Ngụy Quân Tử Thấy Chết Không Sờn

Chương44: Bạt Kiếm Nhìn Quanh Giết Minh Châu (2)



Trong hoàng nhị đại, ngu xuẩn đương nhiên sẽ không quá nhiều, nhưng cũng sẽ không phải không có.

Các triều các đời, ra hôn quân vẫn là rất nhiều mà.

Thấy Minh Châu công chúa đưa đẩy không nghiêm, tứ hoàng tử trực tiếp cười nhạo nói: "Nhị ca, người cũng đừng làm khó dễ hoàng tỷ, Bạch Khuynh Tâm là người của hoàng tỷ, Ngụy Quân là người hoàng tỷ xuất đầu, hoàng tỷ đương nhiên sẽ không nói cái gì. Nhưng mà mặt trời sáng tỏ, dưới ánh mặt trời, Ngụy Quân khẩu xuất cuồng ngôn, nói xấu hoàng thất, giẫm lên vương pháp, theo ta thấy, án luật phải trảm."

Ngụy Quân nếu ở hiện trường, khẳng định ôm tứ hoàng tử hôn một cái.

Ngu xuẩn này thật sự là quá đáng yêu.

Hắn là thích loại ngu xuẩn này.

Đáng tiếc, hắn không ở hiện trường.

Ở hiện trường là nhị hoàng tử cùng Minh Châu công chúa.

Minh Châu công chúa lạnh lùng liếc mắt nhìn tứ hoàng tử một cái, khinh thường nói: "Ngu ngốc, vỗ ʍôиɠ ngựa phụ hoàng ngươi cũng không biết hỏa hầu nặng nhẹ."

Tứ hoàng tử giận dữ: "Quân Ức Thiển, ta nhịn ngươi đã lâu."

Phành!

Nhị hoàng tử cướp ở trước Minh Châu công chúa cho tứ hoàng tử một cái tát nằm úp sấp.

Sau đó nhanh cầu tình vì tứ hoàng tử: "Hoàng tỷ bớt giận, người cũng biết lão Tứ hắn vẫn không có đầu óc."

Minh Châu công chúa âm thanh lạnh lùng nói: "Yên tâm, đánh hắn bản cung cũng ngại bẩn tay, bản cung cũng không phải ai cũng sẽ tự mình ra tay giáo huấn."

Nhị hoàng tử thường xuyên bị Minh Châu công chúa ra tay giáo huấn: ". . ."

Theo bản năng sinh ra một loại cảm giác kiêu ngạo.

"Nhị ca, ngươi có phải đầu óc có vấn đề hay không? Ngụy Quân sau đầu hắn có phản cốt, hắn đang phản đối chúng ta, ngươi không nhìn thấy sao?" Tứ hoàng tử dùng thực tế để chứng minh, não của hắn thật sự không nhiều lắm.

Đương nhiên, cũng có thể là diễn xuất ra.

Nhưng nhị hoàng tử cùng Minh Châu công chúa đều cảm thấy không quá khả năng.

Có phải hiền tài hay không, cho dù muốn ẩn dấu cũng không tới phiên hắn.

Nhị hoàng tử lại cho tứ hoàng tử một cái tát.



"Ngươi biết cái gì." Nhị hoàng tử mắng.

Minh Châu công chúa căn bản mặc kệ tứ hoàng tử, loại ngu xuẩn này ngay cả tư cách lọt vào ánh mắt của nàng còn không có, càng đừng nói làm đối thủ của nàng.

Nhưng nàng biết hôm nay không chỉ là ba người Ngụy Quân bị rất nhiều người chú ý, thái độ của đám hoàng tử công chúa bọn họ cũng có rất nhiều người hữu tâm đang chú ý.

Cho nên nàng không thể lặng lẽ.

Thượng vị giả, đương nhiên có thể tọa trấn phía sau màn điều binh khiển tướng, phái người khác đi xung phong hãm trận, nhưng tuyệt đối không thể thờ ơ đối với sinh tử của người một nhà.

Nếu không, ai còn nguyện trung thành với ngươi? Đảm đương của thượng vị giả ở đâu?

Minh Châu công chúa rất rõ ràng đạo lý này, cho nên nàng từ ngay từ đầu đã không tính lặng lẽ.

Nhìn chung quanh một vòng, Minh Châu công chúa sắc mặt nghiêm nghị, khí tràng toàn bộ khai hỏa:

"Đại Càn từ Thái tổ lập quốc đến nay, trải qua không biết bao nhiêu nguy cơ. Cho đến ngày nay, vẫn có thể sừng sững không ngã, dựa vào đó là rất nhiều chí sĩ đầy lòng nhân ái vô tư kính dâng. Có chút người vị tất trung với hoàng thất, nhưng bọn họ lòng có thương sinh đại nghĩa, là một nhóm người trung thành nhất đối với Đại Càn.

Mỗi người đều sẽ trưởng thành, quan niệm của một người cũng sẽ biến hóa theo. Rất nhiều người đều ái quốc, nhưng mà cấp bậc khác nhau. Đại đa số nói như chuyện trẻ con, trêи không biết ranh giới đất nước, bọn họ ái quốc, chỉ là một câu khẩu hiệu, Lục Nguyên Hạo hiện tại đó là cấp bậc này.

