được phép đưa cô ấy đi chứ?

-Cứ tự nhiên-Tuấn bình thản còn Bảo Quân quay đi chỗ khác

Thật sự thì nó đã hi vọng khi đó Bảo Quân sẽ giữ nó lại,không để nó đi nhưng ông trời lại khéo trêu ngươi,mấy người dễ dàng đạt được điều mình mong muốn phải không?

Nó đi theo Nhật Huy ra ngoài để lại phía sau hau con người nhìn theo

-Đáng nhẽ cậu không nên để cô ấy đi-hắn lên tiếng khi bóng nó đã khuất

-Còn anh thì sao,sao lại để cô ấy đi?

-Vì cô ấy không phải người tôi cần…. hôm nay nhờ mấy người tôi mới nhận ra điều đó,còn cậu trò chơi hôm nay cậu thua rồi.

Nhật Huy đưa nó và lái xe đi

-Đi đâu vậy?-nó hỏi

-Đi chơi bù buổi hôm trước cậu nợ tôi,không phản đối chứ?

-Uhm,được thôi.

Nhật Huy đưa nó tới nghĩa trang…..

-Chơi ở đây sao?-nó thắc mắc

-Không được sao?

-uh,được…dù sao ở đây tôi cũng thấy dễ chịu-nó cười

Hai người ngồi tựa vào nhau,ngắm trời….tưởng tượng những hình thù kì dị từ những đám mây,nó đã cười rất nhiều,cười thật cũng có mà cười gượng cũng có nhưng từ trong thâm tâm nó vẫn không quên được ánh mắt trống rỗng và khó hiểu của Bảo Quân khi đó,ánh mắt ấy làm lòng nó gợn lên…chẳng hiểu từ lúc nòa nó thiu thiu ngủ trên vai Nhật Huy.

Cậu cười ấm áp nhìn nó,cố không động dậy để cho nó ngủ,cảm giác này thật ấm áp và bình yên,cậu vô tình chạm tay vào hộp quà trong túi-món quà tỏ tình mà cậu chuẩn bị từ lần trước nhưng chưa có cơ hội tặng,hay là….tặng luôn ở đây nhỉ?

Tỏ tình giữa nghĩa trang,kể cũng thú vị đấy chứ?

“Anh à,chúc em may mắn đi”-cậu thì thầm

Lay lay nhẹ nó dậy

-Bảo Anh…Bảo Anh

-Uhm…-nó mở mắt-tôi ngủ quên sao,xin lỗi nhé.

-Không sao….uhm….uh…tôi…

-Sao?

Gãi gãi đầu,sao khó nói thế này chứ….mọi lần bình thường lắm mà…sao lần này…

-Tôi…

Đừng mà Nhật Huy….tôi xin cậu đấy….đừng nói mà….đừng làm tôi khó xử….tôi thật sự không muốn mất người bạn tốt như cậu đâu… đừng bắt tôi phải lựa chọn….tôi sợ mình sẽ làm tổn thương cậu mất

-Thôi để lần khác vậy-Nhật Huy bỏ cuộc

Ơn Chúa,thì ra Người vẫn còn thương con

-Để tôi đưa cậu về,muộn rồi-cậu tiếp tục

Nó gật đầu,đi ra xe trước.

-Em là một thằng hèn đúng không anh? Đến cô gái mình thích mà cũng không dám nói cho cô ấy biết….nhưng ánh mắt cô ấy nhìn em luc đó rất hoang mang và lo sợ….em biết cô ấy chưa sẵn sàng đón nhận tình cảm của em nhưng em sẽ đợi…sẽ làm thay đổi trái tim cô ấy,khiến cô ấy chấp nhận tình cảm của em…khi ấy em nhất định sẽ giới thiệu cô ấy với anh,anh nhất định sẽ thích,cô ấy….dễ thương lắm….nhưng liệu có khi nào đợi chờ mãi là vô vọng không anh?-Nhật Huy đứng lặng trước mộ anh mình

Lúc sau,cậu ra xe và thấy nó đã đợi sẵn,cậu đưa nó về

>>>>>o0o

-Cảm ơn đã đưa tôi về,Nhật Huy.

-Không có gì,mau vào nhà đi,ngoài trời lạnh đấy

-uhm

Nó đứng đợi Nhật Huy quay xe và lái đi,đang định vào nhà thì Bảo Quân từ đâu cầm tay nó và ép nó vào tường,khuôn mặt hai người cách nhau chưa tơi 5cm

-Anh làm cái gì thế?-nó bực bội,bây giờ nó thật sự mệt lắm,thuốc mê làm nó đâu đầu như búa bổ.

-Tại sao em không bao giờ chịu ngoan ngoãn nghe lời vậy,tại sao em luôn thích chống đối tôi như thế?-khuôn mặt hắn ngày càng gần

- Tôi đã làm cái gì chứ?

- Tôi đã nói là em đừng thân với Nhật Huy quá mà,em quên rồi sao,hơn nữa em lại dám xưng tôi rồi.

Nó cười

-Tại sao tôi lại phải ngoan ngoãn nghe lời anh nhỉ? Anh nghĩ mình là ai mà được phong cái đặc quyền đó?

-Tôi-là-bạn-của -em.-cậu gằn từng tiếng trong cổ họng

-Bạn trai của tôi,đã có giây phút nào anh thực sự nghĩ như thế chưa…khi anh làm điều đó với Mai Khôi anh có nghĩ qua điều anh vừa nói không,khi anh bật ra câu nói anh là bạn trai của tôi,anh có hiểu hết ý nghĩa và trách nhiệm của câu ấy không?-bao uất ức dồn nén,bao đau khổ cũng những gì phải chịu đựng trong tim suốt mấy ngày qua dường như đã lên đến đình điểm và bùng nổ.tuôn trào qua từng câu nói của nó,cùng với nước mắt tất cả cùng tuôn trào như không gì cỏ thể cản lại được

Bảo Quân ôm chầm lấy nó,mặc kệ nó đánh đấm đòi buông ra,cậu cứ ôm nó như vậy đến khi tiếng thút thít nhỏ dần đi,và nó đã không còn chống cự nữa mà để yên cho cậu ôm. Cậu nhẹ nhàng đặt hai tay lên vai nó

-Tôi xin lỗi,chuyện lần đó là tôi sai…tôi thề đó là lần duy nhất,sẽ không có lần sau đâu…hãy tin tôi,được chứ?

-Liệu có tin được không?-nó ngẩng mặt lên nhìn Bảo Quân bằng đôi mắt vẫn đỏ hoe

Cậu mỉm cười lấy tay quệt nhẹ giọt nước mắt trên khóe mi nó

-Đương nhiên là được rồi

Cậu đặt lên môi nó một nụ hôn,nhẹ nhàng mà cũng rất nồng nàn

Chân trời đang chuyển dần về màu đỏ ối.