Số ít người đã xem nhạt tình cảm với đất nước, xem thấu bản chất hiện thực, Bạch Khuynh Tâm là người như vậy. Nàng không làm Đại Càn thất vọng, Đại Càn là có lỗi với nàng. Lấy trải qua của Bạch Khuynh Tâm, lại yêu cầu nàng nguyện trung thành hoàng thất, chúng ta còn có mặt mũi hay không vậy?

Còn có một loại người, bọn họ đã nhìn rõ ràng tất cả, biết được âm tư cùng vô tình thượng vị giả, nhưng bọn họ vẫn có tấm lòng son, nguyện ý kính dâng tất cả vì quốc gia này, thậm chí sinh mệnh bản thân. Không quan hệ công danh ích lợi, chỉ vì thiên hạ thương sinh, đây là quốc sĩ ái quốc.

"Ngụy Quân, là quốc sĩ như vậy, bằng không hắn sẽ không làm người chấp bút chiến tranh vệ quốc."

Minh Châu công chúa đi đến trước mặt tứ hoàng tử nằm úp sấp ở trêи đất, trong ánh mắt là khinh bỉ phát ra từ trong lòng: "Làm mù một Bạch Khuynh Tâm, đã rét lạnh lòng không biết bao nhiều người. Lại giết chết một Ngụy Quân, ngươi xem đây là đang vỗ ʍôиɠ ngựa bệ hạ à? Ngươi đây là đang quật mộ cho hoàng thất chúng ta."

Nửa ngày sau.

Biểu diễn của Ngụy Quân truyền khắp kinh thành.

Mà ngôn luận của Minh Châu công chúa đang lên men trong phạm vi nhất định, truyền vào toàn bộ trong tai những người biết chuyện.

Sau đó.

Càn đế ban thưởng Ngụy Quân một cây Thượng phương bảo kiếm.

Ban thưởng Minh Châu công chúa mười viên minh châu.

Tứ hoàng tử bị lệnh cưỡng chế cấm túc ba tháng.



Kinh thành cao thấp hoan hô nhảy nhót.

Mà Ngụy Quân rút kiếm nhìn quanh, rất muốn đi chém Minh Châu công chúa.

Hắn hận mà.

"Ngụy đại nhân, người bộ dáng sao lại không có chút cao hứng nào vậy?" Lục Nguyên Hạo tò mò nhìn Ngụy Quân, trong ánh mắt tràn đầy khó hiểu.

Ngụy Quân: ". . ."

Lão tử có thể cao hứng mới là lạ.

Nhân loại thăng trầm cũng không tương thông.

Ngụy Quân hiện tại muốn chém người.

Lục Nguyên Hạo tâm tình lại rất tốt.

"Minh Châu công chúa quả nhiên là Minh Châu công chúa, có nàng xuất đầu cho chúng ta, an toàn của ba người chúng ta cũng đủ bảo đảm, nhân sĩ bình thường sẽ không dễ dàng ra tay với chúng ta." Lục Nguyên Hạo khẩn cấp biểu đạt tâm tình cao hứng của bản thân.

Ngụy Quân tay cầm kiếm gân xanh bạo khởi.

Càng muốn chém chết Minh Châu công chúa.

Lúc này, Bạch Khuynh Tâm trong lúc vô ý cũng bổ một đao: "Minh Châu công chúa quả thật là một người anh minh, bằng không cũng sẽ không có nhiều người nguyện ý đi theo nàng như vậy."

Ngụy Quân: ". . ."

Ta cũng không muốn đi theo cô ta.

Ta muốn giết chết cô ta.

Phụ nữ này còn sống, quá gây họa cho mình.

Không có việc gì ngươi xuất đầu làm cái gì?

Chỉ ngươi nói nhiều, chỉ ngươi năng lực.

Ngụy Quân trong lòng sóng đào mãnh liệt, mà Lục Nguyên Hạo hoàn toàn không quan tâm, tiếp tục biểu đạt tâm tình cao hứng của bản thân: "Lần này bệ hạ cũng đứng ở phía chúng ta, đây mới là chuyện đáng hưng phấn nhất. Có thái độ bệ hạ ở đó, vô luận là ai muốn ra tay với chúng ta trước đó đều sẽ phải suy nghĩ."

Lần này Bạch Khuynh Tâm không có bổ đao Ngụy Quân, mà là hắt một chậu nước lạnh cho Lục Nguyên Hạo: "Đừng si tâm vọng tưởng, chuyện này là bùng nổ từ Ngụy Quân, Minh Châu công chúa lực cử Ngụy Quân, sau đó bệ hạ xem ở mặt mũi Minh Châu công chúa mà làm bộ dáng. Chân chính muốn bảo vệ chúng ta là Minh Châu công chúa, không phải bệ hạ. Bệ hạ của chúng ta, khi nào thì sợ người trong thiên hạ thất vọng đau khổ?"